Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 198 Chương 198: Đánh chết (4)

Bạn đang đọc Sống Cùng Biểu Tỷ (Dịch) của Tô Phái

Phiên bản Dịch · 2265 chữ · khoảng 8 phút đọc

- "Không muốn làm gì hết, chỉ muốn các ngươi đưa tiền." Lão bản nói.

- "Không có tiền, mà ngay cả có tiền cũng sẽ không cho ông, đây rõ rang là lừa gạt, cướp bóc trắng trợn!!" Dư Kiều cả giận chỉ vào mặt lão bản mà nói.

- "Hừ! Gài đám các ngươi thì thế nào a, các ngươi không có tiền trả, vậy thì ở lại, đừng hòng nghĩ đứa nào được rời đi!" Lão bản nhìn Dư Kiều lạnh lùng nói, giọng điệu vô cùng lớn lối, hiển nhiên đây chẳng phải lần đầu tiên lão làm như vậy.

- "Ông…" Dư Kiều bị lão bản nói như vậy, tức không biết nói cái gì cho phải, Tần Thiên đứng lên, đem tay Dư Kiều hạ xuống, để cho nàng đừng kích động.

- "Hừ! Ba chục ngàn, ba mao tiền tao cũng không cho mày, chúng ta đi!" Tần Thiên nhìn lão bản cười lạnh nói, nói xong cũng kéo tay Dư Kiều muốn rời đi, hắn liếc mắt một cái liền nhìn ra, lão bản thuần túy chính là muốn lừa đảo, người như thế phải được một giáo huấn thật tốt.

- "Hừ! Muốn chạy, bắt tụi nó lại cho tao!" Lão bản lập tức hô, ngay sau đó hai người Tần Thiên đều bị đuổi theo. Truyện được copy tại Truyện FULL - "Hừ! Chết đi!" Tần Thiên quát lạnh, mạnh mẽ nhấc chân đạp về hướng một tên đang lao tới, một đạp ngay giữa bụng, trong nháy mắt liền đem người này văng ra ngoài, trực tiếp đập vào một cái ghế nằm cách đó không xa, đem cái ghế đập nát, té trên mặt đất mà hét thảm.

Những người khác đều bị một cước này của Tần Thiên làm cho giật mình, không nghĩ tới Tần Thiên trông vậy mà quá mạnh mẽ, nhưng cả đám người rất nhanh phục hồi lại tinh thần, trực tiếp cầm lấy vũ khí trong tay mà lao vào chào hỏi Tần Thiên.

- "Em qua bên kia đi, đừng để bị ngộ thương!" Tần Thiên nhìn Dư Kiều nói, một tay đẩy nàng đi qua chỗ an toàn, rồi ngay sau đó lại mạnh mẽ lao vào đám người đang xông đến, Tần Thiên hôm nay đột phá, đang lo không biết lấy ai ra luyện tay được để mà kiểm nghiệm một chút thực lực, không có nghĩ tới đám tay chân này lại chủ động tìm tới cửa cho mình luyện tay, Tần Thiên dĩ nhiên sẽ không cự tuyệt.

- "Hừ! Đi chết đi!" Tần Thiên nhìn gã tay cầm dao phay quát, mạnh mẽ xuất thủ, chụp chính xác vào cổ tay, tay phải đấm mạnh vào mặt hắn, trong nháy mắt liền đem cả người hắn đập bay ra ngoài, khuôn mặt cũng bị Tần Thiên đập đến nỗi máu tươi văng khắp nơi, té trên mặt đất kêu thảm.

Liền sau đó, Tần Thiên lại hướng một tên khác mà xông đến, mạnh mẽ tung ra một cước vào hạ bộ của hắn mà chào hỏi. "AAAA!" Trong khoảnh khắc, gã này phát ra tiếng kêu kinh thiên thảm thiết, cả khuôn mặt cũng trắng bệch, Tần Thiên một mặt đưa chân từ giữa hai chân của hắn rút ra, một mặt khác tung ra một cước vào lồng ngực, đạp hắn bay luôn ra ngoài, trực tiệp làm cho vài cái xương xương cũng gãy lìa, cả người phun máu ngất đi, dao găm cũng rớt lại trên mặt đất.

- "Được, đánh chết tụi nó!" Dư Kiều đứng bên ngoài cao hứng gào thét.

- "Nhanh lên, tụi bay cùng lên đi, đánh chết nó!" Lão bản đầu trọc thấy Tần Thiên có thể đánh nhau tốt như vậy, nhìn ba người của mình nhất thời bị phế đi, trong lòng cũng có chút luống cuống, người của hắn cũng là đám chuyên đánh nhau a, thế nhưng lại bị Tần Thiên dễ dàng cho đi tàu bay, thân thủ Tần Thiên không bình thường a.

Những người còn lại nghe được lời lão bản nói…, lập tức cầm lấy vũ khí, từ tứ phía lao về phía Tần Thiên, toàn bộ đều vung tay hướng đầu của Tần Thiên mà chào hỏi. "Ầm!" Bất chợt, Tần Thiên đột nhiên tăng tốc, giống như ảo ảnh, hiện ra ngay trước mặt một tên, tung ra một cước đá vào bụng, tên này nhất thời giống như quả đạn pháo, bay ra ngoài, cái bàn cũng bị đập mà gãy đổ, ngã xuống đất không biết sống chết ra sao.

- "Tuyệt, Tần Thiên cố lên, đánh chết tụi nó đi, cái bọn dám lừa đảo bố mày!" Dư Kiều lại hưng phấn hô lớn, vỗ tay kịch liệt, thật giống như đang xem biểu diễn, Tần Thiên cũng cảm thấy hết chỗ nói, cô nàng này thuộc loại thấy đánh nhau không biết sợ, ngược lại còn cao hứng như thế, đây còn là con gái sao chứ.

Tần Thiên một cước giải quyết một tên, ngay tức khắc không chút chần chừ đưa tay chụp lấy mặt một tên đang lao đến, nhất thời tên này liền bị Tần Thiên đưa ra phía sau, ngay khi hắn còn chưa kịp phản ứng, những tên khác vốn tính đánh lên người Tần Thiên thì toàn bộ đếu đánh lên người hắn, nhất là một cái chảo, trực tiếp đập cho đầu óc chim sao bay đầy, phân biệt chẳng nổi đông tay nam bắc nữa, Tần Thiên buông tay, hắn liền ngã ngay ra đất.

Lão bản đầu trọc đứng bên cạnh thấy tình huống người của mình dường như đánh không lại Tần Thiên, lập tức liền lấy điện thoại ra gọi người đến trợ giúp.

- "Tụi mày đến đây!" Tần Thiên nhìn bốn tên còn lại lạnh lùng nói, rồi mạnh mẽ vọt đến gần tên đang cầm chảo, một tay đoạt lấy cái chảo, và ngay sau đó dùng luôn cái chảo hung hăng đập vào đầu hắn. "Boooong!" Một tiếng nổ tung, tên này bị Tần Thiên cho một chảo, trực tiếp bị nện nằm lăn ra đất, bên cạnh đó, một tên đang tính xông đến, nhìn Tần Thiên đập một phát khiến đồng bọn mình hôn mê bất tỉnh, không khỏi ngừng lại một chút, kết quả cũng bị tương tự, Tần Thiên cho cái chảo tiếp xúc thân mật lên khuôn mặt hắn, trực tiếp đập trúng làm cho cổ hắn cũng lệch, hai người còn lại thấy nhiều đồng bọn bị Tần Thiên đánh cho bỏ mình, mà sợ hãi lui về sau, không dám tiến lên nữa.

- "Khách khách, vật này dùng để đánh người thật đúng là thoải mái, nếu để cho Thiên Bang mỗi người đều cầm cái chảo mà đi đánh nhau, không biết là thành cái dạng gì đây." Tần Thiên thầm nghĩ, hơn một trăm người cầm chảo trên tay đi đánh nhau, có thể còn chưa kịp đánh nhau, đối phương đã cười chết rồi a.

- "Lên đi…, mau xông lên đi, ta nuôi các ngươi làm gì không biết a, thật là lũ vô dụng mà!" Lão bản cả giận nói.

- "Đúng đấy, mau lên đi, sợ cái gì chứ, Tần Thiên anh cũng xông lên đi…, đánh chết tụi nó, dùng nồi mà đập đầu tụi nó đi!" Dư Kiều đứng bên cạnh hưng phấn nói, Tần Thiên chỉ còn biết nhìn nàng một hồi mà im lặng.

- "Qua đây, sợ cái gì a, tao còn chưa có chơi đủ mà, tới đi!"

Tần Thiên nhìn ba người bọn hắn mà nói, quơ quơ cái chảo trong tay, bộ dáng thoạt nhìn cực kỳ buồn cười.

- "Nhanh đi, đánh chết nó, cố gắng chịu đựng, đợi chút bọn Tiểu Tứ sắp đến rồi." Lão bản trốn phía sau hai người này mà hô.

- "Một mình ông đi đi!" Có hai người cùng kêu lên, đẩy mạnh làm lão bản trực tiếp hướng Tần Thiên mà lao tới, Tần Thiền vừa nhìn thấy liền mừng rỡ, lập tức nắm chặt cái chảo, hướng đầu lão bản mà mạnh mẽ đập tới. "Bành" "Aaaa!" Một thanh âm vang lên cùng với tiếng hét thảm, đầu lão bản bị Tần Thiên cho một chảo lập tức bị sưng phồng lên, trong nháy mắt một cục máu đỏ đội lên, nhưng ngay sau đó liền biến thành màu đen, cả người lão bản cũng ngã trên mặt đất, ôm đầu kêu thảm thiết, mà bên cạnh đó hai tên còn lại cũng bị hù run rẩy.

- "Thế nào, tụi mày còn muốn tới sao!" Tần Thiên nhìn hai tên còn lại nói, hai tên này trực tiếp ôm nhau, nhìn Tần Thiên khẩn trương mà nói: "Không… không cần, không cần đâu." - "Hừ! Lần này tao tạm thời bỏ qua cho tụi mày, lần sau còn để tao gặp nữa, tao phế!!" Tần Thiên lạnh lùng nhìn hai tên còn lại nói, hai tên này liền gật đầu tỏ vẻ không dám.

- "Tần Thiên, em cũng muốn chơi!" Dư Kiều vừa đi qua…, trực tiếp cầm cái chảo trong tay Tần Thiên, mà lão bản đang nằm trên mặt đất vì thế mà ăn một bữa chảo gõ thịnh soạn, cứ mỗi lần là đem hết toàn lực, trong miệng còn mắng, chơi bà à, hãm hại bà à, bà đánh chết mày.

- "Con mẹ nó, tàn bạo vậy sao!" Tần Thiên nhìn Dư Kiều hô.

- "Đứa nào dám quấy rối ở đây!" Đúng lúc này giọng nam cực kỳ bén nhọn mạnh mẽ từ cửa truyền vào, Tần Thiên liền nhìn ra, ở cửa đang đi vào là hai mươi tên lưu manh đang cầm khảm đao, cầm đầu là một tên tóc dài nhìn giống như nữ nhân, rất gầy, thật giống như dân nghiện, tay phải cầm một thanh khảm đao, tay trái ngắt Lan Hoa Chỉ, với tạo hình này, cực kỳ phong cách.

- "Tứ gia, ngài tới rồi, mau, mau đánh chết bọn chúng, chính hai người chúng nó đánh lão bản đấy!" Hai tên còn lại lập tức hướng tên Lan Hoa Chỉ chạy tới, chỉ vào hai người Tần Thiên nói.

- "Khốn nạn, lại dám đánh anh tao, muốn chết!" Lập tức Lan Hoa Chỉ dậm chân giận dữ nói, thanh âm ái nam ái nữ, động tác lại cực kỳ bánh bèo, làm cho Tần Thiên và Dư Kiều da gà cứ nổi cuồn cuộn lên một trận.

- "Dcmn, người anh em, mày là nam hay là nữ vậy, nói chuyện có thể bình thường một chút không đó, hù chết tao rồi!" Tần Thiên nhìn tên Lan Hoa Chỉ kia nói.

- "Hừ! Lại còn dám mắng tao, chơi chết nó!" Lan Hoa Chỉ hừ lạnh một tiếng nói, vừa nghiêng đầu một cái thật giống như bánh bèo, rồi Lan Hoa Chỉ liếc nhìn về phía Tần Thiên một chút, động tác này, giọng điệu này, làm Tần Thiên cùng Dư Kiều thiếu chút nữa cũng phun ra.;

- "Tần Thiên, nhanh đánh chết hắn đi, vì nhân dân trừ hại, thật là kinh khủng mà." Dư Kiều hướng về Tần Thiên mà nói, cả người da gà cũng rụng đầy đất rồi.

- "Không thành vấn đề, ta liền trừ cái tên yêu nghiệt này!" Tần Thiên lập tức nói, ôm Dư Kiều hung hăng hôn một cái, rồi ngay sau đó nhanh chóng lao tới hướng đối diện mà đánh giết.

Những tên lưu manh đang đứng đối diện cũng lao vào, khảm đao sắc bén cầm trong tay, trực tiếp hướng tới đầu Tần Thiên mà chào hỏi. "Chết!" Tần Thiên quát lạnh một tiếng, liền đem một quyền cấp cho một tên đang lao tới, giành lấy khảm đao của hắn, rồi ngay sau đó lao vào trong đám người đấm đá lung tung, khảm đao lướt qua người lũ lưu manh, trong nháy mắt, máu tươi văng khắp nơi, trên mặt đất nháy mắt đã ngã xuống mười mấy người, tất cả đều bị khảm đao trên tay Tần Thiên chém, nằm mặt đất mà kêu la thảm thiết.

Cái tên Tiểu Tứ kia còn chưa kịp phản ứng, khảm đao của Tần Thiên đã gác trên cổ hắn rồi.

- "Mày đó, lại còn trang điểm!!" Tần Thiên nhìn Tiểu Tứ giật này mình hô, thằng khốn này còn vẽ mắt nữa.

- "Hừ! Không được sao!" Tiểu Tứ nhìn Tần Thiên hừ lạnh nói, đang nói nói, nhất thời có một mùi thum thủm từ sâu bên trong bốc lên, có thể thấy loáng thoáng trên hàm răng hắn còn vài cọng rau hẹ còn đang phiêu động.

- "Bà mẹ nó, thật kinh dị mà, đi chết đi!!" Tần Thiên cả giận nói, một cước hung hăng đạp lên người Tiểu Tứ, trong nháy mắt đem "nàng" đạp bay ra ngoài, trực tiếp văng xa hơn mười thước, đem cái bàn cũng đập bể đôi.

- "Thối chết được, thối chết được!" Tần Thiên cau mày hô lớn, vội vàng trở lại bên người Dư Kiều.

- "Hay là chúng ta đi thôi!" Tần Thiên nhìn Dư Kiều nói, nói tới đây liền lôi kéo Dư Kiều rời đi, những tên côn đồ cắc ké còn lại không có một người nào dám tiến lên ngăn trở, nhìn Tần Thiên rời đi thật xa mới vội vàng đi qua xem lão bản của mình như thế nào.

Bạn đang đọc Sống Cùng Biểu Tỷ (Dịch) của Tô Phái
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Vạn.Lý.Độc.Hành
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 685
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự