Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 7 Xung Đột

Bạn đang đọc Sử Thượng Tối Cường Bất Diệt Tông sáng tác bởi Pitter

Tiểu thuyết gốc · 1026 chữ · khoảng 5 phút đọc

Đối với hành động của tên thiếu gia đó Võ Trần cũng không bất ngờ tí nào và để cho hắn nhận rõ thế giới này, một cái thế giới sức mạnh là trên hết, kẻ yếu chỉ mặc cho người mổ xẻ.

"Rác rưởi mà đòi lấy hai chân của ta, các ngươi không có tư cách đó".

Nghe Võ Trần nói thế tên thiếu gia và người hầu mặt đều đen lại, trên trán nổi gân xanh. Sau đó giận dữ quát lên.

"Ta muốn hắn chết, bầm thây vạn đoạn vứt cho chó ăn".

"Được, thiếu gia yên tâm, để đó cho nô tài".

Hắn giơ lên tay lên đánh về phía Võ Trần. Kình phong rào thét, nhìn rất có khí thế.

Thấy thế Võ Trần chẳng những không sợ mà bĩu môi kinh thường. Sau đó dùng một tay chặn lại.

"Ngươi đây là chưa ăn cơm à?"

Võ Trần cũng không tính lãng phí thời gian ở đây nữa liền dùng sức kéo lại sau đó một đấm vào ngực hắn.

" Răng rắc, Ầm, Ầm".

Tiếng gảy xương vang lên, hắn như diều đứt dây bay ra ngoài đụng vào lang can sau đo rơi xuống đường tạo thành một hố to, không còn động đậy có vẽ như không sống nổi.

Võ Trần cũng khá bất ngờ, hắn chỉ định đánh cho hắn trọng thương thôi, nhưng không ngờ lần đầu tiên sử dụng võ lực nên không khống chế được lực đạo.

Võ Trần tuy bất ngờ nhưng cũng không có áp lực tâm lí gì chết thì chết cũng là báo ứng của hắn thôi.

Triệu Nhã vui vẽ, reo hò lên.

"Tông chủ huynh thật lợi hại".

"Tôm tép nhãi nhép mà thôi, không đáng kể, chỉ có khai thông ba mạch khí luyện thể 3 tầng thôi mà hùng hổ như vậy".

Thấy thuộc hạ của mình nhất chiêu bị miễu sát hắn ngây ngốc một lát rồi lấy lại tinh thần.

Ngươi, ngươi! Dám ra tay với người của ta.

"Ngu ngốc, ngươi có não hay không vậy, đánh người khác không cho họ đánh lại."

"Được lắm, ngươi hãy đợi đấy, ta sẽ cho ngươi biết nơi đây là nơi nào, đắc tội với ta sẽ có hậu quả gì".

"Trước khi hậu quả tới ngươi lo cho bản thân mình trước đi".

Nói xong hắn liền vung quả đấm về tên thiếu thành chủ.

"Ngươi không thể ra tay với ta, ta Vuơng Thành, cha ta là thành chủ Vuơng Văn Nhạc luyện thể thập trọng cường giả."

Đối với lời nói của Vương Thành, Võ Trần không quan tâm tí nào quyền vẫn thẳng tiến đến. Lúc sắp chạm vào người hắn thì một giọng nói vang lên.

"Huynh đài, ta là Trương Văn Quý, Hắc Độc giáo đệ tử hạch tâm cho ta một bộ mặt tha cho hắn đi".

Chẳng thèm để ý đối phương quyền kình đánh thẳng vào người Vương Thành.

Phốc! Một ngụm máu tươi phun ra, hắn bay hơn 10m mới dừng lại.

"Đúng là phế vật mà, làm thiếu thành chủ mà tu vi chi luyện thể 1 tầng".

Làm xong Võ Trần quay sang nhìn Trương Văn Quý, lúc này trên khuôn mặt nụ cười cứng nhắc, sau đó hai hàng lông mi nhíu lại, vẽ mặt chuyển sang âm trầm.

Từ khi vào Hắc Độc giáo trở thành đệ tử hạch tâm, người cùng lứa tuổi ai đều cho hắn một bộ mặt, vậy mà hôm nay tại nơi hoang vu này có người bẻ mặt hắn.

"Thật không thế tha thứ".

"Ngươi vừa rồi không nghe ta nói gì hả".

"Nghe, nhưng tại sao ta phải cho ngươi bộ mặt, chúng ta quen biết sao".

"Được lắm, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết đắc tội ta hậu quả ra sao".

"Câu nói này ta nghe hôm nay nhiều lần rồi, kết quả như thế nào ngươi cũng thấy đó đều không rõ sống chết".

"Ta cũng không phải hai tên phế vật kia có thể so sánh".

Võ Trần xem xét hắn một cái

Trương Văn Quý

Tuổi : 25

Tu vi : luyện thể 12 tầng

Thân phận : Hắc Độc giáo đệ tử hạch tâm.

Tóm tắt : Làm người giả tạo, ngoài mặt luôn mỉm cười như gió xuân nhưng nội tâm âm trầm ích kỉ, thích người khác phải làm theo ý mình, tự cao tự đại.

Nói xong hắn liền đánh về phía Võ Trần, hai tay lượn lờ hắc khí nhìn rất kinh dị, đây là tuyệt kĩ của Hắc Độc giáo Hoàng cấp Trung phẩm Độc Tâm chưởng.

Đối với chiêu này Võ Trần là không sợ hãi, nhưng hắn không muốn chạm ghê tỏm độc vụ này liền nghiêng người né tránh sau đó giơ chân đá về phía ngực Trương Văn Quý.

Tuy hắn phản ứng rất nhanh nhưng vẫn không thể tránh thoát chân của Võ Trần.

Ầm Ầm!

Lại một cảnh tượng giống 2 người lúc trước bay ra ngoài, có lẽ do Trương Văn Quý tu vi cao hơn 2 người kia nên Võ Trần dùng sức lớn hơn. Bay ra ngoài hơn 20m rồi dừng lại

"Ngươi, ngươi là là ngưng ngưng khí.. ".

Lời chưa nói hết đã ngất xỉu.

" Hoan hô, tông chủ ca ca lợi hại nhất".

"Được rồi, sau này muội cũng làm được như vậy, chúng ta tín tiền đi thôi".

"Ừ, nghe theo huynh"

"Tiểu nhị, tín tiền".

"Dạ! khách quan không cần đâu, vì do Tửu lâu quản lí an ninh không tốt, làm ảnh hưởng đến khách quan cho nên lần này miễn phí".

Nghe tiểu nhị nói vậy Võ Trần cũng không nói nhiều sau đó dẫn Triệu Nhã rời đi, còn về sự kiện lúc trước hắn không quan tâm chút nào, có muốn trả thù cứ việc đến hắn sẽ phụng bồi tới cùng và cũng không ngại làm vang danh Bất Diệt tông.

"Hài z, ôn thần cuối cùng đi".

''Người đâu, đem sự việc này thông báo cho thành chủ đi. "

....

....

...

Bạn đang đọc Sử Thượng Tối Cường Bất Diệt Tông sáng tác bởi Pitter

Truyện Sử Thượng Tối Cường Bất Diệt Tông tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Pitter
Thời gian
Lượt đọc 4
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự