Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 182 Phiên Ngoại Thứ Nhất, Về Hai Thanh Kiếm, Tiêu Đạc Kiếp Trước Kiếp Này

Bạn đang đọc Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày của Nữ Vương Không Ở Nhà

Phiên bản Dịch · 2768 chữ · khoảng 10 phút đọc

Kỳ thật có một ngày, Tiêu Đạc từng gạt A Nghiên, tự mình vụng trộm đi một chuyến đến Thượng Cổ Sơn. Thượng Cổ Sơn so với trước kia cũng không có gì khác, vẫn là núi như vậy, tòa miếu kia, còn có khói bếp nhà ai lượn lờ, Vọng tộc thôn không biết đã sinh sống ở đây bao nhiêu năm.

hắn đi đến trước thần miếu đúng vào ban đêm, minh nguyệt treo cao trên Thượng Cổ Sơn, cao khiết thanh lãnh, làm cho núi non trùng điệp này phủ một tầng quang huy khinh đạm mông lung. Xa xa trong dãy núi, có chút yên tĩnh, tiếng dã thú kêu cũng không nghe thấy.

Tiêu Đạc hơi hơi mị mâu, tỉnh táo nhìn về phía Vọng tộc thôn, đã thấy nhà nhà đóng kín cửa, trước cửa đặt một cây quải trượng, như là đang cử hành nghi thức gì.

Trong lòng hắn nghi hoặc, lúc này lại không kịp nghĩ, tung người vài cái, trực tiếp vào Thượng Cổ Sơn. Dựa vào trí nhớ tìm đến chỗ sơn tuyền ngày xưa hắn và A Nghiên từng đi qua. Nơi này nước suối chảy ào ào như trước, hắn sờ soạng, tìm được động khẩu dưới nước suối.

Ở đây như trước vẫn tản ra hương vị bùn đất cũ kỹ, Tiêu Đạc xoay người cấp tốc đi vào, chỉ mất thời gian một chén trà nhỏ đã thấy phía trước rộng mở trong sáng. Trước mặt là án kỷ bằng gỗ hồ dương trong trí nhớ, niên đại xa xưa, trên án kỷ vẫn thờ phụng thanh kiếm kia, bên cạnh còn có một lão nhân thần thái lụ khụ chờ đợi.

Cũng như nhiều năm trước hắn và A Nghiên tới đây, dường như trong thần miếu, quang âm mãi yên lặng.

Lần đầu tiên bọn họ đến, cũng không nghĩ nhiều, bất quá nay Tiêu Đạc nhìn lại, cũng hiểu thêmđược.

hắn nhìn chằm chằm thanh kiếm và bức họa nửa ngày, rốt cục vươn tay ra, đầu ngón tay chạm vào bức họa.

Bức họa không biết làm bằng chất liệu gì, cũng không biết là người phương nào vẽ ra, nhiều năm thế này, chưa từng có biến hóa gì.

Lúc đầu ngón tay hắn chạm tới đó, chỉ cảm thấy có một cỗ lực lượng kỳ quái dũng mãnh trong cơ thể hắn. Trong nháy mắt, trong đầu một đạo bạch quang lóe lên, hắn ý thức được cái gì.

Nhưng giây lát đạo bạch quang lướt qua, hắn hình như có sở ngộ, lại dường như cái gì cũng không nhớ ra.

Sững sờ một lát, rốt cục hắn đứng dậy tiếp tục đi vào trong miếu.

Như trước hai bên vách đá thông đạo khảm dạ minh châu, hắn từng bước một đi vào, một bước so với một bước càng gian nan hơn.

Kỳ thật tối nay đã hiểu, một khi hắn bước ra đi, hắn khả năng sẽ không còn là Tiêu Đạc trước đây.

Trước mắt phảng phất có một vực sâu, chờ hắn rơi vào, hắn lại không thể trốn tránh.

trên đời này, kỳ thật còn tồn tại một hắn khác.

Chưa bao giờ có một khắc thế này, ý thức của hắn càng thanh tỉnh, nay hắn quả nhiên là không trọn vẹn, không đầy đủ. Trí nhớ và sức mạnh, có một phần đã bị phong ấn trong thần miếu, mấy ngàn năm khó đào thoát nổi.

Đến cuối thông đạo cuối, bạch quang phía trước càng nhiều, xác nhận đã đến nơi. Tiêu Đạc hơi hơi nhắm mắt, cắn chặt răng, chung quy vẫn đi ra ngoài.

Nơi đó là một cung điện rộng, vách đá xung quanh treo đầy dạ minh châu lớn bằng trứng gà, chiếu rọi nơi này sáng như ban ngày. Lúc đầu, trước mắt Tiêu Đạc có chút mơ hồ, nhìn không chân thiết, đợi lúc ánh mắt dần dần thích ứng, đã thấy trong đại điện, ngay chính giữa, có một đài cao.

trên đài cao, có một thanh kiếm và một cái vỏ kiếm.

Thanh kiếm kia không biết làm từ chất liệu gì, toàn bộ biến thành màu đen, phong cách cổ xưa tinh xảo. Tuy rằng thanh kiếm này cắm vào trong vỏ kiếm, nhưng có thể thấy được, đây là một tuyệt thế hảo kiếm trên trời dưới đất đều hiếm thấy.

Bao quanh thân kiếm là vỏ kiếm, thuần trắng như ngọc, tản ra oánh nhuận sáng bóng.

Tiêu Đạc nhíu mày, nhất thời không khỏi nghĩ, đây là mình và A Nghiên mấy ngàn năm trước sao?

Nhìn thanh kiếm và vỏ kiếm kia, bên trong dường như có lực lượng thần bí lôi kéo hắn, khiến hắn khôngtự chủ được đi về phía trước.

Đợi đến lúc hắn tỉnh lại mới phát hiện mình đã đưa tay đặt lên chuôi kiếm.

hắn định rút kiếm ra, nhưng tay hắn vừa động, hào quang từ phù chú màu vàng trên vỏ kiếm càng nhiều, chặt chẽ đóng đinh tay hắn tại chỗ, rốt cuộc không thể động đậy mảy may.

Cùng lúc đó, một cỗ lực lượng cường đại từ chuôi kiếm cuồn cuộn không ngừng truyền vào trong cơ thể hắn, trí nhớ quen thuộc nhất thời tràn đầy đầu óc.

Tay hắn nắm chuôi kiếm run nhè nhẹ, trong lòng minh bạch, đây là một nửa kia của mình, mấy ngàn năm trước cười ngạo cửu thiên.

* Hàng tỉ năm trước, không có trời, không có đất, càng không có người, hết thảy vũ trụ đều là hỗn độn. Sau này có một người gọi là Bàn Cổ, ngủ say trong hỗn độn mười vạn tám ngàn năm rồi tỉnh lại.

hắn tỉnh lại thấy chung quanh tối đen một mảnh, liền vung búa lớn khai thiên tích địa. Sau đó khí trong bay lên, khí trọc rơi xuống, thiên địa tách ra, thân thể của hắn cũng phát sinh biến hóa.

Hai mắt biến thành mặt trời và mặt trăng, tứ chi biến thành bốn cực đại địa đông tây nam bắc tứ, xương cốt biến thành núi non trùng điệp, da thịt biến thành đát đai bát ngát, huyết mạch biến thành sông suối chảy không ngừng...

Đây là chuyện xưa Bàn Cổ khai thiên tích địa mọi người nghe nhiều nên thuộc.

Nhưng không ai biết, trên thân thể người khổng lồ này, có một cái răng, cũng là cái răng chắc chắn sắc nhọn nhất, cũng không giống nhữung cái răng khác biến thành núi cao, ngược nằm ở trên dãy núi.

Qua không biết bao nhiêu vạn năm, tòa núi đó có tên, gọi lên Cổ sơn.

Cái răng ở Thượng Cổ Sơn không biết hấp thụ bao nhiêu tinh hoa thiên địa, đã phát sinh biến hóa, dần dần biến thành một thanh kiếm.

Răng khác đều biến thành núi non vĩ đại, chỉ có nó là một thanh kiếm mà thôi.

Bất quá thanh kiếm này cũng là vật cứng rắn nhất trên thế gian, sát khí mười phần, có thể nháy mắt phá hủy núi non trùng điệp, cũng có thể đảo loạn Đông hải.

Lại qua mấy vạn năm, thế gian đã có nhân loại, hắn cũng dần dần tu thành hình người. Tu thành hình người, hắn mặc áo choàng đen, kiệt ngạo bất tuân, một thân sát khí, ở thế gian này tùy ý làm càn làm bậy, làm theo ý mình.

Cái gọi là ngũ hồ tứ hải là đồng tộc, thế gian vạn vật đều là huynh đệ, trong thiên địa lúc đó hắn khôngsợ ai. Người nào nhìn hắn không vừa mắt, cũng sẽ e ngại thanh kiếm này lệ khí tàn lãnh, không dám tiến lên khuyên nhủ.

Kỳ thật lại phải nói tiếp, ai có tư cách đi khuyên giải hắn đâu?

Tam giới ngũ hành, lục đạo luân hồi, cái gọi là quy củ, bất quá là có nhân thần quỷ rồi mới chậm rãi có quy củ, còn hắn, luận bối phận không biết cao hơn quy củ này đó bao nhiêu, người nào có thể ước thúc hắn đây.

tính tình hắn ngang ngược, gặp chuyện tùy tâm sở dục, chỉ theo tâm ý, hắn không biết tạo ra bao nhiêu sát nghiệt, cũng có người thuận tâm tư hắn, được hắn coi là tri kỷ.

Sau này một vị cao tăng phật môn, gọi là Ngân Hóa, trong khi đi du lịch, ngẫu nhiên gặp hắn, khôngkhỏi quá sợ hãi, chỉ vì hắn có lực lượng cường đại, cơ hồ có thể hủy thiên diệt địa, nhưng không được giáo hóa, kiệt ngạo bất tuân. Nếu bị tà môn ma đạo lợi dụng, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Lập tức vị cao tăng này đi theo hắn, định độ hóa hắn nhập phật môn, cũng muốn dùng kinh thư phật môn dần dần hóa giải lệ khí trên người hắn, miễn cho một ngày nào hắn sai lầm, nhập vào đường tai họa thương sinh.

Tiêu Đạc cũng không chán ghét Ngân Hóa, thực sự đi theo tu luyện một phen, vốn là vô cùng tốt. Ai biết sau này Tiêu Đạc một lần ngẫu nhiên, lúc lơ đãng phạm vào kiêng kị phật môn, theo tính tình hắnvốn là không có gì. Nhưng vì lần đó, chuyện Ngân Hóa thu Tiêu Đạc làm đồ đệ bị người ta biết, chuyện này lan truyền ra, Ngân Hóa bởi vì Tiêu Đạc mà bị xử phạt.

Cũng là chuyện không may, Ngân Hóa chịu xử phạt rồi, không biết thế nào lại tẩu hỏa nhập ma, sau này trải qua đủ loại đau khổ rồi đi đời nhà ma.

Tiêu Đạc bởi vì thế, tâm thần đại chấn, hắn cảm thấy nếu không phải vì mình, Ngân Hóa cũng sẽ khôngchết, Kỳ thật hắn vô cùng thưởng thức, tôn kính "Sư phụ" này, nhưng người lại vì hắn mà chết, chính hắn vạn vạn không thể chấp nhận.

Vì việc này, Tiêu Đạc ở phật môn khuấy lên một hồi sóng to gió lớn. Phật môn coi Tiêu Đạc là gian ngoan độc ác, Tiêu Đạc coi họ là tội ác tày trời, vì thế song phương không ai nhường ai, cuối cùng nổi lên tranh chấp. Trận này càng đánh càng lớn, sau này, tam giới thiên địa nhân đều bị quấn vào trong đó.

Đợi khi Tiêu Đạc giết hại không biết bao nhiêu đệ tử Phật giáo đạo giáo, tất cả mới khiếp sợ phát hiện, không hiểu sao trong nhân gian thế nhưng có một nhân vật lai lịch bất phàm như vậy? Luận bối phận, tất cả đều phải gọi hắn một tiếng tổ tổ tổ tổ gia a!

Cái này còn có thể nhịn thì còn gì không thể nhịn, hoặc là thu vào trong túi, hoặc là phải nắm trong tay. hắn ở nhân gian, về sau còn tạo không biết bao nhiêu sát nghiệt đâu!

Bởi vì chuyện này tam giới thiên địa nhân trước nay chưa từng liên hợp, nay tất cả chẳng phân biệt chủng tộc, chẳng phân biệt giáo phái, thậm chí không để ý khoảng cách, đoàn kết chưa từng có muốn cùg diệt trừ Tiêu Đạc.

Dù sao tất cả đều cảm giác được nguy cơ.

tâm thần huyết mạch Tiêu Đạc gắn với trời đất, theo tính tình hắn kia muốn làm gì thì làm, vạn nhất ngày nào hắn mất hứng, muốn hủy thiên diệt địa cũng có thể a!

Nhưng mà tất cả suy nghĩ đủ loại biện pháp, đều bị thất bại. Dù sao Tiêu Đạc thật sự là bản lĩnh thông thiên, hắn vốn là cái răng sắc nhọn nhất của Bàn Cổ sáng tạo thiên địa, lúc huynh đệ tỷ muội hắn đều hóa thân thành núi non sông nước trên thế gian này, hắn lại một mình lưu lại.

Trong huyết mạch hắn có một tia tinh khí cuối cùng Bàn Cổ để lại trong thiên địa, hắn tràn ngập lệ khí, cũng mang theo hơi thở giết hại trời sinh, hắn giống như không muốn phục tùng bất luận kẻ nào quản giáo, hắn cũng không thèm làm bạn với ai, càng không cần nói đến bị chiêu an.

Cứ như vậy, tất cả vắt hết óc vẫn vô kế khả thi, chỉ có thể để Tiêu Đạc tùy ý làm bậy, tùy tính làm ác.

Rốt cục có một ngày, một thần tiên mới nhận chức bỗng nhiên vỗ đầu nghĩ đến một chủ ý, mỹ nhân kế.

Vấn đề là Tiêu Đạc, người như vậy sẽ thích mỹ nhân thế nào đây?

Tất cả ngồi xếp bằng, tham thiền tham thiền, niệm kinh niệm kinh, ngộ đạo ngộ đạo, bấm ngón tay bấm ngón tay, bát tiên quá hải các loại hiển thần thông, sau bảy bảy bốn mươi chín ngày, rốt cục có thần tiên là nguyệt lão xem tơ hồng trong tay, lĩnh ngộ được.

"Hóa ra Tiêu Đạc người này, trong mệnh đã định cũng có một mối nhân duyên."

"Nhân duyên?"

Tiêu Đạc thị huyết như vậy, cũng sẽ có nhân duyên? Cái dạng nữ nhân gì có thể chịu được hắn?!

Nguyệt lão cười hề hề, kéo tơ hồng trong tay, cười mà không nói, lại hướng ánh mắt về phía ao tẩy nghiên mực của phật môn.

Theo ánh mắt của hắn, mọi người nhất tề nhìn về phía tẩy nghiên mực, thấy nơi đó đang lay động mộtgốc mặc liên.

Trong nước không nhiễm bùn, thanh liên mà không yêu dã, có gió thổi đến, cây mặc liên này ngọc nhan tiên tư, trong tam giới không gì có thể so sánh.

Mọi người nhìn chằm chằm gốc mặc liên, rất nhanh đã nhìn ra nhân quả trong đó.

Hóa ra lúc Tiêu Đạc giết vào phật môn, máu chảy thành sông, hắn từng đi qua ao tẩy nghiên mực, nhìn thấy đóa hoa sen kia trong gió lắc lư thướt tha nhiều vẻ, lập tức không tự giác dừng cước bộ, nhìn thêm một thoáng.

Cũng chính là liếc mắt một cái, nhất định sau này có bao nhiêu đời nghiệt duyên.

Đóa mặc liên vốn có phật tính, đương nhiên cam nguyện để phật môn sử dụng, nhưng mỹ nhân kế này chỉ có thể thành công không thể thất bại, bọn họ cần phải đem ưu việt của mỹ nhân kế tận dụng hết mức, tranh thủ một lần bắt được Tiêu Đạc, từ nay về sau giam cầm Tiêu Đạc, vĩnh viễn trừ hậu hoạn.

Bởi vậy, không biết có cao tăng đắc đạo nào, thế nhưng nghĩ ra luyện hóa cây mặc liên này thành mộtvỏ kiếm, đi chế phục thanh kiếm không có vỏ kia.

Tiêu Đạc chậm rãi lướt qua một lần trí nhớ mấy ngàn năm mấy vạn năm trong đầu, lại mở mắt ra, nhìn kiếm và vỏ kiếm kia đã gắt gao kết hợp hơn ba ngàn sáu trăm năm.

Thanh kiếm mình quen thuộc, từng chính là mình, còn vỏ kiếm, chính là A Nghiên.

Kỳ thật hiện tại hắn đã có thể nhớ được rõ ràng cảnh tượng lúc ban đầu nhìn thấy A Nghiên, là ở đồng cỏ Thượng Cổ Sơn một ngày xuân, nàng mặc bạch y, mỉm cười đứng trong cỏ thơm.

Lúc hắn lần đầu tiên nhìn thấy nàng, chỉ cảm thấy trăm hoa thất sắc, vạn vật không tiếng động, trong đầu trong lòng chỉ có mình nàng.

hắn cũng không biết nữ tử này chính là mặc liên ở trong ao tẩy nghiên mực của phật môn hắn từng nghỉ chân, nhưng lại biết nàng cứ như vậy phiêu nhiên rơi xuống, vừa đúng rơi vào đáy lòng hắn.

Quang huy dạ minh châu ánh vào trong con ngươi Tiêu Đạc sâu thẳm, bên môi hắn nhẹ nhàng nổi lên một nụ cười.

Nâng tay lên, hắn mềm nhẹ vuốt ve vỏ kiếm, nói giọng khàn khàn: "Ta chưa từng trách ngươi, biết không?"

Kỳ thật từ đầu hắn đã minh bạch, nàng là một cái bẫy người khác thiết kế cho hắn, nhưng hắn vẫn nghĩa vô phản cố nhảy vào.

Tư vị nàng tốt đẹp như thế, hắn vốn nguyện ý trả giá hết thảy.

Huống chi, nhớ tới ở nhân gian A Nghiên muốn làm bạn với mình cả đời, kỳ thật như bây giờ cũng rất tốt, không phải sao?

Bạn đang đọc Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày của Nữ Vương Không Ở Nhà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TỷLàDânFarmLinhThạch
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự