Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 234 Chương 235: Triệu Chỉ Nhược Rời Đi

Bạn đang đọc Sống Cùng Biểu Tỷ (Dịch) của Tô Phái

Phiên bản Dịch · 1454 chữ · khoảng 5 phút đọc

Không biết qua bao lâu, Tần Thiên cũng tỉnh lại. Cảm giác cả người một trận đau nhức. Đầu choáng váng rồi lại ngã xuống. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, khắp nơi là thi thể của bầy Lang Yêu. Nằm trong số đó có một đầu Lang to lớn nổi trội hơn cả. Chính là đầu Lang Vương đã chết Tần Thiên kiểm tra một chút tình trạng của mình. Thân thể bị chút nội thương, trong đan điền năng lượng đã khô cạn. Cơ hồ không còn sức để đứng dậy.

- Mẹ kiếp, ta lại đem bọn chúng chém chết hết a!

Tần Thiên nhìn thi thể Lang Yêu ở xung quanh lầu bầu nói. Trong trí nhớ của mình, hắn chỉ biết mình lao vào bầy Lang này liều mạng một trận. Còn cụ thể như thế nào thì hắn không tài nào nhớ được. Khi đó ý thức như bị cái gì đó thao túng, trong đầu chỉ nghĩ tới giết chóc. Thấy máu tươi vô cùng hưng phấn. Tần Thiên lúc đó giống như đã trở thành một người khác vậy.

Hắn suy nghĩ một chút rồi sau đó bắt đầu tu luyện. Đồng thời hấp thu linh khí trong thiên địa vào cơ thể mình. Ước chừng nửa giờ trôi qua, thân thể dần dần bớt đau nhức. Nhưng vẫn không khôi phục được tới trạng thái ban đầu. Bất quá, giờ thì hoạt động, đi lại ngon rồi.

Tần Thiên đứng lên, cầm khảm đao hướng tới Lang Vương. Tần Thiên cầm đao rạch từ miệng nó, men theo khóe miệng mở tung đầu nó ra. Sau đó, moi từ trong đầu nó ra một viên nội đan to bằng quả trứng gà. Viên nội đan này so với viên nội đan lần trước hắn lấy được, không sai biệt lắm. Trên viên nội đan có ngân quang tỏa sáng Cầm lấy nội đan rồi ngồi xuống, bắt đầu hấp thu năng lượng trong nội đan. Mất khoảng một canh giờ, đem năng lượng trong nội đan hấp thu hết. Nội đan cũng biến thành phấn vụn theo gió bay đi. Tần Thiên cũng vì thế mà trở lại thời kỳ đỉnh phong, cơ hồ có cảm giác sắp đột phá - Hô! Thật là thoải mái a!

Tần Thiên thở ra một hơi, nhìn lại vết thương trên người toàn bộ cũng biến mất không dấu vết. Hấp thu nội đan của Lang Vương giúp cho hắn khôi phục rất nhanh.

- Đúng rồi, ta nghĩ nên đi lấy Huyết Lang hoa rồi.

Tần Thiên nghĩ tới Huyết Lang hoa trong hồ, cho nên liền xoay người hướng hồ nhỏ bên kia chạy tới. Ở trong đó, Huyết Lang hoa đã hoàn toàn nở ra. Cánh hoa một màu đỏ kiều diễm mà ướt át.

Tần Thiên nhìn hồ nước thầm nghĩ - Mẹ nó, nơi này có hay không có quỷ ẩn núp. Phải thử mới được. . Quay đầu, tay nắm lấy một thi thể Lang Yêu ném xuống. Xem một chút nơi này có xuất hiên điều gì khác lạ hay không.

Thi thể của Lang Yêu rất nhanh chìm xuống hồ, qua một phút cũng không có điều gì bất thường xảy ra. Tần Thiên yên lòng, lập tức xuống nước hướng tới Huyết Lang hoa. Tới gần, hắn liền giơ tay ngắt lấy. Sau đó, xoay người bơi trở lại bờ.

Cầm Huyết Lang hoa trong tay, Tần Thiên thầm nghĩ.

- Mùi thơm quá, đối với tu luyện của ta có trợ giúp rất lơn a!

Cảm giác có một cỗ lức lượng kỳ dị từ Huyết Lang hoa tản mát ra. Tần Thiên thử hấp thu một chút, liền nhận thấy có thể trực tiếp hấp thu chuyển hóa thành năng lượng. Bất quá, Tần Thiền chỉ hấp thu một chút chứ không tiếp tục, sợ nó lại giống như nội đan yêu thú hóa thành tro bụi thì thật phiền toái.

- Tốt, trước tiên lão tử đem tất cả nội đan cho vào túi đã.

Tần Thiên lầu bầu nói, đem Huyết Lang hoa để qua một bên. Sau đó, liền cầm lấy khảm đao bắt đầu moi nội đan ra.

Tất cả đầu Lang Yêu đều bị Tần Thiên đập nát. Nội đan được lấy đem cất cùng chỗ với Huyết Lang hoa. Tính sơ sơ cũng lấy được khoảng chín mươi bốn viên.

- Mẹ nó, đây thật giống Dạ Minh Châu a, nếu đem đi bán thì kiếm bội tiền.tha hồ mà mua iphone sh tán gái Đưa mắt nhìn một đống lớn ngân quang chói mắt. Tần Thiên đem chiếc áo T-shirt cởi ra làm cái túi. Đem toàn bộ nội đan cùng Huyết Lang hoa bỏ vào trong đó. Đang định quay trở về hắn liền nhớ tới mấy bác nòng nọc thích ăn nhất là thịt cầy, mà loại cầy thành tinh thì thịt thôi rồi. Hắn quay lại sách theo con Lang Vương. Hắn nghĩ lần này hiếu kính với mấy bác nòng nọc quả này kiểu gì các bác chả cho được ăn bom. Sau đó, trở về truyền tống trận, cầm tinh thạch bóp nát. Vài giây sau, không gian một vặn vẹo mang theo tên mặt giặc tt biến mất Sau một khắc, Tần Thiên lại một lần nữa xuất hiện trên đỉnh núi.

- Ba Ba Ca, ta đã làm xong rồi.

Tần Thiên cầm trong tay Huyết Lang hoa, hướng phía Ba Ba Ca giơ lên. Thuận tiện đem một đống lớn nội đan bỏ ra, làm nó rơi đầy đất.

- Chúc mừng chủ nhân, thành công thông qua khảo hạch lần thứ nhất. Lại còn kiếm được một số lượng lớn nội đan. A! còn có thịt cầy ngon thế.

Ba Ba Ca nói.

- Ừ,con cầy này hiếu kính với mấy bác nòng nọc đấy. Không có phần của chú đâu. Ta ra ngoài trước.

Tần Thiên đem Huyết Lang hoa cùng nội đan lưu lại trên mặt đất. Ngay sau đó, tâm vừa động liền biến mất ngay tại chỗ. Một khắc sau, liền trở lại bên trong phòng mình.

Trời cũng đã gần sáng hẳn, Tần Thiên tìm quần áo đi tắm. Còn quần áo bẩn thì bỏ vào máy giặt. Còn con cầy thì định bụng lúc nữa trời sáng sẽ mang đi biếu mấy bác nòng nọc.(biên : chém kinh vãi cả dg) Tắm rửa xong, Tần Thiên thấy còn thời gian liền đi chuẩn bị bữa sáng cho hai người Tiêu Du cùng Lý Phỉ Nhi ăn. Ánh mắt vô tình lướt qua cửa phòng của Triệu Chỉ Nhược. Hắn nhìn thấy cửa phòng khép hờ. Tần Thiên đang nhớ lại chuyện buổi tối hôm qua, cho nên liền hướng phòng Triệu Chỉ Nhược đi tới, xem một chút nàng trở lại chưa.

- cốc cốc. Có ai trong đó không?

Tần Thiên gõ nhẹ cửa hỏi.

Bên trong không có thanh âm hồi đáp. Tần Thiên cầm cửa đẩy nhẹ ra, hướng bên trong phòng nhìn một chút. Vừa nhìn, nhất thời kinh hãi, trong phòng đồ đạc không còn một cái nào. Chăn đệp được gấp chỉnh tề. Hành lý cùng quần áo của Triệu Chỉ Nhược không lưu lại cái nào. Thật giống như căn phòng chưa bao giờ có người ở qua. Bất quá, bên trong vẫn còn lưu lại mùi thơm trên người Triệu Chỉ Nhược.

- Cô nàng này đã rời đi rồi sao?

Tần Thiên thầm nghĩ, sau đó đi vào nhìn chung quanh một lần. Nhìn trong tủ quần áo một chút, không thấy cái gì củaTriệu Chỉ Nhược.

- Chuyện gì xảy ra?

Tần Thiên có chút nghi ngờ. Nhưng lại nhìn thấy dưới chiếc đèn bàn có kẹp một phong thư. Cầm lên nhìn, bên ngoài viết “Gửi Tần Thiên”. Hắn mở ra, bên trong có một trang giấy viết mấy dòng cho hắn.

Trang thư viết rất đơn giản, chỉ nói cho Tần Thiên biết. Hắn không cần nàng, nàng liền rời đi. Nhưng nhìn lại phía trên chữ có chút nước đọng. Giống như nàng vừa viết vừa khóc vậy.

- Cô nàng này làm cái gì vậy a?

Tần Thiên nhìn thư, hoàn toàn không giải thích được. Triệu Chỉ Nhược tìm tới đây vẫn chưa đạt được mục đích mà đã vội vàng rời đi. Tần Thiên có cảm giác mình thật có lỗi với cô ấy. Lần trước, hai người ở trong phong cùng nhau. Tần Thiên đã được nhìn toàn bộ hàng của nàng. Tần Thiên trong lòng vẫn còn cảnh giác với nàng, nhưng nàng cứ vậy mà đi lại làm cho hắn có cảm giác như mất một thứ gì đó quý giá

Bạn đang đọc Sống Cùng Biểu Tỷ (Dịch) của Tô Phái
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Vạn.Lý.Độc.Hành
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 417
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự