Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Ta bỏ quên gì đó?

Bạn đang đọc Tu tiên tại ma pháp thế giới sáng tác bởi tranat43

Tiểu thuyết gốc · 4580 chữ · khoảng 22 phút đọc

"A!"

Lý Huyền Tử trong đốm sáng rơi xuống từ trên trần nhà. Cả thể lao rầm vào chiếc giường tồi tàn

"Mẹ nó! Rốt cục cái gì đang xảy ra vậy? Rõ ràng ta sắp chết kia mà, sao lại trở về phòng ngủ rồi?"

Hắn tức giận lắm, rõ ràng lão thiên đang chơi đùa với hắn. Cho hắn vào mộng tưởng sắp chết rồi làm hắn tỉnh lại.

Nhớ lại vết thương sâu ở eo mình hắn khẽ liếc mắt xuống, nó vẫn còn đang chảy máu, cơn đau dần ập tới cho hắn biết mọi chuyện hắn vừa trải qua không phải mơ tưởng huyền ảo.

"Đan chữa thương..."

Lao tới hộc tủ bên cạnh giường, hắn thô bạo phá tan cửa tủ, trong đó chứa một cái bình bằng sứ rất nhỏ. Bóc lớp đậy trên nắp bình, một mùi thơm ngào ngạt của dược vật từ bên trong phảng phất vương lên đầu mũi hắn, tạo cho hắn cảm giác yên bình tới lạ thường. Một lọ lớn, chỉ có độc nhất một viên đan trắng sữa, vốn dĩ không nghĩ tới lại dùng vào trong lúc này, thứ trân quý này hắn muốn để dành cho trường hợp nguy hiểm đến tính mới dùng, là trải qua những cuộc đấu trên đài sinh tử.

Nuốt dược vào cổ họng, một cảm giác nhẹ nhõm truyền đi khắp cơ thể hắn. Vết thương tại eo đang rỉ máu dần khép miệng bằng một tốc độ nhanh tới mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Tuy đã chữa thương nhưng hai dòng lệ từ mắt hắn chậm rãi chảy xuống, thứ trân quý thế này dùng quả là đốt tiền đốt bạc, dùng xong tim muốn rỉ máu.

"Thứ này dùng ba năm tiền ta thắt lưng buộc bụng mới miễn cưỡng mua được...thế mà chỉ bởi một con kim hùng mà khiến nó mãi mất đi!"

Hắn gào lên, tiếng gào thét đầy thê thảm vang vọng cả ngoại môn Ma Ảnh Tông, mấy đệ tử ngoại môn kia nghe thấy tiếng Huyền Tử sư huynh kêu gào lên thầm nghĩ chẳng lẽ hắn ham muốn thăng tiến trúc cơ nên bị tẩu hỏa nhập ma rồi? Vô lý a? Nhưng ngoài chuyện về tu vị thì còn gì khiến hắn quan tâm?

Cả đám ồn ào đứng trước cửa nhà hắn, chỉ chỉ chỏ chỏ bởi Huyền Tử sư huynh vậy mà chuyển biến từ hét sang khóc, hơn nữa khóc cũng rất to, rất ai oán. Giống như một tên nam nhân bị cắt đi cái chỗ đó không thể sinh con đẻ cái.

"Có ai chạy đi gọi Tô Liễu Như sư tỷ đi!? Ta nghĩ Huyền Tử sư huynh bị thiến rồi"

Một tên người thấp bé, mặt lại đầy mụn nâng cằm nói. Mà thao thao bất tuyệt rất thuyết phục

"Ngươi điên sao? Huyền Tử sư huynh nghe thấy không xé xác ngươi ra?"

Tên béo kia nói, cả cơ thể đầy mỡ rung lên từng đợt

"Ngươi cút đi! Ta đây từng thấy rõ một con tiểu cẩu bị hoạn, tiếng khóc cũng y hệt sư huynh vậy"

"À...ngươi nó có chút lý, ta cũng từng đi hoạn cẩu, tiếng nó rất giống a? Không được! Ta phải đi báo cho sư tỷ!"

Một cân thịt mỡ hơn trăm cân phi đi nhanh như gió.

Đài luận võ tại khuôn viên nội tông.

Bóng một thiếu niên bay rớt ra khỏi đài luận võ làm các đệ tử bên dưới ồn ào bàn tán

"Mã Phong sư huynh cũng là trúc cơ trung kì vậy mà thua Liễu Như sư tỷ, Liễu Như sư tỷ thật là quá mạnh mẽ a!?"

"Ngươi không biết sao? Tứ trưởng lão là sư phụ nàng, vậy nên Trảm Thiên Quyết sẽ truyền cho nàng rồi?"

Nghe những lời bàn luận phía sau mình, Mã Phong không có chút đố kị, tức giận, ngược lại còn đứng dậy phủi phủi quần áo thở dài

"Liễu Như sư muội càng ngày càng mạnh, Mã sư huynh ta thật hổ thẹn"

Tô Liễu Như nhảy xuống khỏi võ đài, mỉm cười tiến lại gần Mã Phong nói

"Chỉ là may mắn thôi, ta biết huynh còn chưa xuất hết lực, làn này phải cảm ơn huynh rồi"

"Ngươi đừng nên khiêm tốn, đối với ta thua là thua, ngươi nói vậy chỉ càng làm ta thêm xấu hổ"

Nàng khúc khích cười nhẹ, nhưng nhớ tới điều gì đó khuôn mặt lại trở nên buồn phiền. Mã Phong quan tâm hỏi

"Liễu Như sư muội, có gì muộn phiền sao?"

"Ta lại nhớ tới Lý sư đệ"

"Lý Huyền Tử? Thằng nhóc đó vẫn còn ở ngoại môn sao?"

Mã Phong có chút khiếp sợ nhìn nàng, hắn cũng là vào Ma Ảnh Môn cùng một lúc với Tô Nguyệt Như và Lý Huyền Tử. Hắn có vài lần với Tô Nguyệt Như trợ giúp Lý Huyền Tử đan dược chỉ mong hắn sớm thoát ra ngoại môn để tụ hợp với bọn hắn, nào ngờ từ đó tới giờ đã quá một năm, hắn vẫn chỉ ở luyện khí trung kì.

"Phải, hơn nữa tốc độ phi thưởng chậm, đầu năm nay mới bước tới luyện khí hậu kì, bao nhiêu đan dược ta cho hắn đều không sử dụng được"

Mã Phong mải mê tu luyện, tử nửa năm đã chìm đắm để tiến tới trúc cơ hậu kì, giờ mới ra ngoài nên không biết chuyện gì xảy ra với Lý Huyền Tử, trong đầu cứ đinh ninh rằng hắn đã nhập vào nội môn. Ma Phong y như Tô Liễu Như, có chút lo lắng rồi

"Chẳng lẽ Lý sư đệ trời sinh kinh mạch cổ quái?"

Nàng lắc đầu

"Sư phụ ta đã xem qua cho hắn, kết quả là bình thường. Cùng vì lý do này mà su đệ quanh năm ở trong phòng tu luyện ít khi bước chân ra khỏi ngoại môn"

"Khổ cho hắn...lâu rồi ta không gặp sư đệ, hy giờ chúng ta đi thăm hắn?"

"Ta cũng có ý tưởng này"

Nàng vừa dứt lời, từ bên ngoài đám đông đã vọng lên tiếng gọi nàng, còn có chút hoảng hốt

"Liễu sư tỷ! Liễu sư tỷ! Lý sư huynh có chuyện rồi!!"

Nàng trừng mắt, cả thân hình biến mất rồi xuất hiện trước mặt kẻ vừa gọi mình. Hai mắt đầy hàn khí nàng nhìn hắn, cái tên to béo ục ịch. Mã Phong phi tới, sắc mặt cũng có phần trầm trọng, chẳng lẽ có kẻ nò ra tay với sư đệ?

"Nói đi có chuyện gì với Lý sư đệ!?"

Đứng trước áp lực hai người tỏa ra, hắn sợ hãi lắp bắp

"Ta không...không rõ...chỉ nghe một tên khác nói rằng...Lý sư huynh...bị...bị..."

"Bị làm sao!? Nói lắp nữa ta cắt lưỡi người cho chó ăn!"

Nàng gầm lên, tới cả Mã Phong phải lạnh người hoảng sợ. Nữ bạo long này tính tình không đổi a? Nhớ tới ngày đó tưởng nàng khuê các liền tán tỉnh, cuối cùng bị đánh mặt mũi bầm tím, nếu không phải Lý sư đệ can ngăn thì hắn đã phế rồi.

"Dạ! Thưa sư tỷ...Lý sư huynh...bị...bị kẻ khác...cắt..."

"Cắt!??"

"Không! Là...là bị kẻ khác thiến!"

"Thiến!?"

Lần này không phải là Tô Liễu Như nữa mà là Mã Phong gầm lên, nam nhân đại trượng phu nhục nhã nhất là bị mất đi cái cần đó! Là kẻ nào dám!!

Tô Liễu Như có chút tái mặt, thiến là cắt cái chỗ đó!? Rốt cục là kẻ nào dám cắt đi sư đệ cái chỗ đó!?

"Đi thôi sư huynh! Tới xem Lý sư đệ!"

Ma Phong gật đầu, cả hai đạp gió lao đi rất nhanh. Lúc này từ cuộc đấu, đệ tử nội môn lại chuyển sang nghị luận về Lý Huyền Tử

"Lý sư huynh trong cuộc nói chuyện là ai vậy!?"

"Tên này ngươi thực không biết Lý sư huynh!? Ngươi có phải đệ tử ngoại môn ngày trước không vậy!?"

"Ta thực không biết!!"

"Chẳng trách ngươi không biết, hóa ra thiên phú cao nên được vào sớm, Lý sư huynh tên là Lý Huyền Tử, gia nhập tông môn được bốn năm mà vẫn ở luyện khí kì nên không được vào nội môn"

"Đáng thương a?"

"Nghe nói kinh mạch bị dị dạng nên không hấp tụ được hết linh lực nên tiến vị cực chậm"

Cả đám xì xào bàn tán, coi như về vị Lý sư huynh này còn đặc biệt rôm rả hơn cuộc tỷ võ ban nãy.

Khi đám Tô Nguyệt Như và Mã Phong phá cửa xông vào, chỉ thấy Lý Huyền Tử một thân y phục rách nát tả tơi, toàn máu là máu, không chỉ y phục mà mặt mũi đều đầy máu, thoạt nhìn khổ sở đáng thương vạn phần.

"Huyền Tử sư đệ! Ngươi có sao không!?"

Nàng chạy tới, đặt tay lên bả vai hắn lắc lắc mấy cái. Cả cơ thể hắn như không có trọng lượng, nhẹ nhàng để nàng lắc qua lắc lại như cái bao. Tô Nguyệt Như bất giác nhìn tới đũng quần hắn, không hề có dấu vết gì gọi là bị thiến, ngay cả máu còn không thấy chảy ra. Nàng thở phào nhẹ nhõm, sư đệ không trở thành thái giám, đảm bảo được dòng dõi sau này. Là một sư tỷ của hắn, quan tâm tới tương lai hắn là điều đương nhiên.

"Liễu Như sư muội, Lý sư đệ sao rồi?"

"Không sao, chưa có bị thiến...chẳng qua..."

Nàng đưa tay quơ quơ qua mặt hắn, hắn vẫn thẫn thờ nhìn về phía mặt đất, miệng rên rỉ...

"Đan trị liệu của ta...ba ngàn hắc tinh của ta..."

Cả hai mọc lên một dấu hỏi chấm rất to trên đầu, nhìn theo hắn mới rõ ràng chiếc bình đựng đan chữa thương sơ cấp hiện trống rỗng nằm lăn lóc dưới đất. Mã Phong giờ mới nhớ ra, trên trán móc ba tia hắc tuyến, hắn quên rằng tên sư đệ này quý nhất là mạng, hai là tiền, mà hắn ở ngoại môn một tháng được chu cấp đúng một trăm hắc tinh, phải thắt lưng buộc bụng mãi mới mua được bình đan sơ cấp này, hóa ra hắn khóc không phải là do bị thiến mà là do tiếc tiền.

Mã Phong khinh thường nhìn Lý Huyền Tử

"Chỉ là một viên đan dược trị thương sơ cấp, ngươi chỉ cần nói sư huynh ta có thể đưa ngươi trăm lọ còn cao cấp hơn"

Đầu hắn cót két quay lại nhìn Mã Phong, hai mắt đỏ lên chỉ sợ phun ra máu

"Mã Phong...giàu có như ngươi là đang khinh bỉ ta sao?"

"Ta nói thật đó sư đệ, ngươi cứ cứng đầu như vậy sao có thể tiến tới trúc cơ?"

Lý Huyền Tử trán đầy gân xanh nhìn hắn, cái gì cà khịa trong lúc hoạn nạn khó khăn? Chỉ là hắn không đánh lại Mã Phong, nếu không hắn đã lao lên không ngần ngại đánh vào cái mặt đáng ghét đó. Biểu cảm trên mặt Lý Huyền Tử thực hài hước, Tô đại mỹ nữ ngồi đó khúc khích cười

"Các ngươi thôi đi, phải rồi sư đệ, ngươi sao lại thương? Nhiều máu như vậy ta nghĩ vết thương không phải nhỏ"

"Đúng là không phải nhỏ, đã ăn một viên đan chữa thương nên không sao. Ài, lại phải thay y phục"

Hắn đứng dậy, với tay vào trong túi áo lấy ngọc chứa đồ, chẳng qua sau ba giây, mặt hắn bỗng tái mét, lại đảo qua bên kia, sau đó xới tung giường lên hòng tìm thứ gì đó. Sau cùng, vẫn phải gãi đầu đứng lên nhìn Mã Phong cười hì hì, một bộ dạng tiểu nhân vô cùng

"Mã Phong sư huynh à"

Mã Phong ôm miệng nôn khan

"Ọe! Có gì mau phóng ra, ta không chịu nổi người gọi như vậy"

Lý Huyền Tử xấu hổ, đứng mãi mấy năm mới nói ra được

"Ta làm mất ngọc chứa đồ rồi"

"Mất ngọc chứa đồ!? Sự đệ ngươi thật là quá bất cẩn rồi, ngọc chứa đồ bị mất muốn nhận lại phải trả giá gấp đôi, ngươi có đủ tiền hay không? Phải rồi...ta còn nghe thấy sư phụ kể lại rằng ngươi đã bán thanh kiếm của mình với giá hai trăm hắc tinh...Ta nói thật nhé sư đệ? Ngươi thiếu tiền có thể vay chúng ta kia mà? Kiếm với người là một, ngươi bán đi như vậy là không ngại chết?"

Tô Liễu Như véo tai hắn, hắn oai oái kêu lên đau đớn, nhìn Mã Phong cầu cứu. Bình thường Mã Phong sẽ cười trên nỗi đau hắn nhưng hôm nay khác, sư đệ mới bị thương hắn không có muốn trêu đùa. Đành tới giúp Lý Huyền Tử thoát khỏi bàn tay của nữ bạo long

"Được rồi sư muội, đồ mất cũng đã mất, hơn nữa sư đệ tại ngoại môn lâu đều không có chỗ tốt, vừa cách xa chúng ta, vừa không có đủ tài nguyên tu luyện, lại không thể vào nội môn, chúng ta phải nghĩ cách khác"

Lý Huyền Tử cười tà tà, xích xích lại gần Mã Phong ghé tai hắn

"Cho chút tiền là được, còn có ngọc chứa đồ, một thanh kiếm liều đủ, không cần phải nghĩ cách"

Mã Phong muốn hộc máu ra mà chết, mặt đenlại muốn tóm cổ tên nhóc này đánh cho thừa sống thiếu chết. Hắn gầm gừ xách cổ áo Lý Huyền Tử lên

"Cái tên khôn vặt này, ngươi thà lấy đồ của sư huynh hơn là lấy đồ của sư tỷ phải không?"

Lý Huyền Tử hừ lạnh, bộ dạng sáng suốt nói

"Nhận đồ của nữ nhân ta không nhận, nhưng đồ của nam nhân ta kể cả có cướp cũng không hối hận..."

Mã Phong trong lòng nhổ nước bọt khinh bỉ, cái tính nết chó má gì đây? Cướp của nam nhân không hối hận? Mẹ nó luyện khí kì dạo gần đây đều muốn đi cướp kẻ khác sao? Hắn thở dài, từ trong ngọc chứa đồ mình lấy ra một ngàn hắc tinh, một ngọc chứa đồ trung giai và một thanh kiếm trung phẩm phàm giai.

Lý Huyền Tử nhìn, có chút bĩu môi

"Mẹ nó, giàu mà keo kiệt, trung phẩm phàm giai đưa cho ta dùng?"

"Con mẹ nhà ngươi! Ngươi nghĩ cái thanh kiếm cũ ngươi dùng là cái dạng gì? Tới tiểu cấp phàm giai còn không tới!"

Đá vào mông LÝ Huyền Tử một cái, tức giận chửi ầm lên. Hắn xoa mông, xì một tiếng, đưa tay lấy luôn cả ba đồ vật trên tay Mã Phong, thú thực chê như vậy, có một thanh tiểu cấp phàm giai đối với hắn ngoài việc gia nhập nội môn, tu vị phải đạt tới trúc cơ trung kì mới có đủ tiền mua một thanh thì không còn cách nào. Hắn rất yếu, đó là hắn công nhận nhưng nắm trong tay thứ mang giá trị cao hơn cả tiền trợ cấp hắn, hắn cảm giác mình mạnh gấp mấy lần.

Trong khi hắn hắn đang yy, Tô Liễu Như nhìn xuống dưới đất, một vệt máu dài lê lết từ chiếc giường tới nơi hắn đứng, nàng hít một ngụm khí lạnh, mất nhiều máu như vậy còn có thể kịp dùng đan chữa thương, nàng nghĩ liệu sư đệ còn có phải luyện khi không? Luyện khí kì chỉ mạnh hơn người thường một chút, mất nhiều máu như vậy cũng có thể dẫn đến mất mạng.

"Đúng rồi, ngươi vẫn chưa nói cho ta biết vì sao lại bị thương"

Lý Huyền Tử nhất thời lúng túng, bản thân hắn còn không biết chuyện gì xảy ra đối với mình. Hắn không nghĩ con kim hùng kia lại là huyễn tưởng, vết thương bị nó cao qua rất đau, hắn mấy lần vấp ngã cảm thấy rõ mũi mình rất tê buốt nhưng...biết giải thích kiểu gì đây?

"Ngại quá...thú thực ta cũng rất mơ hồ, hơn nữa mọi chuyện xả ra quá nhanh, ta chưa kịp hiểu gì hết"

"Hử?"

Nghi hoặc nhìn hắn, Tô Liễu Như không hề nhìn thấy một điểm nói dối từ trong mắt hắn. Nghi hoặc là nghi hoặc, hắn không muốn nói nàng không ép buộc.

"Được rồi sư đệ, hôm nay tạm không tu luyện, chung ta dắt ngươi đi xem các sư huynh sư tỷ khác chiến đấu để có thêm kinh nhiệm, tu luyện nhiều không có thực chiến dù có mạnh hơn đối thủ cũng sẽ bị thất bại"

"Vậy cũng được...ba năm ta không bước ra khỏi ngoại môn rồi"

Đuổi hai người ra ngoài, hắn vội vã lau mặt, thay một bộ đồ mới. Sau khi ngắm nghĩa trong gương mãi, hắn mới yên tâm bước ra ngoài.

Dắt thanh kiếm ngang hông, hắn đi ra khỏi cửa phòng cùng Mã Phong và Tô Liễu Như

"Haha sư đệ! Ngươi vẫn quen thuộc cách đeo kiếm kì dị này nhỉ? Đặt ngang sau thắt lưng như vậy gặp sát thủ thì chỉ có con đường chết"

Hắn run lên bần bật, bất quá không có quay lại mắng người. Ngọc thụ lâm phong không thể như lúc ở trong nhà. Với nhan trị hắn có, cho dù là luyện khí cũng có vài sư tỷ để ý tới hắn, phải làm dáng.

Họ đi qua một tên đệ tử mặt mụn, tên kia kinh ngạc nhìn Lý Huyền Tử sau đó cúi chào, thầm nghĩ tên này chưa bị thiến hay sao? Bộ dạng chín trâu hai hổ như vậy?

Lý Huyền Tử mà biết được tên nào phao tin cay đắng như vậy,hiển nhiên sẽ chết ngất. Lại không thể ngờ rằng do chính tên mặt mụn kia mà ra.

Cả ba cùng nhau bước tới khu võ đài, trên đường ríu rít kể về chuyện xưa, dĩ nhiên cái gì xấu nhất, bẩn nhất đều quy vào Lý Huyền Tử. Tới nỗi hắn đỏ mặt muốn quát mắt Mã Phong nhưng lại nhìn thấy hai muội tử nhỏ hơn mình chỉ chỏ lại thôi, nhìn tu vị hai muội tử kia hắn khiếp sợ, là trúc cơ trung kì...thoạt nhìn mươi ba mười bốn tuổi nữ hài còn lợi hại như vậy?

Thấy hắn nhìn mình, hai muội tử kia đỏ mặt, dù sao hắn cũng rất tuấn mỹ, còn có điểm giống nữ nhân nữa, vậy nên rất thu hút cánh khác giới, may mắn tại Ma Ảnh Môn y phục có phân biệt nam nữ, nếu không đồng giới nhìn không kĩ sẽ nhầm lẫn là nữ nhân. Tô Liễu Như che miệng cười, từ phía sau thân mật ôm lấy hắn

"Sư đệ, ngươi vẫn hút nữ nhân như ngày nào a? Nếu ngươi trong vòng một năm có thể tới được trúc cơ trung kì, ta sẽ xin sư phụ gả cho ngươi"

"Haha sư tỷ, ngươi thừa biết ta chỉ có làm dáng không có quan tâm tới nữ nhân, hơn nữa sư tỷ gả cho ta, ta không dám nắm cục than nóng"

"Cái gì mà cục than nóng? Tiểu tử ngươi ngứa da sao?"

Tô Liễu Như cười mà không phải cười nhìn hắn, hai tay đưa ra trước mắt hắn bẻ răng rắc. Lý Huyền Tử run rẩy, nữ bạo long bao năm vẫn chỉ là nữ bạo long a? Hắn lấy nàng không phải quanh năm suốt tháng ăn đòn hay sao?

"Sư...Sư tỷ...ta nghĩ thay vì ta, ngươi nên kiếm một ai đó tốt về nhiều mặt như Mã Phong sư huynh chẳng hạn?"

Mã Phong thấy sư đệ nói tốt cho mình, khóe mắt rưng rưng, biểu cảm nhìn hắn xúc động vô cùng, mãi là anh em!

Nào ngờ Tô Liêu Như đã đổ cho hắn một xô nước lạnh thẳng vào đầu, không thương tiếc cho hắn thêm vài cái mùa đông lạnh giá

"Nhưng hắn không soái như ngươi"

Mã Phong xùi bọt mép ngã, không rõ sống chết. Lý Huyền Tử co quắp miệng, ta công nhận ta rất soái nhưng ngươi có cần thiết đem ta ra để làm bàn đạp cho ngươi đá người như vậy hay không?

Việc mà Tô Liễu Như nói không sai, hắn chính xác rất soái, ngày trước khi hắn mới ở luyện khí sơ kì, đã có rất nhiều sư muội ngoại môn, nội môn hơn nữa có cả ngự tỷ xinh đẹp tới ve vãn hắn. Kết quả chỉ nhận được câu trả lời rằng hắn ngoài truy cầu năng lực không có truy cầu nữ nhân, điều đó khiến các nàng nuối tiếc không thôi. Lúc đó Mã Phong ghen tị chảy máu mắt, muốn tiến tới làm quen lập tức bị mấy nàng kia dẫm đạp không thương tiếc. Nhất là còn bị một sư tỷ trúc cơ hậu kì đá trúng tiểu đệ đệ, nằm liệt giường mất ba tháng, đó coi như bài học cho hắn, nữ nhân muốn ve vãn Lý Huyền Tử không phú bà cũng là cao thủ tu vị cực cao.

"cảm ơn lời khen của sư tỷ, hơn nữa ngươi có thể buông ta ra không? Đồ đệ Tứ trưởng lão nên giữ hình tượng mình"

"Keo kiệt"

Nàng rời khỏi vai hắn, bởi hắn nói đúng, cho dù có thân nhau đi nữa nàng vẫn là đệ tử của Tứ trưởng lão, nên giữ lễ nghĩ của mình. Nhìn Mã Phong nằm như một xác chết dưới mặt đất, nàng dùng chân đá vào hắn

"Đứng dậy đi, người ta đang nhìn đây biết không?"

"Rồi rồi, ngươi nói ra lời cay đắng như vậy sao ta chịu nổi"

Trên một tòa đại viện gần đó, một đôi mắt đẹp đẽ, trong vắt tựa mảng trời xanh nhìn tới chỗ của bọn Tô Liễu Như, nàng không nhìn Tô Liễu Như, càng không phải nhìn Mã Phong, người nàng nhìn là một thiếu niên tóc đen mắt đỏ, có khuôn mặt tuấn mỹ kia. Trời ơi? Nàng ở Ma Ảnh Môn lâu như vậy tại sao không có phát hiện ra thiếu niên này?

"Thiên Cơ, nhìn gì vậy?"

Một vị lão thái thái đi tới hỏi nàng, đây là Nhị trưởng lão của Ma Ảnh Môn tên Dạ Dĩ Không.

"Sư phụ, ngươi nhìn xem đằng đó..."

Ngón tay thon dài, đẹp đẽ chỉ tới hướng gần cửa vào khu võ đài, Dạ Dĩ Không híp mắt nhìn.

"Kia không phải Tô Liễu Như đồ đệ Tứ trưởng lão hay sao?"

"Không phải, là hắn"

"Cái tên ngồi dưới đất kia? Hắn tên Mã Phong, tuy không phải đồ đệ của ai nhưng là mầm mống tốt, tố chất cơ thể rất dẻo dai, tu vị cao"

"Sư phụ! Ta không muốn biết hắn, Mã Phong và Tô Liễu Như là một trong năm nội môn đệ tử xếp đầu bảng tu vị, ta còn lạ lẫm gì họ? Ta đang tò mò tên đệ tử tóc đen, mắt đỏ nhỏ tuổi nhất trong đám kìa!"

Dạ Dĩ Không theo nàng nhìn, đoán ra gì đó bà ta à à hai câu

"Tên nhóc kia là Lý Huyền Tử, từ thời điểm gia nhập tông môn đã được bốn năm tọa tại ngoại môn"

Mạc Thiên Cơ tò mò hỏi

"Tại sao chứ?"

"Người không nhìn tu vị hắn sao? Mới là luyện khí hậu kì, sao có thể đủ tiêu chuẩn vào nội môn?"

Nàng nhìn hắn, đúng như Dạ Dĩ Không nói, hắn còn chưa sinh ra đan điền, khắp người chỉ là linh khí tuần hoàn đơn thuần, yếu ớt, nàng kinh ngạc

"Tại ngoại môn bốn năm không qua nổi luyện khí? Hắn là phế vật sao?"

"Cũng không phải, ta nghe Tứ trưởng lão nói rằng cơ thể hắn vì một nguyên do nào đó mà linh khí tiêu tán, hấp thụ được rất ít. Theo ta thấy cơ thể như vậy có thể lên tới luyện khí hậu kì đã là một kì tích...nhưng không thể phủ nhận rằng tên nhóc này được rất nhiều cô nương theo đuổi, tới cả sư tỷ của con ngày đó từng tới ve vãn hắn nhưng bị từ chối thẳng thừng, ngày hôm đó tức giận ăn không trôi ngủ không vào, còn nói cái gì mà phải chinh phục được hắn"

"Lộ tỷ theo đuổi hắn? Quá ngược đời đi! Như vậy rồi sao nữa sư phụ!?"

Dạ Dĩ Không cười nhạt lắc đầu

"Con bé đó bỏ bê tu luyện, ngày ngày đứng trước đại môn nhà người ta đập cửa, Lý tiểu tử kia khuyên bảo thế nào cũng không được đành chạy tới chỗ ta cầu cứu, bộ dạng khôi hài vô cùng"

"Sau đó ta nổi giận, nhốt nàng vào Linh Bảo Tháp, tính từ đó tới này đã là sắp hết hai năm rồi, có lẽ Lộ tỷ của ngươi sắp ra khỏi Linh Bảo Tháp rồi"

"ta có điểm tò mò rằng vì sao ta lại không biết tới sự tồn tại của hắn?"

"Ngươi là đệ tử hạch tâm, đạt được kết quả cao trong kì sát hạch nên được chọn vào nội môn ngay lập tức, còn người khác phải trả qua hai đến ba năm tại ngoại môn, nếu tư chất đột phá thì chỉ trong một năm đã được vào nội môn"

"À...ta đã rõ...nhưng...ta hiểu vì sao Lộ tỷ lại theo đuổi hắn rồi, hắn thật quá soái đi?"

Nàng ngắm nhìn hắn, càng nhìn càng thấy thuận mắt...càng nhìn càng thấy mình sa lưới...

"Ehem, Thiên Cơ ta không ngăn cản ngươi trong chuyện này nhưng tốt nhất ngươi đừng nên lại gần hắn, Lộ Á không thích, hơn nữa hắn tu vị yếu kém, vừa mang tiếng ngươi lại vừa có hại cho hắn"

"Sư phụ! Người không thương con sao!? Tại sao Lộ tỷ lại được mà ta thì không?"

"Con nhóc này, ngươi mới trúc cơ trung kì lại muốn vì hắn mà bỏ bê tu luyện sao? Lộ tỷ của ngươi đến thời điểm này có lẽ đã tới kết đan sơ kì rồi, nàng còn tu luyện được thành trúc cơ viên mãn, ngươi có làm được như nàng không mà đòi bám dính lấy tiểu tử kia? Ngươi không cần mặt mũi nhưng vi sư cần!"

'Con mặc kệ, con mặc kệ, cho dù là Lộ tỷ thì đã sao chứ? Nàng hai năm rồi còn có thể nhớ nhung tới hắn?"

"Ngươi biết được?"

Bà ta trợn mắt, thật không biết nói gì để nàng hiểu.

Lúc này Lý Huyền Tử bỗng dưng lạnh sống lưng hắt xì một cái, rõ ràng ai vừa nhắc tới tên hắn, hơn nữa còn nói xấu hắn.

Nhìn về phía Linh Bảo Tháp phía xa xa, hắn dường như quên đi điều gì đó mà nhất thời không nhớ được, hắn mặc kệ cùng hai người Tô Liễu Như và Mã Phong đi vào khu võ đài.

"Ta bỏ quên thứ gì sao? Thật lạ lùng"

Bạn đang đọc Tu tiên tại ma pháp thế giới sáng tác bởi tranat43
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi tranat43
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 10
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự