Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 364 Thu Vũ Yến bướng bỉnh (Hai)

Bạn đang đọc Sỹ Đồ Phong Lưu của Đoạn Nhận Thiên Thai

Phiên bản Dịch · 2476 chữ · khoảng 9 phút đọc

Thu Vũ Yến cười nói:- Nói ra anh đừng mắng em. Tiền đất sau khi bán được phòng mới phải trả. Như vậy sau khi em lấy được quyền sử dụng đất sẽ cầm đến ngân hàng vay vốn, như vậy vấn đề tài chính không phải đã được giải quyết rồi sao? Có chính quyền thành phố Hải Tân làm chỗ dựa, giá phòng của bọn em lại rẻ, em nghĩ sẽ bán nhanh hết thôi mà.Thu Vũ Yến vừa nói vừa nháy nháy mắt mấy cái. Dương Phàm đương nhiên hiểu rõ vấn đề ở trong đó.

- Không được, nếu làm như vậy sẽ dễ bị người túm được chỗ bệnh tật của bản thân. Tôi thấy nên làm như sau. Đầu tiên trả một nửa tiền đất, vấn đề tài chính thì tôi có thể nghĩ chút biện pháp cho cô. Mượn tầm vài trăm triệu cũng không có gì khó cả.Không ngờ Dương Phàm lại nói như vậy, điều này làm cho Thu Vũ Yến ngây ra như phỗng. Nàng nhìn chằm chằm Dương Phàm một lúc rồi nhỏ giọng nói:- Có ai là bí thư thị ủy như anh không? Còn cho công ty đến thành phố của mình vay tiền.

Dương Phàm đang dồn hết chú ý vào bản đồ nên trong lúc nhất thời không nghe rõ, theo bản năng hỏi ngược lại:- Cô nói gì?

Thu Vũ Yến vội vàng cười nói:- Không có gì, em nói thật, tập đoàn Thiên Mỹ lần này đã chuẩn bị đủ tài chính, đã chuẩn bị ba tỷ, nên tiền mua đất cũng không phải vấn đề gì lớn.

Dương Phàm thu hồi ánh mắt rồi nói:- Vấn đề nhà đất thì tôi là người ngoài ngành. Tóm lại cô có khó khăn gì cứ đề cập.

Trong lòng Thu Vũ Yến có một cảm giác không nói thành lời. Nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng nàng không khỏi nóng lên, mặt hơi đỏ lên một chút rồi vội vàng nói sang chuyện khác.- Ngày hôm qua cậu em có nói chuyện với thị trưởng Tào về câu lạc bộ bóng đá, thị trưởng Tào rất đồng ý thành phố Hải Tân có đội bóng của mình. Em tính như sau, duy trì cho một câu lạc bộ bóng đá hoạt động một năm cần khoảng 40 triệu. Thành phố Hải Tân có sẵn nhà thi đấu, sân vận động. Ý của thị trưởng Tào đó là trả một chút phí tượng trưng ra để thuê, sau đó sẽ ký hợp đồng thuê trong vòng mười năm. Em cũng không hy vọng câu lạc bộ bóng đá đạt thành tích quá tốt. Có thể lọt vào giải ngoại hạng toàn quốc và trụ hạng là được rồi.

Thu Vũ Yến nói như vậy làm Dương Phàm có cảm giác không nói thành lời. Dương Phàm lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói:- Tôi không tán thành cô đầu tư vào câu lạc bộ bóng đá. Lão Tào cũng quá hồ đồ, chỉ hy vọng tăng sức ảnh hưởng của thành phố lên nhưng lại không lo lắng cho lợi ích của các doanh nghiệp.

Thu Vũ Yến lại giật mình một lần nữa, ngơ ngơ ngác ngác nhìn Dương Phàm rồi nói:- Dương Phàm, vì anh, em dù bỏ tiền oan cũng được. Hơn nữa em cũng thích bóng đá nên luôn hy vọng có thể tự tay tạo ra một câu lạc bộ bóng đá trong sạch. Em dám cam đoan với anh trong vòng mười năm tới hoàn cảnh nền bóng đá Trung Quốc không xảy ra biến hoá lớn, em sẽ chủ động bỏ qua lĩnh vực này. Nói cách khác, 10 năm bỏ ra bốn năm trăm triệu, em thấy cũng không lỗ gì.

Thu Vũ Yến nói đến nước này, Dương Phàm đành ngậm miệng ăn tiền. Nhất là Thu Vũ Yến đã có chút kích động nên Dương Phàm không dám tiếp tục đề tài nữa. Dương Phàm vội vàng đứng lên giả vờ đi tìm thuốc, về bàn rồi lẩm bẩm nói:- Thuốc của mình đâu nhỉ?

Thu Vũ Yến không nhịn được mà phì cười, lấy điếu thuốc trên bàn nhét vào tay Dương Phàm rồi nói:- Đừng giả vờ, anh không ngại vất vả sao?Dương Phàm cảm thấy đau đầu. Vừa mới dẹp yên chuyện Chu Dĩnh xong, bây giờ lại đến lượt Thu Vũ Yến.

Dương Phàm vội vàng châm thuốc cho mình, hít sâu một hơi.

- Ý kiến của cá nhân tôi vẫn không tán thành cô đầu tư vào câu lạc bộ bóng đá. Dương Phàm cuối cùng vẫn muốn chống cự một chút. Thu Vũ Yến không hề động tâm mà khẽ cười cười một tiếng rồi nói:- Em vẫn kiên trì với ý kiến của mình. Chỉ cần có lợi cho anh là em sẽ làm. Bóng đá đang có tiếng rất xấu trong toàn Trung Quốc, em muốn dùng chút năng lực của mình để tạo ra một câu lạc bộ bóng đá sạch sẽ như thành phố Hải Tân do anh làm bí thư thị ủy. Quét sạch được bao nhiêu thì sạch bấy nhiêu, dù xuống hạng cuối cùng cũng không hối hận.

Dương Phàm thở dài một tiếng rồi nói:- Cần gì phải như vậy chứ? Bóng đá là do chính sách quyết định. Muốn cải cách chính sách, đầu tiên phải loại bỏ Tổng cục Thể dục thể thao. Cô xem, vấn đề đó có thể giải quyết ở giai đoạn này không? Liên đoàn bóng đá ở nước ngoài do người dân làm chủ. Nhưng Liên đoàn bóng đá ở nước ta lại là cơ quan nhà nước, chỉ cần có quyền lực tuyệt đối tồn tại, nền bóng đá sẽ không bao giờ làm tốt được.

Thu Vũ Yến nghe đến đây không khỏi muốn cười vì suy nghĩ này của Dương Phàm. Nàng nhịn một lúc rốt cuộc không chịu được mà nói:- Anh hình như quên mình cũng là cán bộ nhà nước.

Dương Phàm nghiêm mặt nói:- Tôi là cán bộ nhà nước nhưng chúng ta vừa thảo luận về vấn đề bóng đá. Ừ, chúng ta đều là tín đồ của môn thể thao này, nói mấy câu cũng không phạm pháp.

Vẻ nghiêm trang này của Dương Phàm làm cho Thu Vũ Yến hé miệng cười hì hì:- Anh mà là người mê bóng đá. Em không nói chuyện với anh nữa. Em còn đầy việc phải làm đây này. Báo cáo xong rồi, em đi đây.

Vừa nói Dương Phàm mau chóng thu dọn mọi thứ, đeo túi máy tính xách tay lên rồi đưa tay ra bắt tay chào tạm biệt Dương Phàm. Dương Phàm có chút khó hiểu hỏi một câu: - Sao lần nào nhìn thấy cô cũng không thấy có thư ký đi cùng?

Mặt Thu Vũ Yến đỏ lên, lẩm bẩm một câu:- Đáng ghét.Vừa nói nàng liền xoay người lại. Lúc đi đến cửa Thu Vũ Yến liền quay đầu lại cười cười nói một câu:- Em không thích lúc gặp anh mà bên cạnh còn có cô gái khác.

Quyết định của Thu Vũ Yến không làm Dương Phàm thêm thoải mái, vui sướng gì. Mà ngược lại còn làm Dương Phàm cảm thấy áp lực.

Tỉnh thành.

Mao Vũ ít nhiều có chút cảm khái Lâm Mãnh. Bởi vì chuyện của Lâm Mãnh khiến cho Mao Vũ sau khi nhận được tiền liền to gan tìm gặp Trương Diệu Lam. Không ngờ ngọn lửa tình trong lòng Trương Diệu Lam còn mãnh liệt như vậy. Chuyện của Lâm Mãnh bởi vì sự kiên quyết của Dương Phàm nên tiến triển không lớn, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng gì đến tâm trạng vui vẻ của Mao Vũ. Bởi vì được Trương Diệu Lam giúp nên Mao Vũ coi như đã tiến thêm một bước. Cấp bậc mặc dù không thay đổi nhưng tiếng nói trong sở Công an tỉnh đã khác trước.

Nghe nói cục trưởng cục Công an thành phố Hải Tân – Trầm Ninh lên báo cáo công việc, Mao Vũ không khỏi cười lạnh trong lòng. Mao Vũ dặn thư ký một câu rồi thu dọn đồ đạc lặng lẽ chuồn ra ngoài. Trầm Ninh ngồi trong phòng khách đợi cả ngày mà không thấy Mao Vũ đâu. Hỏi mấy lần thì người bên dưới đều nói phó giám đốc Mao chưa về, ra ngoài làm việc mà.

Vụ án quá gấp nên Trầm Ninh cũng nóng nảy. Thấy sắp hết giờ nên Trầm Ninh không để ý gì hết, trực tiếp chạy lên phòng làm việc của giám đốc sở Công an tỉnh Lộ Nam Sinh.

- Giám đốc Lộ, tôi có chuyện rất quan trọng muốn báo cáo với ngài.Trầm Ninh bị thư ký cản lại nên không nhịn được mà hô to một câu.

Lộ Nam Sinh năm nay 60 tuổi, có một đặc điểm lớn nhất là tóc chải vuốt rất cẩn thận, mỗi sợi đều thẳng hàng ngay ngắn, là người rất chú ý vẻ ngoài. Nghe thấy bên ngoài có người hét lên, Lộ Nam Sinh chắp tay sau lưng đi ra, rất bất mãn nói:- Có chuyện gì thế?

Trầm Ninh đến cả một ngày nhưng chỉ có một trưởng phòng ngồi tiếp, hắn không gặp được lãnh đạo phụ trách chủ yếu. Vụ án quá lớn nên Trầm Ninh không tiện nói người bên dưới. Lãnh đạo chủ quản Mao Vũ cả ngày không xuất hiện. Theo quy định bình thường Trầm Ninh phải ở lại, sáng mai đến là được. Chẳng qua vụ án quá gấp, Trầm Ninh không thể làm gì khác hơn là mạo muội xông lên.

Sau khi biết rõ tình hình, Lộ Nam Sinh có chút căm tức thầm nói một câu: “Mao Vũ làm gì không biết nữa. Vừa mới được đề bạt đã vểnh cái đuôi lên là sao?” Lộ Nam Sinh tức giận là có lý do. Trầm Ninh là cục trưởng cục Công an thành phố Hải Tân, tự mình lên sở Công an tỉnh nhất định là có chuyện rất quan trọng và khẩn cấp. Vậy mà Lộ Nam Sinh không nghe nói Mao Vũ có chuyện quan trọng nào muốn làm, vậy mà bắt Trầm Ninh đợi.

Bất mãn thì bất mãn nhưng Lộ Nam Sinh vẫn để ở trong lòng. Lộ Nam Sinh ngẩng đầu trừng mắt nhìn trưởng phòng tiếp đón Trầm Ninh, Lộ Nam Sinh cười cười đầy mặt mời Trầm Ninh vào phòng làm việc của mình, khách khí nói:- Phó giám đốc Mao có có chuyện quan trọng phải làm. Người bên dưới làm việc quá cứng nhắc nên không báo cáo với tôi.Nói đến đây, trong lòng Lộ Nam Sinh lại không nghĩ như vậy. Nghĩ rằng thằng ranh Mao Vũ gần đây thế rất mạnh, người bên dưới không ngờ biết Trầm Ninh đến cũng không báo cáo với mình. Sau này phải cẩn thận nếu không sẽ bị Mao Vũ thay thế.

Tâm trạng Trầm Ninh đặt tất cả trên vụ án, sau khi ngồi xuống liền cẩn thận quay đầu lại. Lộ Nam Sinh liền phất phất tay ra hiệu cho thư ký ra đóng cửa lại. Trầm Ninh lúc này mới nhỏ giọng nói:- Giám đốc Lộ, thành phố Hải Tân phát hiện một mạng lưới buôn bán ma túy lớn. Cục Công an chúng tôi đã tiến hành điều tra nhưng lúc ấy bởi vì đầu mối đã bị chặt đứt nên vụ án khó có thể tiếp tục điều tra. Bí thư thị ủy Dương chỉ thị tạm thời chưa nên báo cáo lên sở Công an tỉnh, chờ điều tra rõ ràng mới báo cáo. Gần đây trải qua sự nỗ lực của chúng tôi lại phát hiện ra đầu mối mới. Bí thư thị ủy Dương chỉ thị lần này nhất định phải giữ bí mật chuyên án. Cho nên tôi lên sở Công an tỉnh xin trợ giúp. Trong lòng lo lắng về vụ án nên có chỗ nào mạo muội mong giám đốc Lộ bỏ qua.

Chờ Trầm Ninh báo cáo xong vụ án, tâm trạng Lộ Nam Sinh cũng bị đặt vào đây, tạm thời bỏ qua chuyện của Mao Vũ. Gần đây căn cứ báo cáo các nơi đã tra xét ra ma túy với số lượng càng lúc càng tăng lên. Không ngờ thành phố Hải Tân còn tồn tại một nhà xưởng sản xuất ma túy, vấn đề này rất nghiêm trọng.

Lộ Nam Sinh không dám chậm trễ, lúc này liền đứng lên nói:- Đồng chí Trầm Ninh, tôi lập tức liên lạc với bí thư đảng ủy sở Công an tỉnh Lý Xán. Đến lúc đó đồng chí báo cáo rõ chi tiết với bí thư đảng ủy Lý Xán.

Trầm Ninh thở dài một tiếng, thầm ghi nhớ cái tên Mao Vũ.

Thấy sắp hết giờ, Lê Quý lại đưa một tập công văn phải xử lý. Dương Phàm không thể làm gì khác hơn là nhét công văn vào cặp rồi đưa cho Lê Quý cầm về xem. Dương Phàm nghĩ đến câu nói “không có việc không phải làm quan”. Hắn không khỏi suy nghĩ nếu có một ngày không có việc gì thì chắc mình quá nhàn mà sinh tật.

Lúc xuống lầu Tùng Lệ Lệ đang đứng ở lối rẽ, ngẩng mặt thấy Dương Phàm đi xuống liền nở nụ cười đầy quyến rũ. Dương Phàm đứng ở trên cầu thang muốn không nhìn linh tinh, nhưng từ góc độ này nhìn thấy không thể tránh khỏi nhìn thấy hai nửa quả cầu trắng nõn. Có lẽ đây là bản tính của đàn ông.

- Lão Đậu – cục trưởng cục Du lịch thành phố đưa thiếp mời tới, xin mời ngài có mặt trong lễ khai mạc cuộc thi người mẫu. Bọn họ muốn tự mình mang đến phòng làm việc của ngài nhưng tôi nói phải hỏi ý kiến của ngài trước đã.Chuyện này Tùng Lệ Lệ xử lý rất có chú ý. Người của cục Du lịch nhất định chưa đi, sắp hết giờ rồi nên cũng không có chuyện gì quan trọng, Tùng Lệ Lệ nghĩ đến Dương Phàm bận rộn cả ngày chưa chắc đã muốn gặp người. Nếu không muốn gặp thì trong vòng 10 phút có lẽ không thể đi được, làm không tốt người bên dưới còn tỏ vẻ muốn mời cơm gì gì nữa. Tùng Lệ Lệ sau khi quan sát một thời gian đã đưa ra kết luận là Dương Phàm không thích ăn ăn uống uống gì đó. Nếu không cần thiết thì Dương Phàm sẽ không nhận lời mời ăn cơm.

Bạn đang đọc Sỹ Đồ Phong Lưu của Đoạn Nhận Thiên Thai
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự