Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 20 Tiền Lừa Gạt Và Mua Mạng

Bạn đang đọc Luân Hồi Nhạc Viên (Dịch) của Na Nhất Chỉ Văn Tử

Phiên bản Dịch · 1551 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Bùm, bùm, bùm…”

Tiếng nổ mạnh liên tục truyền đến ở ngoài thành.

Băng hải tặc Krieg đốt Gray Terminal, mà thời hạn nhiệm vụ chính cũng còn sót lại mấy tiếng.

Bố trí liên tục ba ngày, cuối cùng cũng tới lúc thu hoạch.

Tô Hiểu đi qua màn đêm dần dần buông xuống, bắt đầu tới gần phía cửa thành.

…………………

Ngoài thành, Gray Terminal.

Lúc này nổ mạnh ở đây đã nối thành một vùng, ánh lửa phóng lên trời, rác thải bị đốt thật cao.

Lưu dân nghỉ ngơi trong Gray Terminal bị tiếng nổ mạnh bất thình lình làm giật mình, lửa lớn lan tràn trong đống rác rưởi.

Khi đám lưu dân phản ứng kịp, muốn thoát khỏi nơi này thì lửa lớn đã lan tràn khắp nơi.

Tiếng kêu thảm thiết thê lương, cùng tiếng nổ mạnh đan xen vào nhau, hiện ra tình cảnh địa ngục.

Nếu thật sự có địa ngục tồn tại, vậy bây giờ Gray Terminal chính là địa ngục.

Đám hải tặc Krieg thấy Gray Terminal chậm rãi tràn ngập lửa lớn, nhanh chóng tới gần phía cửa thành.

Lúc trước bọn họ bàn bạc với Tô Hiểu rồi, một khi Gray Terminal bị đốt, bọn họ sẽ lập tức đến trước cửa thành, Tô Hiểu sẽ phái người mở cửa thành cho họ.

Loại hành động giao tính mạng cho người khác này, đương nhiên Krieg sẽ không đồng ý.

Cho nên sau khi gặp mặt, Tô Hiểu phái “Hank” thân tín của mình đi theo băng hải tặc Krieg cùng hành động.

Lúc này Hank đã ngụy trang thành hải tặc, đi theo sau Krieg.

- Mau, lửa lớn sắp tràn đến rồi, đến lúc đó chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.

Krieg hét lớn một tiếng, thuộc hạ phía sau anh ta bước nhanh hơn.

Ba phút sau, băng hải tặc Krieg đến ngoài cửa thành.

Trước khi đến cửa thành, trên mặt đám hải tặc đều lộ ra ý cười, bọn họ làm thỏa đáng mọi chuyện rồi, mà kế tiếp bọn họ chỉ cần tiến vào trong thành, nghênh đón cuộc sống tốt đẹp.

Đặc biệt là Krieg, anh ta đã mơ cuộc sống sau khi thành quý tộc.

Chỗ ở xa hoa, đồ ăn tinh xảo, cơ thể phụ nữ đại đàn thủy nộn.

Trong một khắc này, Krieg còn có ý nghĩ từ bỏ thân phận hải tặc.

“Cộc, cộc, cộc.” Krieg gõ vào cửa thành.

- Mở cửa, chúng tôi là băng hải tặc Krieg, Gray Terminal đã bị chúng tôi đốt rồi.

Sau khi Krieg gõ cửa thành, yên tĩnh giống như chết hết, xung quanh ngoại trừ tiếng gió đêm thổi ngọn lửa lên, bên trong thành yên tĩnh không một tiếng động.

- Này, nhanh chạy ra mở cửa, lửa sắp tràn vào trong rồi.

Vẫn yên tĩnh không một tiếng động như trước, trong lòng Krieg có chút hoảng hốt.

Phía sau là lửa lớn nuốt hết tất cả, trước mặt là cửa thành kiên cố, bọn họ bị nhốt ở đây.

Không lâu sau bọn họ sẽ bị thiêu chết.

- Sao lại thế này, vì sao cửa thành không mở ra.

Trong mắt Krieg hiện lên tơ máu dày đặc, giống như dã thú bị chọc giận, anh ta xoay người trừng Hank.

Môi Hank có chút trắng bệch, ông ta được Tô Hiểu phái ra ngoài thành, Hank chỉ là một thị vệ bình thường, đối với chuyện quốc vương định không tuân thủ hứa hẹn, ông ta hoàn toàn không biết.

- Không, sẽ không, đợi đã, đợi tôi một lát, tôi đi thử xem.

Hank lắp bắp nói, ông ta mơ hồ đoán được gì đó.

- Cộc cộc cộc, mở cửa, tôi là Hank ở đội thị vệ, Byakuya, cậu đi ra cho tôi, ra đây!

Hank bắt đầu gào rống lên, còn xưng hô đại nhân phía sau đã bị ông ta lược đi.

- Byakuya, tao muốn làm thịt mày!

Krieg đã hiểu rõ anh ta bị Tô Hiểu lừa, hiện giờ bọn họ chỉ là quân cờ, vật hi sinh.

Đôi mắt tràn đầy tơ máu của Krieg nhìn về phía Hank.

- Thiêu, chết, ông ta!

Sau khi Krieg gằn ra từng chữ một, thuộc hạ bên cạnh anh ta lập tức trói Hank lại, vài người hợp lực ném Hank vào trong biển lửa cách đó không xa.

- A, chuyện này không liên quan gì đến tôi, Byakuya, mày sẽ không được chết tử tế!

Ngọn lửa bắt đầu “hôn” lên làn da Hank, tiếng kêu thảm thiết thê lương liên tục hơn mười giây mới biến mất.

Khi băng hải tặc gần như tuyệt vọng, một giọng nam trầm thấp truyền từ trên tường thành đến.

- Này, người phía dưới, muốn sống không.

Mọi người ở trước cửa thành run lên.

- Là ai, đi ra cho tôi.

Krieg có chút mất lý trí, nhờ ánh lửa ở phía trên tường thành, anh ta nhìn thấy một người trung niên có dáng người hơi gầy.

Khi Krieg muốn nói chuyện, trên tường thành rơi xuống liên tiếp mấy thùng thuốc nổ.

Nhìn những thùng thuốc nổ rơi xuống đất, Krieg sởn tóc gáy, phía sau anh ta là vùng biển lửa, đây là muốn giết bọn họ.

- Nổ tung cửa thành, các người còn một chút hi vọng.

Người đàn ông trung niên ở trên tường thành nói xong lùi người lại, biến mất trong bóng đêm.

Sau khi do dự chưa đến hai giây, Gin là người đầu tiên đến thùng thuốc nổ, để những thùng thuốc nổ này ở cửa thành.

Trong cửa thành xuất hiện tiếng nói chuyện đầy lo lắng, xem ra bọn họ đã phát hiện chuyện ngoài cửa thành.

Krieg kéo áo đen trên người xuống, lộ ra áo giáp màu vàng, anh ta giơ tay lên, một viên đạn bắn về phía thùng thuốc nổ.

“Bùm!”

Lực nổ mạnh đánh vào, làm băng hải tặc Krieg liên tục lùi về sau, một số hải tặc xui xẻo bị đẩy vào trong lửa mà mất mạng.

Băng hải tặc mấy trăm người vì nổ mạnh lần này mà tổn thất ít nhất mười mấy người.

Nhưng chuyện này vô cùng đáng giá, bởi vì cửa thành đã bị nổ tung.

Sau khi cửa thành nổ tung, có mấy thi thể bị nổ nát, đó đều là đội thị vệ canh cửa.

Băng hải tặc Krieg giẫm lên cửa thành rách nát, đi vào trong vương đô.

Đây là một đám hải tặc phẫn nộ, cho nên bọn họ muốn đốt giết cướp trong đây.

- Này, ông đứng lại đó cho tôi.

Krieg nhìn về một góc trong chỗ tối, tay lập tức giơ lên, họng súng trên vai nhắm ngay phía trước.

- Đừng nổ súng, là tôi cứu các cậu.

Người đàn ông trung niên ở trên tường thành lúc trước đi từ trong tối ra, trong mắt có chút sợ hãi.

- Vì sao lại cứu tôi, tôi không quen biết ông.

Krieg không buông vũ khí xuống.

- Tôi có thù oán với Byakuya, kẻ thù của kẻ địch chính là bạn của tôi.

Khóe miệng Krieg lộ ra ý cười tàn khốc.

- Byakuya ở đâu.

- Ở vương cung, cậu ta đang nhận ban thưởng của quốc vương, nghe nói được khen thưởng thân phận quý tộc.

Khen thưởng, cùng với thân phận quý tộc kích thích Krieg, bởi vì phần thưởng đó là của anh ta.

“Pằng.” Tiếng súng vang lên, đạn bắn xuyên qua ngực người đàn ông trung niên, xuất hiện một cái động máu to bằng nắm tay, vậy mà Krieg bắn chết ân nhân cứu mạng của mình.

- Tên khốn nạn này, vậy mà ông dám ném thuốc nổ lên đầu tôi, muốn hại chết tôi sao.

Krieg nói xong dẫn người đi về phía vương cung, anh ta muốn giết chết Byakuya, giết chết quốc vương, còn cướp sạch vương cung, lấy những thứ này đền bù tổn thất hôm nay.

Người đàn ông trung niên ngã xuống đất, khóe miệng giật giật, thân thể không ngừng run rẩy.

Nhìn đám hải tặc của Krieg nghênh ngang rời đi, đôi mắt người đàn ông trung niên bắt đầu ảm đạm.

Nhưng đúng lúc này, một người trẻ tuổi ngậm thuốc lá, đi từ trong góc tối ra ngoài.

- Đưa, đưa tiền cho vợ con tôi, tôi đã làm dựa theo yêu cầu của cậu.

Tô Hiểu ngồi xổm trước người người đàn ông trung niên, phả ra một làn khói.

- Làm không tệ, tiền đã giao cho bọn họ.

- Đúng là quá tốt, cảm ơn, cảm ơn.

Người đàn ông trung niên nói xong đôi mắt hoàn toàn ảm đạm, chết dưới phát súng của Krieg.

Người đàn ông trung niên này là tội phạm tử hình Tô Hiểu cứu ra từ ngục giam, trước đó đã làm một cuộc giao địch.

Tô Hiểu trả tiền, người đàn ông trung niên trả mạng, là giao dịch công bằng cũng không công bằng.

Nhìn băng hải tặc Krieg đi xa, Tô Hiểu ném điếu thuốc trong tay xuống, giẫm bẹp.

- Băng hải tặc Krieg, đừng làm tôi thất vọng.

Tô Hiểu biến mất trong bóng đêm, nhanh chóng đi về phía vương cung.

Bạn đang đọc Luân Hồi Nhạc Viên (Dịch) của Na Nhất Chỉ Văn Tử
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi yangvi9x
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 17
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự