1140
960
720

Chương 64: Ám sát

Khi chúng ta tới bên ngoài Khang Đô, sắc trời còn chưa sáng rõ, chân trời phía đông có một tia sáng kéo dài giống như than chì, tâm trạng của ai trong chúng ta cũng thoải mái hơn.

Đã tới thành trì nên binh sĩ thủ vệ đã hoàn thành sứ mạng của họ, lấy thân phận của họ không cách nào hộ tống ta vào trong thành được.

Mà ta cũng không làm loại hành động bất kính như thế này với Hâm Đức hoàng đế, mặc dù không có ý nghĩ gì khi suất lĩnh năm nghìn binh lính vào trong thành, thế nhưng vào miệng của người khác lại không hay.

Ngoại trừ thị vệ của Ung vương, ta để toàn bộ năm nghìn binh lính của Miện trì thành ở bên ngoài, Ung vương cho thủ hạ thân tín dẫn bọn họ về nơi đóng quân của Long Kỳ binh, năm ngày sau sẽ phản hồi Miện trì thành.

Trần Tử Tô một mình tới tìm ta, vẻ mặt của hắn ngưng trọng nói:

“Công tử cho rằng nguy cơ đã qua ư?”

Ta lắc đầu, trên đường tuy rằng bình an thế nhưng Khang Đô mới là trung tâm của sự rối loạn.

Trần Tử Tô nói:

“Tuyệt đối không có loại khả năng này, càng là nơi chúng ta cho rằng an toàn, thì tư tưởng sẽ lơ là mất cảnh giác, đối phương mà thừa cơ xuất thủ thì cơ hội thành công rất lớn.”

Ta nhíu mày, từ khi bước chân vào Đại Khang, thì tâm tình của ta đã thả lòng rất nhiều.

Lúc này có Trần Tử Tô nhắc nhở, thần kinh của ta lại căng thẳng, trước kia Tả Trục Lưu đã muốn ám sát ta trên đường thủy, khi kế hoạch thất bại, hắn sẽ không cam tâm ngồi yên.

Trên đường đi ta có năm nghìn binh mã bảo hộ, cơ hội hạ thủ của hắn xa vời, nhưng khi tiến nhập Khang Đô lại là một cơ hội tốt.

Trần Tử Tô nói:

“Từ khi công tử bước chân vào Đại Khang cho tới nay, bách tính ở khắp phố lớn ngõ nhỏ đều hoan nghênh. Lúc này chúng ta mới về tới Khang đô, nhưng tin tức sợ rằng đã truyền vào bên trong thành từ lâu rồi, nếu lại xuất hiện tình cảnh hỗn loạn, thì công tử sẽ nguy hiểm vạn phần.”

Gia Cát Tiểu Liên ngồi xe lăn chậm rãi đi tới chỗ chúng ta, hắn mỉm cười nói:

“Công tử có phải đang nghĩ vấn đề an toàn khi vào thành đúng không?”

Ta gật đầu, Trần Tử Tô đúng là đã đưa cho ra cho chúng ta một vấn để khó, nếu như lúc đó mà xuất hiện cục diện bách tính hoan nghênh, thì nhất định ta phải lộ diện trước mặt mọi người.

Trần Tử Tô nói:

“Đường Muội đã vào thành tìm hiểu từ trước, công tử kiên nhẫn chờ một chút.”

Gia Cát Tiểu Liên nói:

“Trần tiên sinh nói không sai, hiểu rõ tình huống bên trong thành sẽ có lợi cho chúng ta.”

Một lúc sau Đường Muội từ trong thành trở về, hắn lớn tiếng nói:

“Hai bên đường đi trong thành đều đứng chật ních bách tính tới hoan nghênh Bình vương trở về, họ đợi từ sáng sớm hôm qua, tới lúc này đã tròn một đêm.”

“Tin tức truyền đi thật nhanh, trên đường đi chúng ta đã cố ý làm lỡ một ngày một đêm hành trình, vì sao bách tính còn biết rõ như vậy? Việc này có phải do người khác cố ý an bài hay không?”

Trần Tử Tô tràn ngập khả nghi nói.

Ta tán thành gật đầu.

Trần Tử Tô kiến nghị nói:

“Không bằng công tử tạm hoãn việc vào thành!”

Ta lắc đầu nói:

“Nếu như người muốn đối phó ta truyền tin cho toàn bộ bách tính Đại Khang, thì khẳng định sẽ đến tai phụ hoàng, ta mà tạm hoãn vào thành, sẽ làm cho người phản cảm, cho là ta có tâm lý kiêu căng.”

Gia Cát Tiểu Liên nói:

“Việc này giản đơn, chúng ta có thể an bài hai cỗ kiệu giống nhau, làm rối loạn mục tiêu của chúng.”

Trần Tử Tô yên lặng không nói gì nhìn về phía ta, hiển nhiên là hắn đang đợi ta trả lời.

Ta cười nhạt, kế sách hoàn mỹ thế nào nữa cũng không có tác dụng, trong lòng ta đã sớm có đáp án, đại đa số bách tính ở đây đều tới đón tiếp ta, ta mang lại cho họ hòa bình, mang lại cho họ hi vọng, đây là thời khắc lấy dân tâm tốt nhất.

Nếu như ta lựa chọn lùi bước thì sẽ đánh mất một cơ hội gần gũi với dân chúng, bên nặng bên nhẹ ta đã trọn xong, lựa chọn này cần dũng khí để đối mặt.

Ta mỉm cười nói:

“Nếu như ta đã lựa chọn trở về thì cũng đã chuẩn bị tâm lý đối mặt từ lâu rồi.”

Đường Muội nặng nề gật đầu nói:

“Công tử, thuộc hạ và Tiêu đại ca sẽ bảo vệ người!”

Trần tử Tô và Gia Cát Tiểu Liên liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt hai người đều hiện lên sự vui mừng.

Con người sống thế nào đi nữa cũng phải đối mặt, ta mặc dù có thể an toàn được hôm nay, nhưng địch nhân cũng có thể tiếp tục hành động vào ngày mai.

Ta có tự tin của riêng mình, ngoài những huynh đệ tình như thủ túc, ngoài bộ hạ trung tâm, thì còn có bách tính yêu quý ta đang ở đây, trên đời này còn cái gì khiến ta phải sợ hãi nữa cơ chứ?

Cửa thành Khang Đô đã mở từ lâu, binh sĩ thủ thành khôi giáp sáng loáng chia làm hai hàng đứng ở hai bên, tám gã thị vệ của Ung vương đi trước mở đường, sau đó là Tiêu Trấn Kỳ và Lang Thứ.

Ta cưỡi Hắc sư tử đã khôi phục lại dáng vẻ khi xưa đi giữa đội ngũ, Đường Muội và Đột Tạ đi phía sau, sau cùng là Ung vương và xa đội gia quyến của ta.

Đi vào đại môn Khang Đô, trước mắt ta là một biển người cuồng nhiệt, vạn dân bách tính đừng ở hai bên, đang chờ ta đến.

Ánh mặt trời xuất hiện ở sau đường chân trời, nắng sớm vàng óng bao phủ lên toàn thân của ta, khí phách oai hùng của ta lại tăng thêm vài phần.

“Bình vương thiên tuế!”

Không biết là ai hô lên tiếng đầu tiên đã làm cho toàn bộ bách tính đứng đây sôi trào, ai nấy đều quỳ xuống hai bên đường.

Ta chưa bao giờ gặp cảnh tượng cảm động tới như vậy, tuấn mã đi tới đâu, bách tính liền cung kính quỳ xuống tới đó, không rối loạn, không có tiếng la hét.

“Ta đã trở về!”

Trong lòng ta cũng lớn tiếng la lên, những thiếu nữ đứng ở hai bên đường rải những bông hoa tươi trước ngựa của ta, điều đó biểu thị sự tôn kính và ái mộ của họ.

Tuệ Kiều, Vân Na. Tư Hầu, Thải Tuyết tất cả đều vén màn xe nhìn cảnh tượng kích động này, họ yên lặng dõi theo vinh quang của ta, ta là niềm tự hào và kiêu ngạo của các nàng.

Đoàn ngựa đi tới trước ‘Thăng Long Môn’, ta lập tức xoay người nhảy xuống, đây chính là nơi mà khai quốc hoàng đế của Đại Khang là Thác Đế treo áo long bào, phiêu nhiên rời bỏ cung cấm, từ đó về sau không thấy tung tích.

Căn cứ vào Khang sử ghi lại, sau khi Thác Đế vứt bỏ tước vị đã tới Ngũ Đài Sơn xuất gia, pháp hiệu Viên Đức, tu thành chính quả.

Để nhớ lại công đức của hắn, các vị đế vương đời sau đều tu sửa nơi này, lúc mới đầu nó có tên là ‘Khí Bào Môn’ (cửa treo áo), sau nhiều lần cải biến, cuối cùng có tên là ‘Thăng Long Môn’.

Trước Thăng Long môn phải xuống ngựa là quy củ bất thành văn của đế vương bách tính.

Ta đem cương ngựa giao cho Đột Tạ đi tới trước cửa Thăng Long môn.

Có một lão giả tóc trắng xóa run rẩy từ trong đám người đi ra. Hắn chính là Hàn Lâm viện Tiêu Mông Hiên, là một trong những người có tài văn chương nhất ở Đại Khang ta.

Trước khi ta rời khỏi Đại Khang, hắn phụ trách biên soạn Khang sử, với lại ta cùng hắn cũng có một đoạn duyên phận thầy trò, mẫu thân ta từng bảo hắn chỉ điểm thơ từ ca phú cho ta.

Người này làm quan ngay thẳng, là một nhân vật có thể tin.

Phía sau hắn còn có một thiếu nữ mảnh mai, đây là cháu gái của hắn.

Tiêu Mông Hiên nhìn ta với ánh mắt tràn ngập kính ý:

“Bình vương điện hạ, lão hủ được bách tính Đại Khang đề cử, đặc biệt tới đây mời rượu người.”

Ta gật đầu, mỉm cười nói:

“Đa tạ ý tốt của Tiêu đại nhân.”

Tiêu Mông Hiên cười nói:

“Tiêu mỗ đã cáo lão hồi hương, hôm nay chỉ là một thường dân áo vải mà thôi.”

Thiếu nữ phía sau đưa cho hắn một chén rượu, Tiêu Mông Hiên hai tay dâng lên trước mặt ta, nói:

“Chén thứ nhất kính Bình vương năm đó chịu nhục, tự thân vào quốc gia hổ lang, hóa giải nguy cơ chiến hỏa cho Đại Khang ta.”

Tiêu Mông Hiên lại đem cho ta chén thứ hai:

“Chén thứ hai, kính Bình vương đã không thể ý tới an nguy của bản thân khi Khang Tần đang chiến tranh, tự mình tới Tần đô tìm lại hòa bình cho Đại Khang, để cho bách tính Đại Khang không phải chịu chiến hỏa liên miên.”

Ta cầm mấy bát rượu uống cạn sạch.

Tiêu Mông Hiên lại dâng lên chén thứ ba, hắn cung kính quy xuống đất, ta cuống quít nâng hắn dậy, nói:

“Tiêu tiên sinh sao lại phải hành trọng lễ như vậy.”

Tiêu Mông Hiên kích động nói:

“Khi còn sống Tiêu mỗ tận lực biên soạn Khang sử, từ khi Đại Khang lập quốc cho tới nay, mỗi việc lão phu đều có nghiên cứu qua, hiện nay Đại Khang đã như một bệnh nhân đang hấp hối.”

Hắn hạ giọng nói:

“Bình vương có biết hay không, bây giờ người đã là sự hi vọng của Đại Khang rồi đó...”

Hắn giơ cao bát rượu lên đỉnh đầu, tất cả bách tính đồng thanh hô lên:

“Bình vương thiên tuế, mời dùng rượu!”

Ta trịnh trọng tiếp nhận bát rượu này, có được dân tâm sẽ có thiên hạ, bách tính khắp nơi ai cũng mong muốn có một cuộc sống yên bình.

Ta đã hóa giải hai nguy cơ chiến hỏa cho Đại Khang, nên có được sự tôn trọng của họ, điều này cũng có nghĩa ta đã có lực lượng căn bản để đối đầu với các hoàng huynh trong tương lai.

Ta yên lặng ngưng mắt nhìn ba chữ ‘Thăng Long Môn’, năm đó Thác Đế sáng lập Đại Khang, chờ khi cơ nghiệp vững chắc rồi rời đi. Mà ta xuất hiện khi Đại Khang gặp khốn khó, trải qua thiên tân vạn khổ mới trở về được, chẳng nhẽ hai người chúng ta không có nhân duyên gì hay sao?

Ta yên lặng uống xong chén rượu cuối cùng, trong lòng âm thầm thề:

“Dận Không ta sẽ chấn hưng gia nghiệp của tổ tông, mang lại cho bách tính yên vui thịnh vượng.”

Đi qua thăng Long Môn, ta lại lên ngựa, tường thành hoàng cung oai nghiêm đã hiện ra trong tầm mắt của ta.

Đi qua con đường này sẽ tới được ‘Cửu Long cầu’, đây là chỗ bách tính đứng đông nhất. Càng tới cuối đường, Đường Muội và Tiêu Trấn Kỳ lại càng cảnh giác, lúc này ở các tiểu lâu hai bên đường có vô số thiếu nữ đang đứng, trong tay họ cầm những cành hoa nhiều màu sắc, rải trước đoàn ngựa của chúng ta. Trong trời đất nhất thời tràn ngập trong biển hoa mênh mông.

Chẳng hiểu sao, trong lòng ta bồng cảm thấy một cỗ sát khí bức người, cùng lúc đó một mũi tên bắn tới trước ngực của ta, mũi tên còn chưa tới, đã ép những cánh hoa dạt sang hai bên.

Tiêu Trấn Kỳ đang đứng ở trước mặt ta lập tức phản ứng, từ bên hông rút loan đao, nổi giận gầm lên một tiếng, thân hình lập tức bay lên, hàn quang như thu thủy bổ vào mũi tên đang bay tới.

Cái mũi tên này chỉ là một tín hiệu, từ những nóc nhà ở xung quanh có vô số đạn hoàn bắn tới, những tiếng nổ đinh tai vang lên, một làn khói trắng nhất thời bao phủ toàn bộ con đường.

Bách tính đang đứng nghênh tiếp ta nhất thời hoảng loạn lên, những tiếng thét kinh hoàng, những tiếc khóc thất thanh, tiếng ngựa hí đan vào nhau, con đường trở nên hỗn loạn vô cùng.

Bốn gã áo xám bịt mặt từ trong đám người hỗn loạn lao ra, cử thương đâm tới vị trí của ta, Đột Tạ và Lang Thứ tiến lên tiếp đón địch nhân.

Ánh mắt của ta và Đường Muội chú ý tới nóc nhà ở bên đường, mũi tên vừa rồi bắn ra từ phía đó. Từ trong khói trắng mù mịt, có một bạch y nam tử huy động trường kiếm lạnh lẽo, gào thét công tới phía ta.

Đường Muội rút trường đao ở bên hông, gầm lên một tiếng thật dài, lực quán trường đao, đao ảnh rung động, quang ảnh trùng trùng không ngớt, đao khí bá đạo như sương.

Đao kiếm tương giao vang lên một tiếng “keng” thật lớn, hai cỗ khí thế cường đại lấy hai người làm trung tâm tản ra xung quanh.

Tiêu Trấn Kỳ trở tay tháo Liệp Thiên Cung xuống, liên tục hướng Bạch y nhân kia bắn ra ba mũi tên.

Thân pháp của bạch y nhân kia vô cùng cổ quái, hắn ở trên không trung xảo diệu xoay tròn một vòng, lấy thân hình làm trục, trường kiếm xoay quanh một vòng, đánh rơi ba mũi tên của Tiêu Trấn Kỳ xuống đất.

Trong chiến đấu kịch liệt, làn sóng người lấy vị trí của ta làm trung tâm tràn ra mọi hướng, ai nấy cũng liều mạng chạy trốn. Người đi đường, xe ngựa, sạp hàng đại loạn, ngựa hí người kêu chấn động một góc trời.

Lúc này có một đội tuần binh quát tháo từ vị trí vương thành tiến vào, điều này lại càng làm không khí khẩn trương tăng thêm vài phần.

Tranh đấu kịch liệt đã kinh động tới cấm vệ quân tuần tra thành, bạch y thích khách lạnh lùng nhìn ta, bỏ chạy vào trong đám người.

Tiêu Trấn Kỳ quát to:

“Chạy đi đâu!”

Rồi phi thân đuổi theo.

Thích khách kia trong lúc hoảng loạn xô vào một thiếu phụ, thiếu phụ kia ngã xuống đất, đứa bé trong lòng rơi ngay vào trước ngựa của ta.

Mắt thấy đứa bé kia sẽ bị Hắc sư tử đạp lên người, thiếu phụ kia che mắt kêu lên thảm thiết.

Ta vội vàng kéo cương ngựa, hai vó trước của Hắc sư tử lập tức cất cao lên trên không trung, hí lên một tiếng, rồi mới chậm rãi hạ xuống. Ta cúi người xuống nhìn xem móng ngựa có làm tổn thương tiểu hài đồng kia hay không?

Bỗng nhiên có một cỗ hàn khí từ bên dưới xông thẳng vào người ta, thiếu phụ đang ngã và hài đồng kia dường như đang mỉm cười kỳ quái.

Trong tay tiểu hài đồng kia không biết từ lúc nào đã có một cái nỏ, năm mũi hàn quang nhanh như chớp bắn tới ngực của ta, tình thế vô cùng nguy hiểm bởi vì khoảng cách của chúng ta quá gần.

Ta thầm kêu không ổn, lập tức ngả người về phía sau theo bản năng, người ta dán sát vào lưng ngựa.

Mới tránh thoát được loạt tên thứ nhất, thì loạt tên thứ hai đã bay tới.

Đồng thời thiếu phụ kia cũng cầm lấy chùy thủ điên cuồng lao tới vị trí của ta.

Ta nổi giận gầm lên một tiếng, thân hình bật lên khỏi lưng ngựa, trường đao trong tay đẩy mấy mũi tên kia ra, nhưng không cách nào tránh được chùy thủ của thiếu phụ.

Thân hình chỉ kịp nghiêng sang bên một cái, tránh thoát khỏi một kích trí mạng, nhưng vạt áo trước ngực đã rách toang, lưu lại một vết máu thật dài.

Nếu như không phải ta phản ứng kịp, thì đã bị thiếu phụ này đâm thủng ngực.

Tiểu hài đồng kia bắn hết tên, lập tức rút chùy thủ, thân pháp của nó linh động tới cực điểm, thân hình thấp bé bốc lên giữa không trung, giống như quỷ mị lướt tới. Trên mặt của nó chẳng có chút ngây thơ nào, hóa ra đây là một người lùn.

Đường Muội lập tức quay về ngăn thiếu phụ kia lại, đao phong rung lên, quang ảnh đầy trời cuốn lấy người thiếu phụ.

Ta cảm thấy miệng vết thương không có bất luận đau đớn gì, mà lại có một cảm giác tê tê, trong lòng ta không khỏi cả kinh, lẽ nào trên chùy thủ của thích khách này có kịch độc?

Lửa giận trong lòng ta hoàn toàn bị kích khởi, trường đao trong tay giống như biển giận sóng dữ toàn lực chém tới tên người lùn.

Tên người lùn kia thấy thế đao của ta mạnh mẽ, không dám cứng rắn va chạm, mũi chùy thủ vừa chạm vào thân đao, thân hình lập tức trượt về phía sau.

Phía sau truyền đến một tiếng quát, Vân Na xuất hiện ngăn cản lối đi của hắn, ta ngưng tụ toàn bộ lực lượng chém tới đỉnh đầu của hắn. Tên người lùn kia sợ đến sắc mặt tái nhợt, khổ nỗi không có đường thối lui, đành phải dùng chùy thủ đỡ một đao.

Trường đao chém gãy cái chùy thủ, theo đó mà lia xuống, thân hình thấp bé của hắn lập tức phân thành hai khúc.

Vân Na thấy thảm trạng trước mặt, có chút không đành lòng nhắm đôi mắt đẹp lại.

Từ xa xa truyền tới tiếng kêu vỡ tim nát phổi của thiếu phụ:

“Thu Lãng!”

Nàng bỏ qua Đường Muội trước mắt, liều lĩnh công về phía ta.

Đường Muội làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, xoay ngược chuôi đao đánh ngay vào hậu tâm của thiếu phụ kia, thiếu phụ kia thét lên một tiếng, ngã vào trên mặt đất.

Đường Muội kề trường đao vào cổ nàng, ta lạnh lùng nháy mắt với hắn, Đường Muội hiểu ý, xoay tay cứa vào cổ nàng một nhát.

Với ta mà nói, lưu lại người này sống cũng chẳng có bất kỳ ý nghĩa gì, quan trọng là chủ mưu ở phía sau. Hơn nữa lưu lại cũng chỉ làm cừu hận của đối phương với ta càng tăng lên mà thôi.

Giết chết thích khách cũng là một loại biểu hiện, ý ta là không muốn biết chủ mưu ám sát ở phía sau, đối phương sẽ không cần phải lo lắng tính kế gì thêm nữa, lưu lại cho đối phương một con đường thì mình cũng còn lại một mảnh đất sống.

Bốn gã thích khách áo xám cũng không chạy thoát được sự liên hợp với Đột Tạ và Lang Thứ, bỏ mạng tại chỗ.

Tuệ Kiều kiểm tra vết thương cho ta, may mà độc trên chùy thủ chi là loại độc bình thường, sau khi xử lý băng bó xong, thì đã không còn gì đáng ngại nữa.

Ung vương hoang mang chạy tới bên người ta, ta cũng không muốn cho hắn biết thương thế thực sự, giả bộ suy yếu.

Ung vương kinh hoảng nói:

“Chuyện này… còn vương pháp nữa sao... lại dám công khai ám sát Hoàng chất ở trong Khang Đô, nếu như... để ta điều tra ra ai làm chuyện này, ta nhất định sẽ bầm thây hắn thành vạn đoạn.”

Ta mỉm cười nói:

“Hoàng thúc không cần truy cứu, cho dù có tra ra chân tướng cũng chẳng có chứng cứ gì chứng minh cả.”

Ung vương căm phẫn nói:

“Chẳng nhẽ cứ bỏ qua như vậy hay sao, chúng ta phải bẩm báo chuyện này với hoàng thượng, người nhất định sẽ điều tra ngọn nguồn chuyện này.”

Ta cố ý ho khan một tiếng nói:

“Hoàng thúc, ta bị thương, lúc này vào cung gặp phụ hoàng, sợ rằng chỉ làm cho người lo lắng thêm mà thôi...”

Ung vương thở dài nói:

“Nếu như vậy thì ta vào cung báo cáo với hoàng thượng, ngươi cứ về Bình vương phủ nghỉ ngơi trước đi.”

Ta gật đầu nói:

“Làm phiền hoàngthúc.”

Việc ám sát đột ngột này mang lại cho ta lợi nhiều hơn hại, nếu như bảo ta vào cung bẩm báo với Hâm Đức hoàng đế chuyện này, thì hắn sẽ nhất định hạ lệnh điều tra, đồng thời sẽ làm cho chúng hoàng tử cảm thấy bất an, sẽ sinh ra sự mâu thuẫn với ta.

Nếu như do Ung vương nói thì một thời gian sau ta sẽ bẩm báo với Hâm Đức hoàng đế là thôi điêu tra chuyện này, hiệu quả vẫn như nhau, nhưng sẽ lưu lại ấn tượng khoan dung trong lòng hắn.

Huống chi, ta vừa trở lại Khang Đô, tình hình của các hoàng tử hoàng tôn gần đây như thế nào đều không biết, hiện tại bị thương có thể miễn chuyện đi bái phòng, yên lặng nghe ngóng tình hình!

Bình vương phủ ở phía Đông của Khang Đô, hóa ra đây chính là phủ đệ của Kính Vương Long Thiên Thân, trước kia hắn đắc tội với Hâm Đức hoàng đế mà bị bãi miễn, nhưng đó cũng là chuyện của bảy năm trước rồi.

Ngày đó hắn bị khép vào tội danh mưu phản, nhốt vào trong thiên lao, không bao lâu bị bệnh mà chết.

Từ đó tòa phủ đệ này bị bỏ hoang, Hâm Đức hoàng đế năm đó đã từng muốn ban cho Trung vương Long Dận Học, thế nhưng hắn còn chưa kịp tới đây sửa chữa, đã bị trúng gió bất thình lình mà chết.

Từ đó về sau, không ai muốn tòa phủ đệ này nữa, trong mắt các hoàng tử đây là một nơi không tốt lành.

Ta tuy rằng không tin phong thuỷ, thế nhưng Hâm Đức hoàng đế đem nơi này làm Bình vương phủ, thì ít nhiều trong lòng ta cũng khó chịu, trong cảm nhận của ta, ta vẫn không có vị trí trọng yếu.

Tòa phủ đệ này mặc dù bị đồn là có ma, nhưng nó lại rộng vô cùng, thiết kế lại xa hoa, là một trong những tòa phủ đệ đứng đầu ở Khang Đô.

Vương Phủ chia làm ba đường Trung, Đông, Tây, do các nhà kiểu tứ hợp viện cấu thành, phía trước là nhà của binh lính hộ viện và đầy tới, đi qua một hành lang ở phía sau là tới Hoa viên trong vương phủ.

Trong hoa viên của vương phủ có đủ các loại kỳ hoa dị thảo, trước cửa hoa viên có hai con sư tử đá, mỗi con đều có khắc hoa văn đồ án.

Đi tới phía trước hơn trăm bước nữa, thì xuất hiện một hành lang trúc, giữa rừng trúc thấp thoáng một cái hồ nhỏ, trường kiều màu trắng yên lặng vắt ngang qua mặt hồ, chia hồ làm hai bộ phận.

Trường kiều hiển nhiên là vừa mới xây dựng thành, cái hồ nhỏ lại được thay nước tù, cho nên càng tạo lên sự tao nhã.

Đi qua trường kiều là đủ các loại tiểu lâu có mái uốn cong, đó là chỗ ở của chủ nhân, hai bên của hồ nhỏ có hai cái cửa hông, phía trước có chừng hơn mười căn nhà nhỏ cho thân nhân của chủ nhân ở.

Gia Cát Tiểu Liên nhìn xung quanh tòa phủ đệ mỉm cười nói:

“Tòa phủ đệ này ở vào phía Đông của Khang Đô, ngồi Bắc triều nam, thật sự là chỗ hưng nghiệp, đúng là phong thuỷ bảo địa.”

Ta mỉm cười nói:

“Có lời cát tường của Gia cát tiên sinh, chắc chắn ta có thể thay đổi vận khí của tòa phủ đệ này.”

Mấy người hầu gái hướng dẫn chúng ta đi tới ‘Bích La lâu’ Tư Hầu và Vân Na đỡ ta tới giường, Tuệ Kiều một lần nữa kiểm tra vết thương trước ngực, rồi lại bắt mạch mới vững tin là độc tính đã hết.

Ngoại thương của ta cũng không nặng, nếu như không phải bị mấy người các nàng ép, thì dù thế nào nữa ta cũng không nằm ở trên giường.

Ngoài cửa truyền tới một thanh âm kích động:

“Tiểu chủ nhân...”

Dịch An và Duyên Bình hai nàng đang khóc chạy tới, trong tay Duyên Bình còn cầm một cái bao, hiển nhiên là mới chạy từ trong cung ra đây.

Hai người quy xuống trước mặt ta, khóc nói:

“Tiểu chủ nhân... người cuối cùng cũng đã trở về.”

Hai người này đã chiếu cố ta từ nhỏ, trong tâm ta cũng coi họ như là thân nhân, nên cuống quít nâng họ dậy, ôm lấy hai người.

Dịch An lau nước mắt nói:

“Mấy năm nay không thời khắc nào chúng nô tài không mong chủ nhân trở về, ông trời đúng là có mắt, đã mang chủ nhân bình yên trở về đây.”

Vân Na lặng lẽ liếc mắt với ta một cái, cùng Tư Hầu, Tuệ Kiều lui ra ngoài, tạo cho ba người chúng ta có một không gian riêng để trò chuyện.

Duyên Bình rưng rưng nói:

“Tiểu chủ nhân rốt cục cũng trưởng thành, nếu như nương nương ở dưới suối vàng có biết, nhất định sẽ cảm thấy vui mừng.”

Nhớ tới mẫu thân ta, Duyên Bình không nhịn được mà rơi lệ.

Ta cười lau nước mắt giúp Duyên Bình, nói:

“Duyên Bình, chúng ta gặp mặt là một chuyện mừng lớn, sao ngươi lại khóc như vậy?”

Duyên Bình lau nước mắt nói:

“Nô tỳ là thật cao hứng.”

Ta lớn tiếng nói:

“Các ngươi yên tâm, ngày mai ta sẽ vào cung gặp mặt phụ hoàng, xin hai người các ngươi tới vương phủ.”

Dịch An cười nói:

“Tiểu chủ nhân sợ rằng còn không biết, bệ hạ đã ân chuẩn cho chúng ta rời khỏi hoàng cung, tới vương phủ hầu hạ người.”

Ta vui mừng nói:

“Như vậy thật tốt quá.”

Dịch An lại nói:

“Chuyện này cũng do Ung vương cầu xin giúp.”

Ta gật đầu, Ung vương đã trở thành đồng bọn đầu tiên của ta ở Khang Đô.

Duyên Bình nói:

‘‘Hai người cứ tâm sự đi, nô tỳ ra ngoài tâm sự với Thải Tuyết cô nương.”

Thải Tuyết đã từng ở trong nhà nàng một khoảng thời gian, tình cảm của hai người không đến nỗi nào.

Đợi cho Duyên Bình rời đi, Dịch An cẩn thận khép cửa phòng lại, thấp giọng nói với ta:

“Tiểu chủ nhân, có người muốn nô tài báo với chủ nhân một câu!”

Trong lòng ta ngơ ngác, cũng hiểu rõ người này chắc chắn là Trân phi.

Nghĩ tới tình cảm chân thành của nàng, trong lòng ta lại nhộn nhạo, thế nhưng ta lặp tức dùng lý trí nhắc nhở mình, tuyệt đối không được có ý nghĩ tình cảm lúc này.

Ta lần này trở về mục đích chủ yếu là ngôi vị hoàng đế của Đại Khang, nếu như tiếp tục dây dưa với Trân phi, thì chẳng có chỗ tốt nào với ta cả.

Dịch An nói:

“Người bảo nô tài nói với tiểu chủ nhân, có một số việc, có một số người thì vĩnh viễn coi như chưa từng diễn ra, chưa từng gặp mặt.”

Trong lòng ta cảm thấy hổ thẹn, Trân phi đã cảm thấy được chuyện này, sở dĩ nàng bảo Dịch An nói những lời này với ta.

Chính là không muốn ta vì tư tình nữ nhi mà ảnh hướng tới tiền đồ và số phận của mình, hiện giờ nàng còn tỉnh táo hơn ta nhiều lắm.

Ta thấp giọng nói:

“Nàng... Có khỏe không?”

Dịch An gật đầu, do dự một chút nói:

“Có câu này tiểu nhân không biết có nên nói hay không nữa?”

“Dịch An, giữa ngươi và ta còn gì mà không thể nói?”

Dịch An nói:

“Từ khi tiểu chủ nhân rời khỏi Đại Khang thì có rất nhiều chuyện đã thay đổi, Trân Phi nương nương lại có được sự sủng hạnh của bệ hạ, năm ngoái mới được sắc phong là quý phi...”

“Đủ rồi!”

Ta vỗ bàn giận dữ nói.

Dịch An sợ hãi quỳ ở trước mặt ta.

Ta khoát tay áo nói:

“Ngươi không cần kinh hoảng, ta không nóng giận với ngươi, ngươi đi xuống đi...”

Ta đấy cửa sổ ra, những hạt mưa lạnh lẽo làm giảm bớt phiền muộn trong lòng ta.

Mặc dù Trân phi có được sủng ái cũng chẳng phải là chuyện khó nghĩ gì, nàng vốn là phi tử của Hâm Đức hoàng đế, thân ở trong hoàng cung, nàng có lựa chọn gì khác cơ chứ?

Ta tới Bình vương phủ không được bao nhiêu thời gian, thì các vị hoàng huynh hoàng chất nối đuôi nhau với cửa bái phỏng. Thế nhưng có rất nhiều người chúng ta còn chưa nói chuyện với nhau lần nào.

Trong đó có một số người là ngoại lệ, ví dụ như Cần vương Long Dận Lễ, Hưng vương Long Dận Thao chỉ cho người đưa quà tới, với thân phận của hai người thì không cần đích thân tới bái phỏng.

Thương thế của ta mặc dù không nghiêm trọng, thế nhưng vẫn cố gắng không xuống giường, cho tới khi sắc trời tối hẳn, mấy người trong hoàng tộc cũng rời đi, thì ta mới mơ màng tỉnh lại.

Nằm tiếp chuyện họ cả ngày, bị những lời hư tình giả ý của họ làm cho mơ màng, cảnh tượng hôm nay đúng là khác trước kia một trời một vực.

Lúc mọi người rời đi, Ung vương lại tới bái phỏng, ta bảo Dịch An đưa hắn tới phòng ngủ. Ung vương hòi thăm thương thế của ta, vững tin ta không có gì nguy hiểm mới nói chuyện:

“Hoàng chất, đây là Sơn Sâm ta mua từ Triều Tiên, có thể giúp ngươi tẩm bổ thân thể.”

“Đa tạ bát hoàng thúc lo lắng.”

Ung vương cười nói:

“Giữa hai chúng ta còn phải khách sáo như vậy sao.”

Ta mỉm cười gật đầu nói:

“Hoàng thúc có gặp được phụ hoàng không?”

Ung vương nói:

“Bệ hạ hết sức quan tâm thương thế của ngươi, bảo ngươi không cần nóng lòng đi gặp hắn, cứ an tâm ở lại trong vương phủ dưỡng bệnh.”

Hắn dừng lại một chút nói:

“Bệ hạ đã hạ lệnh cho Tả Trục Lưu điều tra chuyện ám sát.”

Ta thầm nghĩ trong lòng:

“Chuyện này giao cho Tả Trục Lưu thì vĩnh viễn cũng không điều tra ra kết quả gì.”

Ung vương nói:

“Sức khỏe của bệ hạ gần đây không được tốt, sau khi hoàng chất khôi phục thì mau chóng đi thăm người một chút, biểu hiện hiếu tâm của mình.”

Ta gật đầu.

Ung vương lại hàn huyên vài câu, sau đó đứng dậy cáo từ.

Ta bảo Vân Na tiễn hắn ra ngoài cửa. Trần Tử Tô đi tới bên cạnh giường, đỡ một cái đệm vào lưng của ta, ta xòe cánh tay nói:

“Buồn bực muốn chết ta rồi.”

Trần Tử Tô cười nói:

“Mấy tên thích khách đánh bậy đánh bạ lại mang tới chuyện tốt cho công tử, chí ít cũng mang lại cho chúng ta một thời gian có thể hiểu được thế cục của Đại Khang.”

Ta hứng thú nói:

“Trần tiên sinh đã hiểu được những gì?”

Trần Tử Tô mỉm cười nói:

“Trong lúc công tử tiếp kiến các vị hoàng huynh hoàng chất, Tử Tô nhàn rỗi vô sự cũng đi tìm hiểu chuyện một buổi chiều.”

Xem ra hắn đã biết không ít chuyện qua Dịch An.

Ta cảm thán nói:

“Hoàng cung của Đại Khang phức tạp hơn Đại Tần nhiều, hiện giờ ta hi vọng nhất là phụ hoàng có thể khỏe mạnh an khang sống thêm một thời gian.”

Trần Tử Tô gật đầu nói:

“Đúng vậy, công tử mới trở về nước, chuyện gì cũng phải bắt đầu lại từ đầu, chuyện đầu tiên chúng ta phải làm là đứng vững được gót chân.”

Ta thấp giọng nói:

“Ta hiểu phụ hoàng, chỉ cần sức khỏe của người trong mức cho phép, người sẽ tuyệt đối không đem quyền lực trong tay trao cho chúng ta.”

Trần Tử Tô nói:

“Công lợi dụng chiêu này để hoãn sự việc lại quả thực là tuyệt diệu, nếu như ta không đoán sai, thì chừng hai ngày nữa các vị hoàng huynh của người sẽ có hành động.”

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
18 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền