Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 69 ĐAO MANG

Bạn đang đọc Tam Thái Tử của Thuỵ Tỉnh Thỏ

Phiên bản Convert · 2551 chữ · khoảng 12 phút đọc
  • Kế tiếp tới ngươi đó!

Lý Lân nhìn chằm chằm người thứ mười Hổ ca nói. Hổ ca thoạt nhìn hai tư hai năm tuổi, là tên lính thứ mười thực lực mạnh nhất, cửu phẩm Võ sư đỉnh cao, hơn nữa một chân đã bước vào cánh cửa cấp Võ tông. Tại trong binh lính bình thường đã là tồn tại phi thường xuất sắc.

- Điện hạ tuy rằng vũ dũng, thế nhưng ta không cho rằng ta sẽ có cơ hội ra tay. Trận chiến đấu kế tiếp đã có thể rất hung hiểm, Điện hạ tự giải quyết cho tốt.

Hổ ca cười cười, lộ ra một hàm răng trắng đẹp. Gã chỉ về vài người phía trước, không chút nào có ý tứ xuất thủ.

Lý Lân sắc mặt trầm xuống, hắn cũng không kiên trì nữa, dù sao theo thế cục hiện nay đến xem, chính mình cùng cửu phẩm Võ sư chênh lệch thật sự có chút lớn. Huống chi Hổ ca một chân đã bước vào cấp Võ Tông.

Ánh mắt Lý Lân nhìn về phía Đinh Tiến, trên mặt Đinh Tiến thủy chung lộ ra ý cười, làm cho người ta cảm giác rất hòa thuận.

- Đến đây đi, Bổn hoàng tử sẽ không thua đâu!

Lý Lân trầm giọng nói.

- Điện hạ, đắc tội!

Đinh Tiến cười ôm quyền, thoạt nhìn phi thường cung kính.

Lý Lân gật đầu, thế nhưng sau một khắc trên mặt Lý Lân hiện lên một vệt kinh sợ, bỗng nhiên từ trong tay áo Đinh Tiến bắn ra một thanh chủy thủ, trực tiếp thẳng về hướng yết hầu Lý Lân. Đồng thời cánh tay vung lên, trong tay xuất hiện hai thanh đao dài hơn thước! Từ ánh sáng lạnh trên thân đao đến xem, chí ít cũng là vũ khí cấp thần binh.

- Đê tiện!

Bưu Tử đứng ở một bên đài cao mở miệng mắng. Ánh mắt nhìn về phía Đinh Tiến tràn đầy khinh bỉ. Tuy rằng chiến đấu không hạn chế hình thức, thế nhưng tại trước mặt vạn quân áp dụng loại thủ đoạn đánh lén này không thể nghi ngờ làm cho người ta có cảm giác rất đê tiện. Hơn nữa Bưu Tử cùng Đinh Tiến vốn không hợp nhau, mở miệng tự nhiên sẽ không hạ thủ lưu tình.

- Roạt!

Lý Lân rút trường đao ra khỏi vỏ, phi đao bắn tới yết hầu bị ngăn lại. Lý Lân cả người bỗng nhiên lui về phía sau, tránh né công kích đại đao của Đinh Tiến, hiện tại cả người hắn đứng ở sát biên giới đài cao, lui thêm bước nữa sẽ ngã xuống.

- Đương đương đương...!

Đối mặt công kích như vũ bão từ Đinh Tiến, Lý Lân vung vẩy trường đao, cực kỳ miễn cưỡng đỡ công kích của y.

Dưới đài cao các binh sĩ phát ra tiếng nghị luận, tất cả binh sĩ trên cơ bản đã cho rằng Tam hoàng tử sẽ dừng bước ở người thứ năm. Dù sao ngũ phẩm Võ sư ở trong quân đã có thể đảm nhiệm chức thập trưởng. Nếu như ngay cả một cửu phẩm Võ sĩ đều không đối phó được, vậy mặt mũi kia đều mất hết.

- Rống...!

Lý Lân hổ gầm một tiếng, một đạo đao mang rừng rực trực tiếp phá tan màn sáng bổ về phía Đinh Tiến. Đinh Tiến sắc mặt đại biến, cả người theo bản năng lui về phía sau. Đáng tiếc, hành động của hắn vẫn chậm một bước. Đao mang đảo qua, cả người Đinh Tiến dĩ nhiên trực tiếp bị chém thành hai khúc.

Toàn quân lặng ngắt như tờ, ai cũng không nghĩ tới kết quả lại là như vậy .

- Võ tông cao thủ?

Toàn quân trên dưới khiếp sợ không ngớt. Chân khí phóng ra ngoài, đây chính là thủ đoạn của cao thủ Võ tông.

- Không phải, đây không phải chân khí phóng ra ngoài, mà là đao mang, một loại đại đạo khi tu luyện đao tới trình độ nhất định sẽ sản sinh đao mang. Trong truyền thuyết đao mang không gì không xuyên thủng, không nói ngũ phẩm Võ sư, coi như là cửu phẩm Võ sĩ cũng chưa chắc có thể đối phó được. Đây chính là thủ đoạn của cao thủ gần tiếp cận đến cấp Võ tông.

Binh sĩ có hiểu biết mở miệng giải thích.

Cả người Lý Lân có chút thở dốc, kiếp trước hắn đối với đao cũng có chút đặc biệt yêu thích, trong tay cũng có một thanh trường đao. Chỉ là sau này bởi vì cảm tình mà nản lòng thoái chí, cố đem thanh đao yêu thích kia giao cho huynh đệ mình tín nhiệm nhất. Ở kiếp này một lần nữa cầm lấy đao, Lý Lân phát hiện mình đối với đại đạo của đao thậm chí có cảm ngộ rất lớn, tại một lần nữa trên con đường luyện đao dĩ nhiên phát ra đao mang. Cái này cũng được Lý Lân cho là đòn sát thủ. Lần trước tại thời điểm ba người trưởng công chúa đi vào đánh lén hắn, thiếu chút nữa bị Lý Lân dùng đao mang làm bị thương nặng. Vốn việc sử dụng đao mang đối với thân thể của hắn có gánh nặng rất lớn, thế nhưng hiện tại hắn đã nhập môn Kim Cương Bất Động Minh Vương Kinh, cường độ thân thể tăng cường trên phạm vi lớn, phát ra đao mang trừ tiêu hao hơi lớn, cũng sẽ không đối với thân thể tạo thành thương tổn.

- Đao mang? Ta dĩ nhiên nhìn thấy đao mang trong truyền thuyết ! Người phát ra lại là một cửu phẩm Võ sĩ. Thế giới này quá điên cuồng rồi.

Bưu Tử trợn mắt há hốc mồm thì thào lẩm bẩm.

Vẻ mặt Hổ ca cũng rất ngưng trọng, dù sao bởi vì có đao mang, Lý Lân tại dưới Võ tông hầu như vô địch. Dù chính gã một chân đã bước vào cấp Võ tông, nhưng cũng chưa có triệt để đi vào. Thủ đoạn phóng chân khí ra ngoài còn không có nắm giữ được.

- Ta chịu thua!

Người thứ sáu sắc mặt tái nhợt nói. Quá kinh khủng, đao mang, đây quả thực là làm bừa. Không có đạt đến Võ tông ai dám cùng hắn đối chiến. Không thấy được một ngũ phẩm Võ sư đã bị hắn giơ tay chém xuống thành hai khúc sao.

- Ta... Ta... Chịu thua!

Người thứ bảy bối rối một lúc, nhìn sắc mặt Lý Lân từ từ hồng hào trở lại, cuối cùng cũng lựa chọn chịu thua. Oai phong của đao mang đã triệt để làm bọn họ kinh sợ. Ngay trước mặt thừa nhận chịu thua tuy rằng mất mặt, nhưng tổng thể so với mất mạng thì tốt hơn nhiều. Bọn họ tuy ngỗ nghịch trong quân, nhưng cũng không phải kẻ liều mạng hung hãn không sợ chết.

- Điện hạ, đao mang vừa rồi người còn có thể phát ra mấy đao?

Người thứ tám tiến lên một bước cung kính hỏi.

- Bốn đao!

Lý Lân không chần chừ nói.

- Ta chịu thua! Ta không có lòng tin tiếp được bốn đao mang của Điện hạ!

Người thứ tám cười khổ nói. Người có thể phát ra đao mang tất nhiên cực kỳ tinh thông đại đạo về đao, đao pháp xuất chúng, mà người thứ tám là người am hiểu vật lộn. Hắn thực sự không tự tin bằng vào một đôi tay không đối chiến trường đao cấp thần binh của Lý Lân.

Người thứ chín tiến lên một bước, trầm giọng nói:

- Đinh Lỗi xin lĩnh giáo biện pháp hay của Điện hạ .

Lý Lân thần sắc ngưng tụ, nhìn người thứ chín trầm giọng nói:

- Ngươi cùng Đinh Tiến có quan hệ như thế nào?

- Hắn là đệ đệ của ta!

Đinh Lỗi thanh âm lạnh lẽo nói. Nhìn Lý Lân trong mắt hiện lên một vệt sát khí.

- Các ngươi rốt cuộc là ai, Đinh Tiến vừa rồi cũng lộ ra sát khí với Bổn hoàng tử, không nghĩ tới ngươi cũng thế. Xem ra hôm nay không thể không tiễn ngươi đi đoàn tụ cùng huynh đệ ngươi rồi.

Lý Lân rất là tùy ý hỏi. Hắn không thèm để ý khiến Đinh Lỗi giận dữ. Đệ đệ tại dưới mí mắt hắn bị người ta chém thành hai khúc, hắn ngay cả cơ hội cứu viện cũng không kịp. Hắn thân là ca ca hận không thể lập tức rút kiếm giết Lý Lân vì đệ đệ báo thù. Thế nhưng nghĩ đến tình huống trước mắt, Đinh Lỗi một mực cắn răng, rốt cục đợi đến lượt tự mình ra tay.

- Cuồng vọng! Đừng tưởng rằng có đao mang thì vô địch thiên hạ. Chúng ta kém một đại cảnh giới, chín tiểu cảnh giới. Tu vi chân khí sai lệch quá nhiều. Liền tính ngươi là Hoàng tử cũng không thể tuỳ ý quyết định sinh tử của người khác .

Đinh Lỗi thần sắc không thay đổi thấp giọng nói, trong giọng nói tràn ngập sát khí.

- Hừ! Đối với địch nhân, Bổn hoàng tử vẫn là đuổi tận giết tuyệt. Rất không may, ngươi cùng Đinh Tiến đều đối với Bổn hoàng tử lộ ra sát khí, vậy chính là địch nhân của Bổn hoàng tử.

Lý Lân xem thường lạnh lùng nói.

- Hãy bớt sàm ngôn đi, tay thấp xem hư thực!

Đinh Lỗi cả người hóa thành một tia chớp phóng về phía Lý Lân.

Lý Lân bộ pháp hơi động, cả người xuất hiện vài đạo ảo ảnh, khiến người ta phân không rõ người nào là hắn.

- Chiến kỹ!

Có binh sĩ giật mình hô lên. Chiến kỹ cùng huyền công bất đồng, tại toàn bộ Thương Long đại lục, huyền công truyền lưu rất rộng, tại các nơi trong dân gian đều có truyền lưu công pháp cơ sở. Thế nhưng chiến kỹ thì bất đồng, coi như cấp thấp nhất chiến kỹ là Hoàng cấp cũng là bí mật không truyền ra ngoài của các phái. Bởi vì chiến kỹ là ý chí kết tinh của võ đạo mấy đời người, thậm chí hơn mười thế hệ. Liền tính chiến kỹ bởi vì nguyên nhân ngẫu nhiên mà xuất hiện tại trước mặt mọi người, cũng sẽ bị người ta dùng số tiền lớn mua lại cất dấu đi.

Ngự Lâm quân Đại Đường mặc dù mức đãi ngộ tốt hơn quân đoàn tứ phương, nhưng cũng không có được chiến kỹ. Dù sao chiến kỹ đa số phức tạp, không thích hợp chém giết đại quy mô trên chiến trường. Hơn nữa tác dụng chủ yếu của Ngự Lâm quân là cảnh vệ kinh thành, mấy chục năm chưa từng tham dự chiến tranh, điều này cũng làm cho Ngự Lâm quân càng ngày càng lưu ý tới hình thức. Toàn bộ chiến kỹ trong Ngự lâm quân chỉ có những đệ tử thế gia mạ vàng, đệ tử phổ thông nông gia muốn thu được chiến kỹ, chỉ có thu được chiến công thật lớn mới có thể. Đây cũng là nguyên nhân binh sĩ Ngự Lâm quân thấy chiến kỹ liền kích động như vậy.

Một cây trường thương đột nhiên xuất hiện ở trong tay Đinh Lỗi, tại trên mũi thương có một chút chân khí hội tụ, ngưng tụ mà không tiêu tan. Đây biểu thị tu vi võ đạo của Đinh Lỗi đã đến cửu phẩm. Bước tiếp theo chính là phóng chân khí ra ngoài tiến giai Võ tông.

Mũi thương vũ động, giống như Độc Long nhập biển, đâm vào mi tâm Lý Lân.

- PHÁ...!

Phảng phất như thanh âm khí cầu vỡ tan, ảo ảnh của Lý Lân bị mũi thương kia đâm thủng tan thành bong bóng biến mất.

- Ảnh Vũ Bộ, lợi dụng tốc độ cao hình thành huyễn ảnh để mê hoặc kẻ địch, rất không may, ngươi không có lựa chọn.

Thanh âm Lý Lân từ trong huyễn ảnh khác truyền đến.

- Cố làm ra vẻ thần bí!

Nghe thấy không phải chiến kỹ công kích, trong lòng Đinh Lỗi thở pháo nhẹ nhõm. Tay y nắm trường thương, giũ ra cái thương hoa, thoạt nhìn uy phong lẫm liệt.

- Phá phá phá

Một loạt huyễn ảnh vỡ tan, hắc sắc trường thương vũ động, tựa như Đại Ma Bàn màu đen không ngừng cắn nuốt Ảnh Vũ bộ do Lý Lân huyễn hóa ra.

- Sưu...!

Lý Lân cả người giống như một cây trường đao ra khỏi vỏ nhằm về phía Đinh Lỗi.

-Đến hay lắm!

Đinh Lỗi hô to một tiếng, thu về trường thương, đâm về cơ thể Lý Lân đang lăng không lên.

- Đương đương đương!

Hai cái hô hấp, hai người giao thủ hơn mười chiêu. Lực lượng Lý Lân bị giới hạn, cả người bị ném bay ra ngoài. Chênh lệch trên thực lực khiến Lý Lân ăn không ít thiệt thòi. Hơn nữa Đinh Lỗi sử dụng là binh khí dài, vừa nhanh vừa mạnh, phạm vi công kích lớn, khiến Lý Lân rất khó tiếp cận người y.

Thân thể Đinh Lỗi rất nhanh nhằm về phía Lý Lân, bọn họ thuận thế đánh lén, khiến Lý Lân trước khi chưa kịp phản ứng liền bị giết chết. Đinh Lỗi có sát khí như vậy cũng không phải chỉ bởi vì đệ đệ bị giết, nguyên nhân quan trọng hơn là lúc Lý Lân bắt đầu nói chuyện. Nếu như đã là địch nhân. Đinh Lỗi dù cho cảm thấy vướng tay vướng chân cũng phải hạ tử thủ. Giết người chung quy so với bị giết tốt hơn nhiều.

Ánh đao lóe sáng, đao mang rừng rực bổ về phía Đinh Lỗi. Đinh Lỗi huy động trường thương đánh về phía đao mang.

- Răng rắc...!

Một tiếng giòn vang, đầu thương màu đen bị đứt đoạn. Đầu thương bị đứt rơi xuống dưới đài cao, cắm sâu xuống dưới đất.

- Điều đó không có khả năng, trường thương của ta chính là do Tiên Thiên cao thủ luyện chế.

Đinh Lỗi vẻ mặt không thể tin tưởng nói.

- Không có gì không có khả năng. Tài liệu cán trường thương này của ngươi thực sự rất bình thường, liền tính là nhập vào hàng ngũ thần binh cũng chỉ có thể là thần binh kém cỏi nhất. Bội đao của bổn hoàng tử mặc dù tại bên trong thần binh cũng chỉ là loại trung đẳng, thế nhưng thêm vào đao mang, đã không phải là trường thương của ngươi có thể sánh bằng. Đinh Lỗi, Bổn hoàng tử nói lời giữ lời, hiện tại tiễn ngươi lên đường.

Lý Lân gầm lên một tiếng, cả người trực tiếp quay về Đinh Lỗi xông tới.

- Ngươi muốn chết!

Đinh Lỗi thấy Lý Lân xông thẳng đến, trên mặt xuất hiện thần sắc mừng như điên. Cho dù mất đi thần binh lợi khí, dựa vào thực lực cửu phẩm Võ sư của y, công kích gần người y hoàn toàn nắm chắc thắng lợi.

Bạn đang đọc Tam Thái Tử của Thuỵ Tỉnh Thỏ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DựcLong
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 52

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự