Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 22 Chương 22 : Cuộc sống dân tị nạn. Gặp lại cha. Tin buồn

Bạn đang đọc Tận Thế? Ta Không Sợ Vì Có Hệ Thống sáng tác bởi son09122003

Tiểu thuyết gốc · 2199 chữ · khoảng 10 phút đọc

Chương 22 : Cuộc sống dân tị nạn. Gặp lại cha. Tin buồn

” Cái này không đáng là gì " Thiên Trang tươi cười nói

Tần Phong nghĩ rằng, thể giới thay đổi, con người cũng vì đó mà phải thích ứng, thích nghi với nó. Thiên Trang cũng không ngoại lệ, nghe nói trước khi tận thế, cô ấy cũng là con của một gia đình khá giả, chắc cũng chưa bao giờ làm những việc như thế này.

" Không biết ba mẹ mình như thế nào rồi, hy vọng có thể gặp được bọn họ ở đây" Tần Phong nghĩ thầm, trong lòng háo hức.

" Chúng ta bắt đầu đi thôi” Tần Phong nói. Thiên Trang đi cùng, trong người bọn họ bây giờ chỉ có mỗi cây gậy tân thủ mà thôi, súng đạn không được mang theo.

Đến trước siêu thị, có hai người canh cửa, họ thấy chúng tôi lền giơ súng. Tần Phong sau đó nói

“ Chúng tôi là con người, muốn lánh nạn ở đây” Tần Phong liền giải thích. Tần Phong ngay sau đó hiểu được, liền bảo Thiên Trang giơ tay lên. Hai người canh gác quay lại thì thầm với nhau cái gì đấy rồi tiến thẳng về phía chúng tôi.

“ Hai người là ai, nếu muốn gia nhập thì phải qua bên kia đăng kí,thì mới được, nhưng trước tiên chúng tôi phải kiểm tra các người” Người canh gác nói, sau đó kiểm tra cơ thể hai người. Kiểm tra Tần Phong thì sơ sài, còn kiểm tra Thiên Trang thì kĩ càng, khuôn mặt của bọn chúng biểu lộ sự thèm khát, khó tả… Ngay sau đó, Thiên Trang nhanh chóng cho hai cái tát vào hai tên canh gác.

“ Mày đang làm cái gì đó” Một cảm giác đau đớn khiến hắn quay về thực tại.

“ Đừng ỷ muốn làm gì thì làm” Thiên Trang vênh váo nói. Tần Phong lấy tay ôm mặt, đúng là vỡ kế hoạch, hắn cũng không nghĩ đến tình huống này.

“ Bọn tao chỉ đang kiểm tra thôi, chứ có làm cái đâu” Tên canh gác tức giận nói.

“ Cái gì chứ” Thiên Trang tức giận nói.

“ Ngươi có tin là tao bắn nát đầu mày không ?” Tên lính gác chỉa súng vào Thiên Trang. Tần Phong nhanh chóng bắt lấy đầu súng sau đó cho một bụng, nhanh chóng hắn quay súng chỉa qua tên còn lại.

" Đàn ông con trai, nói chuyện với phụ nữ như thế hả”

“ Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy hả ?” Một giọng khàn từ trong đi ra, đôi mắt Tần Phong hướng thẳng ra cửa chính, một người đàn ông trung niên mặc quân phục xuất hiện, đôi mắt sắc bén, thân hình cứng cáp, nhưng đặc biệt trên mặt ông ta xuất hiện một vết sẹo to ở má phải, ông ta đi lại gần Tần Phong.

“ Cậu là một thăng cấp giả, đến đây làm gì”

Tần Phong nhìn trên đầu ông ta hiện lên 2 dòng chữ “ Thất Ngưu lv 8, danh hiệu : Thợ săn zombie cấp Đồng"

" Đẳng cấp cao thật”Tần Phong nhận xét.

”Hai người cũng không tệ, một người cấp 6, một người cấp 4, muốn gia nhập với chúng tôi không" Thất Ngưu đưa ra đề nghị

“ Chúng tôi sẽ không gia nhập, nhưng chỉ cần cho chúng tôi thức ăn và chỗ ở, chúng tôi sẽ giúp các người, khi ổn định chúng tôi sẽ đi” Tần Phong nói, một lời đề nghị chỉ có lợi cho Tần Phong, vừa có thể điều tra thông tin về cha mẹ, vừa có thể thăng cấp, vì Tần Phong còn phải chia sẻ với Vương Tinh nên hắn cũng phải chăm chỉ hơn người thường.

“ Được, bây giờ tôi sẽ giới thiệu qua chỗ này rồi sắp sếp chỗ ở” Thất Ngưu khuôn mặt nhìn ra kế hoạch của Tần Phong nhưng hắn cũng không làm quá lên dù gì làm việc với hắn cũng sẽ dễ quản lý hơn.

Tần Phong đi vào, ném lại cây súng bên cạnh người canh gác, bước vào một hình ảnh bi thương, khiến cho Tần Phong cũng lắc đầu không thôi, tất cả những người tị nạn đều trong cảnh khốn khổ,có những người nghèo với tình cảnh này, họ cũng quen rồi, đối với người khá giả hoặc giàu thì lại kêu than đủ kiểu, Tần Phong cũng nhức đầu bỏ qua, việc quan trọng nhất của hắn là tìm người thần, dạo một vòng mắt khiến cho Tần Phong thất vọng. Đột nhiên, một tiếng hét to xuất phát từ phòng chứa đồ, Tần Phong chỉ tay vào đó hỏi người dẫn đường “ Có chuyện gì vậy”

“ Tôi cũng không biết nữa”. Cả hai người cũng nhanh chóng đi vào. Xuất hiện ba tên côn đồ đang hành hạ một người trung niên yếu ớt.

“ Ông già, tôi bảo ông xoa bóp cho tôi mà ông làm cái gì vậy hả” Tên thanh niên đang ngồi nói, khuôn mặt tỏ vẻ hớn hở.

“ Tôi… tôi đang làm theo ý cậu mà” Người trung niên nói.

Một giọng nói phát ra khiến Tần Phong giật mình, một giọng nói quen thuộc, Tần Phong nhanh chóng cúi xuống nhìn, cả hai đều bất ngờ khi nhìn thấy.

“ Cha” Tần Phong thốt lên.

“ Thì ra mày là con của lão già yếu ớt đó hả” Tên thanh niên cười khúc khích, như đang triêu đùa với hai cha con Tần Phong.

“ Mày mới nói cái gì đó” Tần Phong quay người nhìn tên thanh niên. Một người sát khí khiến hắn ngưng cười và bắt đầu run sợ.

“ Chỉ mới cấp 3 thôi mà cũng phách lối ở đây sao” Tần Phong nhanh chóng lại gần đẩy tên thanh niên vào tường.

“ Mày làm gì đại ca tao thế hả” Một tên sai vặt lên tiếng, Tần Phong nhanh chóng dùng chân đá hắn vào bụng, quá đau đớn tên kia từ từ ngã xuống. Một cảm giác sợ hãi khiến cho tên còn lại không dám động đậy lùi lại hỏi tên hướng dẫn

" Hắn là ai vậy”

“ Là người mới, được chủ huy đề nghị vào đó, có lẽ hắn rất mạnh” Tên hướng dẫn nói

“ Thật không thể tin được”

“ Mau thả tao ra” Tên thanh niên khó thở kêu gào, nhưng vô vọng vì Tần Phong bây giờ rất tức giận.

“ Tần nhi à. Mau thả người ta ra đi con” Người này là Tần Trung, là cha của Tần Phong. Một giọng yếu ớt, Tần Phong thả tay,một tiếng “bịch”, tên thanh niên ngã xuống tay nắm cổ đau đớn và thở gấp

“ Cha, đi thôi, con sẽ nói với chỉ huy nơi này, để ba bảo vệ an toàn”Tần Phong nói, đỡ Tần Trung dậy, từ từ đi ra sảnh chính. Tên thanh niên cố gắng nhìn lên trên xuất hiện hai dòng chữ “Tần Phong, cấp 6, thợ săn zombie cấp đồng.

Khuôn mặt thất thần, không có sức sống. Tên sai vặt đứng dậy, khẽ lay động vào vai của tên thanh niên “Đại ca, ngươi bị làm sao vậy” Tên thanh niên nói trong tâm trạng thẫn thờ

“ Thăng cấp giả cấp 6, tao đã được vào một kẻ không nên đụng rồi”

“Cha, mẹ đâu rồi” Tần Phong nói như hồi hộp nhưng trong lòng gần như biết câu trả lời

“ Mẹ con, không còn nữa,bà ấy đã bị zombie cắn và chính ta đã dùng gậy giết chết bà ấy” Tần Trung nói không kiềm được nước mắt.

“ Được rồi, ba cứ nghỉ ngơi đi” Tần Phong trong lòng nặng chĩu,có vẻ như hắn đang muốn làm gì đó để giải quyết nỗi buồn này.

“ Cậu gặp tôi có chuyện gì” Thất Ngưu nhìn thấy Tần Phong liền hỏi.

“ Tôi đến đây thông báo rằng, tôi sẽ đi luyện cấp xung quang chỗ này, phiền ông giúp đỡ cha tôi không bị ức hiếp” Tần Phong nói một cách cứng rắn như muốn ra điều kiện cho Thất Ngưu.

“ Vậy thì tôi cũng có điều kiện ” Thất Ngưu nhìn ánh mắt mạnh mẽ của Tần Phong làm hắn không còn cách nào phải từ chối nhưng hắn cũng bình tĩnh không kém.

Tần Phong không có cách nào để từ chối nếu không làm theo, cha hắn sẽ gặp nguy hiểm. Hắn gật đầu tỏ vẻ đầu ý. Thất Ngưu nói tiếp.

“ Chúng tôi sẽ cho ông ấy thức ăn, bảo vệ chu đáo nhất có thể, nhưng chúng tôi bảo vệ ông ấy 4 giờ thì cậu phải bảo vệ chỗ này một ngày, cậu có chịu không ?” Thất Ngưu nói ra điều kiện của mình. Tần Phong đành phải cắn răng chấp nhận, lợi ích cá nhân bây giờ không còn quan trọng nữa.

Hắn không nói gì rồi đi ra ngoài, đi thẳng ra ngoài, trong lòng cũng đầy tăm tức nhưng hắn cũng nghĩ lại “ Đời không như là mơ”.

Ra ngoài, hắn lại gặp hai người gác cổng, lần này thì thái độ khác hẳn, một thái độ tôn trọng khiến Tần Phong nổi tóc gáy, hắn chưa bao giờ được như vậy cả. “Cường giả vi tôn” bốn chữ này quả không sai mà nhất là trong cái thế giới nguy hiểm này nữa” Tần Phong nhận xét.

Hắn nhanh chóng quay lại thực trạng, vì trước mắt hắn là có tới tận 7 con zombie tiến hóa. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm của chúng có lẽ bây giờ là gần tối nên bọn chúng sắp được tăng sức mạnh, hành động cuồng bạo.

“ Hehe, bao nhiêu cũng chơi, ra đi Rost” Tần Phong vào khung triệu hồi, triệu hồi Rost ra ngoài. Thân hình nó cao khoảng 1m7, nó cũng bự hơn trước, bây giờ nó chính là một tấm khiên đúng nghĩa. Năng lực của nó cũng có thể tạo nhiều hình dáng khác nhau để chiến đấu, cực kì hữu ích. Nó được triệu hồi lập tức lao lên chiến đấu, Tần Phong cũng lao lên chiến đấu để có điểm kinh nghiệm cho mình, hắn còn cả Vương Tinh nữa nên phải chiến đấu nhiều hơn người bình thường.

“ Chết đi” Những nhát kiếm của Tần Phong, như những điệu nhảy tuyệt đẹp trên chiến trường, kiếm thuật cơ bản lv 9, thật không phải dạng vừa.

“ Đinh, kí chủ : Tần Phong tiêu diệt 7 con zombie thường, kinh nghiệm đã bị chia sẻ”

“ Đinh, kí chủ : Tần Phong nhận 105 kinh nghiệm”

“ Đinh, kí chủ : Vương Tinh đã nhận 105 kinh nghiệm”

“ Đinh, kí chủ : Tần Phong tiêu diệt 2 con zombie tiến hóa cấp 1, kinh nghiệm đã bị chia sẻ”

“ Đinh, kí chủ : Tần Phong nhận 150 kinh nghiệm”

“ Đinh, kí chủ : Vương Tinh đã nhận 150 kinh nghiệm”

“ Đinh, kí chủ : Vương Tinh đã lên cấp 3”

“ Cha ơi” Một giọng của Vương Tinh, lập tức làm Vương Song chạy vào, “ Có chuyện gì vậy”

“ Đột nhiên có cái bảng hiện ra này” Vương Tinh chỉ tay vào không chung

“ Nó gi cái gì vậy con” Vương Song hỏi

“ Kí chủ : Vương Tinh đã lên cấp 3, MP được hồi phục, + 2 điểm toàn thuộc tính, + 2 điểm cộng thuộc tính”

“ Thì ra là vậy” Vương Song trong lòng nhẹ nhõm, Tần Phong nói với hắn về chuyện này, không được cho Vương Tinh chiến đấu trừ những tình huống bất đắc dĩ, hắn cảm thấy rất vui vì Tần Phong rất giữ lời hứa.

“ Ba ơi. Bạn đã bị rời khỏi đội” Vương Tinh nói ra khiến cho Vương Song hối tiếc “ Nếu đã giúp rồi, thì cho nó lên cấp 4 luôn đi, tức chết mà”

Hắn đi ra ngoài làm việc, Trương Chính và tất cả mọi người cũng đi thăng cấp hết rồi. Hắn được giao nhiệm vụ trông xe thôi, kinh nghiệm và thăng cấp cứ để Trương Chính lo.

“ Như vậy thì thăng cấp mới nhanh chứ” Tần Phong nói

“ Lên” Một sự chăm chỉ không ngừng sẽ mang lại kết quả tốt đẹp.

“ Đinh,…”

“Đinh,…”

….

“ Tình hình sao rồi” Thất Ngưu đang đứng trên cửa sổ

“ Thật không thể tin được, kĩ năng của hắn là triệu hồi một con hình nhân bằng đất rất mạnh mẽ, nếu hắn đi theo chúng ta, chắc chắn sẽ như hổ thêm cánh”Một thanh niên thân hình gầy bí hiểm nói

" Cứ tiếp tục theo dõi,chúng ta sẽ lôi kéo hắn bằng cách giữ cha hắn ở lại đây" Thất Ngưu cười đầy bí hiểm dường như hắn đang có một kế hoạch nào đó.

“Haaaaaaa”

Bạn đang đọc Tận Thế? Ta Không Sợ Vì Có Hệ Thống sáng tác bởi son09122003
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi son09122003
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 16
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự