Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chết rồi sống lại

Bạn đang đọc Ta Chỉ Là Phàm Nhân sáng tác bởi 25864

Tiểu thuyết gốc · 911 chữ · khoảng 4 phút đọc

Việt Nam, một đất nước từng chìm trong chiến tranh, biển lửa và đói rét. Tất cả chỉ có thể hình dung một từ duy nhất đó là KHỔ.

Một thân hình nhỏ bé có chút gầy đang chạy băng băng qua nhưng đống đất và xác của những người ngã xuống mà cắm lên lá cờ tổ quốc báo hiệu chiến thắng .

Nhưng đó là chuyện của mấy chục năm chước, còn bây giờ đã hòa bình rồi.

Tại một căn nhà nhỏ được xây dựng bởi những khiến trúc đơn sơ mộc mạc, rất phù hợp với một căn nhà xưa, bên cạnh là một cái hồ ao nhỏ rồng tầm 50 m và một mảnh vườn rộng rãi được bao phủ bởi những bóng cây dâm mát và tươi tốt.

Tất cả cộng lại cho ta một cảnh tượng vô cùng yên bình với cuộc sống cây nhà lá vườn.

Cộc...... Cộc.... Cộc...

Tiếng của chiếc gậy đánh xuống đất vang lên một cách đều đặm, một ông lão đầu tóc bạc phơ, da rẻ nhăn nheonheo cháy xám đang cố trống gậy đi từng bước về phía căn nhà.

Cúi xuống đút chìa khóa qua ổ cắm rồi mở cổng bước vào căn nhà.

Bên trong căn nhà cũng chẳng có gì đặc sắc lắm ngoài 2 cái giường nằm ở 2 bên, ở giữa thì đặt một bộ bàn ghê gỗ xưa từ đời nao rồi, và một chiếc tủ gỗ hình chứ nhật. Ở bên trên là một chiếc bàn thờ.

Trên bàn thờ có một tấm ảnh của một bà lão còn khá trẻ so với ông lão tầm 60-65 Ông lão tiền tới gần rồi cầm bực ảnh lên mà xoa xoa bức ảnh rồi lại thở dài tiếc nuối rồi đặt lại.

" cũng đã hơn mấymươi năm rồi.... Chẳng biết con mẹ nó..... Mình bao giờ xuống lỗ nhỉ??? " nói rồi thở dài lại nhìn bực ảnh.

Nhìn được một lúc rồi lại nói tiếp " hazzzzz....... Bây giờ nghĩ lại ..........sao hồi đó tôi không cũng nắm tay bà đi xuống cho nó nhanh........ Nhỉ. Đúng là cuộc đời khó lường mà.

Bất ngờ ông lão đưa tay lên ôm ngực, một cơn đơn đau khó chịu ập đến khiến ông không kịp kêu lên.

Cố đứng dậy tiến về đầu giường lấy thuốc uống, nhưng chưa kịp thì ông đã khụy xuống tắt thở mà qua đời.

:::::::::::::::::::

THIÊN VƯƠNG ĐẠI LỤC, một nơi mà rộng ơi là rộng, tất cả đâu đâu cũng có người ở ( ngoài trừ dưới nước và trong lòng đất ra 😂😂😂 )

Tại một thôn quê nhỏ rách nát, một thằng nhóc ăn xin đang năm trong còn hẻm tối tăm, nó đang cố gắng thở ra những hơi thở cuối cũng của cuộc sống, tất nhiên chẳng ai them quan tâm đến nó cả.

Tất cả họ đều mặc kệ thằng nhóc, thậm chỉ họ còn cho rằng nó éo và đéo tồn tại trên cói đời này.

Khi thằng nhóc vừa nhắm mắt lại, một ánh sáng nhỏ bé đang bay đến thằng nhóc và rồi chui vào cơ thể nó.

Bất ngờ thằng nhọc lúc đó còn đang nằm thoi thóp này như thể vừa được uống TĂNG LỰC mà bắt đầu đứng dậy ôm đầu như thể đang khó chịu chuyện gì đó.

Được vài phút sau thì thằng nhóc từ từ hạ tay xuống rồi nhìn xung quanh nói.

" minh đang ở cái só sỉnh nào vậy . Chết tiệt đầu mình đau quá, đúng là bệnh tật tuổi già khó chịu thiệt " vừa nói song thì một âm thanh vang lên trong đầu kêu tinh tinh một tràng dài.

" ta la.... Kết nối hoàn tất chào mừng kí chủ đã liên kết với kí chủ hoàn tất. Xin được giới thiếu bổn hệ thống là hệ thống thăng tiên. Sao lợi hại không. ????

::::::::::::::::::@:@:::::::::::::

Thấy hắn chỉ ngơ ngác thì giọng nói đó lại đắc ý vang lên. " đừng tìm kiếm con mẹ gì nữa, bổn hệ thông đã liên kết với kí chủ, đảm bao sẽ giúp kí chủ sớm ngày phi thăng. Lắc một cái sóng gió nổi lên, dậm chân một cái trời dung đất lở, thậm chí đánh dắm một cái đảm bảo nhà nhà người người đều khen thơm.

::::::::::::::@:@:::::::::::::::::

" đừng có kinh ngạc nữa, tất cả bổn hệ thống đều nói là sự thật, ai dám phản bác ta. "

::::::::::::::::::@:@:::::::::::::::::

" nè nè..... Bổn hệ thông đang nói đó người có nghe không hả??? Hay là người bị câm điếc. Thôi chết chẳng lẽ nào mình phải ở cùng cái tên câm điếc này???? Không đúng mình có khám xét rồi mà. Tất cả đều rất tốt làm éo gì bị câm điếc. Hay là tên kí chủ này là một thằng ngu óc bá heo?????

:::::::::::::::@:@:::::::::::::::

" nè.... Bổn hệ thống nói người đó......"

Khi âm thanh là hoắc kia chuẩn bị vang lên lần nữa thì lúc này thằng nhóc lên tiếng .

" dạo này bọn quay phim càng lúc càng khốn nạn, dám bắt người dân ra đóng phim không một lời hỏi gì. Đã thế lại đứ mình tới đâu không biết???" rồi bất chợt nhớ gì đó nó nói " thôi chết nồi rau muỗng ở dưới bếp chưa tắt của mình.

Lần này đến lượt hệ thống câm lặng.

Bạn đang đọc Ta Chỉ Là Phàm Nhân sáng tác bởi 25864

Truyện Ta Chỉ Là Phàm Nhân tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi 25864
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 2
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự