Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 89 Phúc tinh tiện thần

Bạn đang đọc Ta Là Chí Tôn (Dịch) của Phong Lăng Thiên Hạ

Phiên bản Dịch · 2437 chữ · khoảng 8 phút đọc

- Nếu đã không thể lấy lực lượng của bản thân để ứng phó, vậy ta nên làm như thế nào?

Hai mắt Vân Dương sáng lên, lẩm bẩm:

- Tên tiểu tử Đông Thiên Lãnh kia hẳn là đã thắng rồi chứ? Sao còn chưa tới trả nợ…

Khi Vân Dương mới nghĩ tới đây.

Đột nhiên một tiếng kêu truyền tới từ cửa chính:

- Lão đại! Lão đại có ở nhà không? Tiểu đệ đến bái phỏng ngươi a cạc cạc cạc…

Thanh âm này vừa dâm đãng vừa đê tiện, lại còn mang theo một cỗ tư vị hèn mọn không nói ra được.

Vân Dương lập tức sửng sốt.

- Cổ nhân nói không sai a. Người thiên đường thật con mẹ nó tà, mới nhắc rùa rùa liền đến ba ba…

- Mau mau mời đến!

Vân Dương cao giọng nói.

Thật không có lúc nào như lúc này mà hắn mong tên tiểu tiện nhân này đến. Vừa nãy mới nghe thấy thanh âm của Đông Thiên Lãnh, trong lòng Vân Dương còn có chút kích động cùng với phấn chấn: oa, người đưa tài nguyên đến rồi, người đem tay chân đến rồi!

Kỳ thật không cần Vân Dương nói cái gì mà mới đến hay không mời đến, Đông Thiên Lãnh đã không kịp chờ chủ nhân đồng ý, có chút gì đó lén la lén lút vọt vào.

Người còn chưa tới, đầu Song Đầu Thiên Sư dưới áo choàng của hắn đã vọt đến bên người Vân Dương, lắc đầu vẫy đuôi, vui vẻ vô cùng.

- Hôm nay… sao lại đổi trang phục?

Vân Dương trừng mắt.

- Ta thắng a, sao còn phải mặc đồ xanh?

Đông Thiên Lãnh cười đắc ý:

- Hiện tại kẻ phải mặc đồ xanh từ đầu tới chân, chính là ba người bọn hắn!

Vân Dương gãi đầu:

- Thắng?

- Thắng!

Bộ dạng Đông Thiên Lãnh đầy vẻ nịnh nọt, cơ hồ hắn muốn rạp đầu xuống đất mà cúng bái:

- Lão đại, người chính là thần nhân ! Là tuyệt đại thiên tiên hạ phàm a! Lão đại ngài… ta sùng bái ngài như thiên huyền đại hà, như vô tận biển sâu, như núi tuyết lồng lộng, như vô thượng thần mạch… a, dùng câu điểm đá hóa vàng cũng không thể hình dung khả năng của người, người ngay cả điểm phân cũng thành vàng a…

Đông Thiên Lãnh mang theo vẻ thành kính phát ra từ đáy lòng:

- Lão đại a… ta đối với ngươi… ta ta… ta yêu ngươi a! Ta yêu ngươi yêu đến…

- Ngừng!

Toàn thân Vân Dương đã sớm nổi da gà, từng đợt khí lạnh phát ra từ tâm can phế phủ, khiến hắn không tự chủ mà rét run. Hai mắt đều có chút đăm đăm…

- Con mẹ nó!

Vân Dương thốt ra, cũng chỉ có ba chữ này.

Vân tôn từ trước đến nay đều vô cùng ôn tồn lễ độ. Có thể khiến vân tôn có thể phát ra lời thô tục như thế, Đông Thiên Lãnh này cũng có thể xem như là một thiên tài…

- Đông Thiên Lãnh!

Vân Dương tràn đầy căm ghét nhìn hắn:

- Ngươi… ngươi… không phải ngươi…

- Lão đại a…

Đông Thiên Lãnh cảm thấy mình như nhận lấy mười ngàn điểm tổn thương, ủy khuất nói:

- Đông Thiên Lãnh ta dù sao cũng là thiếu gia đại tộc, sao có thể như vậy? Ta thích nữ nhân a…

Vân Dương hoài nghi nhìn hắn:

- Thật?

- Không tin ta cời quần cho ngươi xem!

- Ta nhìn cái cọng lông!

Vân Dương đạp tới một cước:

- Thế mà dám là ta buồn nôn!

- Đây là sự kính ngưỡng của ta đối với lão đại a…

Đông Thiên Lãnh chịu một cước, không chút tức giận, ngược lại có chút vinh quang, dương dương đắc ý nói:

- Thần nhân như lão đại, nhất định phải tôn kính!

Vân Dương vỗ vỗ trán:

- Sao hôm nay ngươi lại tới? Hộ vệ của ngươi đâu?

- Ai…

Đông Thiên Lãnh bị Vân Dương hỏi tới chuyện thương tâm, thở dài u oán một tiếng khiến Vân Dương không kìm được rùng mình, sau đó bắt đầu tố khổ.

- Lão đại ngươi không biết trong thời gian này ta đã gặp chuyện gì a…

Mặt Đông Thiên Lãnh cơ hồ dải nước mắt một dải nước mũi, xụt xịt:

- Từ khi ta thắng bọn hắn, bọn hắn nhất định ép ta nói ra cao nhân đứng đằng sau a… thế nhưng Đông Thiên Lãnh ta là ai?

- Đông Thiên Lãnh ta từ trước đến nay hiệp can nghĩa đảm, tấm lòng rộng mở, đối đãi bằng hữu đều là cúc cung tận tụy, với huynh đệ không tiếc mạng sống! Sao ta có thể bán đứng bằng hữu?

Đông Thiên Lãnh khẳng khái kịch liệt nói:

- Cho nên dù có đánh chết ta cũng không khai, thế nên bọn hắn liền giam cầm ta, giám thị ta! Ngay cả ta đi nhà xí… cũng có người đi theo…

- Mấy ngày này ta sống không bằng chết a…

Đông Thiên Lãnh cố gắn muốn được Vân Dương đồng tình khen ngợi, than thở khóc lóc không ngừng.

- Rõ ràng là ngươi muốn ăn một mình!

Vân Dương không chút lưu tình vạch trần.

- Ách…

Đông Thiên Lãnh biết không thể nói tiếp, lập tức đổi thành một bộ thành thật:

- Lão đại, ngươi nói, trên thế giới này có ai không muốn ăn một mình? Đúng hay không? Nếu chúng ta có tài nguyên tốt như vậy, sao còn muốn chia sẻ cho người khác a? Đúng không? Hai người chúng ta kiếm đầy bồn đầy bát, để mấy tên kia đi xin cơm, không phải sảng khoái a? Lúc cao hứng liền vứt cho bọn hắn mấy đồng, lại khiến bọn hắn sủa mấy tiếng, tư vị kia, thật thoải mái… đúng không? Đó mới là nhân sinh chi đỉnh a…

Mặt Vân Dương tựa như trầm thủy, tức xạm mặt lại.

Nhân sinh của con hàng này, cũng chỉ có chút truy cầu như vậy…

- Bớt nói nhảm!

Vân Dương đưa tay:

- Tiền thắng cược đâu?

Đông Thiên Lãnh lập tức trì trệ:

- Lão đại, quan hệ giữa hai huynh đệ ta không nên nói đến mấy chữ tiền bạc a…

- Ngươi không muốn đưa?

Thần sắc Vân Dương bình tĩnh, cười hắc hắc:

- Vậy ta từ bỏ.

- Đừng a… đừng từ bỏ a.

Đông Thiên Lãnh lập tức luống cuống, hắn vốn đến tặng lễ, chỉ trách vừa rồi miệng tiện không nhịn được…

- Ta bỏ! Ta đi xem mấy người khác, xem họ có cho hay không.

- Lão đại… van ngươi…

Đông Thiên Lãnh nhanh chóng quỳ xuống:

- Ngươi không quan tâm ta sẽ không sống nổi a…

- Thật tiện…

Vân Dương im lặng, không còn lời nào để về con hàng này nữa.

- Ta cũng cảm thấy như vậy…

Đông Thiên Lãnh cũng im lặng. Hắn không tiện còn có thể làm gì a?

Cái này thật không phải tiện bình thường, hắn là thần tiện a!

- Nhiều vậy?

Vân Dương nhìn đống đồ Đông Thiên Lãnh lấy ra, kinh ngạc nói.

- Lần này, đánh cược lớn.

Đông Thiên Lãnh cười hắc hắc, có chút tinh thần vô cùng phấn chấn:

- Tiền đánh bạc tổng có 1500 mai huyền tinh. Ta cảm thấy chỗ này quá ít… cho nên ta cũng lấy ra 500 mai huyền tinh nữa, hiếu kính lão đại… hắc hắc hắc…

- Cái này có chút không đúng a?

Vân Dương hồ nghi nhìn Đông Thiên Lãnh:

- Lúc ấy ngươi nói là mỗi người cược 100 huyền thạch, một viên đan dược, ngoài ra còn điều kiện mặc đồ xanh, lại thêm được đánh một trận…

- Vô luận tính thế nào đi nữa, cũng không được đến 2000 mai huyền tinh đi…

Đông Thiên Lãnh gãi gãi đầu:

- Chuyền là như vầy… khụ khụ, lần này đánh cược vì thời gian quá gấp, bọn hắn đều muốn nâng giá, ý định một lần vét sạch gốc gác của ta… cho nên liền đặt thêm, mỗi người hai trăm huyền tinh, lại thêm một viên tẩy tủy đan…

Vân Dương ho khan, trợn mắt một cái.

- Đám gia hỏa này thật biết tính toán, gia tộc bọn hắn đều không có tẩy tủy đan, coi như có, có thể phân đến trên đầu bọn hắn cũng không biết đến năm nào. Nhưng, thái gia gia nhà ta chính là đệ nhất đan sư của cả bát đại gia tộc, tẩy tủy đan này, nhà ta có…

Đông Thiên Lãnh nghiến răng nghiến lợi một hồi, sau lại dương dương đắc ý:

- Đám gia hỏa này vốn muốn hùa nhau lừa sạch của ta, vì vậy định ra giao ước, ba bọn hắn cùng ta đánh cược, mỗi người 200 huyền tinh, một viên tẩy tủy đan, lũ khốn kiếp này thật biết tính toán! Bọn hắn không nghĩ bản thân sẽ thua, cứ nghĩ sẽ ăn chắc ta! Sau đó bọn hắn mỗi người một phần, được huyền tinh, lại được cả tẩy tủy đan… lại còn có thể đánh ta một trận!

Vân Dương xì xì răng:

- Điều kiện như vậy, rõ ràng là bẫy ngươi, ngươi cũng đáp ứng cho được?

Sắc mặt Đông Thiên Lãnh xấu hổ:

- Ta đã yêu cầu khiêu chiến, người ta cũng đưa ra điều kiện, ta có thể không đáp ứng? Coi như biết rõ đó là cái bãy cũng phải nhảy vào a… chẳng lẽ chân trước ta nói khiêu chiến, chân sau người ta nói tiền cược, ta liền chê đắt không cá nữa… ta không gánh nổi cái mặt mo này a lão đại a…

Vân Dương triệt để im lặng.

Nghiêng mắt nhìn khuôn mặt hề hề đê tiện, thầm nghĩ, với bộ mặt này… ngươi còn gánh không nổi? Ngươi còn có nửa điểm mặt mũi a…

Đông Thiên Lãnh lại bắt đầu mặt mày hớn hở:

- Bọn hắn muốn hố ta, ta há có thể không biết, nhưng ta đối với lão đại có lòng tin tuyệt đối, ngươi nói có thể thắng, liền nhất định sẽ thắng! Cho nên ta không chút sợ hãi! Kiên quyết nghênh chiến, ha ha ha… lão đại ngươi cũng không thấy được a, ba tên kia thấy cứ như vậy mà thua, sắc mặt lúc đó như chết cha chết mẹ… a ha ha, vui chết ta… thật vui vẻ, vui đến ta không ngừng vỗ mông, ha ha ha…

Vân Dương trợn trắng mắt:

- Đừng vuốt mông ngựa, Đông Thiên Lãnh, tâm tư của ngươi, ta còn không biết a? Lúc ấy ta đã nói với ngươi, nếu thua ta ra hết… là được a? Ngươi con mẹ nó không phải là nghe vậy, nên mới dám cược?

Đông Thiên Lãnh chỉ tay lên trời thề thề:

- Lão đại, ta là loại người này a? Ngươi nhìn khuôn mặt thành thật của ta này…

Vân Dương hừ một tiếng.

Đông Thiên Lãnh lập tức ngượng ngùng, hắc hắc cười gượng hai tiếng, con mắt loạn chuyển.

Thực tế con hàng này chính là nghĩ này: Vân Dương nói sẽ bồi tiền cược. Hừ, nếu thua, ta chuyển hết đến thân tiểu tử này! Tối đa hắn cũng chỉ chịu đánh một trận… dù sao, cũng ko phải lần đầu…

Nhưng nếu thắng…

Hắn chính là thần tài của ta a.

Bây giờ lại bị Vân Dương một lời lập tức vạch trần, hắn cũng hơi cảm thấy xấu hổ, nhưng da mặt hắn sớm đã ném lên chín tầng mây, vì vậy cũng chỉ có một chút xấu hổ mà thôi, lập tức liền khôi phục lại, chỉ thiên chỉ địa thề thốt.

- Ta lười so đo với ngươi!

Vân Dương trợn trắng mắt:

- Vậy cũng không đủ a.

- Ba kẻ nghèo hèn bọn hắn không có tẩy tủy đan, bản thiếu cũng không rảnh bức ép bọn hắn, vì vậy quy ra tiền, mỗi tên 300 huyền tinh.

Đông Thiên Lãnh nịnh nọt:

- Lão đại, ta không có chút hư giả lừa dối ngươi a…

Vân Dương hừ một tiếng:

- Hộ vệ của ngươi đâu?

- Hộ vệ vẫn ở khách sạn a… ta trộm chạy ra ngoài.

Đông Thiên Lãnh hì hì cười mấy tiếng:

- Vừa vặn mấy ngày nay có chút việc, khiến hai tên kia bận sứt đầu mẻ trán, đi thăm hỏi họ thu kia, ta mới có chút khoảng trống.

- Họ thu?

Vân Dương sững sờ.

- Chính là tên hoàn khố thu gia kia! Thu Vân Sơn! Hắn thực là một tên bại gia tử chuyên gây chuyện thị phi…

Đông Thiên Lãnh mặt mày hớn hở, hết sức vui mừng:

- Mấy ngày trước hắn đi Thanh Vân phường, sau đó không biết sao mà hắn cùng người khác đánh cược, nói trong ba tháng thu phục Vân Túy Nguyệt, thế là liền bắt đầu theo đuổi…

- Kết quả là vừa mới theo đuổi được mấy ngày. Lại bị hậu trường cứng sau lưng Vân Túy Nguyệt quất lại, tên gia hỏa Thu Vân Sơn thua cuộc thì cũng thôi, lại còn bị thúc thúc hắn đánh đến chết đi sống lại, nghe nói thiếu chút nữa trứng trứng cũng bị đá nát… bây giờ còn đang nằm liệt nửa sống nửa chết ở nhà thúc thúc hắn đâu…

Thu Vân Sơn? Thanh Vân phường? Vân Túy Nguyệt?!

Nhãn tình Vân Dương sáng lên, lập tức biểu lộ bộ dạng tràn đầy phấn khởi:

- Vậy mà còn có chuyện như thế? Mau nói cho ta, ha ha, ta thích nghe nhất à mấy chuyện người khác gặp xui xẻo…

Vân Dương một bộ bát quái, khiến Đông Thiên Lãnh cảm thấy như gặp tri kỷ, vỗ đùi:

- Lão đại, người không hổ là lão đại của ta a, ta cũng thích xem người khác gặp chuyện không may oa ha ha ha… hai ta thực là anh hùng sở kiến lược đồng…

Hiện tại, Vân Dương đối với tên gia hỏa Đông Thiên Lãnh này có chút không hiểu càng ngày càng thích.

“Tiện nhân này mặc dù rất tiện, bất quá, thực là phúc tinh của ta a.”

“Lúc ta thiếu tài nguyên, hắn tới đưa tiền thắng cược. Khi ta thiếu tin tức, hắn liền thuận mồm đưa tin tức. Đến lúc ta thiếu tay chân… nhìn bộ dạng này của hắn, tìm mấy cái tay chân cũng không thành vấn đề a…”

-----------

Phóng tác: xonevictory

-----------

Đa tạ Lê_Hoàng ủng hộ 1000TLT;

Đa tạ ChinhChinh ủng hộ 88TLT.

Bạn đang đọc Ta Là Chí Tôn (Dịch) của Phong Lăng Thiên Hạ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi xonevictory
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 29
Lượt đọc 2671
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự