Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 52 Chương 52: Chỉ mới là khởi động

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien

Tiểu thuyết gốc · 1523 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chương 52: Chỉ mới là khởi động

----

Việc gì mà Diệp Ngôn phải lưỡng lự như vậy.. Hắn là kẻ mạnh, không phải nói là rất mạnh, bắt một kẻ kiêu ngạo lần này phải nhờ đến ba mình có phải là một câu truyện cười ra nước mắt không....

---

Hà Tịnh Kỳ ( Bảo Thiên) rốt cuộc là có hôn ước với ai... Kẻ im hơi lặng tiếng đó thế lực thế nào....

-----

Đó là thế lực nhà họ Cỗ...

Một gia tộc nổi tiếng giàu có, có thế lực nhất nhì trong thế giới ngầm... Ai nghe đến danh tiếng của họ đều phải khiếp sợ ...

Nhà Họ Hà, trước kia do Hà Khôn lãnh đạo nhờ thủ đoạn tàn khóc của ông ta mà cũng một thời vang danh... Nhưng rồi cũng phải bị nắm cán và im hơi lặng tiếng chịu nhục dưới chân nhà họ Cổ...

---

Nhưng họ đâu chịu thua , con át chủ bài của họ đã được chuẩn bị từ lâu - Hà Tịnh Kỳ, cô tương đối có khả năng bước vào nhà họ Cổ...

Hôn ước đã được hai nhà đồng ý vào lúc cô 8 tuổi... Vì lúc nhỏ, Cổ Mạnh Y thằng con trai duy nhất của Cổ Phương từng được cô bé cứu mạng một lần.. Nên Cổ Phương rất quý cô bé thông minh đó, và hôn ước giữa hai nhà được xác lập ....

----

Hà Tịnh Kỳ nếu đúng theo kế hoạch sẽ về nước trong năm nay và gặp mặt nhà họ Cổ.. Nhưng rất không may mắn là cô giờ là Bảo Thiên vợ Diệp Ngôn....

Cô thật sự không muốn liên lụy Diệp Ngôn, lôi hắn vào đống hỗn độn này . nhiều lần hắn cố tình hỏi cô về việc hôn ước, cô liền né tránh ánh mắt thâm dò của hắn .... Nhưng cô cũng hiểu hắn sẽ điều tra ra và điều đó cô thật sự không muốn đối mặt....

----

Ba của Diệp Ngôn là Diệp Viễn, ông tung hoành trong thế lực bóng tối ngay từ lúc nhỏ, bao phen sóng gió, người trong thế giới ngầm tôn thờ ông, và cũng kính trọng vô cùng...

Họ biết ông là một người trọng tình trọng nghĩa, yêu quý anh em, nên ông có một sự kết giao rộng rãi...

Diệp Ngôn trái ngược hoàn toàn, Hắn lạnh lùng đến ớn lạnh, hành động độc lập, hoàn toàn không có nhiều bạn bè , vì hắn kiêu ngạo và tự mãn khá cao...

----

Thế thì đã sao, đối phó với Cỗ gia hắn dư sức , một mất một còn với họ...

Nhưng làm vậy là một quyết định mạo hiểm và ngu xuẩn, Hắn còn Bảo Thiên....

Chỉ còn cách dùng nhiều thế lực liên kết lại ngầm gây sức ép nhưng không tuyên chiến. Vì Diệp Ngôn biết sắp tới đây sẽ có một cuộc chiến ngầm xảy ra giữa Cổ gia và phe khác... Hắn muốn dựa và cơ hội này ra điều kiện... Như thế không hao binh tổn tướng mà còn là ân nhân Cổ Gia....

Nên người duy nhất có thể kêu gọi thế lực ngầm đồng lòng liên kết chỉ có một người làm được... Ông Trùm sau lưng hắn Diệp Viễn ( Vũ Ca đã nhắc nhở mấu chốt này ).....

------

Diệp Viễn về nước bỏ qua chuyện xưa nhanh chóng giúp con trai ông giải quyết việc trọng đại cả đời . Đây xem như món quà cưới cho thằng con nét mặt lạnh lùng khó ưa của ông :)))

---

Họ nhanh như chớp bay sang nơi nhà họ Hà đang hội nghị ở một quốc gia khác...Tất cả địa điểm thời gian đều được Hà Trác Phi bí mật thông báo cho Diệp Ngôn...

Trong căn phòng hội nghị bảo vệ cẩn thận, đột nhiên có một thứ cảm giác lạnh cả sống lưng đang dần bao vây xung quanh đó... Mùi của súng đạn , tràn đầy sát khí đang tiến vào ... ( Ê này, hai ông kia ...!!! Lần đầu gặp xui gia mà làm lố vậy ... giống xã hội đen tiêu diệt lẫn nhau dành địa bàn quá nhe ...)

---

Cánh cửa phòng họp mở ra.

Tiếng bước chân của hai người đàn ông tiến càng ngày càng gần vào trong...

Nhà Họ Hà thấy điều chẳng lành đứng lên hết quay nhìn về hướng cửa chính .... Từ xa vang vọng một tiếng ...

" Hà Khôn , chào ông đã lâu không gặp ..."

Tiếng Diệp Viễn vang lên trong phòng họp, đứng kế bên ông không khó để nhận ra đó là Diệp Ngôn vẫn gương mặt lạnh lùng không nói không rằng bước cạnh và ngang hàng với ba hắn....

( Trong cái thế giới này .. kẻ mạnh có thực lực được phép ngang hàng nhau không phân biệt cha con ....)

-----

Hai người Hà Khôn và Hà Anh Trí nhìn thấy mặt không còn miếng máu, còn Hà Trác Phi lại rất đổi bình tĩnh, còn nở nụ cười mừng rỡ nhẹ trên môi...

---

" Khách quý ... khách quý... không biết chúng tôi đã đắc tội gì với Diệp Gia mà kinh động đến Cả hai người đàn ông quyền lực nhất vậy ạ ...."

Hà Khôn lên tiếng mời họ vào bên trong ngồi vào vị trí cao nhất, nhà Họ Hà liền lui về phía sau nhường ghế....

----

" Chỉ đến hỏi cưới cho con trai tôi thôi .... Con tôi muốn cưới Hà Tịnh Kỳ ..."

- " Không được ..." Giọng nói dứt khoát đanh thép và có phần thách thức của Hà Khôn

" Ông dám ..." Diệp Viễn đập bàn mạnh, tỏ vẻ chỉ cần thêm tiếng nữa hắn ông ta sẽ không đảm bảo là trên người ông có thành cái tổ ong vò dẻ đầy lỗ đạn xuyên qua hay không nữa....Diệp Ngôn ngồi đó vẫn không nói tiếng nào

----

" Chuyện là như thế này..... thưa Diệp Lão Gia ......" Hà Anh Trí nhanh chóng chen ngang cuộc chiến nảy lửa, ngăn ba ông ta lại, giải thích cặn kẽ về hôn ước Hà - Cổ...

Hà Khôn lúc này cau mày suy nghĩ, chuyện gì đang diễn ra, đứa cháu gái của ông đã gây ra chuyện gì trong lúc mất tích... Giờ ông mới nhớ viên đá con bé đeo có giá trị như vậy thì phải là một người như thế nào tặng nó chứ... Ông quá bất cẩn và không ngờ tới ngày hôm nay....

----

" Tôi biết ...." Giọng nói của Diệp Ngôn mang một âm hưởng tuy nhẹ nhưng lại đánh bật một phát vào tim người khác... Anh mắt lạnh lùng không quan tâm mấy, cũng không liếc nhìn họ một cái... Còn Hà Trác Phi lại rất thích thú quan sát, ngồi im lặng ở một phía xem trò vui....

" Tôi và ba tôi đã rất nhượng bộ, các ông không có quyền nói không trước mặt tôi ... Tôi sẽ lấy thứ bằng chứng rách nát đó tiêu huỷ đi , còn việc của các ông là không được làm phiền đến vợ tôi ..."

----

Diệp Viễn vỗ vai con trai mình có ý khen ngợi, tự hào về thằng con ... Ông nhìn hắn ấy thầm nói " Thằng con này đáng sợ hơn mình nghĩ.. Bao năm qua nó không thèm dựa vào mình mà gầy dựng giang sơn thì đã hiểu , giờ ngồi đây mà bá khí của mình nhén yếu thế hơn cả nó ..." Ông cười tươi khoanh tay lại nhìn về bọn nhà họ Hà...

----

Nhà họ Hà chưa hết kinh ngạc về câu nói :

" Vợ ... ý anh là ..."

-" Đúng vậy, cô ấy đã là vợ của Diệp Ngôn này không cần các ông có đồng ý hay không .... dư thừa... tôi chỉ muốn đến đây gặp mặt nói điều kiện trên .... "

-----

" Tôi đồng ý ...." Câu nói cất ra từ miệng tên Hà Khôn....

Diệp Viễn vỗ tay nói:

" Bên xui gia thật thông minh, nhanh gọn ... Tốt .. quyết định vậy đi .. hôm nay không có đổ máu thật đáng tiếc một ngày vừa về lại quê hương ..."

Diệp Viễn vừa nói vừa hô to... " Rút " ...

Khẩu hiệu vừa ra thì sự chết chóc súng đạn bên ngoài nhanh như cơn gió biến mất không dấu tích...

Tên Hà Khôn cảm nhận được luồng sát khí đang dần rút đi, mặt ông ta không cảm xúc hiện ra nhưng lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi... " Đúng là không thể khinh thường đứa cháu gái này ..."

----

Cả hai người đàn ông đeo kính đen bước ra xe rất nhanh ....

" Khoang đã còn nhà họ Cỗ chúng tôi phải ăn nói làm sao ..." Tiếng của Hà Trác Phi vọng ra

" Yên tâm chúng tôi sẽ lo chuyện đó, có rãnh ghé thâm cô ấy nhớ anh ..."

Diệp Ngôn cất tiếng nói tuy lạnh lùng không quay lại nhưng có thể cảm nhận trong câu nói có thân tình với duy nhất anh trai Bảo Thiên, rồi bước đi nhanh ra xe....

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi maithaocattien
Thời gian
Lượt đọc 6
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự