Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Chương 6: Tắm Xong Cùng Ăn Cơm

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien

Tiểu thuyết gốc · 1168 chữ · khoảng 4 phút đọc

Chương 6: Tắm Xong Cùng Ăn Cơm

----

Cô ấy tắm bên trong mà Diệp Ngôn ngoài đây muốn kiếm nước lạnh xối liên tục thật sự.

Hắn đứng ngồi không yên không biết nghĩ gì , cứ đi tới đi lui cau mày khó chịu.

Điều lạ là Diệp Ngôn đường đường là một đại thần phong độ thế kia, trước đây rất nhiều cô gái diễn viên, người mẫu cởi đồ trước mặt hắn, quyến rũ hắn. Hắn còn không thèm liếc nhìn, lòng vẫn như băng trôi Nam Cực. Vậy mà giờ lại lâm vào cảnh này.

Liền nghe tiếng mở cửa phòng tắm, hắn giật bắn mình không biết làm gì, bay ngay lên giường giả vờ nhắm mắt ngủ.

----

Bảo Thiên quấn khăn tắm đi ra, nhìn ngó xung quanh một cái, thấy chồng mình đang ngủ, cô không muốn kêu hắn thức dậy vì sợ hắn mệt. Nên cô một mình tìm máy sấy tóc.

....

Giờ cô mới phát hiện căn phòng rất rất to nhưng lại ấm cúng, nó được trang trí trang nhã có lẽ chồng cô là một người khó tính hoặc chắc cũng nhạt nhẽo lắm đây. Cô lại suy nghĩ không hiểu sao mình yêu và cưới được người như thế này.

---

Cô loay hoay tìm máy sấy , cơ thể mỏng manh nên cô " át xì " một tiếng lớn làm Diệp Ngôn không cố giả vờ được nữa. Hắn ngồi bật dậy nhìn cô chầm chầm .

Cô quay sang nhìn hắn mĩm cười nói :

" Em làm anh thức giấc à......!!! "

" Chồng ơi, máy sấy tóc ..."

Hắn ngẩn người với nụ cười của cô. Đẹp đến mức nếu không phải Diệp Ngôn, gặp thằng khác chắc bay đến ăn tươi nuốt sống cô luôn rồi. Nụ cười ngây thơ ngọt ngào không có tí mưu đồ gì trong đó, khiến người ta chỉ muốn yêu thương và che chở.

Người phụ nữ này nên là của hắn chứ không nên của bất kỳ ai khác được. Trong đầu hắn lóe lên suy nghĩ đó rồi lại tỉnh lại vì tiếng cô kêu :

" Diệp Ngôn ...." " Anh còn mệt ư.. em xin lỗi .... "

Hắn nhanh chóng đi đến kệ cao bên kia lấy máy cho cô, cô cám ơn và ngồi sấy tóc rồi tự nhiên nói :

" Anh vẫn còn mệt , nghỉ ngơi tí đi em tự làm được..."

Hắn nghe xong, cất bước chậm rãi đến chỗ cô, cầm máy sấy tóc cho cô, và lấy trong tủ ra chiếc áo sơ mi khoát lên người cô nói nhỏ nhẹ : " Coi chừng cảm lạnh... " ( chính nhân quân tử quá các chế ơi ... vậy thì hơi tội chết mất )

---

Sấy xong tóc hắn bế cô lên giường đắp chăn lại

" Em nằm nghỉ mới đúng, anh đi tắm khi nào có đồ mang lên em mặc vào chúng ta cùng xuống nhà ăn cơm"

----

Bảo Thiên nằm mắt lim dim, cô không nói gì, chỉ biết nằm nghỉ ngơi theo lời hắn.

Giờ thì được dội nước lạnh rồi cố gắng quá thì dễ bị bệnh lắm nhé Diệp Tổng ơi huhu. Tội Boss của tôi chưa kìa ( thịt thượng hạn mà không ăn. Anh đúng cứng quá cứng mà ......để tui xem anh được bao lâu)

----

Sau khi có quần áo, cả 2 đi xuống nhà dùng cơm cho buổi trưa, nhưng giờ lại thành cơm chiều mất rồi. Vì cô ngủ quên hắn không nỡ đánh thức cô dậy thế là nằm cạnh nhịn đói ( 2 nghĩa ) ngắm nhìn cô...

Có thể trời ban cho hắn cô ấy, nhưng hắn biết không được chạm vào và càng hiểu không nên nảy sinh tình cảm hay quan hệ gì , vì có thể ngày hôm nay, ngày mai hoặc khi nào đó cô ấy sẽ nhớ lại. Nếu xảy ra việc gì có thể cả hai sẽ cùng tổn thương.

Sợ rằng trước kia cô ấy đã có người yêu, hắn không muốn cướp hạnh phúc của người khác

Mặc dù hắn chắc chắn có thể đem đến hạnh phúc vô bờ bến cho cô,.

Thứ hạnh phúc mà hàng trăm cô gái con nhà khá giả quyền lực ngoài kia đang mong chờ, thèm nhỏ dãi ra đấy.

---

Cơm chiều đã dọn lên mọi người đứng đó, cô nhìn mọi người rồi hỏi Diệp Ngôn :

" Em không nhớ tên ai hết ..."

Ngay lập tức từng người một trong Diệp Gia giới thiệu qua cho cô biết, có trên dưới tổng cộng gần 20 người từ vệ sĩ đến người hầu.

Diệp Ngôn vừa ăn vừa không quan tâm bọn họ, quay qua thói quen đút cơm cho cô ăn và hỏi:

" Em nhớ hết chưa ...." với vẻ hơi ranh mãnh trêu chọc người mất trí tí. Hắn hơi nhếch miệng cười nhẹ.

Bảo Thiên : " Đã nhớ hết ....!!!"

Vừa nói vừa chỉ món muốn ăn cô muốn ăn với hắn.

Diệp Ngôn nhìn chầm chầm vào cô :

" Không tin .... "

Bảo Thiên liền nuốt thức ăn xuống uống ngụm nước lọc. Đôi mắt cô trong trẻo ẩn hiện sự thông minh lém lĩnh bên trong. Đôi mắt này đúng đẹp theo cách nhìn một người phụ nữ mà đánh giá, đúng thông minh theo cách nhìn vẻ ngoài của một người tài . Cô cất giọng chậm rãi nói :

" Người này... người này..... người này ........"

----

Tất cả mọi người chưa hết kinh ngạc khi có một người phụ nữ lần đầu cùng ăn cơm với Diệp Tổng ở tại Diệp Gia, lại thêm kinh ngạc trước trí nhớ của vị phu nhân này.

Diệp Ngôn cũng quay qua tay chống cằm, nhìn cô không nói, chỉ nghĩ mất trí là sẽ thông minh như vậy ư hay là vốn dĩ tiểu thư đây rất lanh lợi.

---

Bảo Thiên quay qua cười với hắn một cái thật tươi.....

Hắn liền quay lại tư thế ăn cơm, gương mặt lại hiện lên hai chữ lãnh đạm vô cùng như mọi khi. Tảng băng lại quay về rồi.... Nhưng đột nhiên, hắn ăn vội vàng hơn, im lặng ăn , cắm đầu không nhìn qua Bảo Thiên mà nói :

" Khỏe rồi, tốt...!!!! Nên giờ tự ăn đi " vừa nói vừa đẩy đẩy thức ăn qua cho cô.

Cô gật gật đầu có vẻ chưa hiểu thái độ vừa rồi của hắn. Đang tươi cười, đột nhiên lạnh ngắt là sao ? Con người này hành động thật khó đoán mà.

Thật ra Diệp Ngôn bắt đầu sợ nhìn thấy cô cười , Vì khi đó cô có đòi sao trên trời chắc hắn cũng phải tìm cách hái xuống cho cô bằng được . Hắn không biết mình bị làm sao rồi, tốt nhất không nên nhìn cô nhiều nữa .

Sức mạnh của đại khắc tinh là đây rồi....

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi maithaocattien
Thời gian
Lượt đọc 22
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự