Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 19 Chương 19: Ra Chiêu khó đỡ

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien

Tiểu thuyết gốc · 1027 chữ · khoảng 3 phút đọc

Chương 19: Ra Chiêu khó đỡ

----

Diệp Ngôn nghe điện thoại xong hắn nhìn thấy tiểu bảo bối của mình đang đứng nép vào tường trong rất đáng yêu. Lửa giận trong người hắn có chút hạ nhiệt. Hắn đi đến chỗ Bảo Thiên kéo cô vào lòng hắn từ phía sau ôm chặt lấy cô, cô ngay lập tức xoay người ôm chằm lấy hắn, tựa đầu vào lòng ngực ai kia mà mĩm cười....

Diệp Ngôn nói :

" Em biết tội chưa...."

" ..."

Cô nói thầm : " Em làm gì có tội... hừ ... "

Cô biết những lời này không nên nói ra lúc này, cô úp mặt vào ngực hắn lắc đầu mấy cái .....

Hắn lại nổi giận rồi, vội kéo nhẹ tay cô ra khỏi người, đi lại ghế sofa ngồi xuống vỗ vỗ chỗ kế bên ra hiệu cho cô ngồi vào đây....

----

Diệp Ngôn không nhìn cô một lúc mà hỏi :

" Hôm nay, phu nhân nhà anh ăn cơm có vẻ ngon miệng hơn mọi khi "

Cô tính nói là không có, nhưng biết hắn đang ghen nên cố tình chọc thêm xem sao. Bảo Thiên trả lời giọng khiêu khích, cô cũng không quên để ý xem nét mặt lúc này của hắn :

" Ồ....!!! Cũng không tồi ..."

" Em... "

Diệp Ngôn tức giận quay qua đẩy cô xuống ghế sofa làm cô giật mình mở to mắt nhìn hắn.

Hắn chống hai tay xuống nền ghế, ánh mắt chứa tia lửa giận nhìn cô nói tiếp :

" Đúng là " Diệp phu nhân " đi đâu cũng được bảo vệ, thức ăn có người đưa tận miệng, nên giờ khẩu khí không xem ông chồng này ra gì nữa rồi ...." Hắn nhấn mạnh 3 từ " Diệp Phu Nhân " nhằm nhắc nhở cô đừng quên thân phận của mình.

----

Bảo Thiên nhìn nét mặt ghen tuông lúc này của anh lại thấy có chút đáng yêu trong đó, cô cười luồng tay lên cổ anh kéo nhẹ xuống hôn vào môi anh.

Diệp Ngôn không từ chối nụ hôn ngọt ngào mà còn bị nó làm xua tan cơn ghen hậm hực trong lòng hắn.

( Trúng chiêu rồi Diệp Tổng nhé )

----

Nụ hôn kết thúc hắn muốn ngồi dậy liền bị cô siết chặt lại, hắn không nỡ dùng sức đẩy cô ra , nét mặt lúc này cũng trong bình ổn hơn rồi. Hắn cất giọng trầm trầm nói :

" Em tính dùng chiêu này thoát tội ư ...."

Bảo Thiên liền nói :

" Em không nghĩ mình có tội ...."

Diệp Ngôn nói tiếp :

" Ngoan cố ...!! "

Cô kéo kéo hai chân mày hắn ra lấy một tay chạm chạm vào đôi lông mi của hắn, lúc này ánh mắt của hắn đã dịu dàng trở lại :

" Diệp Tổng, anh có biết, ngoài kia có nhiều cô gái chỉ cần anh nhìn họ một lần thôi, có vực sâu vạn trượng, kêu họ nhảy xuống họ cũng cam lòng không...? Em sống trong phúc như thế, việc gì phải hồng hạnh vượt tường chứ. Anh nghĩ xem đúng không ? "

Diệp Ngôn kéo tay cô xuống, chống tay xoay ngược người đặt tiểu Bảo Bối của hắn lên trên người hắn nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, vì sợ nằm lên người cô lâu sẽ làm cô mệt. Sau đó, hắn mới nhẹ nhàng nói tiếp với cô.

( Ghen nhưng vẫn chu đáo nhé ... yêu Boss chưa kìa )

Hắn nói :

" Đừng nịnh nọt .....!!!! Vô ích...!!! "

Cô lại nói :

" Ai thèm nịnh anh, em nói đây là sự thật, nhiều nữ nhân trong công ty đã nói vậy trước mặt em, nên trưa nay biết anh ăn cơm ở đó, em quyết đi theo để quan sát họ, vậy mà lại bị anh hiểu lầm chứ, em thật là đáng thương. Ai đó lại đang ghen còn kiếm cớ hành hạ em ..."

".... "

" Hành hạ em...!!!! " Hắn không biết nên khóc hay nên cười khi nghe câu này từ cô. Ai hành hạ ai còn chưa biết à nhe.

Diệp Ngôn nghe xong nhếch miệng nói :

" Lại là anh sai sao, sao trước mặt em lúc nào anh cũng sai thế ...?? Tiểu yêu tinh kia , đây là lý lẽ gì thế.... Em nên liệu hồn cho anh đấy, lần này tạm bỏ qua ...."

Bảo Thiên tươi cười nhìn anh :

" Khi Diệp Tổng ghen thật đáng yêu làm sao, hèn chi phụ nữ muốn nhảy vực hết, riêng mình em còn tỉnh táo chỉ muốn nhảy vào lòng anh thôi "

Hắn đáp mạnh từng từ một :

" A.. không.. có.. ghen.... !!!! "

Cô tiểu yêu nào đó liếc liếc hắn một cái thầm nói :

" Không chấp người cố chấp làm gì, ghen ra mặt mà còn chối được, đúng sĩ diện hảo mà .."

Biết cô đang nghĩ gì, hắn nhéo mạnh vào mũi cô một cái sau đó Diệp Ngôn để Bảo Thiên ngồi dậy chỉnh y phục lại cho cô rồi nói :

" Còn nhiều lời nữa, ngày mai em khỏi đi làm...!!! "

Nghe xong câu đó Bảo Thiên không dám chọc thêm, mới dỗ ngọt xong không khéo lại làm chồng cô nổi giận tiếp thì chẳng khác nào phụ lòng trợ lý Lý đang lo lắng bên ngoài.

Cô hiểu ý chồng không truy cứu nữa vội hôn anh một cái nhanh nói là :

" Em về làm tiếp nhé, tối gặp.." rồi nhanh chân đi khỏi chưa kịp nghe hắn :

" Ummmm" một tiếng.

Diệp Ngôn ngồi trên sofa nhìn phu nhân nhà hắn chạy nhanh như " thỏ con " vừa thoát khỏi tay sói. Hắn bất giác mĩm cười. Mục đích hắn triệu hồi cô lên văn phòng một phần là vì tức giận việc lúc nãy. Nhưng quan trọng hơn là hắn rất nhớ cô cho dù mới mấy giờ đồng hồ không gặp thôi.

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi maithaocattien
Thời gian
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự