Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Vương pháp không giết ngươi, ta giết ngươi!

Bạn đang đọc Ta Là Chí Tôn (Dịch) của Phong Lăng Thiên Hạ

Phiên bản Dịch · 1544 chữ · khoảng 5 phút đọc

(luật pháp không quy định ngươi phải chết, nhưng phạm vào mấu chốt của ta thì ắt đều phải chết)

Người Anh hùng đã đổ máu sa trường, người nhà của hắn không thể lại bị khi dễ nữa. Dù chỉ là một chút phiền phức, cũng không được.

Trên điểm này, Vân Dương tuyệt không nhượng bộ. Cũng rất cẩn thận.

Chính như câu hắn nói với Quyên nhi, từ nay về sau, không người nào được phép khi dễ gia quyến của tướng sĩ đã hi sinh.

Có bao nhiêu kẻ vi phạm, hắn quyết giết bấy nhiêu!

...

Vân Dương ngửa đầu hít một hơi thật dài, lẩm bẩm nói: “Đại ca, đệ rốt cuộc đã rõ, ý nghĩa câu nói kia của người, cũng minh bạch, vì sao huynh để cho đệ trở về, làm một người chấp hành ngoài vòng pháp luật... Nguyên lai, thế gian này, có nhiều dơ bẩn ghê tởm như vậy... Những thứ này... Cái gọi là quan phủ vương pháp, cũng không có khả năng diệt được hết...”

“Anh hùng đã đổ máu, quyết không thể để họ lại rơi lệ. Huynh nói đúng.” Vân Dương lẩm bẩm nói: “Đại ca, huynh yên tâm, lời của huynh, đệ đã nhớ kỹ!”

Vân Dương vừa muốn quay người, đột nhiên toàn thân chấn động, hắn lập tức dừng lại. Bởi vì... Hắn cảm giác được rõ ràng, lại có mấy cỗ huyền ảo khí tức yếu ớt, từ trên thân bốn người Vương Báo phát ra, sau đó bị hắn hấp thu...

“Quả là thế.” Thần thức Vân Dương chìm vào thức hải, nhìn gốc mầm sen nho nhỏ kia, ngay lúc này lại khẽ đung đưa, tựa hồ... Trưởng thành một chút?

“Quả nhiên, hấp thụ nhân gian bất bình chi khí, có thể làm cho lá sen sinh trưởng, suy đoán của ta không có sai.” Vân Dương nghĩ ngợi: “Nói như vậy, ta giết ác nhân càng nhiều, Sinh Sinh Tạo Hóa Liên trưởng thành cũng càng nhanh? Mà Sinh Sinh Bất Tức Thần Công, tiến bộ cũng càng lớn?”

“Trong thiên hạ, thế mà còn có chuyện kỳ dị như vậy, công pháp như vậy quả là phù hợp tâm ý ta!”

“Loại cặn bã này, coi như không có công pháp như vậy, ta cũng muốn giết! Ngược lại coi như tận dụng phế vật...”

Đêm đã khuya.

Vân Dương thu thập một chút, biến mất tại trong màn đêm.

Cái gọi là Thanh Xà bang, lại chứa chấp loại táng tận thiên lương như Vương Báo, Cửu gia ta liền đi xem Thanh Xà bang này đến cùng là loại đầu trâu mặt ngựa nào.

Nếu trên dưới đều là cá mè một lứa, như vậy, ta không thể nói trước có muốn làm một cái trảm thảo trừ căn hay không a. Thuận tiện, cung cấp chút chất dinh dưỡng cho Sinh Sinh Tạo Hóa Liên...

...

Trong tổng đà Thanh Xà bang, có bảy tám người đang ngồi, thương nghị cái gì đó.

Dưới ánh đèn lờ mờ, lộ ra mấy người sắc mặt dữ tợn đáng sợ.

Cái gọi là tổng đà, bất quá chỉ là một cái sân nhỏ bị bỏ hoang, sau đó bị đám lưu manh này chiếm cứ.

“Bây giờ, đại chiến đã dứt, quốc gia tất nhiên sẽ trọng điểm chiếu cố đối với đám lính này, cấp cho bọn hắn ngân lượng trợ cấp. Số ngân lượng này, chính là một lượng lớn tiền tài chờ chúng ta thu gặt a.”

Vết đao trên mặt Thanh Xà lay động: “Muốn cướp bóc những người thân thể khoẻ mạnh có võ công kia, chúng ta tự nhiên không làm được, nhưng có thể làm giống như trước kia, cướp bóc những kẻ đã tàn phế trên chiến trường... Chẳng lẽ chúng ta còn không đoạt được mấy tên phế nhân? Số tiền này, quả thực là đế quốc đặc biệt phát cho chúng ta a!”

Ánh mắt Mấy tên lưu manh đồng thời sáng rõ.

Chuyện này bọn hắn đã làm qua không ít, đích thật là đơn giản dễ dàng a!

“Đám tàn binh này, mỗi người đều cầm lượng lớn ngân lượng về nhà...” Nước bọt Thanh Xà đều muốn chảy ra: “Theo ta được biết, ngay tại trong mấy ngày tới, trợ cấp năm nay hẳn là sắp tới tay... Chờ bọn hắn cầm được khoản ngân lượng này, chính là thời điểm chúng ta xuất động.”

“Đại ca thật sự là nhìn xa trông rộng.” Mấy tên lưu manh đồng thời lộ ra bộ mặt thèm nhỏ dãi. Không sai, cướp bóc mấy tên tàn phế, có cái gì khó? Nhất là những kẻ gãy chân kia... Để bọn hắn đuổi đều đuổi không kịp!

Chủ ý này thật sự rất tốt rồi...

“Lý Tam Nhi, phía ngươi có mấy tên, nhanh điều tra cho xong đi. Độc Đầu, Tôn Ngũ, các ngươi cũng đều đi thăm dò một chút, chờ lúc bắt đầu hành động, hãy trao đổi mục tiêu, ngươi cướp mục tiêu của hắn, hắn cướp mục tiêu của người, như vậy mới không khiến người ta hoài nghi.”

Thanh Xà chỉ huy kế hoạch nói.

“Ân, mấy huynh đệ chúng ta, sắp giàu to rồi!” Mấy tên lưu manh hai mắt tỏa ánh sáng.

“Tên hỗn đản Vương Báo kia làm sao đến bây giờ còn không đến?” Thanh Xà bất mãn nói ra: “Thời điểm Trọng yếu như vậy, còn ra ngoài lêu lổng, tên vương bát đản kia sớm muộn sẽ chết trên bụng nữ nhân.”

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn.

Đại môn đột nhiên tại hoàn toàn bể nát, một người áo đen bỗng nhiên hiện thân, như U Linh hành tẩu trong đêm tối, chậm rãi tiến tới.

Trong tay người này, một cây đao hàn quang lấp lóe.

Bọn Thanh Xà giật nảy cả mình, đồng thời nhảy dựng lên: “Ngươi là ai? Hỗn trướng, dám tìm đến gia gia gây phiền phức, không muốn sống a?!”

Kỳ thật Vân Dương mới xuất hiện không bao lâu, chỉ mới nghe Thanh Xà an bài mấy câu cuối cùng, nhưng cũng không thể kìm được phẫn nộ.

Vì nước chinh chiến mà tàn tật, đám hỗn đản kia không biết tôn kính đội ơn thì cũng thôi đi, lại muốn cướp bóc tàn quân! Rác rưởi Như vậy, quả thực là thiên lý nan dung!

Hắn Dứt khoát liền trực tiếp đạp cửa vào.

“Bắt hắn lại!”

Thanh Xà nổi giận gầm lên một tiếng.

Hai cái lưu manh Cạnh cửa hét lớn một tiếng, lập tức nhào tới.

Vân Dương không nói một lời, từng bước một tiến về phía trước, ánh mắt u lãnh.

Hai tên lưu manh đã đến trước người hắn. Vân Dương khóe miệng tàn nhẫn nhếch một cái.

Đao quang lóe lên.

Hai viên thủ cấp đột nhiên bay lên tận trời, hai đạo cột máu từ khoang cổ phun ra ngoài, Vân Dương mỗi cước một cái, phốc phốc hai tiếng đem hai cỗ thi thể không đầu đá văng sang một bên, trầm mặc tiếp tục đi tới.

Mỗi đi một bước, Thanh Xà đều cảm giác được, Tử Thần đến gần thêm một bước.

Nhất thời sắc mặt hắn đều dọa đến trắng bệch, năm sáu tên bên người toàn thân run rẩy, ánh mắt sợ hãi nhìn người áo đen trước mắt.

Đây là ai, hung tàn như vậy?!

Tiến một bước liền giết người, lạnh lùng một lời đều không nói.

“Ngươi là ai? Ngươi là ai?” Thanh Xà hồn phi phách tán, chật vật lui lại: “Hảo hán, có chuyện hảo hảo nói... Ta... Ta không biết đắc tội hảo hán chỗ nào...”

Vân Dương không nói một lời đi tới, ánh mắt lạnh lẽo. Hung sát chi khí Trong không khí, cừng với từng bước đi của hắn, dần dần cơ hồ muốn ngưng tụ thành thực chất.

Máy tên lưu manh gần cửa nhất bị dọa đến sợ đến vỡ mật, xoay người một cái muốn chạy trốn.

Đao quang Sáng như tuyết bỗng nhiên lại lóe lên một cái trên không trung, hai tên mới chạy đến cửa thì đã bay đầu, thân thể chúng nhờ quán tính vẫn chạy về phía trước ba bước rồi mới té ngã trên đất.

Thanh Xà dọa đến đại tiểu tiện không thể kiềm chế, mùi xú uế lan tỏa khắp nới, run run rẩy rẩy: “Hảo hán... Hảo hán... Cái này, chuyện này rốt cuộc là như thế nào a... Ngươi là ai? Cái này... Đến có việc gì a...”

Vân Dương vẫn trầm mặc, không nói một lời tiếp tục đi về phía trước, , máu me đầm chảy xuôi trên đoản đao trong tay

Phốc, phốc, phốc...

Đây là thanh âm máu tươi từ trên thân đao nhỏ giọt xuống.

Tựa như Diêm Vương gia Thôi Hồn lệnh, khiến người nghẹt thở.

Ba tên lưu manh Trong phòng còn lại sợ hãi kêu một tiếng, đột nhiên quỳ xuống: “Hảo hán tha mạng... Đại hiệp tha mạng... Đáng thương tiểu nhân trên có mẹ già tám mươi, dưới có con nhỏ ba tuổi...”

Dịch: xonevictory

Bạn đang đọc Ta Là Chí Tôn (Dịch) của Phong Lăng Thiên Hạ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi xonevictory
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 52
Lượt đọc 3632
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự