Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Mũi nhọn

Bạn đang đọc Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi của Thach Chuong Ngu

Phiên bản Dịch · 6817 chữ · khoảng 24 phút đọc

Dận Không đột nhiên ý thức được, mục đích của hai hắc y nhân này chính là hắn, hắn hạ giọng ra lệnh:

-xông lên, ngăn bọn chúng lại.

Sáu tên thị vệ thoáng chút chần chờ, trách nhiệm bọn chúng là bảo vệ an toàn cho hắn và Ung Vương, nên muốn đứng tại chổ này bảo vệ hắn, nhưng không ngờ rằng chút do dự của chúng ,đã đem Ung Vương và Dận Không gặp nguy hiểm

-Nhanh đi

Dận Không phẫn nộ quát

Đám thị vệ rốt cuộc cũng cầm đao vọt tới , Dận Không kéo Thái Tuyết nhanh chóng lui về phía sau.

Sáu tên thị vệ chặn hai hắc y nhân lại, sáu thanh đao vung lên hướng hai thân ảnh chém tới. Hai tên hắc y đều che mặt, như muốn dấu thân phận mình, tên bên trái vóc người yểu điệu, vừa nhìn đã biết là nữ nhân, nữ hắc y điểm chân vào sàn thuyền nhún một cái, thân hình vụt lên hơn ba trượng bỏ đám thị vệ lại phía sau, trên không trung tiện tay rút ra thanh đoản kiếm sáng lóe, nhắm hướng Ung Vương chém tới

Tên hắc y còn lại, đưa tay ra sau lưng ,rút ra môt thanh trọng kiếm, chém tới hướng sáu thanh đao, tiếng binh khí xé gió giao nhau chan chát, ngay lập tức, sáu thanh đao đều gãy làm hai đoạn. Dận Không nhìn thấy cảnh này, nhịn không được, hít một ngụm lãnh khí, trong tay người này chính là thanh bảo kiếm.

Hắc y nhân xuất kiếm với tốc độ nhanh cực điểm, không đợi sáu tên thị vệ làm động tác thứ hai, kiếm phong nhanh như tia chớp hướng vào cổ họng sáu người, huyết vụ theo thân kiếm trên tay hắn phun trào, nhìn cảnh tượng này, Thái Tuyết run sợ suýt ngất

Sáu khi giết sáu tên thị vệ, hắc y nhân thu kiếm, nhằm hướng tầng ba của lâu thuyền nơi Ung Vương đang đứng đề thân vọt tới

Trên này, nữ hắc y cũng đã kịp giết chết hai tên thị vệ đang bảo vệ Ung Vương. Dận Không nắm chặt tay Thái Tuyết, tay bàn tay lạnh như băng, có thể cảm nhận được nổi sợ hãi tột độ trong lòng hai người

Thoáng thấy hai hắc y chăm chú công kích Ung Vương, Dận Không kéo Thái Tuyết vọt chạy xuống tầng hai, ở phía dưới sàn tầng một, đám võ sỉ đông người hơn đã dần dần chiếm ưu thế, chỉ cấn xuống kịp tầng một,hai người sẽ cùng đám võ sĩ hợp lại bảo vệ

Dận Không chợt nghe hai tiếng thét của nữ nhân, sau đó là tiếng Ung Vương hoảng sợ la lớn, hắn cùng Thái Tuyết thêm nhanh chân hơn nữa, hướng tầng một chạy xuống, lúc này một thân ảnh màu đen, từ trên cao lao xuống, thanh kiếm lấp lánh trên tay, nhắm ngực hắn đâm tới.Trong tình cảnh nhất sinh nhất tử này,Dận Không trấn tỉnh trở lại nhìn về phía thanh kiếm, đột nhiên Thái Tuyết rời tay hắn,đảo thân mình đở đường kiếm đang đâm tới

Đoản kiếm trúng ngay bên phải ngực Thái Tuyết, hắc y có lẽ không nghĩ đến tên thư đồng dám lấy thân thể ra ngăn trở đường kiếm này, ngạc nhiên thốt lên một tiếng

-A…..

Liền nhanh chóng thu hồi thanh kiếm, máu tươi trên người Thái Tuyết lập tức chảy ra, Dận Không xoay người ôm Thái Tuyết xem vết thương trên người nàng

Nữ hắc y mở đôi mắt tràn ngập sát khí nhìn Dận Không, vươn thanh kiếm chỉ vào cổ họng hắn, kiếm quang lóe sáng lạnh lẽo, khóe miệng Dân Không run rẩy

Lúc này Ung Vương bị tên Hắc y còn lại cầm chế, kiếm của tên hắc y đang đặt sau lưng Ung Vương, dẩn hắn từ từ bước xuống tầng hai, tên hắc y lớn tiếng nói:

-Tên này không phải Bình Vương

Ung Vương thường ngày có dáng vẻ kiêu hùng tràn ngập dũng khí, lúc này đã sớm vô ảnh vô tung, thân hình mập mạp bước từng bước chậm đầu không ngừng gật, sống chết trước mắt biểu hiện của hắn còn thua một tên nô tỳ

Dận Không cùng Ung vương hai người trước sau đều bị khống chế, làm cho đám võ sĩ mất đi dũng khí chiến đấu. Bọn chúng hạ kiếm, cúi đầu ủ rủ nhìn về hướng Dận Không và Ung vương

Hắc y nhân rít qua kẽ răng nói với nử hắc y:

-Giết chết hắn…

Thái Tuyết đã hết lực, cố nói qua tiếng rên :

-Muốn giết điện hạ..,trước hết phải giết ta….

Nội tâm Dận Không vô cùng cảm động, hắn nhẹ nhàng đặt Thái Tuyết xuống,sau đó đứng lên lấy tay nắm thanh kiêm đang giương ra nói

-Ta không phải sợ chết, vì khi ngươi giết ta, chỉ sợ ngàn vạn dân chúng vô tội sẽ vì ta mà chết

Thoáng thấy trên đôi mắt nữ hắc y có một chút dao động, Dận Không cảm nhận được liền tranh thủ nói:

-Vị cô nương này!,Dận Không ta dĩ nhiên sẽ chết, mong rằng hãy cho ta một chút thời gian, ta muốn lưu lại di ngôn cho phụ hoàng

Hắc y nhân đang cầm chế Ung Vương cười lạnh:

- Tiểu tử! Chết đến nơi rồi mà còn nhiều lời.

Nội tâm Dận Không thoáng động, khi nghe gã hắc y kia nói tiếng mang khẩu âm con dân Đại Khang, bên ngoài vẫn tỏ vẻ thong dong tự tại ,không sợ chết

nhàn nhạt nói:

-Tính mạng của Dận Không này đã nằm trong tay hai vị, chẳng lẽ ngươi còn sợ kẽ văn nhược này

Dận Không nhìn thẳng hai mắt nữ hắc y nói:

-Cô nương chắc không phải là người Tần, cũng không phải là con dân Đại Khang, giết Dận Không ta lúc này, liền phá vỡ hiệp định hòa bình hai nước Khang Tần, khơi mào chiến tranh hai bên, từ đó có thể làm cho quý quốc có thể ngồi thế ngư ông đắc lợi

Lời này nói ra, hình như làm cho tên hắc y đang khống chế Ung Vương cảm thấy nao núng, điều này càng chứng minh hắn là người Đại Khang

Dận không ôn nhu nhìn Thái Tuyết đang ngất trên mặt đất nói:

-Cô nương này nếu không biết múc đích của ta, há liều mình cứu Dận Không này?

Nữ hắc y mặc dù vẫn không nói lời nào, nhưng chính từ ánh mắt, Dận Không biết, nàng khẳng định muốn nghe cái đáp án cuối cùng

-Khang Tần hai nước có hiềm khích, Đại Khang gặp thiên tai đã ba năm nay, quốc lực đã không còn như trước, nếu lúc này cùng Tần quốc phát sinh chiến sự, tất khiến dân chúng tai ương, sanh linh đồ thán. Ta chết chỉ có một mạng nào có xá gì! Ta sống có thể đổi cho Khang Tần ,cái hòa bình . Dù chỉ trong thời gian ngắn, nhưng củng đủ cho Đại Khang hưu dưỡng sinh túc, tích súc quốc lực

Dừng lại một chút, Dận Không nói tiếp:

-Thư đồng tuy nhỏ nhưng cũng biết cái đạo lí này, hắn đở cho ta môt kiếm, không chỉ bởi vì ta là chủ nhân , mà là còn vì cha mẹ hắn đang sinh sống ở Đại Khang

Tiếng của Dận Không khẳng khái vang lớn, khiến đám võ sĩ bên dưới khuôn mặt trở nên kích động

Hắn bùi ngùi thở dài:

-Trước khi sang Tần, ta đã sớm biết mình phải chết, nhưng chết vì thủ trung trên đất Tần, Dận Không ta sẽ giúp cho Đại Khang có thêm thời gian chuẩn bị cho cuộc đại chiến sau này. Đáng tiếc…đáng tiếc! Không nghỉ tới ,Dận Không ta tráng chí không thành, phải chết trên đất Đại Khang này

Nói xong lời này,hắn lớn mật bước tới phía trước , kiếm trong tay nữ hắc y, đâm nhẹ vào ngực, máu tưới dọc theo thân kiếm chảy xuống tửng giọt, nữ hắc y thoáng chần chừ, sau đó rụt thanh kiếm lại phía sau một chút

Dận Không lại lớn tiếng nói:

-Ta cũng không có yêu cầu gì, chỉ xin lưu lại một di ngôn cho phụ hoàng minh xét: Dận Không ta không chết trên tay người Tần cũng không chết trên tay con dân Khang quốc, mà chết vì một nước là kẽ thù của Tần Khang,quốc gia muốn phá vỡ hiệp định hòa bình ,cố ý khơi mào chiến hỏa, có lẽ có thể hóa giãi một phần khổ nạn vì chiến tranh cho dân chúng

Một tên võ sĩ dơ kiếm thẳng vào nử hắc y nói:

-Nếu Bình vương chết, ta sẽ phanh thây ngươi thành vạn miếng

Tiếng nói vang lên, đem lại đấu chí cho đám võ sĩ, lúc này đều dơ kiếm cao, dưới ánh lửa cháy ,ánh mắt kích động sáng rực

Nữ hắc y lúc nãy sát khí lẫm liệt, giờ biến mất vô ảnh vô tung.

Dận Không thản nhiên nói:

-Cô nương có thể thỏa mãn cho Dận Không cái yêu cầu này?

Tên hắc y đang khống chế Ung Vương và nữ hắc y liếc mắt nhìn nhau, đồng thời buông kiếm xuống, Dận Không sỡ dĩ nảy giờ nói ra những lời này, vì nắm chắt hai người này không những là con dân Đai Khang mà còn thuộc lớp quý tộc quyền thế ,nên mới từng bước lấn tới, cũng may hắn không sai lầm , nếu không thì đã chết không chổ chôn thân

Tên hắc y xoay người hướng chiếc thuyền nhỏ đi tới, đôi mắt của nữ hắc y lạnh lùng nhìn Dận Không nói:

-Dận Không! Ngươi phải nhớ kỹ từng lời nói của ngươi đêm nay, nếu tương lai, ngươi là kẽ hại dân hại nước. Ta là người thứ nhất không bỏ qua cho ngươi

Dận Không lạnh nhạt cười:

-Cô nương không quá lo,Dận Không ta một khi đã đi vào Tần, tức là đi đến cái chết, sợ rằng cả kiếp này cũng không có cơ hội làm hại dân chúng Đại Khang

Đôi mắt nữ hắc y hiện lên vẻ nuối tiếc, nàng nói ;

-Nếu đương kim hoàng đế có suy nghĩ như ngươi, thì Đại Khang sẽ không bao giờ lâm vào tình cảnh hôm nay

Nói xong, nàng xoay người lao đi về phía trước, sau đó biến dạng, mất hút trong bóng đêm, đám phỉ đồ cũng lục tục kéo nhau trở lại thuyền

Đám võ sĩ thấy địch nhân đang rút lui, định đuổi theo, Dận Không quát lớn:

-Dừng lại..

Nhìn ánh đèn trên các con thuyền nhỏ dần dần mất hút, Ung Vương mới xụi lơ vô lực đặt mông xuống sàn thuyền, không biết là do một trường sợ hãi vừa rồi, hay là cái chết của hai tỳ thiếp mà trên mặt hắn hai dòng lệ chảy ra

Dận Không ôm Thái Tuyết vào lòng,cảm thấy cái thân thể mềm mại hơi lạnh rống lớn kêu lên:

-Ngự y…..

Ngự y Tôn Tam Phân, trong hoàng cung đứng hàng thứ ba, hắn bản chất mộc mạc, không có tài ăn nói ,nên cái chức tứ phẩm quan ngự y hai mươi năm nay không thay đổi, Dận Không từ nhỏ tráng kiện không bị bệnh, nên cùng hắn tiếp xúc duy nhất một lần, đó là lúc Dận Không được sinh ra.

Dận Không ôm Thái Tuyết vào phòng, phòng của hắn lúc này đã được dập lửa, một màu loang lỗ ,tuy nhiên cái giường thì không hề hư hỏng, đặt nàng lên giường, hắn đi chong đèn sáng, sau đó dùng lưỡi dao nhỏ cắt trang phục Thái Tuyết gần chổ vết thương, một bên ngực mềm mại trắng hồng hiện ra, dưới gò bồng đào một tấc, vết thương đang ứa máu , không ngừng chảy ra, nội tâm hắn sợ hãi nhịn không được run rẩy đứng lên

Tôn Tam Phân mở hòm thuốc mang theo bên người, lấy rượu thuốc cùng khăn lau ra

Dận Không lạnh lùng nói:

-viêc hôm nay, trừ ngươi và ta ra, ta không muốn có kẽ thứ ba biết chuyện này

Tôn Tam Phân dùng khăn thấm dược tửu, lau xung quanh vết thương Thái Tuyết ,lạnh nhạt nói:

-Tôn mỗ làm người, biết điều gì nên nói, điều gì không nên nói

Dận Không thưởng thức gật đầu.

Tôn Tam Phân đem chỉ khâu xỏ qua kim châm, rịt thuốc lên vết thương, rồi khâu lại, sau đó lấy dãi lụa trắng băng lại xung quanh

Dận Không ôn nhu nhìn khuôn mặt tái nhợt của Thái Tuyết, nói nhỏ:

-Vết thương của nàng có gì đáng ngại không?

Tôn Tam Phân chậm rãi khép lại hòm thuốc, lấy khăn lau mồ hôi trán ,nói:

-Điện hạ yên tâm, thanh kiếm kia tuy sắc bén, nhưng vết đâm không sâu, chưa chạm vào phế phủ

-Sao nảy giờ nàng còn chưa tỉnh lại

Dận không hỏi

-Bởi vì nàng mất máu quá nhiều, hơn nữa thể chất của nàng rất yếu, sợ rằng phải một thời gian mới có thề tỉnh lại

Tôn Tam Phân từ tốn trả lời,Dận Không lúc này mới hoàn toàn yên lòng.

Tôn Tam Phân nói tiếp:

-Hạ quan sẽ điều chế một ít dược vật bổ máu, tin tưởng trong vòng một tháng, vị công tử này sẽ hoàn toàn bình phục

Nghe lời nói này, khiến Dận Không trong thời gian ngắn đã thay đổi cách nhìn về vị quan ngự y này

Lúc này ,bên ngoài khoang thuyền dồn dập tiếng chạy lên của thị vê, đứng trước cửa,tên thị vệ nói lớn:

-Bình vương điện ha! Ung Vương xảy ra chuyện….

Dận Không đột nhiên ngẩn ra, hướng Tôn Tam Phân nói:

-Ngươi theo ta đi xem.

Nói xong, hắn xoay người cuốn quít bước ra

Ung vương sợ hãi đến cuồng trí, đứng trước đám thị vệ, trên tay cầm thanh kiếm dính máu tươi, dưới chân một gã bị thương nơi cánh tay đang đau đớn, hắn khàn giọng hét lớn:

-Chuyển hướng! Đem ta quay lại Khang đô!

Đám thị vệ kia là tâm phúc của Ung vương, nên đứng một bên với hắn.

Dận Không tách ra khỏi đám đông, hướng Ung vương đi tới

-Không được đến đây!

Ung Vương cầm trường kiếm, mặt đỏ bừng bừng hét lớn:

-Mau kêu bọn họ quay thuyền ,trở về Khang đô, nếu không ta…. Ta sẽ đem bọn họ giết chết hết, sau đó tự vẫn trước mặt ngươi

Trong lòng Dận Không cười thầm, Ung vương tuyệt đối không có cái dũng khí tự sát, nhưng mặt ngoài hắn làm ra bộ dáng vô cùng ân cần , run giọng nói:

-Hoàng thúc….Không thể…..

Ung Vương lẫm bẫm nói:

-Ta không muốn chết ở Tần quốc..Ta không muốn chết ở Tần Quốc…

-Hoàng thúc ! Chất nhi lần này đến Tần, trên lưng mang hàng ngàn vạn hy vọng của dân chúng. Phụ hoàng sỡ dĩ kêu người đi cùng chất nhi, là vì hoàng thúc mưu sâu kế rộng, tầm nhìn xa và thông hiểu, để nhi chất khi gặp bến mê thì hoàng thúc cạnh bên chỉ dạy. Nơi đây cách Tần chỉ còn một đêm hành trình, nếu lúc này hoàng thúc quay về, chất nhi một mình vào Tần thì làm sao cho dân chúng Đại Khang yên tâm, phụ hoàng yên tâm

Dận Không khằng khái nói

Nhìn người đang bị thương nằm trên sàn, hắn nói tiếp:

-Việc này người kia không quan hệ, hoàng thúc hà cớ làm khó hắn

Dận Không xoay qua gã thị vệ đứng bên cạnh nói:

-Chuẩn bị hành trang cho ta, phía trước có bến cho ta xuống

Ung vương vạn lần không nghĩ tới, Dân Không chủ động muốn xuống thuyền, trong lúc nhất thời mơ hồ không biết làm gì.

Dận Không tiến lại phía Ung vương hai bước ,nói tiếp:

-Hoàng thúc!Chật nhi cùng người từ biệt, xin hoàng thúc nói với phụ hoàng rằng, chất nhi muốn một mình vào Tần. Phụ hoàng tính tình nóng nảy ,nếu biết chân tướng việc này, sợ đối với hoàng thúc có điều bất lợi

Mặt Ung vương nhất thời trắng bệt, hắn bình sinh sợ nhất là hoàng đế, nghĩ đến cảnh hoàng đế trở mặt ,cả người hắn toát mồ hôi ướt đẫm

Mục đích của Dận Không là đả kích nội tâm bạc nhược của Ung vương, nên hắn bồi tiếp:

-Bất quá, hoàng thúc cùng phụ hoàng là huynh đệ tình thâm, có lẽ phụ hoàng sẽ bỏ qua cho hoàng thúc…

Ung vương tay cầm kiếm run rẩy, cánh tay vô lực buông rơi thanh kiếm xuống

Lúc này ,đám thuyền phu ở dưới đáy khoang thuyền, nghe động cả đám cầm côn, đinh ba từ dưới khoang vọt lên, nhìn thấy đồng bọn bị Ung vương làm bị thương đang nằm dưới đất, đều tức giận , định xông vào

Dận Không tiến lại ,đở người kia lên, đem giao cho Tam Tôn Phân. Lúc này đám thuyền phu đang bao vậy mấy tên thị vệ cùng Ung vương bên trong

Dận Không lớn tiêng nói:

-Các vị huynh đệ! Xin nghe Dận Không nói một lời.

Có lẽ ,tại vừa rồi khi đám phỉ đồ tập kích, hắn một phen xuất ra dũng khí, những người này đều im lặng ,bình tĩnh lại

Dận Không đi đến phía trước, đột nhiên làm một động tác ngoài dự đoán của mọi người, hắn khuất tất quỳ xuống trước mặt mọi người. Lúc này mọi người đều thầm nghĩ: “ Đường đường là một vị vương gia, mà cư nhiên quỳ gối trước mặt bọn họ” .Trong nhất thời cả toàn trường yên lặng

Giọng Dận Không tràn ngập thâm tình nói:

-Dận Không rời xa Đại Khang! Chẵng biết khi nào mới có thể quay về, điều thứ nhất phải lạy chính là cố thổ

Hắn cung cung kính kính quay lại hướng Đại Khang xá một cái

-Điều thứ hai Dận không muốn lạy là dân chúng, không có bọn họ, không có mấy trăm năm cơ nghiệp Đại Khang

Hắn quỳ tại sàn, xá tiếp một cái, sau đó quay lại hướng đám đông phía trước nói:

-Điều thứ ba, ta muốn lạy chính là các người, nếu không có các vị huynh đệ liều chết bảo vệ, ta đã chết trong tay bọn thổ phỉ, các ngươi không chỉ bảo vệ tính mạng Dận Không này mà còn bảo vệ hy vọng an cư lạc nghiệp của trăm vạn dân Đại Khang

Hắn cúi người chuẩn bị xá một cái

-Bình vương điện hạ!....

Những âm thanh kích động thay nhau vang lên. Tại sàn thuyền, tất cả đám võ sĩ, thị vệ, cùng thuyền phu lệ nóng oanh tràn đều quỳ xuống, chỉ có Ung vương trợn mắt há hốc nhìn, đứng yên tại chổ

Dận Không giọng uất ngẹn nói tiếp:

-Trên chiếc thuyền này, mọi người thân phận tuy khác nhau, nhưng là đang mang hy vọng của trăm vạn dân Đại Khang, có thể vì Đại Khang thực hiện hy vọng này hay không thực không chỉ riêng mình ta mà còn ở các ngươi, mỗi người trong chung ta chung vai thực hiện trọng trách này.

Nói xong ,hắn gập mình xá dài sàn thuyền, từ trong đám người truyền đến những tiếng khóc xúc động

Đám đông chậm chạp rời đi, cục diên xung đột giữa Ung vương và thuyền phu đã giãi quyết, Dận Không lạnh lùng nhìn khuôn mặt đang vô cùng xấu hỗ của Ung vương, Đai Khang quốc ngày nay suy yếu chính là do quyền lực ở trong tay các vị hoàng thân quốc thích như thế này, hắn cảm khái

Cho dù là đám võ sĩ thân tín của Ung vương ,bây giờ đối với Dận Không ánh mắt nhìn của bọn họ cũng vô cùng sùng kính, nhưng trong nội tâm hăn cũng không lấy làm đắc ý. Đám phỉ đồ vừa rồi không phải đến vì tài vật, chúng đến là muốn giết hắn, phá kế hoạch hòa bình Khang Tần.

Từ sự kiện vừa rồi, hắn có lý do tin tưởng rằng: Người đứng ở phía sau chính là một nhân vật bên trong Đại Khang, hơn nữa người này có thân phận rất cao vì lộ tuyến hành trình của hắn, bị nắm rõ trong lòng bàn tay của người kia

Ung vương tại nguy cơ vừa rồi biểu hiện vô cùng nhu nhược, nhưng không làm hắn mất đi cảnh giác, Dận Không muốn hạ toàn bộ uy phong của hắn xuống, muốn hắn mất hết sự tin tưởng của đám người này

Dận Không hướng đám võ sĩ của Ung vương nói:

-Vừa rồi hỗn chiến, các thuyền phu chết không ít, các ngươi cởi giáp, xuống khoang thuyền phụ bọn họ một tay

Bọn võ sĩ nay đã hoàn toàn kính phục hắn , không nói hai lời, cởi bỏ giáp trên người, đi thẳng xuống khoang thuyền

Ung vương sợ hãi, ánh mắt bất an nói:

-Bọn chúng đi, lấy ai bảo vệ cho chúng ta

Dận Không nhàn nhạt cười:

-Phòng của hoàng thúc đã dọn dẹp xong, nếu chất nhi là hoàng thúc, sẽ an an ổn ổn ngủ trong đó cho tới khi đến Tần

Ung vương vốn định quát lại, nhưng thấy ánh mắt sắc bén của Dận Không, hắn liền hạ xuống, xoay người rời đi về phòng của mình, nội tâm hắn có thể nhận ra, thập tam nhất hoàng chất nhu nhược ngày nào, nay không còn để cho hắn có thể quát nạt nữa rồi.

Tôn Tam Phân băng bó cho tên thuyền phu kia xong, hướng ta gật đầu thưởng thức, sau đó bước đi, đến nơi nào đó trong thuyền, đang cần hắn chữa trị

Trở lại phòng,Thái Tuyết vẫn đang hôn mê trên giường, Dận Không ngồi xuống bên cạnh ,nhìn khuôn mặt nàng đầy ôn nhu, hắn cẩn thận dùng khăn lau những giọt mồ hôi trên trán nàng, thân thể Thái Tuyết rất nóng, theo lời của Tôn Tam Phân thì cơ thể nóng lên là hiện tượng bình thường, hắn lấy khăn thấm nước ,đắp lên trán Thái Tuyết

Thái Tuyết không tiếc thân mình, đở cho hắn một kiếm, Dận Không nhìn khuôn mặt nàng tuy tiều tụy xanh xao, nhưng còn đượm nét hạnh phúc, nhìn nàng trong lòng hắn thầm nói:

“ Thái Tuyết, nếu một ngày, ta công thành danh toại, tuyệt sẽ không quên thâm tình hậu ý của nàng”

Thân thể mềm mại của Thái Tuyết đột nhiên run rẩy từng cơn, hình như nàng đang gặp phải một ác mộng cực kì đáng sợ:

-Điện hạ… không nên….không nên…

Dận Không cầm tay nàng vuốt ve an ủi nhè nhẹ, Thái Tuyết hình như đang sợ hãi điều gì đó:

-Không nên….. giết ta… không nên….giết ta….

Một dòng lệ trong suốt rơi xuống từ khóe mắt của nàng, Dận Không nhẹ nhàng lau khô ,Thái Tuyết có tâm tính ngây thơ trãi qua kinh nghiệm nguy hiểm lần này chắc vô cùng sợ hãi, hắn thầm nghĩ

Thấy Thái Tuyết bất ổn, Dận Không không thể rời xa nàng, hắn gọi Tôn Tam Phân đến, Tôn Tam Phân liền dùng kim châm vào các huyệt đạo, rồi cho nàng phục dùng môt loại thuốc ,hương thơm mùi bạc hà của biệt dược lan tỏa khắp phòng

Dận Không tự mình tiễn Tôn Tam Phân ra khỏi phòng, nhưng Tôn Tam cũng không lập tức rời đi, hắn thấp giọng nói:

-Lão hủ có mấy câu, muốn nói cùng điện hạ

Dận Không gật đầu:

-Tôn tiên sinh! Có chuyện gì xin cứ nói thẳng

Tôn Tam Phân cùng Dận Không đi ra phía mũi thuyền, xa xa bầu trời đã bắt đầu có những tia sáng màu đỏ, một ngày mới lại bắt đầu, trãi qua một đêm chiến hỏa kinh hồn, y phục trên người Dận Không đã rách bươm nhìu chỗ, trên mặt cũng lấm lem vì bụi khói, nhưng vẫn toát lên vẻ anh minh, kiên định

Tôn Tam Phân vai đeo hòm thuốc, nhìn Dận Không nói:

-Lão hủ có một chuyện không rõ, Tần quốc là nơi đầm rồng hang cọp, chúng hoàng tử tôn tránh còn không kịp, Bình vương ngài trái lại còn gánh lấy trách nhiệm nguy hiểm này, chẳng lẽ đem tánh mạng mình ra làm trò đùa sao?

Dận Không nhàn nhạt cười cười, hỏi ngược lại:

-Tiên sinh nghĩ sao?

Tôn Tam Phân nghiêm mặt nói:

-Xưa nay ,con người việc đầu tiên là lo lắng lợi ích và an nguy của mình trước, cho dù thánh hiền cũng không ngoại lệ, điện hạ đã biết rõ tiền đồ gian hiểm, mà vẫn mạo hiểm, tất nhiên trong lòng có ý đồ khác

Dận Không nhíu nhìu đôi chân mày nghĩ: “ Tôn Tam Phân nói với ta lời này, mục đích tột cùng là cái gì?”

Tôn Tam Phân tiếp tục nói:

-Đêm qua, điện hạ đã làm cho suy nghĩ của lão hủ trở nên sáng sủa

Dận Không ánh mắt dừng lại trên người Tôn Tam Phân quan sát, trong lòng thầm động, người này cao thâm khó lường, không giống như dáng vẻ bên ngoài của lão

Tôn Tam Phân nói:

-Điện hạ lo cho vạn dân, đem lợi ích của mình cùng vạn dân và Đại Khang thành một thề, điện hạ xem Đại Khang và chính bản thân mình là một ….

Dận Không nghe thấy lời nói của Tôn Tam Phân ẩn nấp một số y tứ, liền phất tay nói:

-Tiên sinh suy nghĩ quá nhiều, Dận Không chỉ nghĩ sao hóa giãi một trường chiến hỏa trước mắt, giúp cho dân chúng thoát khỏi cảnh tai ương, không như lời tiên sinh nói ta là hoành đô chí lớn đâu!

Dận Không muốn rời đi, thì lại nghe Tôn Tam Phân nói:

-Lão hủ mặc dù đã già, những vẫn còn nhớ rõ ràng thời gian điện hạ ra đời…

Dận Không liền dừng bước.

-Điện hạ không khóc, không cười, hai tay nắm chặt, bàn chân trái có bảy nốt son, chính là chân mệnh đế vương

Bàn chân trái của Dận Không quả thực có bảy nốt son, Hâm Đức đế mặc dù là phụ hoàng của hắn, cho tới bây giờ vẫn không biết chuyện này, bởi hắn sinh hạ nơi lãnh cung, từ luc mẫu thân sinh hắn ra, hoàng đế chưa bao giờ đến thăm mẹ con hắn

Dận Không nhớ lại, hình như hắn có nghe kể lúc mẫu thân hạ sinh hắn, Tôn Tam Phân luôn túc trực ở Thanh Nguyệt cung, như vậy hắn quả thật chứng kiến thời điểm hắn chào đời

Dận Không lạnh lùng nói:

-Tôn tiên sinh nói với ta chuyện này, đến tột cùng là muốn cái gì?

Tôn Tam Phân mở hòm thuốc, lấy ra một tấm bản đồ, từ từ mở ra, Dận Không cúi đầu nhìn xuống. Tấm bản đô vẽ biên giới tám nước, so với bản đồ hiện tại thì không giống nhau, tấm bản đồ này vẽ tại thời điểm Đại Khang là quốc gia đứng đầu, các nước đều cuối đầu xưng thần, diện tích Tần quốc khi đó còn chưa được một nữa so với bây giờ

Tôn Tam Phân nói:

-Năm đó, chính thái tử điện hạ lưu lại cho lão phu tấm bản đồ này

Tôn Tam Phân nói thái tử, chính là đại hoàng huynh Long Dận Cơ, người duy nhất đước Hâm Đức đế phong làm thái tử, đáng tiếc năm hai mươi ba tuổi lâm bạo bệnh mà chết, có thể nói hắn tài năng nhưng mệnh yểu, nếu còn sống đến bây giờ, ngồi vào ngai vàng chỉ có thể là hắn.

Từ khi đại hoàng huynh mất,phụ hoàng hắn cũng không phong ai làm thái tử, thậm chí ý niệm truyền ngôi cho đám hoàng tử tôn cũng không còn

Tôn Tam Phân nói:

-Trên tấm bản đồ vẽ chính là biên giới các nước một trăm năm trước, Đại Khang lúc đó đạt thế cường thịnh

Nói xong, hắn cuộn tấm bản đồ lại, giao vào tay Dận Không

Dận Không có chút kì quái nhìn Tôn Tam Phân, chẳng hiểu vì sao Tôn Tam Phân giao tấm bản đồ này cho hắn.

-Thái tử lúc lâm chung có nói qua. Ngày sau nếu có cơ hội, thì đưa tấm bản đồ này cho người có năng lực chấn hưng Đại Khang

Tôn Tam Phân trên mặt hưng phấn nói.

Nội tâm Dận Không dâng lên một cảm giác khó hiểu, mặc dù không hiểu mục đích của Tôn Tam Phân là gì, nhưng chính bản thân hắn cũng rất quan tâm đến tấm bản đồ này, hắn trịnh trọng tiếp nhận. Khuôn mặt luôn luôn nghiêm túc của Tôn Tam Phân lộ ra nét tươi cười, hắn chỉnh hòm thuốc trên vai, hướng Dận Không cáo từ rời đi

Thái Tuyết được Tôn Tam Phân tận tình chữa trị nên vết thương hồi phục rất nhanh, nhưng lúc này tay nàng lại trở nên lanh như băng, Tôn Tam Phân nói hiện tượng này tất yếu xảy ra, Dận Không đem hỏa lò đặt dưới đáy giường, hai tay xoa bóp bàn tay chân Thái Tuyết giúp nàng lưu thông khí huyết, Dận Không luôn tự cho mình là kẽ biết kiềm chê bản thân, nhưng từ lúc xảy ra sự việc với Trân phi, thì hắn cảm thấy không còn tin tưởng như lúc xưa nữa, lúc này trước mặt hắn ,Thái Tuyết một thân ôn nhu mềm mại, hắn cảm thấy xoa bóp cho nàng đúng là một loại khảo nghiệm

Dận Không mặc dù không phải là một trang quân tử, nhưng hắn thông hiểu đạo lý, huống hồ Thái Tuyết vừa cứu hắn một mạng, nàng vừa trãi qua một hồi kinh sợ. Hắn miên man suy nghĩ ,trong phút chốc thiếp đi lúc nào không biết

Tỉnh lại, đôi chân Thái Tuyết vẫn bị hắn ôm trong lòng. Ngẩng đầu lên ,Dận Không thấy nàng ánh mắt thẹn thùng, xem bộ dáng chắc nàng đã tỉnh từ lâu, hắn cuốn quít buông hai chân nàng ra

Thái Tuyết thốt nhẹ một tiếng a xấu hỗ

-Có phải vết thương còn rất đau?

Dận Không ân cần hỏi

Thái Tuyết e thẹn lắc đầu:

-Chân…tê quá….

Hắn lập tức tỉnh ngộ ra, hai chân nàng vừa rồi bị hắn trong lúc ngủ ,nằm đè lên, nên máu không tuần hoàn, dẫn đến bị tê, chắc nàng thấy hắn ngủ say, không nỡ đánh thức, cố gắng chịu đựng toàn thân tê dại

Dận Không sửa sang lại trang phục, vươn người cho thoải mái, sau đó đến khung cửa sổ nhìn ra ngoài, thì lúc này đã vào hoàng hôn, ánh nắng chiều chiếu rọi tựa đem cả chân trời phía trước thiêu đốt

Thái Tuyết trở mình đình ngồi dậy, Dận Không cuốn quít chạy tới đở nàng nói:

-Nàng vết thương chưa lành, ngàn van lần không được cử động mạnh

Thái Tuyết xấu hỗ nói:

-Thái Tuyết nằm ở đây, chiếm mất cái giường của điện hạ

Dận Không cười nói:

-Cái giường ta cho nàng mượn, sau này mỗi tháng trừ vào tiền lương

Thái Tuyết thấp giọng nói:

-Đa tạ ân đức của điện hạ

Kỳ thật, lời cám ơn này, hắn phải nói với nàng mới đúng

Dận Không định hướng nàng nói lời tạ ơn, thì nghe bên ngoài có tiếng thét lên:

-Thuyền của Tần quốc!

Nội tâm hăn cảm thấy nao nao, Tần quốc nhanh như vậy, đã cử người ra ứng tiếp

Dận Không đặt Thái Tuyết nằm xuống giường, sau đó bước ra ngoài khoang thuyền

Lúc này đã có rất nhiều người tụ tập trên lâu thuyền, Ung vương cũng trong số đó, hắn cuốn quít ngoắc Dận Không lại nói:

-Phía trước có hai chiến thuyền của Tần quốc, nơi chúng ta đang đứng là đoạn thủy lộ dùng chung của hai nước, tình huống bình thường thì tàu chiến Tần sẽ không có mặt ở đây

Mọi người đang tụ tập thấy Dận Không đến, tránh ra một đường nhỏ, hắn xuyên qua đám người, đi ra phia trước nhìn , thấy trên sông phía trước hai chiến thuyền đang nhằm hướng thuyền hắn vượt sông đến, lâu thuyền màu đen ở trên chiến kì theo gió tung bay ,trên mặt cờ viết một chữ “Tần” thật to

Ung vương cảm thán nói:

-Thủy quân Tần quốc được xây dựng trong thời gian không dài, thế mà chúng đã nắm được kỹ thuật chế tạo thuyền

Nội tâm Dận Không cũng thở ra như Ung vương. Mấy chục năm nay, Tần Quốc về mặt quốc lực hay quân sự đều phát triển cực kì nhanh chóng, tồng hợp thực lực xem ra mạnh hơn Đại Khang, Đại Khang vẫn tưởng rằng chỉ có mình nắm kỹ thuật chế tạo đại thuyền chiến, không thể ngờ, người Tần đã có thể làm được, thậm chí thuyền Tần còn cao hơn, lớn hơn, chỉ có khác ở tính thẩm mĩ còn thua Đại Khang

Dận Không hạ lệnh nói:

-Đình chỉ chèo thuyền, xem đối phương biến hóa như thế nào?

Hai chiếc thuyền, một trái một phải, đem thuyền Đại Khang ép vào giữa,

Trên lâu của hai thuyền Tần, thả ra những tấm gỗ, nối ba chiếc thuyền lại với nhau. Ba gã đầu đội nón và áo giáp màu đen, theo kiểu tướng lĩnh Tần quốc bước nhanh với bộ dáng kiêu ngạo đi tới

Dận Không bảo đám thị vệ cùng thuyền phu lui ra phía sau , hắn cùng Ung vương nghênh tiếp ba người này

Từ sắc phục trên mình có thể thấy, bọn này có cấp bậc trong quân đội rất thấp, tại Đai Khang tương đương với chức thống lĩnh dưới tay có cở một ngàn binh sĩ

-Người tới chính là Khang quốc chất tử Dận Không, tên ở giữa trong ba người quát lớn

Dận Không không nhanh không chậm hồi đáp :

-Ta là Đại Khang thập tam nhất hoàng tử Dận Không

Ba gã tướng thoáng nhìn lẫn nhau, gã thấp lùn nhất xuất ra một đạo thánh chỉ lớn tiếng nói:

- Chất tử Dận Không tiếp chỉ!

Sau khi nghe xong, Dận Không vô cùng xấu hỗ, phải biết rằng hắn đến Tần, tuy thân phận là vi chất, nhưng dù sao cũng là một vị hoàng tử Đại Khang, nay mấy tến tướng chức vị nhỏ bé này chẳng những nói thẳng cái thân phận vi chất ,mà còn dùng thánh chỉ hạ nhục hắn, thật là hiếp người quá đáng, hắn thầm nghĩ

Gã bên trái, có khuôn mặt đen đen ,hai mắt trợn tròn, hung hăng nhìn hướng Dận Không nói:

-Vì sao còn chưa quỳ xuống ?

Đứng bên cạnh ,Ung vương run sợ cơ hồ muốn xuất tiểu trong quần, hai chân mềm nhủn, suýt nữa quỳ rạp xuống sàn thuyền, may mà Dận Không kip thời nắm một bên bả vai hắn kéo lại

Dận Không không run sợ khẳng khái nói:

-Ba vị tướng quân, nơi này thuộc địa phương nào?

Tên tướng thấp lùn khinh thường cười nói:

-Đương nhiên là thủy giới Đại Tần

Dận Không lạnh nhạt nói:

-Đối với ta mà nói, ba vị tướng quân chính là đang đứng trên lâu thuyền của Đại Khang Quốc, Dận Không mặc dù ngu dốt nhưng cũng biết rằng, trong vòng quốc thổ Đại Khang chỉ lạy một vị hoàng đế. Khuôn mặt mập mạp của Ung vương thoáng đỏ lên, hắn cảm giác nghe được, lời của Dận Không hình như có cảm giác châm biếm

Gã tướng thấp lùn điềm nhiên a a nở nụ cười, hắn quan sat đánh giá cao thấp Dận Không một chập rồi nói:

- Bình vương chớ trách! Chúng ta vừa rồi chỉ là đùa một chút cho vui thôi

Hắn chỉ ra phía sau nói:

-Ta đến là muốn mời Bình vương di giá

Lòng Dận Không bổng nao nao, không phải dùng lâu thuyền này để đi đến thẳng Tần đô hay sao?, không biết cớ gì, đột nhiên bọn họ thay đổi

Tên tướng lãnh kia nói:

-Thánh thướng từng nói nói: “Đại Tần quốc,không cho người nước khang vào”, Bình vương cùng với nô phó, xin theo ta lên thuyền, các người còn lại lập tức có thề quay v

Miệng hắn nói thánh thượng, chính là nói đến Tần Quốc Quân Yên Uyên, Đại Tần dưới sự trị vì của hắn phát triển mạnh mẽ cho tới hôm nay, nhưng vị quốc quân này hình như có lòng cừu hận Đại Khang sâu đậm, từ câu nói vừa rồi có thể thấy rõ ràng

Dận Không liền quyết định chủ ý, sớm muộn gì cũng vào Tần làm “vi chất”, sao không tranh thủ thời điểm này để học thêm một chút kinh nghiệm đối phó sau này, hắn gật đầu nói:

-Các người chờ ta một chút, rồi khởi hành, ta muốn chuẫn bị một chút lễ vật cho Tần Quốc quân

Nghe Dận Không nói những lời ấy, Ung vương thở phào như trút được một gánh nặng, đối với hắn mà nói, khó khăn nguy hiểm cuối cùng đã trôi qua , dũng khí của hắn đã biến mất trong chuyến cùng Dận Không tới Tần

Trở lại phòng, Thái Tuyết đã trở mình ngồi dậy, tiếng động bên ngoài, nàng đã nghe ,nên biết chuyện gì xảy ra, Dận không còn chưa đề cập tới, nàng đã nói trước:

-Người nếu bỏ ta lại, ta sẽ chết tại đây, ngay trên thuyền này

Trong bụng Thái Tuyết như có lửa đốt, nàng nóng lòng đến mức quên cả phép xưng hô với hắn

Dận Không nở nụ cười, nhìn Thái Tuyết đang mơ hoặc ,rồi đứng lên, nàng đoán không ra suy nghĩ của hắn. Dận Không đương nhiên là không bao giờ bỏ nàng ở lại, từ lúc nàng đở một kiếm cho hắn, thì hắn đã thầm nhủ : “ dù trong bất kì hoàn cảnh nào ,ta cũng không bỏ rơi nàng”

Dận Không dìu Thái Tuyết ra cửa, mọi người đều nhìn lại, ánh mắt ngập tràn kinh ngạc, hắn đường đường là một vị vương gia, lại có thái độ như thế với một thư đồng

Tôn Tam Phân vai đeo hòm thuốc, chậm rãi bước tới trước mặt Dận Không, hắn từ từ đở tiếp Thái Tuyết từ tay Dận không, rồi nhẹ nói:

-Việc này là việc của lão phu

Dận Không nhìn hắn hồi lâu khó hiểu, Tôn Tam Phân cười nói:

-Lão phu ở trong cung, đã hơn ba mươi năm, nhưng cho đến lúc này vẫn là cái chức Y quan tứ phẩm, ở lại hoàng cung thì sẽ không bao giờ có cơ hội thăng tiến, lão phu nguyện đem thân này theo phò tá Bình vương, y thuật của lão phu, có lẽ giúp ít được ngài đôi chút

Trong lòng Dận Không lúc này xuất hiện rất nhiều lí do từ chối hắn, nhưng hắn suy nghĩ lại, vô luận Tôn Tam Phân có mục đích gì, Dận Không cũng tin chắc gã không có ác ý, thử hỏi một người giống hắn, một vị vương gia hữu danh vô thực, thì có gì đáng giá để gã lợi dụng chứ

Dận Không bước từng bước thong dong nhưng kiên định, bước tới trước mặt Ung vương, hắn liền đưa Dận Không một phong thư , nói:

-Cái này là danh sách những người nên tặng quà, lên đường may mắn

Dận Không vỗ nhẹ vào vai hắn nói:

-Cám ơn

Hắn bước đi tới phía trước một đoạn, thì lúc này trên thuyền, tất cả đám võ sĩ cùng thuyền phu đều quỳ xuống:

-Cung tiễn Bình vương điện hạ

Thân hình Dận Không thoáng rung động, nhưng hắn vẫn không quay đầu lại, phía trước là mục tiêu hắn chọn, hắn không do dự bước tới[/SIZE]

Bạn đang đọc Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi của Thach Chuong Ngu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự