Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 25 Chương 25 : Suy sụp. Thử thách của ông trời

Bạn đang đọc Tận Thế? Ta Không Sợ Vì Có Hệ Thống sáng tác bởi son09122003

Tiểu thuyết gốc · 2064 chữ · khoảng 10 phút đọc

Chương 25 : Suy sụp. Thử thách của ông trời

“ Lên cấp 5 rồi sao” Thiên Trang cảm giác ông trời đang phù hộ mình vậy. Cũng may lúc đó, Thiên Trang đồng ý tổ đội với Tần Phong nên với lên cấp nhanh như vậy.

“ Haa..” Thiên Trang lao lên như một chiến tướng giữa quân địch, Thiên Trang xoay kiếm, những vết cắt in sâu vào trong da thịt lũ zombie.

Sau một hồi giải quyết, ba con zombie đã nằm dưới đất.

“ Bác không sao chứ” Thiên Trang nhớ lúc nãy nguy cấp, đã xô ông ấy ra xa nên bị thương là không thể tránh khỏi

“ Bác không sao, chúng ta cứ tiếp tục” Tần Trung đứng lên chứng minh rằng hắn ta không bị thương

[...]

" Cái này là” Thất Ngưu thất hoảng khi nhìn thấy vật trong tay của Tần Phong

“ Hai cái lựu đạn” Thất Ngưu nhanh chóng giật lấy xem xét tỉ mỉ rồi đưa lại Tần Phong một cái.

“ Cái này dùng trong lúc cấp bách là hay nhất, bây giờ thì đi xuống được rồi” Thất Ngưu mở cửa đi trước, còn Tần Phong đi theo sau canh trừng lũ đột kích

Ra đến sảnh trung tâm, có hơn 30 con nhện đang ở đó đi rò xét khắp nơi

“ Lần này thì dễ rồi, số lượng ít hơn lúc nãy" Thất Ngưu quan sát toàn bộ

“ Tôi nghi rằng chuyện này có gì đó sai sai” Tần Phong quan sát dưới đất có rất nhiều xác nhện, những vết thương gây ra rõ ràng là vết cắn, không phải là vết chém của hắn

" Không có thời gian để nghĩ nữa,lợi dụng thời cơ này mau đi ra khỏi đây.” Thất Ngưu đi thẳng ra ngoài bắt đầu tiêu diệt lũ nhện.

“ Kì quái” Tần Phong vẫn cứ suy nghĩ mãi về lũ nhện

AAA.. Tiếng hét làm cho Tần Phong bừng tỉnh

Thất Ngưu đã bị đánh lén, có tầm khoảng 10 con nhện đang ở trên tường bắn tơ xuống như là đang chờ Thất Ngưu đi ra vậy

“ Đâu có dễ như vậy” Tần Phong chạy ra, một đường kiếm là cắt đứt sạch đống tơ nhện kia. Lũ nhện trên tường ngừng bắn tơ tản ra mọi phía, mấy con nhện ở xung quanh mặt đất cũng cách xa vài mét tạo thành một vòng tròn kín

“ Thấy chưa, tôi đã bảo có gì đó không đúng mà, bọn chúng có thủ lĩnh đấy” Tần Phong sau 2 đợt quan sát di chuyển của lũ nhện liền đưa ra kết luận cuối cùng

Qủa thật là như vậy, đằng sau những quầy hàng, xuất hiện một bóng đen cao tới cổ Tần Phong thân thể màu đen óng bước ra. Là một con nhện đặc biệt, nó to hơn các con nhện khác và rất hung dữ, tựa như nó tức giận vì giết quá nhiều đồng loại của nó. Tần Phong và Thất Ngưu quan sát thông tin của nó

Tên : Nhện biến dị

Chủng loại : Nhện

Tuổi : 6 ngày

Cấp : 8

HP : 45 Tốc độ hồi HP: 3,14HP trên phút

MP : 39 Tốc độ hồi MP : 3,8 MP trên phút.

Sức mạnh vật lý : 13

Sức mạnh phép thuật : 24

Phòng thủ vật lý : 26

Tốc độ : 12

Né tránh : 5,3

Chính xác : 13

May mắn : 12

Trí lực : 13

Thông minh : 9,4

Độ bền của tơ : 10 (+25)

Kĩ năng : Bắn tơ ( cấp 5): bắn tơ vào mục tiêu. Độ bền của tơ : +25. Số lượng tơ bắn ra : 15

       Bám tường (max)

Thông tin chi tiết : 200W

“ Boss đây chứ đâu” Tần Phong nói thầm

Nó hung hăng, vượt qua các chứng ngoại, mỗi bước chân nó di chuyển đều dẫm đạp lên các đồng loại còn sống. Nó bắn tơ liên tục như là một lời chào hỏi đến Tần Phong và Thất Ngưu mang trong đó là sự kinh thường đến hai sinh vật nhẹ cân kia.

“ Tơ của nó dày hơn trước rồi, bị dính là tiêu đó” Thất Ngưu cảnh bảo Tần Phong một cách nghiêm túc.

“ Lợi dụng nó đang bắn tơ, tôi sẽ xông lên kết thúc nó, nếu không kết thúc được, ông hãy sử dụng lựu đạn ném vào mồm nó” Tần Phong cảm giác được sự mạnh mẽ của con nhện này, với lại hắn cũng phải nhanh chóng tập hợp lại với Thiên Trang và cha

"Đành phải nghe nhóc một lần đó” Thất Ngưu nói

Tần Phong không nói gì, rồi hét “ Rost” nó từ trên lầu nhảy xuống thân thể của con nhện to lớn, nó đấm liên tục vào bụng dưới của con nhện, khiến nó đau đớn.

GRaaaa…

Thất Ngưu nhìn giống như mình đang bị lừa, kế hoạch lúc nãy đâu, có rảnh quá không ?

“ Những lời lúc nãy chỉ là đùa thôi” Tần Phong cười. “ Lúc nãy,tôi thấy ông nghiêm túc quá đó, lúc ông bị bắt bởi mấy con nhện ở trên tường, tôi đã triệu hồi nó lại một lần nữa và kêu nó phục kích ở trên lầu sẵn rồi

“ Thằng oắt con” Thất Ngưu hừ lạnh một tiếng

Lúc nãy Tần Phong nhìn sơ qua thông tin của con nhện thì thấy chỉ số “Phòng thủ vật lý” của nó thấp nên mỗi đòn của Rost đều là chí mạng.

“ Đinh, kí chủ: Tần Phong đã tiêu diệt 1 con nhện biến dị ( cấp tướng) nhận 150 kinh nghiệm đã bị chia sẻ”

“ Đinh, kí chủ : Tần Phong nhận 75 kinh nghiệm”

“ Đinh, kí chủ : Thiên Trang nhận 75 kinh nghiệm”

“ Mọi chuyện xong rồi, chúng ta mau đi thôi tránh đêm dài lắm mộng” Tần Phong nói, sau khi nhện chỉ huy chết, lũ nhện kia thay vì tiếp tục tấn công Tần Phong và Thất Ngưu thì lại quay lại xử lý cái xác của thủ lĩnh bọn chúng.

“ Cứ cho nó một quả lựu đạn để làm kỉ niệm cái đã” Thất Ngưu gỡ chốt ném vào trung tâm sảnh

Bùmmm

“ Chắc dính hơn chục con chứ phải ít” Thất Ngưu nói

“ Bây giờ, ông định đi đâu" Tần Phong quay lại nói với Thất Ngưu

“ Không biết, chắc là đi đây đi đó thôi, đi cùng nhiều người chỉ tổ vướng tay chân” Thất Ngưu cúi xuống thắt lại đôi giày nói

“ Vậy sao, tôi lại định rủ ông gia nhập nhóm của tụi tôi ấy chứ” Tần Phong hối tiếc nói

“ Cái gì ? Vậy lúc nói “ dân tị nạn tới đây” chỉ là nói xạo sao” Thất Ngưu giật mình quay lại nói

“ Ngươi lại chơi lão phu rồi đấy” Thất Ngưu cảm thấy mình còn quá non, già đầu rồi còn bị đứa nhóc lừa cho hai lần thật không ra mặt tiền bối tí nào cả

“hí hí” Tần Phong che miệng cười thầm

“ Được rồi, tôi phải bám theo cha tôi đây, có duyên sẽ gặp lại” Tần Phong vận lực, phóng nhanh như chớp, lên cấp 7, vận tốc của Tần Phong cũng ngang với vận động viên chạy bộ cấp quốc gia ấy chứ

[...]

" Chúng ta sắp tới nơi rồi” Thiên Trang dìu Tần Trung đi tiếp đoạn đường còn lại

“ Kia có phải là Thiên Trang không” Văn Hà đang canh gác ở cửa liền nhìn thấy bóng người quen thuộc. Liền chạy vào báo cáo

Trương Chính nghe thấy liền phản ứng nói “ Ra đón cô ấy”. Văn Hà, Hà Lâm, Văn Phiến lập tức cầm theo cây súng chạy ra đón Thiên Trang vào trong xe.

“ Haizz, cuối cùng cũng an toàn rồi” Thiên Trang đi vào trong xe cùng Tần Trung

“ Bác Tần, là bác Tần sao” Trương Chính, Trần Hạo đều nhận ra được gương mặt quen thuộc này

Tần Trung cũng quá bất ngờ khi mấy đứa nhóc ngày xưa bây giờ trở nên mạnh mẽ rất nhiều, súng đạn, thức ăn, chỗ ở đều rất tiện nghi và đầy đủ

" May quá, các con an toàn là tốt rồi” Tần Trung nói nhẹ một câu

“ Bác cứ nghỉ ngơi đi đã, rồi kể cho cháu nghe ba mẹ cháu thế nào rồi” Trương Chính nói, trong lòng cũng chẳng hy vọng gì nhiều, chỉ muốn biết tin chính xác, hắn biết rằng ở cái thế giới loạn lạc này, chuyện gì cũng có thể xảy ra cả, không bị giết bởi zombie và thú biến dị thì cũng bị hành hạ bởi cường giả mà mình phải phụ thuộc

“Nói thực ra, bác cũng không biết cha mẹ các cháu như thế nào. Vào ngày hôm đó, xảy ra quá nhiều chuyện” Tần Trung thở dài. Trần Hạo, Thanh Thiên cũng đang mong được biết chuyện gì xảy ra

“ Vào ngày hôm đó, ta và vợ của ta do chiếc xe của ta bị hư, nên phải đánh mượn xe riêng của tài xế, trên đường đi, bọn ta đã gặp một nhóm cướp chặn đầu xe, sau khi bị cướp hết thì tận thế bắt đầu, bọn cướp đã bị zombie cắn , bác gái vì muốn cứu ta, cũng đã biến thành zombie, lúc đó do ta quá hoảng sợ liền bỏ chạy, trong ba ngày tiếp theo ta liền ở trong góc không đi ra ngoài, đến ngày thứ tư thì có một đoàn người đi qua thế là ta được đi ké đến khu tị nạn, mọi chuyện tiếp theo thì các cháu cũng biết rồi đấy” Tần Trung kể nước mắt rưng rưng chảy xuống mà hắn không biết rằng, Tần Phong đã đứng ngoài cửa nghe hết cả câu chuyện

Hắn không bước vào trong, liền một mạch chạy ra ngoài. Trương Chính nghe thấy tiếng động liền mở cửa, hắn nhìn thấy Tần Phong đã đi xa.

“ Cái quái gì vậy trời” Tần Phong thở một hơi dài

“ Chuyện này không thể xảy ra được, mình cũng không thể bảo vệ được ai” Tần Phong, hai dòng nước mắt chảy xuống nhìn vào cái nhẫn. Cái nhẫn này là món quà của mẹ hắn tặng cho hắn năm sinh nhật 7 tuổi. Hắn nhìn tựa như có một đoạn phim dài kỉ niệm giữa hắn và mẹ hắn

Hắn đứng dậy, ra ngoài đường lớn, thấy zombie nào là giết không trừ tên nào. Có lẽ, làm vậy khiến hắn nhẹ nhõm hơn.

...

“ Tần Phong” Một giọng nói quen thuộc vang vào tai của Tần Phong. Hắn quay mặt lại thì là Thanh Thiên

“ Có chuyện gì vậy” Tần Phong hiếu kì hỏi

“ Không hay rồi, ba cậu ba cậu…” Thanh Thiên thở hổn hển

Tần Phong biết chuyện liền gạt Thanh Thiên qua một bên chạy hết tốc lực về lại xe “ Mình quên mất là cha bị bệnh hen suyễn”

“ Cha” Tần Phong sau một lúc cũng chạy đến xe, hắn mở cửa thấy cha hắn đang thở một cách mệt mỏi

Khứ… khứ…

“Phong nhi à, cha sắp không chịu nổi nữa rồi” Tần Trung thều thào nói

“ Cha, cha phải cố lên” Tần Phong nói, gương mặt hắn bây giờ xanh mét, không thể làm được gì

“ Phong nhi, ta thật sự có lỗi với con, từ trước đến nay chưa làm gì được cho con cả, ngay cả cứu mẹ con ta cũng… cũng không làm được. Bây giờ, con có thực lực, con có bạn bè, ta hy... hy vọng con sẽ sống ... sống tố..tốt" Nói đến đây Tần Trung thả lỏng, tim ngừng đập, mọi thứ như ngừng trôi

" Hở, cha, cha nói gì đi” Tần Phong khẽ lắc người

“Tất cả mọi người ra hết đi” Trần Hạo kéo tất cả mọi người ra ngoài. Trong xe là cả một không gian toàn sự đau thương và mất mát. Một ngày đầy sự buồn bã của Tần Phong đang trôi qua như đang thử thách hắn vậy.

Bạn đang đọc Tận Thế? Ta Không Sợ Vì Có Hệ Thống sáng tác bởi son09122003

Truyện Tận Thế? Ta Không Sợ Vì Có Hệ Thống tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi son09122003
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 5
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự