Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 181 Đại Kết Cuộc

Bạn đang đọc Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày của Nữ Vương Không Ở Nhà

Phiên bản Dịch · 2217 chữ · khoảng 8 phút đọc

_ *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. _

Tiêu Đạc không nghĩ tới con mình giảo hoạt như thế, trong lòng đang nghiến răng nghiến lợi, nghe A Nghiên hỏi, không khỏi hừ lạnh một tiếng: "Hỏi con trai của ngươi!"

"Hỏi con?”A Nghiên nhất thời hết chỗ nói rồi: "hắn mới bao lớn, chỉ ba tháng, ngươi bảo ta hỏi hắn?"

Tiêu Đạc nhíu mày, mắt lạnh nhìn hài tử của mình kia ghé vào trong lòng nhũ mẫu khóc ủy khuất. Được nhũ mẫu chụp dỗ dành, hắn đã không kêu khóc giống lúc ban đầu, chỉ ủy khuất khóc nức nở, khóc đến nhũn cả thân mình nhỏ bé, vừa vặn vẹo, vừa không kịp thở.

Cái dạng này, thật sự là khó có thể tưởng tượng vừa rồi hắn còn hướng về phía mình đắc ý cười a.

Tiêu Đạc hừ lạnh một tiếng: "Bớt giả bộ!"

Lúc trước khâm thiên giám nói hắn khắc thê khắc tử, hài tử này sinh ra đến nay, hắn còn chưa để khâm thiên giám phê mệnh. Nay xem ra, phải tìm người xem thử, nhi tử này đến cùng là lộ thần tiên nào?

không thích phật lý, vừa nghe phật âm đã phiền chán không chịu nổi đá đạp lung tung, còn hết sức không đúng với mình, nhìn thấy mình thì trợn mắt, hư hỏng thêm quyền cước, đây nên là thần thánh phương nào?

Tiêu Đạc hiện đã rõ ràng, nhi tử này tất nhiên không phải người qua đường hạ phàm đầu thai, vì pháp lực quá mức cường đại, mới tới nhân thế, kiếp trước đủ loại trí nhớ sợ là còn còn sót lại ở trong đầu, mới khiêu khích mình các kiểu.

Đợi thời gian dài, đương nhiên sẽ quên hết hồng trần kiếp trước thôi.

Dù sao thế gian có mấy người như A Nghiên đâu.

Tiêu Đạc nghĩ như thế, lúc đầu đương nhiên là vì trong đầu nhi tử này còn có kiếp trước mà không vui, nhưng sau này nghĩ lại, cũng tiếp nhận rồi.

Dù sao chính mình quả thật là từ nhỏ mệnh cách cô tinh, khắc thê khắc tử, nay mạnh mẽ buộc A Nghiên bầu bạn bên cạnh, tương lai thế nào còn không biết. hiện tại thêm con trai như vậy, nói thế nào cũng là thân sinh cốt nhục của mình, mình đương nhiên không để hắn có gì không hay xảy ra. Nếu thật sự là phàm thai tục tử, sợ là khó có thể sống được lâu dài, nói không chừng đã sớm chết non. Ngược lại có chút lai lịch, cố nhiên mình sẽ vì thế đau đầu, nhưng ít nhất hẳn là có thể giữ được tính mạng, chống đỡ được sát khí hung ác trên người mình.

Dù hắn trời sinh tính tình bất hảo, thì sao, chỉ cần mình giáo dưỡng tốt, khiến tính tình hắn bất hảo phải phục tùng, lại thỉnh danh sư hướng dẫn tiếp, tương lai tất nhiên có thể trở thành một thế hệ minh quân.

hắn đang nghĩ tới đây, thấy A Nghiên ôm Tiêu An vào trong lòng, ôn nhu dỗ, còn không quên quay đầu kể lể Tiêu Đạc một phen.

"Nhất định là vừa rồi ngươi dọa đến hắn, cũng không phải ta nói ngươi, ngươi bình thường nói chuyện với văn võ bá quan thật sự nghiêm khắc, người khác đều sợ ngươi, cũng không có gì, quân là quân, thần là thần. Nhưng đây không phải người khác, là cốt nhục ta tân tân khổ khổ sinh hạ, là hài tử thân sinh của ngươi a. Ngươi xem mặt mày hắn này, thấy thế nào cũng giống ngươi. trên đời này, ngươi không thương hắn, còn có thể thương ai? Lại nói, hắn còn nhỏ như vậy, ngươi hù dọa hắn làm gì, nhìn hắn đáng thương thế này."

A Nghiên nói đến đây, Tiểu An nhi ghé vào vai mẫu thân, ủy khuất quệt miệng nhỏ, cúi đầu, thật sự là có bao nhiêu đáng thương.

Tiêu Đạc nghe xong, cũng hơi có chút hối hận, nghĩ rằng đây là con trai của mình, hắn có nghịch ngợm một ít thì sao? Đến cùng mới trăm ngày mà thôi, chính mình cùng hắn so đo làm gì.

Lập tức muốn nói vài câu mềm mỏng, ai biết còn chưa nói ra miệng, đã thấy ở chỗ A Nghiên và nhũ mẫu nhìn không thấy, Tiểu An nhi liền không còn dáng vẻ ủy khuất.

hắn nâng tay nhỏ mập mạp, ôm lấy cổ A Nghiên, sau đó nhếch môi, thỏa mãn cười cười. Lúc cười còn thè lưỡi với Tiêu Đạc.

Tiêu Đạc vừa thấy, sắc mặt nhất thời khó coi xuống.

hắn sao lại có con trai như vậy a, xem ra về sau biết thế nào là đau đầu.

Nhìn chằm chằm nhi tử, trầm ngâm, hắn bắt đầu nghĩ, nên thỉnh danh sư nào đến làm thái tử thái phó, dạy dỗ tiểu tử này. Nhất định phải già cả kinh nghiệm, phải khắc nghiệt ngay thẳng, càng có thể quản chặt được tiểu tử này...

Đáng thương Tiêu An, đắc ý thè lưỡi rồi, thỏa mãn ghé vào vai mẫu hậu hắn nhắm mắt lại. Đến cùng chỉ là tiểu hài tử mấy tháng, khóc nửa ngày, hắn cũng mệt mỏi, không bao lâu đã ngủ.

Bên này Tiêu An ngủ say, A Nghiên nhẹ tay nhẹ chân giao hắn cho nhũ mẫu, để nhũ mẫu đưa đi nghỉ. Còn nàng nhìn Tiêu Đạc: "nói đi, vừa rồi đến cùng sao lại thế?"

Tiêu Đạc đạm nói: "không nói."

A Nghiên thấy vậy, không khỏi mím môi nở nụ cười: "nói đi."

Tiêu Đạc sắc mặt khó coi, phất áo choàng đứng dậy: "Ta còn phải tiếp tục xem tấu chương."

Làm hoàng đế, chính là mệnh xem tấu chương, hắn đã nhận mệnh.

Ai biết A Nghiên lại tiến lên, kéo tay áo hắn, dịu dàng nói: "Ngươi nói đi mà."

Giọng nói mềm mại, như ướp hương mật, nghe vào tai cũng ngọt.

Tiêu Đạc quay người lại, thấy nàng hai gò má phảng phất như hoa đào tháng ba, hai tròng mắt như nước xuân tháng hai, bớt đi nở nang lúc mang thai, nàng đã khôi phục dáng người như miêu như tước, trong suốt đứng tại chỗ, sóng mắt mỉm cười động lòng người, tư thái kiều mị.

Tiêu Đạc trái tim cứng lại, cảm thấy thân thể nơi nào đó bắt đầu cứng rắn, đăm đăm, bắt đầu không có cách nào khống chế, ngay cả hô hấp cũng không khỏi nặng nề lên.

hắn trước khi gặp A Nghiên, chưa bao giờ hưởng thụ nam nữ hoan ái, cũng không biết gì. Sau này có A Nghiên, ba ngày không có liền cảm thấy hết sức nhớ nhung tư vị đó. Nay A Nghiên mang thai sinh con rồi, thân mình so với trước kia nở nang no đủ, giống như quả đào no trướng lộ ra phấn nộn, thật sự làm cho người ta hận không thể một ngụm cắn xuống. Nhưng hắn lại không dám, biết nàng lúc sinh bị thương nguyên khí, sợ như vậy đối với thân mình nàng không tốt, cho nên luyến tiếc để nàng ngủ riêng, đêm đêm vẫn ôm ấp cùng nhau, thật sự là quá mức tra tấn mình.

Quá mức tưởng niệm tư vị kia, thật sự là giống như vạn kiến cắn xương, tâm ngứa khó nhịn.

Mấy ngày này, hắn cũng không biết mình chạy đi tắm nước lạnh bao nhiêu lần,

Thậm chí đêm hôm đi ra ngoài luyện kiếm cũng có.

Vì vậy, một đám thị vệ đau đầu không thôi, bởi vì hoàng thượng luyện kiếm, bọn thị vệ cũng chỉ đành đả khởi tinh thần theo cùng a.

Nhìn hoàng hậu nhà mình bên cạnh xinh đẹp động lòng người, mũi cảm nhận được hương sữa trênngười nàng phát ra trong veo, ngực hắn nóng lợi hại, cơ hồ khắc chế không được, muốn xúc động làm chút gì.

"Hảo hảo bảo dưỡng thân mình đi." hắn đến cùng vẫn nhẫn xuống, tiếng nói càng nặng nhọc.

Ai biết A Nghiên căn bản là lửa cháy đổ thêm dầu, nàng đi tới, thân mình mềm nhũn, ôm lấy ngực hắn, còn thuận thế kéo cổ hắn.

Giống như dây mây leo lên, nở nang no đủ, kề sát ẩn dấu nóng bỏng, nhất thời giống như thiên lôi đánh xuống, Tiêu Đạc căn bản không cầm giữ được.

hắn bàn tay to hữu lực hung hăng nhéo vào vòng eo mảnh khảnh, mắt tối lại khàn khàn khác thường nói: "Ngươi, ngươi là tự tìm..."

A Nghiên từ trong lòng hắn ngửa mặt nhìn, đôi môi hơi mở, hai mắt vẫn hàm chứa một tầng sương mù, mang theo vài phần kiều mị của nữ nhân, vài phần ngây thơ của tiểu hài tử, hơi nghịch ngợm nhìn hắn, nghiêng đầu nghi hoặc nói: "Ta muốn a, ngươi đối với ta có hiểu lầm gì sao?"

Nàng một câu này, thật sự là cọng cỏ cuối cùng đè chết lạc đà, một mồi lửa dẫn theo núi lửa xúc động bùng nổ mạnh mẽ. Trong khoảnh khắc, như trời sụp đất nứt bẻ gãy nghiền nát, nàng chóng mặt quay một vòng, không biết chính mình bị ném tới long sàng thế nào.

Nàng cảm thấy mình biến thành một cọng cỏ trong gió, bị mưa rền gió dữ tùy ý tàn phá, thống khổ phát ra tiếng kêu, nhưng trong tiếng kêu lại đầy sung sướng.

Nàng là cỏ, hắn là gió, nếu nàng là thuyền con bằng lá, hắn chính là người cầm bánh lái, thậm chí có một khắc, nàng bị nhấc lên đầu sóng lớn, suýt nữa ném vào giữa không trung, nàng cảm thấy khả năng mình sắp chết.

một loại cảm giác liều chết hít thở không thông đập vào mặt, như thủy triều tập kích bao phủ nàng.

Nàng bỗng nhiên nhớ tới vận mệnh cuối cùng của nàng.

Khâm thiên giám, Sài đại quản gia, còn có Ninh Phi Hoắc Khải Căn, bọn họ đều nói, nếu đi theo Tiêu Đạc, nàng tất nhiên sẽ chết.

Thậm chí chính nàng từng hạ nguyền rủa với mình.

Nàng là người sợ chết như vậy, nằm mơ cũng khát vọng trường mệnh trăm tuổi, nhưng nàng tình nguyện ở lại bên Tiêu Đạc, cùng hắn xem hết thế gian trăm cảnh, cùng hắn canh giữ ở hoàng cung đại viện, trải qua thế gian vui buồn, cùng hắn đối mặt với tử vong cuối cùng sẽ đến.

Vì thế nàng ở trong sóng to ngập trời, nghe thấy mình nức nở dùng thanh âm khàn khàn nói: "Ta đời này nhất định vì ngươi mà chết. Nhưng vì thế mà chết, cũng cam tâm tình nguyện."

Tiêu Đạc nghe thế, thân hình đang cuồng động nhất thời giống như bị giữ chắt, cứng đờ tại chỗ, cúi đầu yên lặng nhìn A Nghiên nửa ngày, cuối cùng nổi lên sóng gió lớn hơn nữa, khiền nàng lâm vào vũng bùn của hắn, cũng không có cách nào tự kềm chế.

Ta đời này nhất định vì ngươi mà chết. Nhưng vì thế mà chết, cũng cam tâm tình nguyện.

Đây là lời nàng nói với hắn, sau này, nàng không nhắc lại. Nhưng nàng biết, nàng luôn nhớ, Tiêu Đạc cũng luôn nhớ.

Thế cho nên rất nhiều, rất nhiều năm sau, lúc Tiêu Đạc truyền ngôi hoàng đế cho con trai của mình, buông bỏ hết thảy, cùng nàng đi khắp ngũ nhạc tam xuyên, nàng ở cạnh một cây khô, bỗng nhiên thìthào nói lên những lời này.

Lúc đó, bọn họ ngồi cạnh gốc cây khô, xa xa là dãy núi mênh mang trập trùng, gần đó còn có cầu nhỏnước chảy, cũng có khói bếp nhà ai lượn lờ bay lên.

Đúng lúc trời chiều ngã về tây, thời khắc hoàng hôn, nàng và hắn lưng tựa lưng ngồi ở đó.

Cúi đầu, nàng thấy gió thu thổi bay tóc hắn.

Vẫn nhớ được, lúc mới gặp hắn, một đầu tóc đen cuồng vọng không kềm chế được khiến mình kinh diễm thế nào, lúc đó nàng cũng không nghĩ tới, nàng sẽ tận mắt thấy sợi tóc đen kia dần dần nhuộm thành sương trắng.

Gió thu thổi, nàng và hắn, tóc bạc trộn vào nhau, ở trong gió nhẹ nhàng rung động.

hắn dường như phát hiện cái gì, nâng tay lên, ôm nàng, ôn thanh hỏi: "Cảm thấy lạnh sao?"

A Nghiên lắc đầu, cũng không nói chuyện.

Bọn họ đã già đi, có thể buông hết thảy, tùy ý đi khắp nơi.

Hoàng đế nhi tử tuy rằng xưa nay không hòa hợp với Tiêu Đạc, bất quá vẫn thực hiếu thuận, vài lần lo lắng thân thể của nàng, thương nghị cùng Tiêu Đạc muốn bọn họ mang thêm một ít nhân mã, nhưng nàng đều cự tuyệt.

Bạn đang đọc Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày của Nữ Vương Không Ở Nhà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TỷLàDânFarmLinhThạch
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự