Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 365 Vụ án cũ (Một)

Bạn đang đọc Sỹ Đồ Phong Lưu của Đoạn Nhận Thiên Thai

Phiên bản Dịch · 2482 chữ · khoảng 9 phút đọc

Tùng Lệ Lệ có ý thức đứng ở trên cầu thang, như vậy sẽ thấp hơn Dương Phàm một chút, càng tỏ vẻ mình ngưỡng mộ hơn. Hơn nữa hơi ngẩng đầu một chút không lộ dấu vết thể hiện thứ cần thể hiện ra. Mặc dù trong mắt lãnh đạo không có ý gì nhưng cũng không thể nào tránh khỏi nhìn thấy cảnh đẹp đó.

- Như vậy thì gặp một chút đi.Dương Phàm suy nghĩ một chút rồi nói. Sau đó quay đầu bảo Lê Quý mở cửa. Tùng Lệ Lệ cười nói:- Cũng sắp hết giờ rồi, bọn họ lại đang chờ ở phòng làm việc của tôi. Hay là ngài về trước, tôi dẫn bọn họ đến nhà khách thị ủy.

Dương Phàm suy nghĩ một chút thì cảm thấy xử lý như vậy cũng không sai, đỡ phải mở cửa phòng làm việc. Dương Phàm gật đầu cười nói:- Cứ quyết định như vậy đi, tôi về trước. Chị dẫn bọn họ tới nhà khách thị ủy.

Dương Phàm vừa đến nhà khách thị ủy, xuống xe thì thấy Tôn Trường Bình và Lương Đạo Viễn đứng đó chờ. Trong lòng không khỏi có chút giật mình, cảm thấy lại có chuyện xảy ra.

- Bí thư Dương.Tôn Trường Bình đi lên ân cần chào một câu. Trông hắn có chút xấu hổ chắc là do ngại quấy rầy Dương Phàm nghỉ ngơi.

- Sao? Lão Tôn, anh có việc gì à?Dương Phàm khách khí hỏi một câu. Tôn Trường Bình thấy xung quanh không có ai liền nhỏ giọng nói:- Lương Đạo Viễn trước đây vốn là cấp dưới của tôi, không biết như thế nào mà lại bị cục trưởng Hoa Lâm trước đây không vừa mắt liền tìm một lý do phái đến đội Cảnh sát giao thông. Năm đó tôi cũng đã cố gắng đấu tranh nhưng không được. Hôm trước tôi đã đề cập với cục trưởng Trầm đưa Lương Đạo Viễn vào tổ chuyên án. Cục trưởng Trầm đã đáp ứng. Hôm nay lão Lương đã nhắc tới một vụ án hơn 3 năm về trước trong cuộc họp phân tích vụ án. Tôi cảm thấy lời phân tích của Lương Đạo Viễn có lẽ là đầu mối mới nên dẫn cậu ta đến báo cáo với Bí thư Dương.

Dương Phàm vừa nghe thấy thế liền lập tức quay đầu lại nói với Lê Quý:- Cậu ra ngoài chờ Tùng Lệ Lệ, nói cho chị ta tôi tạm thời có việc không gặp người của cục Du lịch.

Nói xong Dương Phàm bắt tay Lương Đạo Viễn rồi cười nói với hai người:- Vào trong phòng rồi nói.

Vào trong phòng, Dương Phàm dặn Tiểu Hà không cho bất cứ ai quấy rầy, Dương Phàm mời hai người ngồi xuống. Chu Dĩnh bưng trà lui ra, Dương Phàm đưa thuốc lá cho hai người. Ba điếu thuốc được châm lên, Dương Phàm mới nói:- Có gì cứ nói, ở đây có thể tuyệt đối yên tâm.

Tôn Trường Bình nhìn Lương Đạo Viễn một cái. Lương Đạo Viễn híp mắt trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi mới từ từ nói ra:- Gần bốn năm trước khi đó tôi còn là người phụ trách một tổ trong đội Cảnh sát hình sự ..... có một ngày một người đưa tin nói cho tôi biết một đầu mối, nói có một người phụ nữ trong tay có rất nhiều hàng. Tôi lúc ấy hỏi hắn ta đó là hàng gì. Hắn nói là loại ma túy mới hình như là thuốc lắc hay gì gì đó. Lúc ấy căn cứ theo tài liệu mà chúng tôi nắm giữ, loại thuốc phiện này chủ yếu được nhập từ biển vào, nhưng người phụ nữ kia lại là người địa phương. Vì thế tôi quyết định điều tra theo đầu mối này, đồng thời cũng báo cáo lên lãnh đạo cục Công an thành phố. Chúng ta theo dõi vài ngày cũng không thấy có gì ngoài ý muốn. Người phụ nữ kia cả ngày không ra ngoài. Chỉ có sáng và tối ra ngoài mua đồ ăn, đồ uống. Có một ngày theo dõi mà không thấy người phụ nữ kia ra ngoài. Chúng tôi lúc ấy quyết định tiến vào xem sao. Kết quả gõ cửa phòng người phụ nữ đó nửa ngày không có phản ứng gì. Vì vậy chúng tôi phá cửa xông vào thì thấy người phụ nữ đó đã chết trên giường. Sau khi lục sót thì thấy dưới gầm giường có một gói thuốc lắc. Kết quả xét nghiệm tử thi lúc đó là người phụ nữ này dùng thuốc giảm đau quá liều mà chết. Nhưng chúng tôi lục soát trong phòng của người phụ nữ này không có thuốc giảm đau.

Nói đến đây, Lương Đạo Viễn híp mắt dừng lại lộ ra vẻ do dự. Dương Phàm nhìn hắn khích lệ nói:- Không có việc gì, tiếp tục nói.

- Căn cứ theo quần chúng cho biết, tôi được biết người phụ nữ này có qua lại rất gần với một công ty mới quật khởi trong thành phố Hải Tân chúng ta. Lúc ấy tôi lập tức báo cáo lên lãnh đạo cục Công an thành phố, kết quả chiều ngày hôm sau tôi nhận được một lệnh điều động rất khó hiểu, yêu cầu tôi đến làm phó đội trưởng một tổ trong đội Cảnh sát giao thông. Lúc ấy tôi nghi ngờ lệnh điều động này có vấn đề nhưng tôi cũng không có biện pháp gì. Lãnh đạo cục nói do yêu cầu công việc nên làm như vậy. Sau này tôi mới nghe nói trong một lần phá án tôi đã đánh một tên côn đồ trong coi câu lạc bộ giải trí trong thành phố, tên này hình như là em trai người tình của cục trưởng Hoa.

Lương Đạo Viễn nói đến đây liền dừng lại, Dương Phàm hút một hơi thuốc sau đó kiên định nói:- Công ty mà anh nói tên là gì?

- Khang Hà. Tên này trước đây dựa vào sàn nhảy mà lập nghiệp, có mấy vụ án có quan hệ với hắn nhưng không có chứng cứ nên chúng tôi không làm gì được hắn. Sau này hắn càng kinh doanh càng lớn. Hai năm trước còn đầu tư vào ngành xây dựng, trở thành phó chủ tịch hiệp hội doanh nghiệp thành phố.

Trong đầu Dương Phàm hiện ra vẻ mặt khiêm tốn và tươi cười của Khang Hà, thi thoảng lại có ánh mắt khác lạ. Chính điều này làm cho Dương Phàm cảm thấy vẻ mặt của Khang Hà không chân thật.

Tôn Trường Bình lúc này nói tiếp một câu:- Khang Hà trước đây vốn có không ít câu lạc bộ giải trí. Mà nói ra cũng kỳ quái, các câu lạc bộ của Khang Hà làm ăn rất tốt, hơn nữa rất ít có người đến quấy rối. Người này có quan hệ rất tốt với địa phương và công an sở tại. Trước đây thường xuyên mời Hoa Lâm ăn cơm, quan hệ khá mật thiết.

Lương Đạo Viễn nói tiếp:- Vụ án này mấy năm nay tôi vẫn không bỏ qua, lợi dụng thời gian riêng và quan hệ tư nhân mà lén điều tra. Hai năm gần đây Khang Hà không ngừng chuyển các câu lạc bộ giải trí cho người khác làm. Trải qua điều tra của tôi, Khang Hà gần như là nửa bán nửa cho. Bảy tám câu lạc bộ được chuyển cho họ hàng của những người phụ trách bên văn hóa, công thương, thuế và công an. Mà một tên đàn em trước đây của Khang Hà tên A Bình chính là người bảo kê các câu lạc bộ.

Dương Phàm nhìn sang người Tôn Trường Bình, trầm giọng nói:- Lão Tôn còn có gì cần bổ sung không?

Tôn Trường Bình trầm ngâm một chút rồi nói:- Nếu như Khang Hà tồn tại vấn đề lớn, tôi có thể đưa ra một giả thiết hay không, hắn chính là ông trùm mạng lưới buôn bán ma túy ngầm? Đương nhiên đây chỉ là giả thiết của cá nhân tôi. Chẳng qua căn cứ theo những gì Lương Đạo Viễn biết, tiền mà Khang Hà kiếm được rất kỳ lạ. Từ điểm này tôi có thể cảm thấy Khang Hà có bí mật cần phải điều tra.

Tỉnh thành.

Khang Hà không ngờ lần này lại có thu hoạch lớn như vậy. Sau khi cùng Vương Siêu đi gặp Hầu Tiếu Thiên, còn tận lực quan hệ tốt Chu Kiến Khang. Hôm nay không ngờ còn mời được cả phó giám đốc sở Công an tỉnh Mao Vũ.

Sau một phen khách khí và nói chuyện, Khang Hà mới biết thì ra Chu Kiến Khang là người quen cũ của Mao Vũ. Trước kia Mao Vũ là cục trưởng cục Công an thành phố Vạn Bình, Chu Kiến Khang là phó bí thư thị ủy. Sau một phen lấy lòng, quan hệ giữa ba người trở nên gần nhau hơn.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, Khang Hà cười cười đề nghị:- Hai vị lãnh đạo, không biết có rảnh rỗi hay không. Tôi biết một chỗ không sai, không gian yên tĩnh lại có suối nước nóng, ngoài ra còn có thể thấy cảnh biển bên ngoài cửa sổ.

Chu Kiến Khang cười cười hưởng ứng. Nhưng Mao Vũ lại đang lo lắng việc mình bắt Trầm Ninh chờ quá lâu vì thế suy nghĩ một chút rồi ra ngoài gọi điện về hỏi một câu. Biết Trầm Ninh đã tìm Lộ Nam Sinh, Mao Vũ rất khó chịu mà dập máy. Nghĩ đến Lộ Nam Sinh không bảo người thông báo với mình, có lẽ không có chuyện gì lớn nên Mao Vũ cũng không thèm để ý.

- Sao vậy, phó giám đốc Mao có việc sao?Khang Hà thấy Mao Vũ đi vào liền cười cười hỏi một câu.

Mao Vũ có cảm giác khá tốt với tên Khang Hà này, cảm thấy hắn rất biết làm người, nói chuyện cũng có chừng mực. Bây giờ người kinh doanh có ai là không cố quan hệ với quan chức cơ chứ. Mao Vũ vốn không định đi nhưng lúc này Chu Kiến Khang lại cười nói:- Ông em, con người Tiểu Khang chú cứ yên tâm. Cậu ta là phó chủ tịch hiệp hội doanh nghiệp thành phố Hải Tân. Nếu chú không đi, tôi đi một mình cũng chán.

Dù nói như thế nào thì Chu Kiến Khang cũng là người quen cũ, hơn nữa lại rất được Hầu Tiếu Thiên trọng dụng. Đương nhiên chỗ dựa của hai người là khác nhau, nhưng không ngại hai người quan hệ. Mặt mũi của Chu Kiến Khang, Mao Vũ không thể không cấp.

- Ha ha, tôi đi là được chứ gì.Mao Vũ rốt cuộc đã nói ra. Khang Hà lúc này mới thở dài một tiếng trong lòng, thầm nghĩ đối phó tên Mao Vũ này là ngày hôm nay.

Mao Vũ cảm thấy nơi mà Khang Hà dẫn tới rất được, hình như đây là một khu nghỉ dưỡng chưa khai trương, cả khu kiến trúc được bao quanh bởi rừng trúc, cách đó không xa là biển rộng, từ trên lầu nhìn xuống thấy cả cây cối và biển phía sau.

- Nơi này sao trước kia tôi không biết nhỉ?Mao Vũ cười cười Kiếm Ma Cung. Khang Hà dẫn hai người vào một phòng lớn mời hai người ngồi xuống uống trà rồi cười giải thích:- Nơi này vẫn chưa khai trương, là một điểm làm ăn mà tôi mới mở ra. Lúc này vẫn đang được trù bị, có lẽ còn khoảng nửa tháng nữa là chính thức kinh doanh. Xin hai lãnh đạo yên tâm, nơi này rất yên tĩnh. Hai vị lãnh đạo ngày bình thường làm việc bận rộn, xin mời đến đây tắm nước nóng, xoa bóp một phen cho thoải mái.

Đang nói chuyện thì sáu cô gái trẻ tuổi mặc một một áo ngắn tay, chân đi guốc mộc lộ ra bàn chân trắng nõn, thoạt nhìn như những người hầu những năm 30 thế kỷ trước vậy. Cảnh tượng này làm cho Mao Vũ nhớ lại bộ phim mình xem hồi nhỏ. Các cô gái trong phim đều ăn mặc như vậy, lại nhìn cách trang trí và ghế trong phòng, phối hợp với các cô gái này thật quá tuyệt.

- Xin mời lão gia thay đồ.Trong tay sáu cô gái cầm áo ngắn, cùng nói một câu.

Mao Vũ nghe xong không khỏi một cái nói:- Hôm nay tôi coi như làm Phách Thiên một phen. (Phách Thiên nhân vật chính trong phim mà Mao Vũ xem hồi nhỏ)

Mao Vũ được hai cô gái dẫn vào trong một phòng riêng. Hai cô gái này thoạt nhìn cũng không đến 18 tuổi. Cô gái thành thạo cởi sạch đồ cho Mao Vũ, sau đó đổi quần áo. Thấy cô gái này có kỹ thuật thành thạo như vậy, Mao Vũ liền thả lỏng người, đưa tay vào trong áo cô gái mà sờ sờ ngực. Cảm giác bóng loáng cao vút làm Mao Vũ lập tức có phản ứng.

Cô gái trước người bị bóp như vậy liền cười cười lấy lòng đầy quyến rũ, cổ vũ Mao Vũ tăng sức lên. Có chút rượu trong người, Mao Vũ càng mạnh tay hơn.

Tôn Trường Bình và Lương Đạo Viễn báo cáo đã gần như kết thúc, lúc này đã hơn 2 tiếng trôi qua. Đúng như lời Khang Hà nói, cảnh sát đầu phải ăn chay, đâu có ngu. Tôn Trường Bình và Lương Đạo Viễn đều có năng lực và nghiệp vụ thuộc loại xuất sắc trong hàng ngũ cảnh sát. Đáng tiếc chính là mâu thuẫn nội bộ trong cục Công an thành phố khiến cho vụ án này không thể điều tra được.

“Tự triệt hạ lẫn nhau” điều này Dương Phàm không thích, thậm chí rất không thích. Nhưng sau khi đi vào trong chốn quan trường, tất cả hành vi hầu hết đều để xử lý mâu thuẫn nội bộ. Điều này khiến Dương Phàm hiểu rõ một điều xã hội luôn luôn tồn tại mâu thuẫn như vậy, chủ yếu là nặng hay nhẹ mà thôi. Nhưng những người có thể làm được thành tích nào đó đều là người giành chiến thắng trong cuộc đấu tranh nội bộ. Trước đây Tôn Trường Bình đã thất bại cho nên vụ án này không tra được. Bây giờ có chỗ dựa mạnh mẽ là Dương Phàm, vụ án năm nào lại được hiện ra.

Bạn đang đọc Sỹ Đồ Phong Lưu của Đoạn Nhận Thiên Thai
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự