Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 21 Chương 21 : Bác sĩ gia nhập - Đến nơi tị nạn.

Bạn đang đọc Tận Thế? Ta Không Sợ Vì Có Hệ Thống sáng tác bởi son09122003

Tiểu thuyết gốc · 2075 chữ · khoảng 10 phút đọc

Chương 21 : Bác sĩ gia nhập - Đến nơi tị nạn.

“ Đinh, kí chủ : Trương Chính lên cấp 6, MP hồi phục, + 2 điểm tất cả thuộc tính, + 2 điểm cộng thuộc tính”

“Cộng 1 sức mạnh vật lý” Trương Chính suy tính. Cứ giữ 1 điểm kiểu gì cũng cần dùng.

“ Mọi người làm sao vậy” Nhân Đức đi vào. Nhìn thấy tất cả mọi người bị thương liền hỏi

" Không sao, bình thường thôi” Trương Chính nói

“ Chúng ta sẽ đi lên lầu, Trần Hạo hãy nghỉ ngơi ở đây đi, lên trên vô cùng" Lần hai nguy hiểm, Tần Phong cũng bớt sợ hơn.

" Được rồi, chúng ta lên” Tần Phong ra hiệu lệnh.

Lần này đi lên có tất cả 5 người Tần Phong, Thanh Thiên, Thiên Trang, Dương Mặc, Tiêu Lăng. Còn Nhân Đức cùng với Trần Hạo canh trừng tầng dưới. Lý Hưng và Tôn Hạo, Vương Tinh, Vương Song ở trong xe. Bệnh viện chỉ có 3 tầng nhưng rất rộng. 5 người chỉ lấy những thứ họ cần. Túi đồ trong hệ thống chỉ đựng được 10 vật khác nhau nên phải rất tiết kiệm. Muốn mở thêm một ô thì phải trả 150 W. Thật phung phí, nó có thể dùng cho việc khác

" Đã đầy túi” Sau một hồi lấy vật phẩm, thì cũng đầy 5 cái ba lô. Bây giờ nó nặng chịch, không thể đựng thêm nữa

“ Được đi xuống thôi”

“ Này, đợi tôi với” Nhận ra tiếng người, Tần Phong quay lại nhìn. Một thanh niên bác sĩ chạy ra.

“ Có thể cho tôi đến nơi tị nạn được không” Tên bác sĩ thở mệt.

“ Anh là ai” Tần Phong nhìn chăm chú vào tên bác sĩ này. Sao một tuần, làm sao có thể sống khi không phải là thăng cấp giả

“ Tôi là Lý Hải. Một bác sĩ ở trong bệnh viện này” Thanh niên lạ giới thiệu bản thân

“ Anh chỉ có một mình thôi hả” Tần Phong hỏi

“ Vâng, tôi núp ở trong phòng cấp cứu mấy ngày nay rồi” Lý Hải nói lưu loát.

“ Thôi được, anh đi cùng với chúng tôi” Tần Phong quay đầu lại định bước tiếp.

Đột nhiên, một giọng nữ phát ra “ Này chờ tôi với,cho tôi đi cùng với”. Tần Phong giật mình, quay lại lần nữa, thì thấy một bác sĩ nữ trẻ tuổi chạy ra, chân của người này bị thương.

“ Cho tôi đi chung được không ?” Chạy tới gần Tần Phong, cô gái tỏ vẻ mệt mỏi. Gương mặt xinh đẹp, thân hình thon gọn, săn chắt.

“ Cô đang bị thương thế kia. Đi, chỉ cản đường thôi. Chúng ta đi thôi” Lý Hải đẩy Tần Phong lùi một chút rồi nói

“ Cái gì chứ ? Cậu đi theo bọn họ thì làm được gì chứ. Không phải chính cậu đã hại chết ba người bọn họ ư” Nữ bác sĩ nói.

“Rốt cuộc, anh dấu chúng tôi những gì nữa vậy. Ban đầu chỉ có một mình, sau đó có thêm một nữ bác sĩ, sau đó còn có thêm ba người nữa, chúng tôi sẽ không tin tưởng những người hay nói dối” Tần Phong toát ra một luồng khí mạnh trấn áp Lý Hải

“ Thực ra tôi không ở cùng với bọn họ nên tôi không hề biết.”Lý Hải đồ mồ hôi nói

" Thật không biết xấu hổ mà, chính anh đã đưa bọn họ vào chỗ chết để bản thân được an toàn, tôi đã chứng kiến được điều đó” Nữ bác sĩ nói

" Con điên, có tin tao đánh chết mày không” Lý Hải giơ quyền đánh vào nữ bác sĩ nhưng nhanh chóng đã bị Tần Phong đá văng ra một bên. Hắn bị đá ra mấy mét, đụng vào tường, đau đớn.

“Chị không sao chứ” Tần Phong lại gần hỏi

“ Không sao, cảm ơn anh hùng cứu giúp” Nữ bác sĩ trả lời.

“ Anh hùng gì chứ, em chỉ mới 18 thôi, đừng xin hô như vậy. Thiên Trang, cậu băng bó vết thương giùm chị ấy đi”

“ Mày dám đánh tao” Lý Hải bây giờ mới lồm cồm đứng, thân thể đau đớn.

“ Loại người như anh, chúng tôi không thể chứa chấp, nó sẽ là mầm họa mà thôi "Tần Phong nhìn thẳng mặt Lý Hải nói

" Mày là cái thá gì mà dạy đời tao ? Mày biết cha tao là ai không ? Cha tao sẽ cho mày sống không bằng chết” Lý Hải cười nói

Tần Phong lặng im, nhưng vẫn thái độ kiên quyết, khiến hắn không thể làm tới.

“ Cái gì chứ ? Theo tôi được, anh cũng nhờ mối quan hệ giữa giám đốc và cha anh mới vào được cái bệnh viện. Chứ vào bệnh viện có làm được cái quái gì. Thậm chí tháng trước, còn hại chết ba người vì nhầm thuốc” Nữ bác sĩ đang ngồi trị thương nói

“Cái con điếm này. Mày dám nói thế hả. Xem tao có giết mày không” Lý Hải xông lên, liền bị một phát bắn từ vai, đó là từ Dương Mặc. Kể từ khi hắn được giải thoát được Hồ Văn, thì không còn giở tính xấu nữa. Làm việc chăm chỉ hẳn

" Ngậm cái mồm vào. Há mồm là tao bắn vô họng” Dương Mặc đưa súng vào mõm tên Lý Hải.

Một cảm giác sợ hãi, hắn chưa bao giờ trải qua. “ Được, được, tôi im”

Tần Phong không nói gì, sút hắn thêm một phát nữa, lần này thì không đỡ nổi. Đầu hắn đậu mạnh vào cái tủ, chảy máu ròng ròng.

“Chúng ta đi thôi” Tần Phong vẩy tay ám hiệu cho những người còn lại.

“ Mà, nãy giờ em vẫn chưa hỏi tên chị” Tần Phong quay sang hỏi

“ À, tôi tên là Thu Ngọc, năm nay 24 tổi. Vừa mới tốt nghiệp” Thu Ngọc tự giới thiệu

“ Em là Tần Phong, còn đây là Thiên Trang, Dương Mặc và Tiêu Lăng” Tần Phong giới thiệu mình và ba người còn lại.

“ Rất hân hạnh được làm quen” Thu Ngọc nở nụ cười

Đi xuống lầu, mọi người cũng ngạc nhiên sự xuất hiện của nhân vật mới. Bọn họ cũng vui mừng, khi trong nhóm có một bác sĩ, sau này đau ốm cũng dễ giải quyết hơn.

Ra tới cửa, bây giờ Tần Phong nói, “ Bây giờ, em cũng không biết khu tị nạn nằm ở đâu, bởi vì chúng em hành động độc lập, không theo một tổ chức nào cả”

“ Vậy sao, cũng được, tôi cũng sẽ theo mấy người” Thu Ngọc nói một giọng quyết đoán

“ Đi thôi, sẽ của chúng tôi để ở ngoài. Nó ở gần đây thôi” Tần Phong thấy vậy liền nói

Ra tới xe, một tiếng trẻ con vang ra “ A, anh Tần Phong về rồi”. Đó là giọng của Vương Tinh. Thân hình nhỏ nhắn, tâm hồn trong sáng. Cũng chính vì điều đó mà Tần Phong quyết định chưa cho cô bé trực tiếp luyện cấp mà là chế độ Tổ đội, chỉ có Tần Phong và Vương Tinh.

“Ừm”Tần Phong nựng má Vương Tinh rồi đi vào trong xe.

Ai nấy trong nhóm đều rất mệt mỏi, bọn họ đã cố gắng rất nhiều. Vương Song đang ở ngoài sửa chữa một vài bộ phận nhỏ. Tiêu Lăng hỏi Tần Phong “ Bây giờ, chúng ta đi đâu đây”. Hắn đi cùng với Tần Phong chỉ mới mấy ngày nên cũng hiểu tính của Tần Phong, hắn không bao giờ ở yên một chỗ”

“Vẫn chưa quyết định, quan trọng bây giờ tất cả chúng ta chưa đủ trang bị để đi tiếp, sau hai trận ở khu nguyên liệu, và ở trung tâm y tế thì đây là chiến lợi phẩm” Tần Phong lấy trong balo, 12 quả bóng trắng,4 quả bóng xanh, W cả đội thu được từ zombie và những thăng cấp giả thì cũng gần 700, linh thạch chỉ thu được 20 viên. Tần Phong cũng không hiểu thứ này dùng để làm gì, W thì Tần Phong cũng biết, đó là mở khoá thông tin.

Tần Phong bây giờ mới có thời gian, mở khoá thông tin của X1 ra, một dòng bảng thông tin đột nhiên bị vỡ, một dòng chữ dài hiện ra

Tên Zombie X1

Thông tin : Là zombie đặc biệt, trong hàng trăm zombie thì chỉ có một zombie X1 được sinh ra, sức mạnh của nó là tổng hợp 3 loại zombie kết hợp D1,H1, P1. Nó không có khả tiến hoá tự nhiên, nó chỉ tiến hoá khi hấp thụ một loại khoáng chất đặc biệt.

“ Thì ra là vậy, thảo nào súng đạn bình thường không làm gì được,khả năng hồi phục tốt, sức phòng thủ cao, như vậy thì khó đánh rồi đây” Tần Phong đưa ra nhận xét. Hắn bóp những quả bóng ra, thì được 3 thanh đoản đao, 4 áo phòng hộ,2 quần phòng hộ, 3 giày, 2 cuốn sách kĩ năng và 1 thanh kiếm Hak.

Tên : Phòng thủ phép thuật +1

Phòng thủ phép thuật : +5

Tên : Đo

“ Được rồi, bây giờ chúng ta cứ đi thẳng, xem chỗ nào trú ngụ thì cứ tạm vào” Tần Phong nói lớn.

Vương Song nghe được Tần Phong nói, liền đi vào trong xe, dập cái điếu thuốc đang hút dở. “ Anh cứ việc đi về hướng thành phố K.

Vương Song bắt đầu xuất phát trong khi đó những người còn lại đang chợp mắt một chút. Đương nhiên, vẫn có người trực nhìn bao quát phía bên ngoài. Nhưng cũng chẳng cần phải lo lắng, xe bọc thép của Vương Tinh chế tạo thật sự không dễ phá, ngay cả zombie tiến hoá P1 cũng không làm gì được chứ. Mọi việc như thế cứ trôi qua, cho đến khi….

Kít,… “ Có chuyện gì vậy” Một cú phanh gấp khiến cho mọi người tỉnh giấc. Tần Phong nhanh chóng sẵn sàng chiến đấu.

“ Tần Phong, hãy nhìn xem” Vương Song, chỉ cho Tần Phong thấy. Trên một cái siêu thị, có 5 – 6 người đang đứng yên, tay cầm súng, thân thể săn chắc, tác phong không có điểm thừa. Tần Phong leo lên nóc xe dùng ốm nhòm quan sát

“ Tôi nghĩ chổ đó là dân tị nạn, bây giờ tôi nghĩ chúng ta nên vào đó thám thính” Tần Phong nói.

“ Tôi và Thiên Trang sẽ vào đó” Tần Phong nói tiếp

“ Tại sao lại chỉ có hai người” Trương Chính hỏi Tần Phong. Bây giờ, vết thương của hắn đã không có gì lo lắng bởi sự tài giỏi của Thu Ngọc.

“ Có ba lý do, thứ nhất đi hai người, thì dễ vào hơn nếu đi quá đông thì bọn họ sẽ không cho vào. Lý do thứ hai, tôi và Thiên Trang là học sinh, thì mức độ nguy hiểm đối với bọn họ thì không quá lớn. Lý do thứ ba, là có con gái thì bọn họ cũng giúp ích rất nhiều như nấu ăn, chăm sóc người bị thương trong chiến đấu, tôi nghĩ bọn họ rất cần, tôi đi theo chỉ là bảo vệ Thiên Trang thôi, vả lại tôi đâu có một mình, còn hai trợ thủ đắc lực nữa mà, bọn họ cũng rất cần thăng cấp giả để bảo vệ họ nữa” Tần Phong giải thích cho mọi người

" Nếu có chuyện gì chúng tôi sẽ ứng phó từ bên ngoài" Trương Chính nói

“ Trước tiên, phải làm cơ thể thật dơ, để không bị nghi ngờ. Hà Lâm phiền anh đi giết một con zombie và mang xác lại đây.” Tần Phong nói.

Hà Lâm nhanh chóng đi ra ngoài, xử nhẹ một con zombie, rồi sau đó đứng trước cửa gõ “ Hàng về rồi đây”

Tần Phong và Thiên Trang đi ra ngoài, Tần Phong nói “ Thiên Trang, cậu chịu một chút thôi”. Sau đó,cả hai người đã trở thành dân tị nạn chính thức, nhiệm vụ bắt đầu.

Bạn đang đọc Tận Thế? Ta Không Sợ Vì Có Hệ Thống sáng tác bởi son09122003
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi son09122003
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 13
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự