Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Tự chương

Bạn đang đọc Ta Là Đại Pháp Sư (Ngã Thị Đại Pháp Sư) của Võng Lạc Kỵ Sĩ

Phiên bản Dịch · 406 chữ · khoảng 1 phút đọc

Ai còn thảm hại hơn ta?,đang đi trên đường lại bị sét đánh trúng,mà rõ ràng trời đất còn đang sáng choang,thảm thật

Ta nhìn lại y phục bên duới,cũng may bộ y phục hàng hiệu mất công làm lụng hơn tháng trời mới mua được không chút tổn hại,bằng không tổn hại thật lớn đây.

Sau khi tự xem lại mình,ta nhìn xung quanh,lão thiên của ta,đây là đâu?,ta rõ ràng trước cửa nhà bị sét đánh trúng,sao hiện tại trước mắt lại là chốn hoang vu không người?

Ta đang mơ,chắc chắn vậy rồi,bị sét đánh trúng mà không có chút thương tổn sao?,đây chỉ là giấc mộng.

Ta đang tự nói với mình thì một âm thanh kinh thiên động địa dọa ta sợ đến nhẩy dựng lên “Đáng ghét,dám phá hỏng giấc mộng đẹp của lão tử ta,không biết ta là đệ nhất ác nam của trường trung học sao?”

Đột nhiên,hai nhân ảnh tự nhiên xuất hiện trước mặt ta,lại dọa ra giật mình lần nữa.

Ta liền chửi mắng một hồi,sau khi thư thái,nhìn lại hóa ra người phá hỏng giấc mơ đẹp của ta lại là hai lão gia hỏa

Ôi chao?nhìn hai lão gia hỏa này xem,y phục thì quái đản,râu thì quá rậm rạp,khuôn mặt lại hiện vẻ cổ quái,hiển nhiên đã lĩnh giáo bảnh lĩnh chửi nguời của bổn nhân.Hahaha,đáng đời,ai bảo nguơi khi không tự nhiên đến,trêu tức vào đệ nhất ác nam trường trung học ta.

Lão già râu dài mở mồm “hỗn tiểu tử,sao ngươi có thể xuyên qua kết giới của ta?,nói mau.”

Kết giới?,cái quái gì đây?,ta dùng ánh mắt thương tiếc nhìn hai lão già này.hiển nhiên đầu óc hai lão có chút vấn đề,khả năng là chứng si ngốc của tuổi già,bổn nhân chính là yêu già thương trẻ,thôi vậy,bỏ qua cho lão.

Lão già râu đỏ đột nhiên nói “Xú tiểu tử,ngươi suy nghĩ lung tung gì vậy,cái gì/ai mắc chứng si ngốc tuổi già”

Gì?,sao lão biết?

Đột nhiên đầu ta đau đớn,trước mắt ta chỉ thấy một mầu đen tối,ẩn ước ta nghe lão gia hỏa nói “tiểu tử này quá kì quái,mang hắn về nghiên cứu sau”

Hôm nay còn tồi tệ hơn,ngay cả trong giấc mộng còn bị bắt nạt,trước khi ý thức hoàn toàn tiêu thất,ta oán giận nghĩ

Lúc này ta không biết định mệnh của mình đã thay đổi từ đây.

Bạn đang đọc Ta Là Đại Pháp Sư (Ngã Thị Đại Pháp Sư) của Võng Lạc Kỵ Sĩ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 194

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự