Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 59 Chương 59: Sự im lặng đến đáng sợ

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien

Tiểu thuyết gốc · 1002 chữ · khoảng 3 phút đọc

Chương 59:

Sự im lặng đến đáng sợ

-----

Sau khi xe về đến nhà Lý An liền gọi Bác Sĩ riêng đến lấy đạn ra và chữa trị vết thương cho Diệp Tổng....

May mắn Diệp Tổng nhà chúng ta thân thủ tốt, vết thương chỉ bị trúng ở phần vai không nguy hiểm đến tính mạng chỉ cần nghĩ ngơi vài ngày sẽ không sao cả...

----

Bảo Thiên đưa sắp tài liệu cho Diệp Viễn nét mặt có chút thất thần...

Ông ấy rất vui mừng vì trong đó không những có tài liệu tội trạng của Hà gia mà còn của nhiều nhân vật khác ...

" Làm tốt lắm, rất giỏi, rất thông minh con dâu à..."

Nghe lời khen của ông cô vẫn xụ mặt xuống không nói tiếng nào chỉ gật nhẹ đầu mà thôi.

Tố Thanh Thanh đứng bên cạnh hiểu được nỗi lo lắng và cảm thấy vô cùng có lỗi của cô bà lên tiếng an ủi:

" Không sao, nó sẽ hiểu... Con yên tâm..."

Bảo Thiên ngước mặt lên nhìn bà nước mắt rưng rưng ôm lấy mẹ chồng :

" Con... Con xin lỗi, là con lỗ mãng, không nghe lời anh ấy mới ra nông nổi này... Anh ấy không thèm nhìn mặt con rồi..."

Tố Thanh Thanh mĩm cười nhẹ nhàng, nụ cười của bà pha chút sự yêu thương cảm thông làm cô không ngừng khóc nức nở.

Diệp Viễn đứng bên cạnh cũng chỉ biết lại vỗ vai cô khuyên cô đừng khóc

" Nó không sao, chỉ bị thương nhẹ, nếu nó nóng giận mà ra tay mạnh bạo với con thì nó không yên với ta đâu.... Con lần này tuy hành động có chút nông nổi nhưng cũng là nhờ có con mới có thể hoàn thành nhiệm vụ..."

---

Sau cả buổi sáng cô mới lấy hết can đảm bước vào phòng, cả đêm cô không dám ngủ, ngồi thẩn thờ bên ngoài, ai khuyên cũng không có hiệu quả...

Bảo Thiên bước đến mở cửa phòng đi vào...

Vừa bước vào thấy ngay ánh mắt đang nằm đó nhìn cô chăm chú không nói một lời nào...

Trong ánh mắt lạnh giá đó kèm sự phẫn nộ, lại chen lẫn sự yêu thương lo lắng...

Cô nhìn thấy vậy tiến lại gần ngồi cạnh nhìn Diệp Ngôn mắt rưng rưng :

" Em xin lỗi...!!! "

---

Diệp Ngôn quay đi nhìn về hướng khác không nói lời nào... Càng như vậy cô càng khó chịu.. Thà anh chửi mắng cô, la hét vào tai cô còn hơn hóa băng giá như vậy...

" Anh phạt em gì cũng được.., đừng im lặng có được không .? "

Cô vừa nói khóe mắt đỏ lên, nếu mà anh không hết giận bất quá cô khóc nhoè một trận cho ra trò. Cô không tin chiêu này không giải được kiếp nạn lần này.

( Trời ơi... ai đó ơi... nói gì đi, im lặng đồng nghĩa với sự tra tấn dã man nhất đó ... ôi.. tim tôi đau quá huhu )

-----

Hai người trong một căn phòng im lặng đến đáng sợ...

Một người bị thương nằm nhìn về hướng cửa sổ, một người xin lỗi bất thành nước mắt rơi lộp độp như mưa mùa hạ...

----

" Nín khóc cho tôi... Em dám làm sao giờ đây ngồi đây mà khóc... Em thông minh như thế mà không nghĩ ra được hậu quả ngày hôm nay sao..."

Bảo Thiên nghe giọng Diệp Ngôn trách mắng, cô lau ngay hết nước mắt đưa tay tới ôm chằm lấy hắn ta...

Chịu mắng là đã chịu chấp nhận lời xin lỗi rồi, chỉ còn việc tha thứ tội trạng nữa là xong thôi ... haha

" Em sai rồi, em là con ngốc, là em hại anh ...."

Diệp Ngôn đưa tay vuốt tóc cô nhẹ nhàng, nổi tức giận của hắn hình như tan biến đi đâu mất rồi.. Sự lạnh lùng cũng dần dần ấm lại .

" Anh không giận việc em làm anh bị thương, anh đang giận em không nghe lời anh, nếu anh xuất hiện không kịp thì lấy đâu ra một Hạ Bảo Thiên khác đền cho anh ..."

Cô nghe xong khóc càng ngày càng to hơn, đến lúc này hắn còn nói lời ngọt ngào đến nghẹn ngào nước mắt như thế, Hắn giận vì cô để chính cô rơi vào nguy hiểm.

Nếu Lý An không thoát thân và thông báo kịp thời cô đang bị truy đuổi. Hoặc nếu Diệp Ngôn không đủ bản lĩnh một mình đối phó cả đám vệ sĩ của Cổ Gia thì không biết giờ đây, ai đang ngồi khóc cho ai nữa...

" Em biết em ngốc là được rồi, nín đi, Hãy hứa với anh, bất kể chuyện gì về sau đều phải nghe theo anh ..!! Được hay không ? "

Diệp Ngôn gằn giọng mạnh hay từ " Được hay Không ? " bắt buộc cô phải chọn lựa ngay lập tức... Đây giống như mệnh lệnh ép buộc cấm phản kháng... Câu nói có phần cảnh cáo trong đó...

" Được... em hứa mà ...!"

Câu trả lời nhanh gọn chắc chắn vô cùng làm hắn cảm thấy nhẹ nhàng cả người, miệng nở nụ cười nhẹ trên môi nhưng lại cho người ta cảm giác hình như có ẩn ý..

Cuối cùng con mèo hóa sư tử của hắn cũng một lần biết sợ, biết lo lắng, ngoan ngoãn nghe lời.. Không uổng công hắn giả vờ trúng đạn...

Thật ra hắn có thể né vết đạn đó, nhưng mà Diệp Ngôn đã cố tình cho đạn xượt qua làm hắn bị thương nhưng không nguy hiểm...Với tài nghệ của bọn vệ sĩ đó muốn đối đầu với hắn còn quá non...

Cô mèo nhỏ của hắn ta thật sự bị thu phục rồi, từ đây về sau sẽ không xổng chuồng mà gây họa nhân gian nữa...

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi maithaocattien
Thời gian
Lượt đọc 5
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự