Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 271 Chương 272

Bạn đang đọc Siêu Cấp Tiên Y của Ngũ Trí

Phiên bản Dịch · 1028 chữ · khoảng 3 phút đọc

Trương Văn Trọng suy nghĩ một chút, nói: “Trong mấy ngày này khẳng định không được, hay là ngày thứ hai tuần sau được không?”

“Được, vậy là ngày thứ hai tuần sau, chúng tôi cũng có thêm thời gian chuẩn bị.” Ngô Thủ Chí đáp. Sau đó hắn lại nói đùa: “Từ học kỳ mới bắt đầu tới nay, có nhiều người hỏi thăm tôi, chừng nào cậu sẽ giảng bài. Có thể nói nếu như cậu không giảng bài, thì chức viện trưởng y học viện của tôi đại khái sẽ bị bọn họ kéo xuống mất.”

Trương Văn Trọng vừa cười vừa nói: “Ngô viện trưởng, ông nói chuyện cũng hơi thái quá đi a?”

“Không có, không hề thái quá một chút nào.” Ngô Thủ Chí cũng cười, nói: “Phải biết rằng hiện tại lực ảnh hưởng cùng lực hiệu triệu của Trương phó viện trưởng trong y học viện còn lớn hơn so với những lão già như chúng ta nhiều.”

Sau một lúc cười đùa, Ngô Thủ Chí đưa mắt nhìn đồng hồ trên tường, nói: “À, đã đến giờ ăn cơm, không bằng để tôi mời mọi người ăn một bữa cơm được không? Coi như bồi dưỡng mọi người một chút, dù sao hôm nay mọi người đều quá khổ cực.”

Không đợi Trương Văn Trọng trả lời, Hồ Cường đi bên cạnh Ngô Thủ Chí cũng cười nói: “Ngô viện trưởng mời khách? Đây quả thật khó có được, chúng ta tự nhiên là muốn đi.” Dứt lời hắn quay đầu nhìn các bác sĩ và hộ sĩ trong phòng y tế hỏi: “Đều đi hết chứ? Không có ai không đi nha?”

“Đi! Tự nhiên phải đi!”

“Ngô viện trưởng mời khách có thể nào không đi được?”

“Thuận tiện cũng xem như đón gió cho Trương phó viện trưởng và Tô Hiểu Hồng, thực sự là tiện việc đôi đường!”

Mọi người trong phòng y tế đều cười đáp.

Trương Văn Trọng cũng cười lên, nói: “Bữa cơm này để tôi mời.”

Ngô Thủ Chí xua tay nói: “Trương phó viện trưởng, cậu cũng đừng tranh với tôi, buổi cơm tối nay tôi mời là chắc rồi, nếu như cậu muốn mời khách, sau này mời là được. Tôi nghĩ, mọi người hẳn sẽ không phản đối lời kiến nghị này của tôi chứ?”

Mọi người trong phòng y tế đều vừa cười vừa nói: “Hôm nay do Ngô viện trưởng mời khách, hôm nào lại do Trương phó viện trưởng mời, có người mời đi ăn, chúng tôi sẽ không chê ít.”

Trương Văn Trọng cũng không tiếp tục kiên trì, vừa cười vừa nói: “Đã như vậy, thôi được rồi, hôm nay để Ngô viện trưởng tiêu pha một bữa.”

“Ha ha, nên sớm như vậy, chúng ta đi thôi.” Ngô Thủ Chí vừa cười vừa nói.

Ngay khi mọi người đang chuẩn bị đi ra, lại ngoài ý muốn phát hiện bên ngoài cổng phòng y tế xuất hiện hơn mười bóng người.

“Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ vẫn còn người chạy tới tìm Trương phó viện trưởng khám bệnh?” Mọi người có chút kinh ngạc.

Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, những người kia cũng đi vào phòng y tế. Thẳng đến lúc này, mọi người mới nhận ra đó là những bệnh nhân mà Tô Hiểu Hồng cùng Trương Văn Trọng mới khám bệnh khi nãy. Nhưng làm kẻ khác càng kinh ngạc chính là trong tay những người này đều bưng chén bát hoặc nồi niêu, còn có người cầm đũa.

“Những người này đến tột cùng là muốn làm gì?”

Bao quát Trương Văn Trọng bên trong, mọi người đều thấy choáng váng, không rõ những bệnh nhân kia đến tột cùng đang có ý tứ gì.

Một bác gái tay cầm nồi đặt lên mặt đất, xoa xoa tay nói: “Bác sĩ Trương, bác sĩ Tô, các vị bác sĩ, hôm nay mọi người đều quá khổ cực, chúng tôi nghĩ qua mọi người bận rộn cả buổi chiều, hẳn đều rất mệt, đói bụng lắm, cho nên chúng tôi liền làm cơm nước đưa tới mời các vị. Tuy nói những món ăn này cũng không phải món ngon gì, nhưng đều là món ăn quê hương chúng tôi, xem như một mảnh tâm ý, còn thỉnh các vị bác sĩ không nên ghét bỏ.” Dứt lời bác gái mở nắp nồi, một hương thơm nồng nặc từ trong nồi khuếch tán bay ra.

Bác gái nói: “Tôi ở huyện Đan, canh thịt dê ở chỗ chúng tôi nổi tiếng toàn quốc, hôm nay tiết trời lạnh giá, tôi làm một nồi canh thịt dê để giải hàn cho các bác sĩ.”

“Còn của tôi, của tôi chính là món nổi tiếng tại Thành Đô a!”

“Đây là thịt dê của Thiểm Tây chúng tôi!”

“Đây là thịt heo cùng gà…”

“Đây là thịt dê nướng, thơm thật thơm, các anh là bạn tốt của người tộc Hồi chúng ta, tôi mời ăn thịt dê nướng.”

Các bác sĩ trong phòng y tế đều ngây người, tình huống như vậy bọn họ chưa từng gặp qua, trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ có chút không biết làm sao.

Trong lòng Ngô Thủ Chí cảm khái một phen, tiến đến bên người Trương Văn Trọng, nhỏ giọng nói: “Trương phó viện trưởng, chuyện này do cậu quyết định đi.”

Trương Văn Trọng suy nghĩ một chút, nở nụ cười cao giọng nói: “Ý tốt của mọi người, chúng ta làm sao có thể cự tuyệt? Tối hôm nay chúng ta cùng mọi người ăn cơm chiều tại đây! Đại thúc dân tộc Hồi, cho tôi một xâu thịt dê nướng. Tôi ngửi hương vị đã nhanh chảy cả nước bọt rồi.”

Trương Văn Trọng tỏ rõ ý tứ, mọi người trong phòng y tế cùng hoan hô lên. Lúc này liền dời bàn ghế mọi người cùng nhau ăn uống ngay bên trong phòng.

Tuy rằng gió cuối thu rét lạnh tận xương, thế nhưng trong lòng mọi người, lại thấy ấm áp vô cùng.

Bạn đang đọc Siêu Cấp Tiên Y của Ngũ Trí
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 34

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự