Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Tiêu chuẩn chọn chồng của phụ nữ

Bạn đang đọc Sống Chung Sau Ly Hôn của Hồ Tiểu Mị

Phiên bản Dịch · 4411 chữ · khoảng 16 phút đọc

Đến trưa hai người mới tới được đập nước.

Hứa Phóng là bạn hồi trung học của Cố Nguyên, hai người chơi với nhau rất thân. Sau khi tốt nghiệp đại học, Hứa Phóng làm việc tại cơ quan chính quyền của Bình Thành, sau đó chuyển sang kinh doanh về nuôi trồng thủy hải sản, công việc càng lúc càng lúc thuận lợi, quy mô ngày càng lớn, cuối cùng là nơi để cho cả lớp thường tụ tập vui chơi. Hàng năm tết đến, anh thường kéo bạn bè tới đây hội họp.

Hai người vừa xuống xe thì giọng nói sang sảng của Hứa Phóng đã vang lên: “Họ Cố kia! Không nể mặt tôi à, muộn thế mới đến!”

“Em lái xe như bay ấy, còn nói em muộn à?”

Cố Nguyên bắt chặt tay người đàn ông đang sải bước tới, Hứa Phóng đau quá nghiến răng: “Ui, thằng này ra tay quá ác độc.”

Tô Dao lúc này mới từ trên xe bước xuống, đứng ở đó, mở to mắt nhìn cảnh tượng này.

Hứa Phóng dời ánh mắt sang người Tô Dao, đập đập vai Cố Nguyên: “Em dâu đấy à? Vợ cậu đẹp thật, cậu này được.”

Cố Nguyên cười cười, bước qua nắm tay Tô Dao cùng đi về phía đập nước.

Đập nước lúc này là cả một vùng hoang lạnh, các cây đều đã rụng hết lá, chỉ còn trơ lại cành khẳng khiu, xung quanh trắng xóa là tuyết. Trên mặt đất, tuyết đã được quét dọn sạch sẽ, để lộ ra nền đá màu xanh xám. Từ đập nước này có một con đường lớn nghiêng nghiêng dẫn lên phía trên là nhà ở.

“Anh ở đây thế nào?”

Hứa Phóng chỉ xung quanh: “Trước đây anh thuê nơi này để nuôi cá, bây giờ anh mua cả ngọn đồi này rồi, chuẩn bị phát triển thành khu resort. Bây giờ đã xây xong, vì vậy mới mời bạn bè tới chơi rồi góp ý cho anh luôn.

“Được ạ! Càng đông vui càng tốt, sao nhìn đâu cũng thấy nhiều tiền thế này.”

Cố Nguyên không nhịn được, cất tiếng đùa.

Ba người đi lên trên, chưa kịp vào đến đại sảnh thì đã nghe thấy tiếng huyên náo bên trong. Hứa Phóng lắc đầu: “Bọn này đang đánh mạt chược ở trong phòng, đợi chút em đưa em dâu vào chơi cùng.”

“Vâng.”

Cố Nguyên đưa tay kéo Tô Dao vào trong lòng mình: “Chúng mình lên xem đi.”

Khách sạn nhỏ của Hứa Phóng tuy không lớn nhưng bày trí rất tinh tế và sạch sẽ, gồm năm tầng, ba tầng phía trên dành cho khách, tầng một là đại sảnh, tầng hai là phòng hội nghị và phòng ăn. Mọi người đều đang tập trung ở lầu hai để đánh mạt chược nhưng vì tầng một và tầng hai thông nhau nên họ có thể thấy được không khí náo nhiệt đó.

“Ôi, đây không phải là Cố Nguyên chứ! Lâu quá không gặp, lâu quá không gặp.” Hai người vừa lên tầng thì có một cậu bạn cùng lớp chạy qua nhiệt tình chào hỏi. Cố Nguyên vòng eo Tô Dao, giới thiệu với cô.

Không ngờ mọi người tới tụ họp lần này lại nhiều như vậy, vừa nhìn thấy đã thấy khoảng bốn, năm mươi người.

“Cùng với dòng chảy của thời gian, đội ngũ cách mạng của lớp ta đã lớn hết rồi.”

Hứa Phóng lấy một chén trà nóng, tự tay mời Tô Dao, Tô Dao vội cảm ơn rồi đón lấy. Hứa Phóng quay sang ngồi cạnh Cố Nguyên: “Trước đây họp lớp toàn là một lũ chưa vợ, bây giờ thì toàn đưa gia đình theo.” Hứa Phóng nói rồi nhìn Cố Nguyên: “Anh hỏi chú, hậu duệ nhà chú đâu? Tại sao bông hoa của tổ quốc mà hôm nay chú không dẫn tới.”

“Ông bà nội không nỡ, để ở nhà rồi.” Cố Nguyên cười cười.

Hứa Phóng gật đầu: “Cũng được, vậy vợ chồng cô chú tới đây thì chơi cho hết mình nhé.”

Đang nói thì một bạn học khác là Tôn Mai bước lại gần: “Hứa tổng, lúc nào thì chúng ta có thể bắt đầu ăn đây? ây giờ mấy giờ rồi, vợ chồng Cố Nguyên cũng tới nơi rồi, còn đợi ai nữa?”

“Ăn ăn ăn, suốt ngày ăn.” Hứa Phóng trả lời không khách khí nhưng vẫn đứng dậy bảo nhà bếp chuẩn bị khai tiệc.

Nhóm bạn của Cố Nguyên tốt nghiệp đã hơn mười năm, mọi người đều đã ba mươi rồi, cũng là lúc sự nghiệp thăng hoa nhất. Khi ăn, cả nhóm bắt đầu giới thiệu, toàn là trưởng khoa, giám đốc thậm chí đến phó cục trưởng cũng có tới hai, ba người.

Ăn xong thì trời không còn sớm nữa, cả nhóm lại hò nhau đánh bài tiếp, nhóm khác thì muốn ra ngoài ngắm phong cảnh của khu resort.

Tô Dao thích yên tĩnh, tầng hai ngập trong tiếng hò hét và khói thuốc, Cố Nguyên đành chủ động kéo cô xuống tầng rồi đi cùng tốp bạn nữ ra ngoài.

Cố Nguyên lớn hơn Tô Dao năm tuổi, thế nên đi cùng tốp bạn của anh, cô trở nên rất trẻ. Tô Dao không biết họ, thế là cứ im lặng đi bên cạnh Cố Nguyên. Cố Nguyên sợ Tô Dao bị lạnh, quay lại xe lấy chiếc áo khoác ban sáng mẹ chuẩn bị, khoác lên người cho Tô Dao rồi mới cùng đi dạo.

“Cậu xem, Cố Nguyên thật biết thương vợ, nào giống như các ông xã nhà chúng ta, tôi mà có bệnh chết ông ấy cũng không biết.”

Chị em bắt đầu không cầm được, lên tiếng trách móc, Tôn Mai bên cạnh còn chọc thêm: “Nào phải Cố Nguyên mới biết thương vợ, nếu có bản lĩnh thì cậu tìm một ông chồng lớn hơn cậu năm, sáu tuổi đi, ông ấy cũng sẽ giữ chặt cậu trong vòng tay, sợ cậu bay mất. Chúng ta lúc đầu ngu ngốc tìm cho mình ông chồng cũng chẳng lớn hơn mình bao nhiêu, cậu nói xem, ai phải nhường ai, ai phải chăm sóc ai?”

Cố Nguyên nghe vậy cười to, ôm chặt Tô Dao nhưng không nói gì.

“Trước đây thật không hiểu, tình cảm trào dâng, bồng bột nói kết hôn là kết hôn. Cậu xem, sau khi kết hôn rồi phát hiện không hợp cũng không thể tùy tiện trả lại hàng, mua nhầm thì chỉ cố mà chịu thôi.” Tôn Mai lắc đầu: “Đàn bà mà, khi còn trẻ có mấy người biết khi kết hôn phải tìm một người biết thương mình? Tất cả đều quan tâm một cách ngu ngốc, chỉ sợ mình đối với người ta chưa đủ tốt, không ngờ kết hôn rồi, cả đời này đều bán cho hắn làm trâu làm ngựa, giặt quần áo, cơm nước, sinh

Lời của Tôn Mai khiến cả nhóm được một trận cười khóc. Tô Dao khẽ cười, cúi đầu như suy nghĩ.

Đúng rồi, nếu hai người ở cạnh nhau, sống với nhau cả đời thì ngoài tình cảm còn có rất nhiều thứ khác phải quan tâm. Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên. Anh không nhìn cô, đang nheo mắt nhìn đập nước ở phía xa.

Nước ở hồ đã đóng băng, những người làm việc ở đây đã chọc mấy lỗ, một vài cậu bé ngồi ở đây câu cá. Đoàn người tới gần rồi mỗi người tản về một phía. Các chị em tò mò đi xem mọi người như thế nào rồi đứng ở đó buôn chuyện, trêu đùa.

Cố Nguyên kéo Tô Dao đang đi cạnh, định tìm nơi nào đó ngồi xuống, quay sang nhìn cô: “Em buồn không?”

Tô Dao mỉm cười lắc lắc đầu. Cố Nguyên đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa trước trán cô: “Mình ở đây một đêm, sáng sớm mai sẽ về.”

Bất luận là lúc nào anh cũng chăm sóc cô tỉ mỉ. Tô Dao khẽ gật đầu, trái tim cô mềm ra vì cảm động.

“Vợ chồng cậu dính nhau quá, cố tình chọc ghẹo chúng tôi phải không?”

Tiêu Vân đi lại gần, trợn mắt nhìn Cố Nguyên, kéo Tô Dao vào tốp chị em: “Vợ cậu bọn tôi dắt đi rồi, cậu đứng đó mà đợi.” Nói vừa dứt lời, cô vỗ vỗ vào tay Tô Dao: “Đi với chị, bọn chị sẽ nói cho em nghe những chuyện rất hay về cậu ấy.”

“Ê.” – Cố Nguyên dở khóc dở cười – “Làm vợ tôi sợ quá chạy mất thì các cô không xong với tôi đấy.”

“Chúng tôi đều đã kết hôn bao nhiêu năm rồi, sợ gì hả.”

Tiêu Vân quay lại ăn miếng, trả miếng Cố Nguyên. Tô Dao chẳng còn cách nào khác, đành để bị kéo đến ngồi bên cạnh các chị đang uống trà, ăn lạc.

Hai người chơi bên hồ cả chiều. Cố Nguyên đi câu cá, Tô Dao thì nghe họ kể về chuyện trước đây của Cố Nguyên. Thi thoảng anh quay đầu sang nhìn cô cười cười, Tô Dao cảm thấy tim mình khẽ run lên, có một cảm giác kỳ lạ khó din tả bằng lời. Dường như người đàn ông trước mặt và mình là một đôi vợ chồng thật sự, đang trải qua cuộc sống hạnh phúc giản đơn: cùng về nhà đón tết, cùng trông con, cùng đi họp lớp với bạn bè, cùng nhau đối mặt với những việc vụn vặt đổ vỡ trong cuộc sống.

Đây có lẽ là những thứ mà cô cần?

Buổi tối ăn cơm xong, Hứa Phóng phân phòng cho mọi người. Cố Nguyên và Tô Dao ở tầng thượng. Vào đến phòng, Tô Dao thở phào nhẹ nhõm, phòng ở đây là phòng hạng tiêu chuẩn, hai giường đơn, chí ít cũng thoải mái hơn nhiều so với ở nhà.

Căn phòng được thiết kế với cửa sổ hướng thiên. Tắt đèn rồi cô khẽ nằm xuống, nhìn lên trên, qua cửa sổ là cả một bầu trời sao lấp lánh.

“Đi dã ngoại không phải là không có cái hay, chí ít là buổi tối còn có thể ngắm sao.”

Cố Nguyên khẽ nói trong bóng đêm. Tô Dao “ừm” một tiếng.

Ở thành phố cũng có sao nhưng chúng đều bị che khuất bởi bê tông cốt thép, làm sao chúng ta có thể ngắm được trời đêm?

Tô Dao khẽ trở mình trong chăn, nằm cho thoải mái hơn. Đêm ở đây vô cùng yên tĩnh, dường như có thể nghe rõ tiếng thở dài và tiếng tim đập của chính mình.

Tô Dao không kìm được, khẽ quay sang nhìn Cố Nguyên.

Do căn phòng được thiết kế cửa hướng thiên nên có thể nhìn rõ đồ vật trong phòng. Mắt người sau khi quen với bóng tối có thể nhìn rõ người bên cạnh với một khoảng cách không xa. Ánh sáng mờ mờ càng làm nổi rõ khuôn mặt của anh, Cố Nguyên vốn là một người đàn ông đẹp trai, lúc này nhìn anh giống như một pho tượng.

Anh là một người đàn ông rất quyến rũ.

Có lẽ là vì lớn hơn cô năm tuổi, lại trải qua không ít khó khăn nên so với bạn bè cùng tuổi, anh trưởng thành hơn rất nhiều. Cố Nguyên bình thường có vẻ rất trầm lắng, nói ít, nhưng ở cạnh bạn bè lại rất được yêu quý.

Tô Dao nhớ tới lúc chiều, Tiêu Văn và Tô kể cho cô nghe những chuyện ngày xưa của Cố Nguyên

Lúc đó anh rất được yêu quý, các cô gái thích anh không phải là ít, nhưng anh chỉ chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong mắt anh, ngoài nhiếp ảnh, thì dường như không có gì khác. Rồi Tôn Mai nói, giọng mang chút chua xót nửa như trách móc, nửa như trêu đùa: “Nếu biết cậu ấy là người biết thương vợ như vậy, khi ấy dù gì thì cũng phải cưa bằng được.”

Nói một cách nghiêm túc, điều kiện bây giờ của Cố Nguyên cũng rất tốt.

Một người đàn ông mới ba mươi tuổi, cao ráo đẹp trai, có nhà có xe, có danh vọng, có học vấn, có sự nghiệp của riêng mình, lịch thiệp, từ anh toát ra một sức hút ấm áp. Nếu mình còn là một cô gái tuổi đôi mươi, đứng trước người đàn ông như vậy sẽ không phải suy nghĩ và phản kháng gì nữa.

Đây là lần đầu tiên Tô Dao ngắm nhìn Cố Nguyên khi đã ở một vị trí khác. Có lẽ vì quá quen thuộc nên hai người dường như có một khoảng cách mơ hồ, cô đã bỏ qua rất nhiều thứ ở anh.

Một người đàn ông xuất sắc như vậy tại sao lại chọn cô, nhất là khi biết rõ cô đã có con với người đàn ông khác?

Anh đối với cô có phải là tình cảm thực sự hay chỉ là thói quen sống cùng nhau nhiều năm qua, thậm chí từ nhỏ tới lớn, việc chăm sóc cô đã trở thành thói quen của anh?

Có khi nào Cố Nguyên sẽ gặp người anh thật sự thương yêu vào một ngày nào đó, sau đó anh quay lưng lại với cô, nói lời xin lỗi?

Cảm giác được ánh nhìn của Tô Dao, Cố Nguyên quay sang nhìn cô, thấy trọn những tình cảm phức tạp mà Tô Dao chưa kịp che dấu.

Tô Dao có chút bối rối, cười cười rồi trở mình, quay lưng lại phía anh.

Sau lưng vang lên tiếng thở dài nhè nhẹ. Tô Dao không biết tại sao tâm trạng mình lại trở nên trĩu nặng khi nghe tiếng thở dài ấy. Sau đó cô nghe thấy tiếng động nhẹ, tiếp đó, chiếc giường của anh khẽ vang lên tiếng động, rồi sau lưng?

“Em không ngủ được?”

Giọng anh ấm áp vang bên tai cô

Tô Dao cảm thấy bối rối.

“Có phải vì lạnh quá không?”

Giọng của anh lại vang lên. Hơi nóng từ hơi thở của anh quyện lấy bên tai cô, cô thấy gai gai, ngứa ngứa.

Anh nói rồi ngồi dậy, kéo chiếc chăn để sẵn đắp lên người cả hai, rồi anh ôm cô chặt hơn, hơi ấm từ người anh dường như đang đốt cháy cô.

“Dao Dao.”

Anh gọi cô từ sau lưng.

Cô hiểu rõ anh muốn gì, tim cô chợt đập loạn nhịp.

Xem ra Cố Nguyên là sự lựa chọn tốt nhất của cô, chỉ cần cô và anh bây giờ thì đối với con hay đối với cô đều tốt.

Nhưng tại sao cô không thể hạ quyết tâm?

Trái tim cô còn do dự là vì sao?

Anh đưa cánh tay đang ôm vai cô khẽ lướt xuống cổ cô, tìm lấy tay cô, đan tay vào nhau.

“Anh yêu em.”

Anh nói.

Tô Dao có cảm giác không thể chối bỏ, cảm nhận được tình cảm của Cố Nguyên giống như chiếc lưới ấm áp êm ái chụp vào cô, cô muốn thoát khỏi nhưng lại sợ làm tổn thương anh.

Anh ôm cô nhẹ nhàng.

Cố Nguyên không dám có hành động gì quá đáng, sợ sẽ làm tổn thương người phụ nữ trong lòng anh.

Anh ôm cô, trái tim anh mềm ra.

“Hay là chúng ta về Bình Thành sống?”

Cố Nguyên khẽ nói: “Phòng triển lãm của anh dù có mở ở đâu cũng giống nhau, ở đây, chúng ta trở về chắc mọi người rất vui. Anh sẽ bán nhà ở Nam Thành rồi mua một căn ở gần chỗ bố mẹ, như vậy Tô Thư cũng sẽ vui, các bạn của con bé đều ở đó.”

Tô Dao im lặng không nói gì.

Cố Nguyên dừng lại: “Nếu em đồng ý thì có thể đến công ty của bố làm, như vậy em sẽ có nhiều thời gian chăm sóc Tô Thư… cả nhà ta sẽ sống vui vẻ hạnh phúc, như vậy không tốt sao?”

Khi cô là vợ anh, anh không dám dùng một cuộc hôn nhân trao đổi lợi ích để níu giữ cô, sợ không công bằng với cô; đợi đến khi anh và cô đã li hôn, anh muốn dành lại cô, lại sợ mất đi tình cảm, khiến trái tim anh cũng vì vậy mà đau đớn.

Tô Dao không trả lời câu hỏi của Cố Nguyên.

Tiếng điện thoại phá vỡ sự yên lặng trong phòng. Là điện thoại từ nhà gọi đến, giọng mẹ Tô Dao sang sảng vang lên trong điện thoại: “Cố Nguyên, Dao Dao đâu?”

“Cô ấy đang bên cạnh con, mẹ đợi một chút.”

Cố Nguyên đưa điện thoại cho Tô Dao. Tô Dao không dám nhìn thái độ của anh, cúi đầu đón lấy điện thoại: “Mẹ.”

“Dao Dao, công ty con điện thoại tới mười mấy lần, điện thoại của con tắt máy, họ nói là muốn tìm con. Bên đó có việc gấp, muốn con quay về.”

Tô Dao khẽ nhíu mày, ngồi thẳng người dậy: “Có việc gì ạ?”

“Mẹ cũng không biết, con tự gọi điện lại đi.” Nói rồi bà đọc cho cô một dãy số dài, là số máy cầm tay của Hứa Đông Dương.

Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên. Anh đã ngồi thẳng người dậy, xoay lưng lại với cô, châm thuốc hút.

Tô Dao do dự hồi lâu, sợ công ty có chuyện thật, cuối cùng cũng quay số điện thoại của anh.

Điện thoại chỉ vang lên một hồi chuông đã có người bắt máy, giọng Hứa Đông Dương đầy mệt mỏi: “Tô Dao.”

Cô thót tim lại, dù cách như vậy nhưng chỉ cần nghe thấy giọng nói của anh là trong lòng cô đã đau đớn tê tái.

Tô Dao thở dài, cố gắng trấn tỉnh lại. Cố Nguyên ngồi trước mặt, xoay người lại nhìn cô, cô giữ giọng mình thật bình tĩnh: “Làm sao thế?”

“Em muốn nghỉ việc, chỉ còn nửa tháng cũng không ở lại ư?”

Anh đột nhiên nghe được tin xin nghỉ của Tô Dao từ phía Hàn Thụy, ngay lập tức anh hiểu vấn đề gì đã xảy ra.

Cô muốn đi.

Điều đó khiến anh cảm thấy tức giận. Anh gọi điện cho cô thì máy tắt, cuối cùng anh tra ra được số điện thoại gia đình mà cô kê khai tại phòng nhân sự, mẹ Tô Dao không hiểu sự tình bèn thông báo cho Tô Dao.

Anh đã biết rằng cô và chồng trước của cô ở cạnh nhau. Anh đã cố gắng để dành cô lại, nhưng ngoài việc đẩy cô càng xa và đứng nhìn cô với người đàn ông đó ở cạnh nhau, anh chẳng còn cách nào khác.

Tô Dao không trả lời.

“Xin lỗi em, anh xin lỗi về chuyện lần trước, là anh quá kích động.”

Người đàn ông kiêu ngạo chưa bao giờ chịu cúi đầu trước ai giờ lại xin lỗi cô.

“Về đi, Tô Dao.”

Tay Tô Dao trống không, cô quay đầu lại, chỉ thấy Cố Nguyên giật chiếc điện thoại, ném mạnh sang một bên.

“Không được đi.” Anh cất giọng trầm trầm.

Sáng sớm ngày thứ hai, Cố Nguyên đưa Tô Dao về nhà, chào tạm biệt Hứa Phóng.

Hai người tuyệt đối không nhắc đến cuộc điện thoại của Hứa Đông Dương, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì, họ vẫn quay về chuẩn bị đón Tết.

Nhà Tô Dao và nhà Cố Nguyên là những gia đình sống lâu đời ở Bình Thành, mỗi khi tết đến, bạn bè thân thích đến thăm đông đúc. Vẫn còn hơn mười ngày nữa mới tết nhưng mọi người đã đến nhà chúc Tết, biếu quà. Bố mẹ hai bên phải ở nhà để tiếp đón bạn bè. Vì vậy việc sắm sửa Tết được giao cho Tô Dao và Cố Nguyên.

Đại gia đình như gia đình họ Tô, họ Cố rất coi trọng truyền thống, chuẩn bị mua sắm hàng hóa trước khi sang năm mới là một việc rất quan trọng, lần này cũng may Cố Nguyên ở nhà, muốn mua gì thì anh sẽ lái xe trở về, đỡ tốn công sức.

Đây có lẽ là lần đầu tiên Tô Dao và Cố Nguyên cùng nhau đón tết kể từ sau khi hai người kết hôn.

Mẹ Cố Nguyên đưa cho anh một danh sách dài, bên trong có chi tiết những thứ cần phải mua. Hai người phải lái xe vài vòng đi đi về về quanh Bình Thành mới mua được hết những thực phẩm ở nơi này, còn những thứ khác thì đi siêu thị mua.

Tới siêu thị, Cố Nguyên đẩy xe, Tô Dao đi phía trước dẫn đường.

Lúc này ở siêu thị chật kín những gia đình nhỏ, họ còn đem theo con cái cùng đi, nhà nhà, người người đều chuẩn bị cho ngày tết quan trọng nhất trong năm.

Tô Dao mỗi lần lấy đồ gì đều hỏi ý kiến Cố Nguyên, có lúc anh chỉ mỉm cười nói được, có lúc anh đưa ra ý kiến phản đối, nhìn họ giống như một đôi vợ chồng trẻ tình tứ.

Tô Dao quay người đặt lại túi mộc nhĩ mà Cố Nguyên phản đối lên kệ hàng, nhân lúc anh không để ý thì kín đáo nhìn xuống.

Trong túi áo của cô, điện thoại không ngừng rung, tiếng ồn ào ở siêu thị đã át đi tiếng rung của điện thoại, Cố Nguyên không nhận ra. Nhưng tiếng rung đó giống như từng nhát dao đang xuyên vào tim cô, dần dần khiến cô cảm thấy buồn bực.

Tô Dao là người phụ nữ rất coi trọng cuộc sống gia đình. Lúc đầu, hạnh phúc mà cô mong đợi rất đơn giản, cô chỉ muốn tìm một người đàn ông để yêu, không đòi hỏi anh phải xuất sắc hay có điều kiện như thế nào, cô chỉ muốn cùng anh sống một cuộc sống bình thường.

Tô Dao khi đó nghỉ rằng có thể cùng Hứa Đông Dương đi siêu thị là cô đã có cảm giác về một gia đình.

Tô Dao khi đó cho rằng, mình nhất định sẽ lấy người đàn ông

Cô thích đi đằng trước như thế này để Hứa Đông Dương đẩy xe phía sau, hai người sẽ lựa chọn những đồ dùng thiết yếu cho gia đình bé nhỏ. Và phần lớn là hai người sẽ có ý kiến giống nhau, thi thoảng tranh cãi một hai câu nhưng sẽ nhanh chóng làm lành.

Khi đó vừa mới tốt nghiệp, điều kiện kinh tế chưa có, hai người thuê một căn phòng nhỏ để ở. Đồ dùng gia đình đều do chủ nhà để lại. Giường rất nhỏ, chỉ rộng một mét tư, khi ngủ, Hứa Đông Dương phải co người lại mới tránh không đẩy cô xuống đất vào ban đêm. Nhưng anh thích nhất là những đêm đông lạnh lẽo, ôm chặt lấy cô, dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cho cô.

Vì vậy, Tô Dao đi siêu thị, thứ cô thích nhất là chăn ga gối đệm và luôn nghĩ tới ngày hai người có một căn hộ cho riêng mình, lúc đó phải mua một chiếc giường thật lớn, sau đó trải ga thật ấm, mùa đông đến có thể nằm ôm nhau.

Không biết tại sao Tô Dao lại dừng bước trước quầy trưng bày chăn ga gối đệm. Từ sâu thẳm trong trái tim có một cơn đau nhói lên như muốn xé người cô ra.

Cô cứ ngỡ những việc đã qua đều đã trôi vào quá khứ, cho đến khi gặp lại Hứa Đông Dương cô mới phát hiện ra rằng, sự ám ảnh của anh đối với cô không hề suy giảm, vẫn nguyên vẹn như xưa.

“Xin hỏi quý khách muốn mua chăn ạ? Đây là chăn tơ tằm tự nhiên, sản phẩm vừa ra năm nay của công ty chúng tôi, mùa đông đắp vừa ấm vừa nhẹ, tuy đắt hơn một chút so với các loại chăn tơ tằm thông thường, nhưng chất lượng rất tốt.”

Cô gái bán hàng phát hiện ra Tô Dao, vội vàng bước tới giới thiệu. Cố Nguyên lập tức thấy Tô Dao có gì đó khác lạ, bước lên trước dìu cô: “Dao Dao, làm sao vậy?”

Tô Dao ngẩng đầu nhìn lên, mặt cô trắng bệch.

Tay Cố Nguyên chạm vào hông Tô Dao, tiếng rung của điện thoại chạm vào tay anh.

Thần sắc của Cố Nguyên dần dần tối đi. Anh lấy điện thoại từ túi Tô Dao, ấn vào nút từ chối cuộc gọi, nhìn qua thấy có hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ, điện thoại gần hết pin.

Cố Nguyên nắm chặt chiếc điện thoại, quay nhìn sang h đột nhiên anh tháo pin của điện thoại ra. Anh đặt điện thoại trở lại túi Tô Dao.

“Chúng ta đi thôi, đồ đạc mua cũng tương đối rồi.”

Cố Nguyên đưa tay vuốt tóc Tô Dao, không hỏi đến việc điện thoại vừa rồi. Tô Dao không nói gì, cũng không phản kháng, để mặc cho Cố Nguyên cầm tay dắt ra ngoài.

Hai người xếp hàng gần một tiếng đồng hồ mới thanh toán được. Cố Nguyên đặt tất cả đồ đạc vào cốp xe, mở cửa kéo Tô Dao ngồi lên, thắt dây an toàn cho cô rồi mới lên xe, anh nhanh chóng lái xe trở về nhà.

Bố mẹ Tô Dao đang ở nhà Cố Nguyên, bên nhà Tô Dao không có ai. Cố Nguyên dừng xe ở sân, anh không lấy đồ đạc xuống mà kéo Tô Dao đi về nhà cô. “Rầm.” Cửa được khóa lại, Cố Nguyên tiến một bước lại phía Tô Dao, đột nhiên bế bổng cô lên, bước vào căn phòng đã từng là phòng riêng của cô, anh vứt cô xuống giường. Anh tiến sát lại gần, hai tay ôm lấy cô, nhìn xuống mặt cô.

Bạn đang đọc Sống Chung Sau Ly Hôn của Hồ Tiểu Mị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự