Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 247 Chương 250: Đã xảy ra chuyện

Bạn đang đọc Sống Cùng Biểu Tỷ (Dịch) của Tô Phái

Phiên bản Dịch · 1389 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tần Thiên say mê nhìn Triệu Chỉ Nhược nói.

Triệu Chỉ Nhược sắc mặt đỏ bừng.

- Lão công, chỉ cần anh thích, em sẽ chiều anh.

Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên nói.

Tần Thiên vừa nghe, nhất thời cảm thấy chua xót trong lòng, chính mình nhiều nữ nhân như vậy, lại không cho các nàng được cái gì, mà các nàng lại vì hắn làm tất cả, sợ hắn không thương các nàng nữa.

- Chỉ Nhược, anh nhất định sẽ đối tối với em.

Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược chân thành nói.

Triệu Chỉ Nhược gật đầu, lộ ra vẻ mặt hạnh phúc.

- Hắc hắc, nào, lão công sẽ cho em hạnh phúc đây.

Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nói.

Nói xong, liền đem Triệu Chỉ Nhược bế lên, dựa vào bồn rửa tay.

- Có đau không?

Tần Thiên nhìn nơi đó của Triệu Chỉ Nhược hỏi.

- Không đau nữa rồi, hì hì.

Triệu Chỉ Nhược nói, nàng là dị năng giả, khả năng khôi phục mạnh hơn người bình thường rất nhiều.

- Tốt lắm, lão công sẽ làm cho em sung sướng.

Tần Thiên vừa nói, liền tách hai chân của Triệu Chỉ Nhược ra, lộ ra đồng cỏ thơm thần bí, tiểu huyệt ở giữa giống như cái miệng hồng hồng xinh xinh, giờ phút này đang chảy ra nhiều nước mật, nhìn qua cực kỳ dụ người.

- Tiểu sắc nữ, em có phải rất muốn rồi không?

Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược trêu chọc nói,, ngón tay mơn trớn tiểu huyệt, Triệu Chỉ Nhược liền phát ra tiếng kêu kiều diễm.

- Lão công, anh mau ăn của Chỉ Nhược đi.

Tần Thiên nghe xong nhất thời kinh hỉ, ngay sau đó, hai tay bắt lấy hai bầu ngực to lớn của nàng nhào nặn, làm cho chúng từ từ căng lên.

- Ưm… ưm…!

Triệu Chỉ Nhược yêu kiều rên rỉ, cái lưỡi nhỏ thơm tho từ trong miệng đưa ra, liếm liếm quanh môi , cái động tác này làm cho người ta nhìn rất chi là kích thích, Tần Thiên liền há mồm ngậm chiếc lưỡi nhỏ kia, từ từ nhấm nháp.

Triệu Chỉ Nhược cũng rất phối hợp, hai tay ôm lấy cổ Tần Thiên, ra sức quấn lấy hắn.

Tần Thiên nhấm nháp cái lưỡi nhỏ của Triệu Chỉ Nhược trong miệng, động tác trên tay cũng không ngừng lại, hai tay cầm lấy hai bầu vú lớn, dùng lực xoa nắn, ngón tay kẹp lấy hai hạt đâu nhỏ đang cương cứng, không ngừng cọ xát.

- Ưm… Ưm… Ưm!

Triệu Chỉ Nhược miệng không ngừng rên rỉ sung sướng, bầu ngực bị Tần Thiên nhào nặn truyền đến một trận khoan khoái, hạt nhỏ hồng hồng trên đỉnh ngực có cảm giác như căng ra, dựng thẳng.

- Lão công, anh giúp em mút nơi này đi.

Triệu Chỉ Nhược buông Tần Thiên ra, nâng vú mình đưa lên miệng Tần Thiên.

- Hắc hắc, tiểu sắc nữ, không nhịn được hả?

Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược cười tà nói, Triệu Chỉ Nhược xấu hổ gật gật đầu, Tần Thiên nhìn bộ dạng nàng như vậy, liền cúi đầu ngậm lấy hạt đậu hồng kia mà nhấm nháp.

- A!

Triệu Chỉ Nhược không kìm lòng được kêu to một tiếng.

Cảm thấy nàng không chịu nổi nữa, hắn liền một tay lặng lẽ tìm tới đồng cỏ thơm giữa hai chân Triệu Chỉ Nhược, dùng ngón tay trêu trọc, khẽ kích thích vào tiểu huyệt của nàng.

- Á!

Lập tức, tiểu huyệt phía dưới của nàng bị Tần Thiên đụng vào, nhất thời kịch liệt run rẩy, ‘râm thủy’ phun như mưa, chảy ra cả bên ngoài, làm cho tay Tần Thiên dính đầy nước.

- Em ra nhiều như đi tiểu vậy nha.

Tần Thiên hé miệng nói với Triệu Chỉ Nhược, đưa tay lên, trên tay đều là ‘râm thủy’ vừa tràn ra của nàng, có chút dính dính, tản ra một cỗ hưởng thơm.

Triệu Chỉ Nhược nhìn thấy vậy rất xấu hổ, thấp giọng nói.

- Lão công, nơi đó của em ngứa quá, anh dùng cái kia chữa cho em có được không?

- hắc hắc, không thành vấn đề, để lão công hảo hảo hầu hạ em nha.

Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nói, vừa nói vừa đem nàng ôm xuống, đối chuẩn cái mông của nàng, để hai tay nàng bám trên bồn rửa tay, tách hai chân ra, lộ ra cái miệng hồng hồng mê người.

Tần Thiên cúi xuống đảo lưỡi mấy cái, Triệu Chỉ Nhược không kìm được kêu lên, ‘ngọc thủy’ như nước mưa ào ào chảy ra, theo bắp đùi chảy xuống.

- Hắc hắc, lão công cho em nếm thử cảm giác sung sướng nha.

Tần Thiên vừa nói liền cầm lấy cây gậy của mình, ma sát trên đồng cỏ của Triệu Chỉ Nhược, khẽ tiến tới một chút, rồi lại rút ra.

Lập tức, Triệu Chỉ Nhược cảm giác phía dưới giống như có vô số con kiếm đang bò vậy, ngưa ngứa, cực kỳ khó chịu, rất muốn gãi một chút, nhưng lại không dám.

- Lão công, anh mau vào đi, Chỉ Nhược chịu không nổi nữa.

Triệu Chỉ Nhược chịu không nổi nói, vừa dứt lời, cây gậy của Tần Thiên mạnh mẽ tiến vào tiểu huyệt của nàng thám hiểm.

- A!

Triệu Chỉ Nhược lập tức kêu thảm một tiếng, bởi vì cái kia của Tần Thiên rất lớn, mặc dù nơi đó của nàng ra nhiều nước, nhưng vẫn bị Tần Thiên mạnh mẽ xông tới, thật là vô cùng đau đớn.

- Lão công, anh nhẹ một chút, đau quá.

Triệu Chỉ Nhược nhíu mày nói.

Tần Thiên nghe thế, liền từ từ chuyển động, Triệu Chỉ Nhược cảm giác được một trận sungsướng, cảm giác hưởng thụ truyền từ dưới lên, liền mạnh mẽ phồi hợp, đưa đẩy cặp mông căng tròn với cây gậy của Tần Thiên.

- Ưm… A… Sướng… Sướng quá… Dùng sức… Dùng sức nữa đi… Lão công, em yêu anh, yêu anh chết mất.

Triệu Chỉ Nhược hô lớn, hai tay chống lên bồn rửa tay, cùng Tần Thiên đưa đẩy, cặp mông cùng bầu ngừng không ngừng lắc lư rung động…

Tần Thiên nhìn cặp ngực lớn kia, lập tức từ phía sau bóp tới, dùng sức xoa nắn làm cho hai trái bưởi của Triệu Chỉ Nhược biến thành muôn hình vạn dạng.

- A… Lão công, dùng sức nữa đi… Chỉ Nhược muốn… Dùng sức!

.

- Không thành vấn đề!

Tần Thiên nói, vừa nói vừa dùng cây gậy lớn tiến công, nhất thời, trong phòng tắm vang tiếng va chạm bành bạch.

- A…A…Sảng khoái… Thật sướng… Lão công, em yêu anh!

Triệu chỉ nhước hồ ngôn loạn ngữ(ăn nói linh tinh) hô lớn, vẻ mặt vô cùng sung sướng.

Trong phòng tắm, một trận xuân ý dạt dào.

- A!

Không biết qua bao lâu, Triệu Chỉ Nhược cùng Tần Thiên quát to một tiếng, cùng đạt lên đỉnh. Triệu Chỉ Nhược cơ hồ sắp hôn mê, quá sung sướng, nàng không biết mình đã lên đỉnh bao nhiêu lần nữa.

- Thế nào rồi? Lão bà,công phu của anh có được không.

Tần Thiên đắc ý nhìn Triệu Chỉ Nhược mềm nhũn như đống bùn nói.

- Ưm…lão công…anh thật lợi hại…Chỉ Nhược… Chỉ Nhược sắp chết rồi!

Triệu Chỉ Nhược thở không ra hơi nói, Tần Thiên nhất thời cực kỳ đắc ý.

- Lão đại, thằng nào tìm anh kìa….!

Đột nhiên điện thoại trong quần Tần Thiên vang lên, hắn buông lỏng Triệu Chỉ Nhược ra, với tay lấy điện thoại trong túi quần đang treo trên giá, không cần nhìn lập tức nhận điện thoại.

- Cái gì? Tao lập tức tới.

Vừa nghe thanh âm bên kia điện thoại, Tần Thiên lập tức hét lớn.

- Sao vậy lão công?

Triệu Chỉ Nhược lập tức hỏi.

- Vừa mới xảy ra chuyện, anh phải đi ra ngoài một chút.

Tần Thiên vừa nói liền vội vàng mặc quần áo vào, lấy khăn lông lau khô tóc, ngay sau đó liền chạy ra ngoài.

Bạn đang đọc Sống Cùng Biểu Tỷ (Dịch) của Tô Phái
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Vạn.Lý.Độc.Hành
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 730
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự