Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 130 Chương 130: Xuân Triêu đến trong phòng tắm

Bạn đang đọc Sống Cùng Vạn Tuế của Hà Phi Sông Giá

Phiên bản Dịch · 2477 chữ · khoảng 9 phút đọc

Lục Minh nghe thấy Hạ Linh khóc nói như vậy, trong đầu như có tiếng sấm nổ vang...

Giúp nàng, Đồng tử công của mình còn chưa luyện thành, mới vừa rồi Thiên Hào thúc thúc còn dặn dò mình phải khổ tu, luyện thành Đồng Tử công, để giáo huấn Hình Thiên Phong một cách nghiêm khắc. Nếu bây giờ mà thất bại trong gang tấc, không phải sẽ thành bị thịt đợi Hình Thiên Phong đến đập chết sao? Chỉ thiếu một chút nữa, chẳng lẽ muốn uổng phí công sức bao lâu nay? Chẳng lẽ không còn cách nào khác?

Nếu không giúp Hạ Linh thì...

Nàng là một cô gái kiên cường, cho dù ngực trúng đạn cũng cắn chặt răng không kêu đau, bây giờ nếu không phải là quá sức chịu đựng, nàng sao phải khóc cầu cứu mình?

Hạ Linh ôm Lục Minh khóc lớn, phần da thịt lộ ra bên ngoài của nàng dần dần chuyển hết sang màu hồng phấn không tự nhiên, thân thể nàng giống như đang bị ngọn lửa thiêu đốt, ngay cả hơi nàng thở ra cũng nóng rực. “Mau nghĩ biện pháp nào đi, chị chịu không nổi nữa rồi, chị khổ sở quá, khó chịu quá rồi... Không được rồi, em đi mau, có em chị càng không chịu được!” Hạ Linh bỗng dùng sức đẩy mạnh Lục Minh ra, lại còn quyết liệt cắn chặt môi đến bật máu, dùng sự đau đớn nhất thời để tạm chống cự lại sức thuốc. Nàng đẩy Lục Minh ra, lớn tiếng khóc cầu xin hắn rời đi. Nhìn đôi môi anh đào của nàng bật máu tươi, nước mắt đầm đìa, Lục Minh trong lòng rất đau, hắn cảm thấy bây giờ mình chính là sự trợ giúp lớn nhất đối với nàng, bất kể dùng phương pháp gì cũng phải làm cho người kiên cường như nàng ngừng khóc thương tâm, ngừng tự làm hại thân thể, làm cho nàng có thể dựa vào nam nhân như các cô gái khác, dựa vào chính mình.

Chính mình là một người đàn ông, sao có thể nhìn phụ nữ khóc trước mắt mà bất lực không làm gì?

Lục Minh trong lòng đưa ra quyết định, đưa tay về phía Hạ Linh. Hạ Linh thấy Lục Minh không chịu đi, lại còn đưa tay về phía mình, buồn vui lẫn lộn, khóc nức nở một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy, khăn tắm quấn trên người cũng rơi mất mà nàng không biết...

Thân thể tuyết trắng xinh đẹp của nàng toàn bộ lộ ra, giờ đây đã chuyển hết sang màu phấn hồng, ngay cả tấm lưng ngọc và cặp mông cũng đỏ ửng cả mảng lớn.

Giữa cặp chân thon dài của nàng, Lục Minh chú ý thấy có rất nhiều chất lỏng trong suốt chảy dọc theo bắp đùi xuống, nhỏ giọt trên mặt đất. Rõ ràng thân thể nàng đã động tình đến mức không thể chịu nổi, sắp hỏng mất... Nàng thật sự là chịu không nổi nữa mới khóc cầu cứu mình, mới cắn môi đến bật máu để chống cự... Mình phải giúp nàng, bất kể ra sao, mình phải giúp nàng! “A!” Hạ Linh cầm một cục đá lạnh áp vào bộ ngực đang nóng như lửa đốt của mình, nhưng khối đá lạnh đó không thể làm được gì, thậm chí còn kích thích cho ngọn lửa trong cơ thể bùng cháy thêm.

Nàng đem cả thùng nước đá đổ cả lên người nhưng rồi lại phát hiện ra, cảm giác vừa nóng vừa lạnh lại càng kích thích thêm khó chịu.

Trong nháy mắt, ý chí của nàng hỏng mất, nàng chỉ còn biết khóc một cách mềm yếu bất lực.

Cửa phòng tắm bật mở. Lục Minh nhẹ nhàng tiến vào, mở rộng đôi tay ôm lấy Hạ Linh vào lòng, ôn nhu mà che chở cho nàng. Hạ Linh không thể kiềm chế nổi khát vọng trong lòng nữa, nàng phát ra tiếng rên rỉ, ôm chặt lấy Lục Minh. Nàng phát hiện chút lý trí cuối cùng của mình cũng bị dục hỏa nuốt mất rồi, nàng khổ sở lắc đầu hét to: “Không được, chị không được nữa rồi. Xin em, đừng động vào chị, chị nóng quá, chị sắp chết rồi... Lục Minh, em đánh ngất chị đi!” “Em có thể giúp chị, hãy để em giúp chị!” Lục Minh lấy tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt ướt đẫm trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng. “Em định giúp thế nào? Không được, em là bạn trai của Giai Giai, trong nhà đã có vị hôn thê, chị chẳng qua là mới quen... Không được, như vậy không được, chị làm không được, em đi đi. Xin em đó, em đi đi, em ở chỗ này, chị sẽ phát điên lên mất!” Hạ Linh trong miệng thì bảo Lục Minh đi, nhưng hai tay nàng lại ôm chặt lấy Lục Minh, căn bản không nỡ buông tay...

Mặc dù không biết hắn có phương pháp gì có thể cứu mình, nhưng bây giờ chỉ có thể dựa vào mỗi hắn mà thôi.

Từ tận sâu trong đáy lòng, chính nàng rất mong hắn xuất hiện.

Chính mình cùng hắn dù chỉ gặp qua vài lần, nhưng người đàn ông này làm cho người ta có cảm giác rất tin cậy, rất an toàn. Đặc biệt lúc ở cao ốc Ngân Phong, mình bị trúng đạn vào ngực, nguy hiểm đến tính mạng, chính hắn đã một tay cứu mình từ Quỷ môn quan trở về.

Lúc đó, tất cả của mình hắn đều đã nhìn thấy hết.

Trong lòng mình người đầu tiên muốn cầu cứu lại chính là hắn... người đàn ông nhỏ tuổi hơn mình. Vì sao hắn còn đến? Hắn đến chẳng lẽ không nghĩ sẽ làm mình càng thêm khó chịu sao? Tên vô lại này, vì sao hắn lại đáp ứng lời cầu cứu của mình chứ? “Tên gia hỏa xấu xa kia, em mà không đi, chị cắn chết em, chị cắn chết em!” Hạ Linh cắn lên bả vai của Lục Minh, nhưng chưa đến một giây đồng hồ, đôi môi nóng bỏng của nàng lại hôn lên môi Lục Minh, dùng sức mà mút vào. Hai tay nàng dùng sức quấn quít lấy cổ hắn, hai chân kẹp bên hông hắn, cặp mông cố di chuyển về phía trước, cọ sát ‘vườn hoa nhỏ’ đang đẫm nước của mình vào bụng dưới của hắn, muốn hắn giúp mình lấp đầy chỗ trống thống khổ trong cơ thể.

Nàng cảm thấy vật cứng rắn kia của hắn cọ sát vào đỉnh ‘vườn hoa nhỏ’, làm cho tâm hồn nàng như muốn tan ra.

Chính mình rất cần hắn, thực sự cần hắn. không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa.

Cổ họng Hạ Linh phát ra tiếng rên rỉ khao khát, nàng mất đi lý trí, dùng sức cởi quần áo của Lục Minh, muốn nhanh chóng cùng hắn trần truồng, muốn cùng hấn tiến hành hợp thể giao hoan.

“Chị nhắm mắt lại” Lục Minh duỗi tay xuống phía dưới mông nàng, nơi lúc này đã ướt đẫm, tất cả đều là hoa mật. “Không được, như vậy không được, em để cho chị ôm một chút như thế này là được rồi. Van xin em, đừng để ý đến chị, chị muốn chết, hãy để cho chị chết nhanh đi!” Hạ Linh sau khi mãnh liệt hôn Lục Minh, lý trí có một chút thanh tỉnh, nàng khóc, dùng đôi tay nhẹ nhàng đấm vài cái vào ngực Lục Minh, rồi vội vàng xoay người lại, đưa lưng về phía hắn. Nàng không dám nhìn hắn nữa. Nàng cảm giác được ‘vườn hoa nhỏ’ của mình đang thống khổ co quắp, cảm giác trống rỗng cứ như ma trảo xé nát tâm hồn vậy, khiến nàng không cách nào khống chế được.

Nàng cảm giác được bên trong ‘vườn hoa nhỏ’ có một luồng nhiệt nóng từ trong đó tuôn ra, phi thường khó chịu, tay muốn ấn giữ lại nhưng càng làm tăng thêm khoái cảm và dục niệm.

Biết rõ Lục Minh ở phía sau nhìn mình, nhưng nàng vẫn không nhịn được đưa tay ma sát vuốt ve...

Trong lòng mang theo nỗi hổ thẹn vô cùng, khoái cảm cực độ tăng lên, dục niệm mở rộng ra ngàn vạn lần. Biết rõ làm như vậy là không được, nhưng Hạ Linh vẫn không kiềm chế được bàn tay mình. Khiến nàng xấu hổ nhất là một tay nàng dĩ nhiên mất đi sự khống chế, nắm chặt lấy vật cứng rắn của Lục Minh, trong lòng hô to là phải buông tay ra, nhưng cuối cùng bàn tay không nghe nàng, lại còn đưa cái mông về phía sau, đưa ‘vườn hoa nhỏ’ của mình ma sát. “Đừng nhìn chị, cầu xin em đừng nhìn chị, chị đã điên rồi, hu hu hu... Hạ Linh thống khổ mà khóc lớn lên, nhưng thân thể nàng không chịu sự khống chế của ý chí mà liên tục cọ sát với vật cứng rắn của Lục Minh, sự xấu hổ và khoái cảm cùng lúc hành hạ, khiến cho nàng gần như hỏng mất... “Chị sẽ không sao, ngoan, để em giúp chị!” Lục Minh dùng sức ôm lấy eo của Hạ Linh, để tiểu đệ cọ vào bờ mông của nàng, bàn tay hắn thì lần tới ‘vườn hoa nhỏ’ đang ướt đẫm nước kia, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh hoa ướt át mềm mại kia...

Hạ Linh để tay của Lục Minh chạm vào, thân thể nhất thời run rẩy kịch liệt. Sự hổ thẹn cực độ làm cho nước mắt nàng tuôn như suối, nhưng khoái cảm vô cùng lại làm cho nàng trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ sung sướng. Dục niệm bao phủ lý trí khiến cho nàng cầm tay Lục Minh từ eo lưng đưa lên trên ngực mình, hai tay nàng đè lên bàn tay hắn, để cho bàn tay to nóng như lửa của hắn xoa bóp hai núm vú đang cứng đến mức đau tức của mình... Cuối cùng, có lẽ mình sẽ được hắn ‘xuyên’ qua, sẽ đến thời khắc hai thân thể hòa nhập làm một, nhưng chính mình thật sự không muốn vậy. Nhưng mà, thân thế của mình hiện tại không thể khống chế, không thể kháng cự lại sự khao khát trong lòng.

Chẳng lẽ lần đầu tiên của mình, lại trao cho hắn ngay lúc này, ở cái phòng tắm này sao?

Nếu là bình thường, là chính mình tự nguyện thì không nói làm gì. Nhưng đằng này căn bản không phải mình chính thức tự nguyện, mà là đo thuốc khống chế! Lằn đầu tiên của mình mà lại bị thuốc khống chế phá hỏng mất, thật sự là không cam lòng!

Chẳng qua, may sao lại là hắn, mà không phải người khác...

Hạ Linh đưa tay đến muốn cởi quần Lục Minh ra, muốn đưa vật cứng rắn to lớn của hắn đâm vào sâu trong cơ thể mình. Nàng trong lòng đã có một sự giác ngộ..., một sự giác ngộ rất tệ...

Không nghĩ tới, tay hắn vừa chạm vào cánh hoa mềm mại thì có một luồng khí thanh lương xuất hiện, tựa như đang khát cháy cổ thì có một cốc nước mát để uống vậy. Luồng khí thanh lương mát mẻ đó giống như dòng nước, len lỏi vào trong ‘vườn hoa nhỏ’, sau đó đi qua bụng dưới, rồi sau đó lên tới hai núm vú đang căng tức, làm cho sự thống khổ trong lòng đột nhiên giảm bớt. Còn trên đỉnh đầu, một bàn tay còn lại của hắn không biết từ lúc nào đã đặt trên đó, cũng phát ra một luồng thanh lưu chảy dọc từ trên xuống dưới.

Sau khi chạy qua xương cụt, nó chạy qua ‘vườn hoa nhỏ’, rồi len qua cánh hoa đến bên tay hắn.

Cái loại khoái cảm cực kỳ dễ chịu này xuất hiện trong nháy mắt, bao nhiêu thống khổ khó chịu hồi này chợt tan biến vào hư không, thân thể cũng cảm giác như tan ra, chỉ có linh hồn đang phiêu diêu...

Một loại cảm giác khó mà tả bằng lời, giống như núi lửa phun trào vậy, đột nhiên bất ngờ xuất hiện.

Hạ Linh cảm thấy mình có một cảm giác muốn ‘phún xuất’, tựa như có vật gì trong cơ thể mình muốn tuôn ra vậy... “Hư... hư..Nàng đắm chìm trong cực lạc, nắm lấy bàn tay hắn đang đặt nơi ‘vườn hoa nhỏ’ của mình, cầm nó vuốt ve cọ xát, cuối cùng nàng kéo tay hắn đặt vào đúng điểm nhạy cảm nhất... Trong nháy mắt, trong sự mê say của nàng thì một dòng nước mật hoa từ bên trong phun nhanh ra, tràn đầy hai bắp đùi trắng như tuyết... Cái loại cảm giác cực lạc xen lẫn hổ thẹn này làm cho Hạ Linh kích động thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh.

Trời ơi, mình ở trước mặt hắn, dĩ nhiên lại đạt ‘cao trào’... Lại còn mượn tay hắn đạt tới ‘cao trào’, sau đó thần kỳ phun ra.

Chính mình lại ‘phún xuất’ ?

Trời ơi, sau này thật sự còn mặt mũi nào gặp người nữa đây!

Hạ Linh cảm giác được khoái cảm cực lạc trong thân thể nàng vẫn còn kéo dài chưa tiêu ran, nhưng thần trí nàng giờ đã thanh tỉnh, nàng sợ Lục Minh sẽ cười nhạo mình, vội vàng xoay người lại, ôm chặt lấy hắn, ngấu nghiến hôn hắn, căn bản không để cho hắn nói chuyện.

Mãi một lúc lâu sau, hơi thở hổn hển bình tĩnh lại, thân thể cũng dần dần khôi phục, nàng mới lưu luyến mà rời ra, dùng tay che hai mắt Lục Minh lại, dùng một thái độ của một cô gái nhỏ mà nàng chưa từng có, làm nũng với hắn: “Xấu xa kia, không cho em nhìn, không cho em nói, không cho em nghĩ lung tung. Chị không còn mặt mũi nào nhìn em nữa, xấu hổ chết mất... Em, cái tên tiểu bại hoại, chị, chị bị em hại chết mà !” Lục Minh còn chưa mở miệng, Hạ Linh lại hôn hắn một cái, rồi muốn đẩy hấn ra ngoài: “Người ta muốn tắm rửa, em đi ra ngoài đi!” Đột nhiên bên ngoài nghe thấy có tiếng gọi: “Chị Hạ, chị Hạ, chị đang tắm sao? Lục Minh đâu? Tên đó không phải tới đây sao? Người đâu rồi?”

Bạn đang đọc Sống Cùng Vạn Tuế của Hà Phi Sông Giá
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Kummo
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 113
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự