Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 52 Thiếu nữ tình hoài, cảm giác quen thuộc

Bạn đang đọc Ta Là Chí Tôn (Dịch) của Phong Lăng Thiên Hạ

Phiên bản Dịch · 2369 chữ · khoảng 8 phút đọc

“Cứ như vậy mà vào a!” Kế Linh nghiêng nghiêng đầu.

“Ngươi cứ như vậy mà vào phòng của ta! Lại lặng yên không tiếng động chờ ta trở về...” Vân Dương chắp tay sau lưng, đi tới đi lui vòng quanh Kế Linh, trong miệng chậc chậc: “Bản sự thâu hương thiết ngọc này của Kế cô nương, không tệ a...”

“Ngươi nói cái gì!” Kế Linh thẹn quá hoá giận, nhe răng nhếch mép, dữ dằn nói: “Ngươi nói thêm câu nữa?”

Lại nghĩ đến Vân Dương trước đó có nói “Nữ sắc lang”, rồi hiện tại bồi thêm câu thâu hương thiết ngọc này, Kế Linh thực sự xúc động muốn đánh người!

Vân Dương ngửa đầu nói: “Thế nào, ngươi còn không cho ta nói?”

“Ngươi!” Kế Linh thẹn quá hoá giận, cảm giác trận chiến miệng lưỡi không chiếm được lợi lộc gì, rốt cục bạo phát.

Dù sao tiểu tử này cũng đánh không lại ta!

Tiến nhanh một bước, Vân Dương vừa muốn né tránh, nhưng động tác Kế Linh cực nhanh, chớp mắt đã bẻ tay của hắn xoay chắp sau lưng, đưa tay tách ra một cái. Cuối cùng nhấn Vân Dương ngã xuống đất, đầu gối giơ lên, húc mạnh vào sau mông Vân Dương, Vân Dương đằng vân giá vũ bay ra ngoài, đầu cắm xuống đất tay chân sõng soài, còn chưa kịp kêu đau thành tiếng, lập tức cảm thấy phía sau trầm xuống, Kế Linh đã đặt mông ngồi trên lưng hắn, Vân Dương cảm giác tựa như một ngọn núi đè ép xuống, eo vừa mới nhô lên chút xíu lại bị ép chặt xuống đất, kêu thảm thiết không thôi.

“Có muốn nói hay không?” Kế Linh hung ác hỏi.

“Ta... Nhà ta, sao ta không được nói?” Vân Dương thở hồng hộc, ra sức ngẩng đầu lên.

“Hả?” Kế Linh khẽ vươn tay, đem cánh tay Vân Dương bẻ ngoặt sau lưng, vừa dùng lực, Vân Dương lập tức kêu rên: “AAAAAAAAAA...”

“Có muốn nói hay không?”

“Không nói!”

“Ta có thể tới hay không?”

“Có thể! Có thể! Đại tỷ, mau buông tay...”

“Ngươi còn dám lên mặt với ta không?”

“Không dám không dám... Ôi...”

“Tây Môn Vạn Đại có phải hay không ngươi giết?”

“Đúng, đúng ta giết... Là ta giết được rồi...” Thân thể Vân Dương xoay loạn, muốn xoay người chuyển vị trí, nhưng tu vi hiện tại của Kế Linh đâu chỉ cao hơn một bậc so với Vân Dương? Hai bên cách biệt quá xa, Kế Linh đặt mông ngồi lên, coi như Vân Dương muốn khẽ động, cũng muôn vàn khó khăn.

Kế Linh ngồi trên người Vân Dương, ở trên cao nhìn xuống, trong lúc nhất thời, lại có chút cảm giác hưng phấn, nghĩ đến mấy ngày bản thân luôn bị con hàng này làm tức giận, lập tức cảm giác mở mày mở mặt, có một loại khoái ý “Phiền muộn trong lồng ngực rốt cục tiêu trừ”.

Vênh váo tự đắc nói: “Để cho ngươi mấy ngày nay chọc tức ta! Nói cho ngươi, thời điểm thực lực không đủ, vẫn là cụp đuôi mới tốt...”

Đang nói đến đó.

Tiếng bước chân vội vã vang lên cửa ra vào.

Kế Linh sững sờ, còn chưa kịp nhảy dựng lên, cửa phòng liền bị Lão Mai lập tức đẩy ra, thanh âm lo lắng lập tức truyền vào: “Công tử... Chuyện gì xảy ra? Sao ta nghe tiếng chiến đấu bên này...”

Lập tức thanh âm lập tức im bặt.

Kế Linh quay đầu, Vân Dương từ dưới đất gian nan ngẩng đầu.

Chỉ thấy Lão Mai đứng sững sờ cở ngoài cửa, hai con mắt nhìn bên này tựa như muốn lồi ra, miệng há to, cơ hồ có thể nhét vừa hai quả trứng vịt!

Kế Linh theo bản năng nhảy dựng lên, bối rối nói: “Chuyện này...”

“Ây... Không có việc gì, không có việc gì...” Lão Mai vội vàng cười làm lành: “Ta không nhìn thấy gì hết... Hai người... Các ngươi tiếp tục, tiếp tục a...”

“Vừa rồi ta không phải... Ta chỉ là... Ta...” Kế Linh nói càng nhanh, càng lắp ba lắp bắp nói không ra lời.

“Không có gì, không có gì, người trẻ tuổi a...” Thân thể Lão Mai lui về sau: “Chơi đùa chơi đùa... Cũng bình thường ha ha...”

“Ngươi đừng đi!” Kế Linh lo lắng nhảy dựng lên: “Ta chỉ... Ta chỉ muốn giáo huấn... Đúng, muốn giáo huấn hắn một chút... Cho nên mới cưỡi lên...”

Nói đến đây, đột nhiên nghẹn lại.

Giáo huấn liền cưỡi lên người người ta? Lý do này, chính Kế Linh nàng cũng cảm giác không thể nào tin nổi.

“Không có gì không có gì...” Lão Mai một mặt xấu hổ, vô cùng hối hận vì bản thân tới lúc không nên tới, vội vàng nói: “Kỳ thật, ai cưỡi ai đều giống nhau... Ách, ta đi...”

Cảm giác mình nói sai, Lão Mai vừa đóng cửa liền chạy: “Các ngươi tiếp tục...”

“Không phải...” Kế Linh tiến lên mở cửa, lo lắng nói ra: “Chuyện không phải như ngươi thấy... Ngươi không nên hiểu lầm... Ngươi nghe ta nói...”

Nhưng sau cánh cửa nào có bóng dáng Lão Mai!

Kế Linh giương miệng nhỏ, nhìn cái sân trống rỗng ngoài cửa, chỉ cảm thấy hai má nóng lên như lửa đốt.

Gió đêm thổi tới, Kế Linh sững sờ đứng một hồi, đột nhiên kịp phản ứng, xấu hổ tới cực điểm “A...” Một tiếng, hai tay đưa lên che mặt, ngồi thụp xuống.

Chuyện này... Nhảy vào Vô Tận Hải cũng rửa không sạch...

Khuê dự của ta... Thanh danh của ta...

Kế Linh ngồi chồm hổm trên mặt đất, cảm thấy bản thân đã không còn mặt mũi nhìn người.

Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, chợt ô ô nghẹn ngào khóc nấc lên.

“Ngươi khóc cái gì?” Vân Dương vội vàng bò lên, trong miệng phi thường không hiểu nói: “Người bị đòn là ta... Làm sao người đánh như ngươi lại khóc?”

Kế Linh nghẹn ngào nói: “Ai cần ngươi lo!”

“Ta cũng không muốn quản...” Câu nói này của Vân Dương lập tức lại đưa tới một đợt tức giận lớn, nhưng vẫn mờ mịt chưa phát giác: “Nhưng đây là phòng của ta, ngươi khóc ở trong này, bị người nghe thấy được, còn tưởng rằng ta đem ngươi...”

Kế Linh xoay người một cái nhảy dựng lên, một tay bóp lấy cổ Vân Dương, mặt đỏ tới mang tai cắn răng nói: “Ngươi dám nói tiếp?”

“Ây... Buông tay... Ta không thở... Được” Vân Dương trợn trắng mắt.

Kế Linh rốt cục buông tay, Vân Dương bưng cổ “Khụ khụ khụ” ho một hồi lâu, trợn trắng mắt nói ra: “Thiếu một chút...”

Kế Linh hừ một tiếng.

“Lại nói đêm khuya ngươi còn đến phòng ta làm gì?” Vân Dương cảnh báo giải trừ, nói chuyện cũng nghiêm chỉnh. Không thể không nói, hắn vừa rồi rõ ràng cảm giác được, Kế Linh thực sự có hoài nghi với mình.

Sau khi nói nhăng nói cuội một hồi, Vân Dương cũng có thể cảm giác được, hiện tại, Kế Linh đã không còn hoài nghi là mình giết Tây Môn Vạn Đại.

Như vậy đương nhiên hiện tại đã đến thời điểm nói chuyện.

“Còn không phải bởi vì ngươi.” Kế Linh hừ một tiếng, khẩu khí càng thêm lạnh: “Ta nghe nói, Tây Môn Vạn Đại phái người muốn chặn giết cha ngươi... Cho nên một mực chú ý động tĩnh bên kia, không nghĩ tới đột nhiên nhìn thấy bên đó đột nhiên bạo loạn, đi qua xem xét, mới biết được Tây Môn Vạn Đại đã chết...”

“Ta sợ nhàn rỗi không có chuyện gì, vạn nhất Tây Môn thế gia giận chó đánh mèo, sẽ tìm ngươi phiền phức.” Kế Linh hừ hừ, nói: “Tiện đường tới nói với ngươi một tiếng, nào nghĩ tới vậy mà ngươi không có ở nhà...”

Trong con ngươi Vân Dương lộ ra một tia sắc màu ấm.

Sao hắn có thể không biết, tiểu cô nương này đang quan tâm bản thân?

Nhiều lần bị hắn làm thương tâm, nhưng vẫn chú ý tin tức bên này. Vừa có chuyện, lập tức đến đây báo tin. Vân Dương lập tức liền hiểu.

Ngay từ đầu nha đầu này cũng không phải muốn gạt mình. Chẳng qua là cảm giác không có gì để nói, cố ý làm bộ một chút, để làm lời dạo đầu, chứng minh... Không phải ta đến báo tin cho ngươi! Mà là tới tra án...

Đây là một loại vi diệu của thiếu nữ tình hoài.

“Đa tạ!” Vân Dương thu lại thần thái bất cần đời, nhẹ nhàng hít một hơi, ngưng trọng nói.

Vân Dương đột nhiên nghiêm túc, ngược lại khiến Kế Linh cảm giác có chút không quá thích ứng, sửng sốt một chút mới nói: “Không khách khí.”

“Dù sao chuyện hiện tại chính là như vậy. Tây Môn Vạn Đại chết, triệt để khiến người của Tây Môn gia tộc điên rồi.”

Kế Linh vội vã nói: “Ngươi phải cẩn thận.”

“Ta đi.”

Kế Linh cúi đầu, giờ phút này, hoàn toàn không còn loại bá khí cưỡi trên người Vân Dương cuồng bạo vừa rồi.

Sau lưng truyền đến thanh âm ung dung của Vân Dương: “Vân Dương cũng không phải người không hiểu chuyện, ân đức của cô nương, ngày sau nếu có cơ hội, ổn thỏa báo đáp.”

Kế Linh hừ một tiếng, nói: “Ai cần ngươi báo đáp.”

Đột nhiên ngây ra một lúc, xoay người nói: “Bất quá, ta thật sự lại có kchuyện muốn tìm ngươi hỗ trợ.”

Vân Dương một trận ngạc nhiên.

Ta vừa nói báo đáp xong, ngươi liền có chuyện muốn tìm ta hỗ trợ? Nhắm mắt đưa chân nói: “Cô nương mời nói.”

Kế Linh cắn môi một cái, nói: “Ta có một người ca ca, đã mất tích thật nhiều năm... Người nhà của chúng ta tìm khắp Thiên Huyền đại lục, cũng không tìm thấy tin tức của hắn... Nghe nói, hai năm trước hắn từng xuất hiện tại Thiên Đường thành...”

Vân Dương nhẹ nhàng thở ra, nói: “Ca ca ngươi tên gì?”

Kế Linh nói: “Ca ca ta gọi Kế Lăng Phong, năm nay 25 tuổi, dáng người không phải rất cao, rất gầy, trên má trái cười một tiếng liền xuất hiện lúm đồng tiền, làm người rất... Rất... Nhưng tuyệt đối là người tốt, khụ khụ...”

Nàng kỹ càng đem tình huống ca ca của mình nói một lần, sau đó còn lấy ra một bức tranh.

Vân Dương mở ra tấm chân dung này, chỉ nhìn một chút, liền bị hấp dẫn.

Chỉ thấy, trong khung cảnh tuyết trắng, một nam tử áo xanh đứng chắp tay, dáng người thẳng tắp, ánh mắt kiên nghị nhìn phương xa, trên thân treo một thanh kiếm, chuôi kiếm hình đầu rồng, toàn thân tràn ra một loại hương vị linh động thoải mái, tựa hồ, ngay tại trong tuyết trắng đầy trời này, chỉ cần hắn muốn liền có thể cưỡi gió bay đi.

Nam tử này nhìn rất ngưng trọng, nhưng sự tiêu sái của hắn, lại tựa hồ như đều xuất phát từ nội tâm. Mà người hội họa, nhưng lại tạo nghệ cực cao, đem loại này thần vận, cũng vẽ ra.

Chỉ là đơn thuần luận kỹ thuật vẽ, đây là một bộ họa tốt hiếm có.

Chỉ là, Vân Dương càng xem bức vẽ, càng cảm giác quen mắt. Nam tử này diện mạo, thần thái, dáng người, phối sức, binh khí, không có vật nào mà hắn từng thấy qua.

Nhưng, không hiểu hắn lại cảm giác rất quen thuộc, thân thiết! Nhịn không được nhìn chăm chú thật lâu, nhíu mày trầm tư.

Kế Linh vừa nhìn thấy biểu lộ của Vân Dương, lập tức liền khẩn trương: “Ngươi từng gặp qua? Ngươi đã gặp qua người này có phải hay không?”

Vân Dương suy nghĩ bị ngắt, lắc đầu, mê hoặc nói: “Người này, ta chưa từng gặp, nhưng, không hiểu sao ta cảm thấy... Thấy...”

“Ngươi cảm thấy cái gì?” Kế Linh chăm chú hỏi

“Ta cảm thấy... Có vẻ như rất quen thuộc...” Vân Dương cau mày: “Nhưng trong thời gian ngắn, lại không thể nghĩ ra, hơn nữa, căn bản không có ấn tượng về khuôn mặt này...”

Ánh mắt Kế Linh sáng lên, nói: “Ngươi cẩn thận suy nghĩ lại một chút...”

Vân Dương moi ruột gan lục tung trí nhớ. Cơ hồ tất cả những người hắn gặp từ khi chính hắn bắt đầu hiểu chuyện cho tới bây giờ toàn nhớ lại một lần, cuối cùng rốt cục lắc đầu, bất đắc dĩ nói ra: “Không có ấn tượng... Thật kì quái!”

Theo lý mà nói, người có thể cho ta loại cảm giác này, ta không dù thế nào ta cũng không thể quên mới đúng!

Nhưng vì sao không nghĩ ra?

Kế Linh cắn môi, lẳng lặng nhìn hắn, thật lâu sau nói: “Nếu lúc nào ngươi nhớ tới, hoặc gặp được người này, xin ngươi nhất định phải nói cho ta biết. Đây là ca ca ta! Thân nhân duy nhất trên đời này của ta.”

Vân Dương vội vàng đáp ứng.

Kế Linh tâm sự nặng nề cáo từ, cũng không quên đem bức tranh mang đi.

Nhìn thân ảnh Kế Linh, Vân Dương vẫn đang nghĩ về bức tranh này, người trong tranh, rất quen thuộc a...

Tâm thần của hắn, vốn dĩ không nên bị bất cứ chuyện gì ảnh hưởng, nhưng tại thời điểm hắn nhìn thấy bức vẽ này, rõ ràng cảm thấy lòng mình rất loạn.

Cho đến hiện tại, Vân Dương vẫn chưa chú ý đến một việc: Kế Linh vốn là người của đại gia tộc, nhưng, vì cái gì lại nói... Ca ca của nàng là thân nhân duy nhất của nàng ở trên đời?

Dịch: xonevictory

Bạn đang đọc Ta Là Chí Tôn (Dịch) của Phong Lăng Thiên Hạ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi xonevictory
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 30
Lượt đọc 3215
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự