Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 163 Sóng to

Bạn đang đọc Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi của Thach Chuong Ngu

Phiên bản Dịch · 4097 chữ · khoảng 14 phút đọc

Dực vương nặng nề gật đầu nói:

“Nếu như hắn đối với con bất nhân thì con cùng không cần phải tận hiếu với hắn làm gì, vì tương lai của đại Khang cũng buộc lòng phải làm như vậy, con thử nói ra suy nghĩ của mình cho ta nghe thử!”

Ta cứ dựa theo thực tế nói:

“Trên tay con chi có hai nghìn võ sĩ.”

Dực vương nở nụ cười:

“Hai nghìn võ sĩ muốn đối chọi với bốn vạn tinh binh ở Khang đô, trong thiên hạ chỉ có con mới có can đảm lớn như vậy thôi!”

Ta cung kính nói:

“Cho nên Dận Không mới đến xin nhạc phụ đại nhân giúp đỡ.”

Dực vương nói:

“Một vạn ngự lâm quân bên trong hoàng thành đều nằm trong phạm vi thống lĩnh của Khiếu Dương. Khiếu Dương đã thầm tôn sùng con từ lâu, nếu như ta bảo hắn giúp con thì hắn nhất định sẽ theo phân phó của ta mà hành sự!”

Ta quá đỗi vui mừng:

“Nếu như Triệu thống lĩnh mà chịu giúp con thì chuyên này đã thành công hơn phân nửa rồi.”

Dực vương nói:

“Vấn đề then chốt của đoạt cung không chỉ nằm ở trên người của Hâm Đức Hoàng!”

“Còn có Tả Trục Lưu!”

Dực vương gật đầu, ông thấp giọng nói:

“Long Tương quân tổng cộng có ba vạn người, nhánh quân này không được khinh thường, hơn nữa phòng thủ ở cửa thành Khang đô phần lớn nằm trong tay vây cánh của Tả Đông Tường, một khi các ngươi nhận được tin tức thì có thể từ cửa thành cấp tốc tiến vào bên trong thành, đối với chúng ta mà nói đã là một khảo nghiệm không nhỏ rồi.”

Ta thản nhiên cười nói:

“Chuyện này sợ rằng còn phải phiền đến nhạc phụ.”

Dực vương không khỏi cười nói:

“Con còn có chủ ý gì nữa, nói ra ta nghe nghe thử xem.”

Ta mỉm cười nói:

“Nhạc phụ đại nhân còn nhớ rõ lần trước Hàn Đương Thành tướng quân suất lĩnh thuỷ quân ngăn cản Long Tương quân tiến nhập vào hoàng thành không?”

Dực vương cười nói:

“Con lại nghĩ đến kế cũ trùng thi?”

Ta lắc đầu:

“Thuỷ quân hiện tại ở trong tay Hàn tướng quân mặc dù chỉ có năm nghìn người, thế nhưng năm nghìn người này lại có thể tạo ra được hỗn loạn quy mô không nhỏ, thời điểm đoạt cung họ có thể tạo ra một hiện tượng giả là bị người tấn công, đến lúc đó chúng ta có thể giả truyền thánh chỉ để điều Long Tương quân đi vào trợ giúp, thừa dịp trong khoảng thời gian này nhanh chóng ổn định tình thế ở hoàng cung là được.”

Dực vương nói:

“Ý kiến hay! Nhưng một khi Long Tương quân phát giác bị lừa gạt, họ tất sẽ quay đầu lại bắt đầu tiến công vào hoàng thành.”

Ta cười nói:

“Họ còn có cơ hội để quay đầu lại nữa không!”

Dực vương sửng sốt, khó hiểu nói:

“Con có thể nói rõ hơn được không?”

Ta xoay người hướng ra ngoài cửa hô to:

“Tiêu Tín!”

Tiêu Tín lên tiếng, từ cửa đi vào, cung kính hướng Dực vương quỳ lạy nói:

“Tiêu Tín tham kiến Dực vương thiên tuế!”

Dực vương khoát tay áo nói:

“Nếu Thái tử đã gọi ngươi vào đây thì hẳn chủ ý này là ngươi nghĩ ra, mau nhanh nói cho ta nghe thử.”

Tiêu Tín từ trong lòng lấy ra một bản địa đồ, mở ra đặt ở trên thư án.

Dực vương khẽ động lông mày, thấp giọng nói:

“Đây hình là bản đồ canh phòng của thuỷ quân ở Khang đô?”

Tiêu Tín nói:

“Dực vương thiên tuế nhìn không sai, đây chính là địa đồ của doanh trại thuỷ quân Khang đô.”

Hắn chỉ vào địa đồ nói:

“Chúng ta có thể trước tiên tại trong doanh trại thiết lập mai phục, đợi đến sau khi Long Tương quân tiến vào doanh trại thì sẽ dùng lửa để cản đường lui của họ, sau khi binh sĩ Long Tương quân bị lửa vây quanh tất phải bỏ chạy về hướng bờ sông, chúng ta có thể sử dụng hỏa tiễn để tiêu diệt binh sĩ Long Tương quân ở trên bờ.”

Dực vương nói:

“Con muốn một lần tiêu diệt hết binh sĩ Long Tương quân?”

Ta gật đầu nói:

“Trong Long Tương quân đại bộ phận đều là thân tín của Tả Trục Lưu, giết chết bọn chúng thì mới có thể trừ tận gốc cái tai hoạ ngầm này, khiến cho cha con Tả thị rơi vào thế cô lập không có sự trợ giúp.”

Dực vương nói:

“Năm nghìn thuỷ quân đối phó với ba vạn Long Tương quân, chỉ bằng vào hỏa công cùng vũ tiễn chưa hẳn có thể khống chế được cục diện.”

Tiêu Tín nói:

“Đến lúc đó ta sẽ suất lĩnh năm trăm võ sĩ tinh nhuệ để hiệp trợ thuỷ quân hành động, tất cả những người này đều giỏi về sử dụng liên nỗ của Mặc thị cùng Phích lịch đạn, lực sát thương từ cự ly xa tương đối là lớn.”

Dực vương tán thưởng gật đầu.

Tiêu Tín thu hồi địa đồ, hướng chúng ta cáo từ rồi lui về phía sau đi ra ngoài.

“Người này ngày sau nhất định có một phen thành tựu!” Dực vương nhìn bóng lưng Tiêu Tín, khen tự đáy lòng.

Ta mỉm cười nói:

“Tiêu Tín quả thực rất có năng lực, trong những người còn trẻ hiện giờ thì hắn là người có thể giúp được con nhiều nhất!”

Dực vương nói:

“Con dự định khi nào sẽ phát động cung biến?”

Ta bình tĩnh nói:

“Nếu phụ hoàng đã có tâm giết con thì việc đoạt cung đương nhiên là càng sớm càng tốt, vừa rồi con đã bảo A Đông cùng Đột Tạ chia nhau đến Yên quốc cùng Lục Hải Nguyên báo tin gấp, một khi chúng ta đoạt cung thành công, lúc đó song phương sẽ điều một bộ binh sĩ đến Khang đô trợ giúp để ngừa ba quận ở vùng phía nam phát sinh phản loạn.”

Dực vương nói:

“Tại biên cảnh Khang Tấn có bảy vạn quân đội đóng giữ, con không được quên số lực lượng này?”

Ta cười nói:

“Bảy vạn quân đó thì ra là một chi chính của nhạc phụ đại nhân nhằm gánh vác trọng trách dẹp loạn dân loạn ở đại Khang, hiện tại vẫn đang cùng phản quân ở phía tây nam chinh chiến liên miên, trước đó con đà nghe tìm hiểu qua rồi.”

Dực vương nói:

“Bảy vạn quân này chính là do Cố Thành Hiền phụ trách thống lĩnh, người này trước nay vẫn luôn là thủ hạ làm việc cho ta, bản chất sành đời, làm việc khôn khéo. Nếu như con có thể thuận lợi leo lên đế vị, truyền chỉ thăng chức quan cho hắn, hắn nhất định sẽ thuần phục với con thôi.”

Ta thở dài nói:

“Nước xa không cứu được lửa gần, cho dù hiện tại Cố Thành Hiền thuần phục với con, từ chỗ của hắn suất quân đến Khang đô chí ít cùng phải mất năm ngày thời gian.”

Dực vương nói:

“Nhưng chúng ta cùng không phải là bảo hắn giúp con đoạt vị mà là lợi dụng binh lực của hắn để đi uy hiếp ba trấn phía nam. Từ nơi hắn đóng quân cho đến ba trấn thì chỉ cần hai ngày là đủ rồi, nếu như ba trấn quả thật sẽ vì Tả Trục Lưu mà phát sinh phản loạn, Cố Thành Hiền có thể đến được nơi đó trước tiên. Cho dù tám vạn binh lực của hắn không chiến thắng được sáu vạn quân của ba trấn nhưng chí ít có thể trì hoàn tốc độ tiến quân của ba trấn về Khang đô, để cho chúng ta có đủ thời gian mà chuẩn bị.”

Ta đối với Cố Thành Hiền cùng không phải là chưa nghe qua. Người này chính như Dực vương đã nói, làm người sành sõi, làm việc khôn khéo, khiến cho người ta rất khó suy nghĩ thấu được tâm tư của hán, nhưng dưới tình huống trước mắt mạo hiểm là điều khó tránh khỏi, ta chỉ có thể lợi dụng lợi ích và hứa hẹn đầy đủ để đi mê hoặc khiến hắn tâm động, khi đó mới có thể bảo đảm hắn hướng về trận doanh của ta.

Dực vương nói:

“Dận Không, ta muốn xin con một việc…”

Ta nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của ông thì đã hiểu điều ông muốn nói là gì rồi, gật đầu nói:

“Nhạc phụ đại nhân cứ việc nói!”

Dực vương nói:

“Chuyện lần này không có quan hệ gì tới Dận Thao, sau khi con thuận lợi leo lên hoàng vị thì con có thể bỏ qua cho nó được không?”

Ta gật đầu:

“Nhạc phụ đại nhân yên tâm, Dận Không nhất định sẽ không thương tổn đến tính mệnh của hắn!”

Những lời này của ta đã bao hàm hai tầng hàm nghĩa, vừa không có đáp ứng Dực vương ngay lúc ấy bỏ qua cho Dận Thao cùng bảo chứng sẽ không giết hắn. Đối với Dực vương ít hoặc nhiều cùng coi như có chút giao phó.

Dực vương thở dài nói:

“Có thể khiến cho hắn được an ổn sống ở trên đời này đã là đủ rồi, cuối cùng có một ngày Dận Thao sẽ sẽ biết được thiên mệnh thuộc về ai…”

Trên đời có rất nhiều chuyên cùng khiến người khó có thể dự đoán được, đêm hôm đó ta vẫn chưa trở về nông trang ngoài thành mà ngủ lại trong phủ thái tử, thế nhưng ngay sáng sớm hôm sau Xa Hạo đã qua đây gõ cửa.

Nếu như không phải là chuyên gì đặc biệt khẩn cấp thì y sẽ không liều lĩnh quấy rối giấc ngủ của ta đâu.

Xa Hạo nói:

“Công tử, Viên Thiên Trì đang ở ngoài cửa cầu kiến!”

Ta hơi sửng sốt, tối hôm qua ta mới vừa chia tay với hắn xong, sao mới sáng sớm đã tới tìm ta rồi, không biết lần này hắn đến đây rốt cuộc là vì mục đích gì nữa?

Ta trầm ngâm chốc lát mới nói:

“Huynh mời hắn vào đây đi!”

Xa Hạo đang muốn đi thì ta lại nhắc nhở:

“Huynh lưu ý một chút xem có người theo dõi hắn qua đây hay không.”

“Công tử yên tâm, Xa Hạo biết mà.”

Thần sắc trên khuôn mặt Viên Thiên Trì cực kỳ ngưng trọng, hiển nhiên có chuyên rất quan trọng đã xảy ra. Hắn mới bước vào cửa phòng đã đi thẳng vào vấn đề luôn:

“Thái tử điện hạ, cung nhân (nhân viên làm việc trong cung) phụ trách thanh lý hồ nước ở hoàng cung đã từ trong hồ nước vớt ra được một thi thể, chuyện này đã thượng tấu lên cho hoàng thượng…”

Ta chấn động cả người, trước mắt đột nhiên như bị bao phủ bởi mây mù hắc ám, rõ ràng là ta đã buộc vào một hòn đá rất chắc rồi mà, không nghĩ tới thi thể của Lạc Mịch lại vẫn bị nổi lên trên, quả nhiên là người tính không bằng trời tính, chuyện này lại bị bại lộ ra ngoài nhanh như vậy, trong lòng ta quả thực đã ảo nào đến cực điểm rồi.

Viên Thiên Trì nói:

“Nơi phát hiện thi thể cách chỗ hôm qua thái tử đi vệ sinh không xa...”

Những lời này hắn chỉ có nói phân nửa, còn phần ý tứ còn lại đã quá mức rõ ràng rồi, trong lòng hắn nhất định là cho rằng cái chết của Lạc Mịch khó thoát khỏi can hệ tới ta.

Trong đầu ta nhanh chóng hiện lên vô số ý niệm, nhưng trong khoảng thời gian ngắn vẫn không cách nào làm ra quyết đoán được.

Viên Thiên Trì nói:

“Bệ hạ đã sai người tra rõ chuyện này, vừa rồi đã gọi ta vào cung hỏi đêm hôm qua sau khi thái tử rời khỏi Dưỡng Tâm điện đi đi hướng nào.”

“Ngươi nói như thế nào?”

Viên Thiên Trì nói:

“Ta chỉ nói loanh quanh thôi, nhưng bệ hạ hiển nhiên cũng không tin lời của ta, bệ hạ sai ta tới mời thái tử vào cung để kiểm tra đối chiếu sự thật của chuyên này.”

Hâm Đức Hoàng biết cái chết của Lạc Mịch thì rất hiển nhiên sẽ liên tưởng đến chuyên thân thế của ta, nếu như lão ta đã nảy sinh hoài nghi với ta thì chuyên này sợ rằng không ổn.

Xa Hạo ở trước cửa nói:

“Công tử, đại nội tổng quản Đa Long đến đây truyền chỉ!”

Nội tâm ta giật thót, Hâm Đức Hoàng sai Viên Thiên Trì tới tìm ta là bởi vì suy nghĩ đến việc sẽ phải đối phó Tả Trục Lưu, hiện tại thân phận của ta không tiện để lộ ra, hiện tại lại sai Đa Long đến đây truyền chỉ, chẳng khác nào như đi rêu rao chuyện ta tới Khang đô cho cả thiên hạ được biết, lẽ nào lão ta sẽ hạ thủ với ta? Thậm chí là tạm hoãn đối phó Tả Trục Lưu mà phải trừ khử ta trước, điều này cũng có thể lắm.

Tâm tình của ta rất nặng nề bước lên trước một bước, thấp giọng nói:

“Xa Hạo, huynh bảo hắn đến phòng khách chờ ta, ta thay y phục rồi sẽ qua đó ngay!”

Viên Thiên Trì thở dài một hơi nói:

“Nếu như hiện tại công tử muốn rời khỏi đây thì vẫn còn có cơ hội!”

Ta cắn chặt môi, đi hay là ở lại đây? Trong lúc nhất thời ta không cách nào có được chủ ý. Cái chết của Lạc Mịch nhất định đã làm cho Hâm Đức Hoàng sớm hạ quyết tâm, nếu lão ta không tiếc trả giá tất cả muốn trừ khử ta thì hiện tại ta nên nghe theo kiến nghị Viên Thiên Trì rời khỏi đây, từ địa đạo có thể bình yên thoát khỏi Khang đô, nhưng muốn ta vứt bỏ đi cục diện mà ta đã khổ cực kiến lập ra như vậy, ta không cam lòng.

Viên Thiên Trì nói:

“Núi xanh còn đó, lo gì thiếu củi đun, nếu như lần này Hâm Đức Hoàng quyết tâm hạ thủ với công tử, lấy lực lượng hiện tại của công tử tại Khang đô rất khó chống lại ông ta.”

Ta thản nhiên cười nói:

“Viên tiên sinh cho là ta còn có cơ hội sao?”

Đối mặt với người thông minh như Viên Thiên Trì, rất nhiều chuyện không cần phải nói đã quá mức rõ ràng rồi.

Viên Thiên Trì nhíu mày nói:

“Có cơ hội, chẳng qua…”

“Chẳng qua cái gì?”

Viên Thiên Trì nói:

“Vì một cơ hội mà đi mạo hiểm đến sinh mệnh, công tử cho rằng đáng giá sao?”

Ta nặng nề gật đầu nói:

“Ta không có kiên trì để tiếp tục chờ nữa!”

Viên Thiên Trì thở dài:

“Ta hiểu rồi!”

Ta có phần mù mờ hỏi:

“Ngươi hiểu gì?”

Trong lòng quả thực không biết Viên Thiên Trì đã hiểu cái gì.

Viên Thiên Trì gật đầu nói:

“Tối hôm qua Viên mỗ thấy thái tử hồi lâu không về, khi đi vào tìm trùng hợp đã nghe được một số lời không nên nghe!”

Nội tâm ta run lên, trong hai mắt toát ra sát ý mãnh liệt! Những lời này của Viên Thiên Trì đã cho thấy hắn đã biết rõ thân phận của ta.

Viên Thiên Trì thản nhiên cười nói:

“Nếu như ta đã dám đến đây thì trong lòng ta từ lâu đã có chuẩn bị, ta đối với công tử trước nay vẫn không có ác ý. Nếu như ta muốn hại cậu thì cần gì phải đợi đến ngày hôm nay.”

Ta buồn bã không nói.

Viên Thiên Trì nói:

“Có chuyện ta nghĩ công tử hẳn là biết, sở dĩ ta đi tới Khang đô giúp công tử chính là bởi vì có người cầu ta làm như vậy!”

Chuyện này trước nay vẫn là điều bí ẩn cứ mãi quanh quẩn trong đầu của ta:

“Ai bảo ngươi làm như vậy?”

“Thải Tuyết!”

Đáp án của Viên Thiên Trì cũng không làm cho ta cảm thấy kinh ngạc bao nhiêu, từ những lời đối thoại cùng hắn trước đây ta đã mơ hồ đoán ra được điểm này.

Viên Thiên Trì nói:

“Công tử, đáp ứng ta một việc, sau này phải chăm sóc cho hai người Thải Tuyết cùng Khinh Nhan!”

Trong lòng ta sửng sốt, Viên Thiên Trì và hai người họ rốt cuộc là có mối quan hệ như thế nào?

Viên Thiên Trì từ trong người lấy ra hai tấm mặt nạ da người, mỉm cười nói:

“Ngày đó ta bảo Thải Tuyết làm cho ta hai cái mặt nạ, không ngờ ngày hôm nay đã phát huy được công dụng rồi!”

Hắn đưa một trong hai cái cho ta rồi nói:

“Công tử không cần lo lắng, bí mật kia rất nhanh sẽ biến mất ở trên đời này!”

Hắn chậm rãi đội lên một cái mặt nạ khác lên mặt, trước mắt của ta nhất thời xuất hiện một khuôn mặt khác y chang như mình.

Viên Thiên Trì chậm rãi đi hai bước, thần thái cùng phong độ của hắn mô phỏng theo ta giống như đúc, mặc dù là ta cùng có phần tin tưởng người ở trước mặt chính là bản thân của mình.

Ta cúi đầu nhìn tấm mặt nạ trên tay, không cần hỏi cùng biết đây nhất định là tấm mặt nạ khuôn mặt của Viên Thiên Trì rồi, hắn đã chủ động cùng ta trao đổi thân phận.

Viên Thiên Trì mỉm cười nói:

“Ta đã từng nhắc nhở công tử qua đừng bao giờ coi thường Hâm Đức Hoàng, lòng nghi ngờ của hắn rất nặng, phương pháp duy nhất có thể khiến hắn thả lỏng cảnh giác chỉ có một…”

Hắn dừng lại một chút, mới nói:

“Đó chính là cậu phải chết!”

Trong lòng ta một trận kích động, không ngờ Viên Thiên Trì lại nguyên ý đi tìm cái chết vì ta, tấm lòng cao thượng thế nào bảo ta làm sao mà báo đáp?

Ta lắc đầu nói:

“Không thể, Hâm Đức Hoàng đã ôm ý định giết ta rồi, nếu ngươi vào cung chỉ sợ dữ nhiều lành ít!”

Viên Thiên Trì bình tĩnh nói:

“Công tử cũng không phải là người có ánh mắt nông cạn, hẳn là hiểu đạo lý cái gì nên làm cái gì không nên làm.”

Ta cung kính hướng hắn cúi người một cái, lúc này mới cùng hắn trao đổi y bào.

Viên Thiên Trì giật lại cửa phòng và nhanh chóng đi trước về hướng phòng khách, một luồng tia nắng sớm từ bên trong chiếu ra ngoài, trước mắt đang chào đón chúng ta sẽ là một ngày như thế nào đây?

Đa Long đang chờ ở phòng khách từ lâu đã nhịn không được, nhưng trên mặt vẫn giả ra dáng dấp khiêm tốn kính trọng.

Thấy chúng ta đi đến hắn vội vàng đi lên hướng Viên Thiên Trì nghênh đón, cung kính nói:

“Thái tử điện hạ, bệ hạ đặc biệt bảo ta tới truyền một đạo mật chỉ.”

Viên Thiên Trì gật đầu, thần thái của ta phải học tới mười phần, hai tay tiếp nhận mật chỉ và mở ra, hơi cau mày nói:

“Phụ hoàng bảo ta lập tức nhập cung thương lượng việc thiện vị!”

Chuyện này đã sớm nằm trong dự liệu của ta, Hâm Đức Hoàng tung ra điều kiện mê người như vậy là để lừa ta nhập cung, có thể nói là rất phí tâm tư vào việc này.

Đa Long cười tủm tỉm nói:

“Chúc mừng thái tử điện hạ, có thể ngày mai nô tài sẽ phải đổi cách xưng hô gọi ngài là hoàng thượng rồi!”

Viên Thiên Trì lạnh lùng nhìn thoáng qua Đa Long, ánh mắt sắc bén làm cho Đa Long nhìn thấy không khỏi run lên.

Viên Thiên Trì nói:

“Ngươi ở trong cung nhiều năm như vậy, cái gì nên nói, cái gì không nên nói chẳng lẽ vẫn còn chưa rõ hay sao?”

Đa Long vội vàng quỳ xuống, đưa tay tát lên mặt mình hai cái:

“Nô tài đáng chết, ăn nói bừa bãi, mong thái tử thứ lỗi!”

Viên Thiên Trì khoát tay áo, xoay người hướng ta nói:

“Viên tiên sinh, giờ ta cùng Đa tổng quản vào cung bái kiến phụ hoàng, tiên sinh có đi không?”

Ta làm ra bộ dáng cung kính nói:

“Thái tử điện hạ, bệ hạ cùng thái tử thương lượng chính là quốc sự, ta chỉ là một dân áo vải nào có tư cách để tham dự!”

Đa Long cười nói:

“Viên tiên sinh, bệ hạ bảo ta nói lại cho tiên sinh là muốn tiên sinh đi cùng với thái tử, bệ hạ còn có một số việc muốn nói với tiên sinh.”

Ta thầm nghĩ trong lòng:

“Hâm Đức Hoàng chắc sẽ không phải cùng muốn hạ thủ với Viên Thiên Trì đấy chứ? Nếu thế thì chúng ta trao đổi thân phận còn có ý nghĩa gì nữa?”

Viên Thiên Trì nói:

“Xin Đa tổng quản đợi một chút, ta muốn cùng thủ hạ nói vài ba câu rồi sẽ đi ngay.”

Đa Long cười nói:

“Thái tử cứ việc nói đi, tuy nhiên xin thái tử nhanh lên một chút vì ta và thủ hạ sẽ ở bên ngoài vương phủ đợi đại giá của thái tử.”

Sau này Đa Long đi rồi, Xa Hạo vội vàng bước lên phía trước nói:

“Công tử, nghìn vạn lần không được đi vào hoàng cung!”

Xa Hạo không nhận ra là Viên Thiên Trì đang giả mạo, những lời này đã trực tiếp chứng minh những gì y nói.

Ta cười nói:

“Xa Hạo!”

Xa Hạo toàn thân chấn động, lúc này mới mới biết được ta mới là thái tử chân chính, trên mặt hiện ra vẻ kinh hỉ.

Viên Thiên Trì nói:

“Hâm Đức Hoàng sẽ không hại ta, cho dù công tử vào cung cùng sẽ không có bất cứ nguy hiểm gì đâu.”

Xa Hạo nói:

“Hâm Đức Hoàng âm hiểm giả dối, có trời mới biết được hắn có hạ thủ với công tử hay không?”

Viên Thiên Trì mỉm cười nói:

“Thứ mà hắn tha thiết ước mơ nhất chính là thuốc trường sinh bất lão vẫn còn bảy ngày nữa mới luyện thành, ngươi cho là hắn sẽ mang tính mệnh của mình ra để mạo hiểm hay sao?”

Ta dứt khoát nói:

“Xa Hạo, ngươi lập tức đi tìm mấy người Trần tiên sinh cùng Tiêu Tín, lập tức bắt đầu chuẩn bị, sơ bộ đêm nay phải quyết định được chuyên đã chuẩn bị ngày hôm nay, thời gian cụ thể ta sẽ liên lạc cùng các ngươi sau.”

Xa Hạo vẫn còn lo lắng nói:

“Nhưng công tử lẻ loi một mình đi vào cung, nếu để xảy ra chuyên gì thì nên làm như thế nào cho phải?”

“Chuyện này ta đã quyết định rồi!”

Thời gian cấp bách cùng không cho phép ta giải thích thêm với Xa Hạo, trong khoảng thời gian ngắn nhất ta đã an bài thỏa đáng hết mọi chuyên bên trong vương phủ, sau đó cùng Viên Thiên Trì đi ra ngoài vương phủ.

Mục đích của Đa Long đến vương phủ chính là vì truyền ta vào cung, ta cùng Viên Thiên Trì dưới hộ tống của năm mươi đại nội thị vệ tiến về hướng hoàng cung.

Mặt nạ mà Thải Tuyết chế tạo ra cực kỳ tinh xảo, hơn nữa thân hình của ta cùng Viên Thiên Trì lại xấp xỉ gần như nhau, người khác sẽ rất khó từ bên ngoài mà nhìn ra được kẽ hở.

Bạn đang đọc Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi của Thach Chuong Ngu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự