Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 17 Chương 17

Bạn đang đọc Sát Thủ... Thiên Thần của loladevil

Phiên bản Dịch · 1150 chữ · khoảng 4 phút đọc

Tại bệnh viện, ba của L.Linh sau khi nghe tin H.Khang bị đâm cũng vội vàng chạy đến.

- Tại sao cậu lại đỡ cho tôi?- L.Linh ngồi bên giường bệnh hỏi, giọng có vẻ lo lắng.

- Tại vì....- H.Khang ấp úng.

- Vì năm xưa chính ba mẹ con đã cho ng` hại L.Linh đúng không, nên con muốn trả nợ xưa?- Ba L.Linh ngồi trên chiếc ghế sofa nhìn H.Khang nói.

- Dạ vâng, giờ biết đk sự thật rồi thì mọi ng` làm jì con cũng đk- H.Khang cuối mặt xuống.

- Chuyện đó L.Linh giải quyết đy con! Ba về công ty đây!- Ông nói rồi bước đy- Nghỉ cho lại sức đy, H.Khang, rồi muốn sao cũng đk- Ngoái đầu lại nhìn H.Khang bằng ánh mắt đầy cảm thông.

Không khí im lặng bao trùm cả căn phòng.

- Tôi xin lỗi!- H.Khang lên tiếng phá vỡ không gian nặng trịch.

Im lặng

- Không phải lỗi của cậu, mọi chuyện là ba mẹ cậu gây ra, dù jì họ cũng đã chết, nên tôi sẽ bỏ qua mọi chuyện- L.Linh bất ngờ lên tiếng.

- Tôi... tôi...

- Tôi đã bảo không sao, nếu cậu muốn bù đắp thì hãy nghỉ cho khỏe đy- L.Linh bỗng mỉm cười nhìn H.Khang

- Gì chứ cái đó thì quá dễ!- H.Khang cũng mỉm cười lại.

Cốc... cốc...

- Vào đy!- L.Linh lên tiếng

Cạch- cách cửa mở ra.

- Cậu xem tớ dẫn ai đến này!- T.Kiệt tươi cười nói vs 2 ng` bạn.

- Ai?- cả 2 cùng đồng thanh.

- Vào đy P.Nghi!- T.Kiệt kéo tay cô vào

- Sao cô ta lại ở đây?- L.Linh bỗng đổi giọng, mắt cô nhìn thẳng vào P.Nghi đầy sự khinh bỉ.

- Tôi xin lỗi, ngàn lần xin lỗi mọi ng`!- P.Nghi cúi mặt, 2 tay đan vào nhau.

- Chỉ cần 1 lời xin lỗi là xong ak? Cô làm jì tôi cũng hôk sao nhưng xem cô làm jì vs H.Khang này.

- Tôi...- P.Nghi khóc, 2 hàng nước mắt chảy dài trên má.

- Thôi mà L.Linh, dù jì mọi chuyện cũng đã qua rồi mà, nhắc lại làm jì- H.Khang lay nhẹ tay cô.

- Uhm, đúng đó L.Linh, ai cũng 1 lần phạm lỗi mà, tha thứ đy! Chúng ta sẽ làm lại từ đầu!- T.Kiệt mỉm cười nhìn L.Linh rồi lại quay sang nhìn P.Nghi.

Một nụ cười được đáp lại, cả không gian như bừng sáng. Những giọt nước mắt vui vẻ, ân hận đang lăn nhẹ trên má P.Nghi. Hoàng hôn dần buông, cả không gian nhuộm màu đỏ rực. Những làn bụi hồng hồng, đỏ đỏ xuyên qua khe cửa khẽ nhảy múa chào mừng cho bông hoa tình bạn đang chớm nở.

Về phần M.Quân, cậu như một ng` vô hồn lê bước trên đường mà hôk biết đy về đâu

-. Bỗng M.Quân vô tình đâm sầm vào 1 đấm ng`.

- Mày đui ak?- tên đầu đàn nắm cổ áo của M.Quân kéo lên. Có lẽ cậu đã hết sức để chống cự rồi.

- .....

- Thằng kia! Sao mày không trả lời?- tên đó lấy tay đấm vào ng` M.Quân làm cậu ngã khuỵu xuống đường.

- Đánh đy, hãy đánh vào trái tim không biết đau, không có cảm xúc này đy!- M.Quân hét lên.

- Thằng này ngon, tụi bây xông vô!- tên đầu đàn kêu đàn em xông đến.

-

- Mấy thằng kia! Dừng tay!- tiếng Tr.Vũ hét từ đằng xa.

Bọn đó thấy Tr.Vũ chạy đến dẫn theo 1 đám đàn em thỳ vội bỏ chạy.

- Bắt hết tụi nó lại, sót đứa nào thì liệu hồn đấy.- Tr.Vũ nói cho bọn đàn em rồi quay sang M.Quân.

- Cậu điên ak?- Tr.Vũ lay lay ng` M.Quân

- Tớ điên đấy!- M.Quân đáp bằng giọng vô hồn

Cốp- Tr.Vũ lấy đầu cậu đập vào đầu M.Quân

- Tỉnh chưa hả thằng điên này?

- ◘_◘...

• Tại bệnh viện.

- Tối rùi! Đy ăn chút jì đy, đói wa' ak`- Giọng L.Linh cất lên.

- Oki!- M.Anh nháy mắt vs cô.

- Đy hôk, T.Kiệt, P.Nghi?- L.Linh quay sang họ

- Sao cũng đk!- P.Nghi đáp- Nhưng đy ăn bò bít tết ở nhà hàng Pháp là ngon nhất ấy.

- Uhm, dzậy đy thui!- L.Linh nói rồi kéo mọi ng` đy.

- Suỵt! Nhỏ nhỏ thui cho H.Khang ngủ- M.Anh đưa tay lên miệng làm dấu hiệu im lặng.

- Ui jìơ, làm jì quan tâm gê thế- T.Kiệt trêu cô

- Đâu có!- M.Anh làm mặt dzận rùi bỏ ra ngoài.

- Dzận woai`. Có đy hôk?- T.Kiệt lại trêu cô- Hay mún ở lại chăm sóc ai kia.- T.Kiệt mỉm cười rất ư là gian xảo.

- Ai nói ở lại. Đy chứ- M. Anh chu miệng lên cãi lại.

- Stop! 2 ng` dừng lại ngay lập tức. Tui vs P.Nghi đang đói mún chết nè.- L.Linh hét lên

- Xin cô giữ im lặng jùm, bệnh nhân cần nghỉ ngơi ạ!- 1 cô y tá đy ra nói.

- Vâng, xin lỗi ạ!

- Hí hí!- cả bọn cùng cười

Tại nhà hàng Crystal cả bọn cùng kêu tràng lang đại hải, làm cho mấy ng` phục vụ choáng ngợp, phải kê thêm 1 cái bàn mới đủ để thức ăn.

- Cho 1 chai rượu vang nhé!- L.Linh nói vs ng` phục vụ

- Vâng ạ!- ng` phục vụ quay đy đk 1 lúc thỳ đem đén 1 chai rượu vang loại xịn.

- Của cô đây ạ!

- Cảm ơn!

- Cậu uống rượu ak?- P.Nghi ngạc nhiên

- Uhm! Uống cho dzui thui.

- Uhm!

Sau 1 hồi ăn uống, cả bọn kéo nhau ra về.

- Cậu chưa về ak, L.Linh?- M.Anh hỏi

- Uhm! Tớ ngồi 1 lát rồi về ngay, các cậu đy trước đy!

Sau khi 3 ng` đy khuất

- Phục vụ cho 1 chai Wasser.

- Đây ạ!

Cô nhận chai rượu tù tay ngphục vụ rồi nốc nó 1 cách vô tội vạ. Cô muốn uống cho thật say để quên đy thứ tình cảm đang tồn tại và lớn dần trong ng. Cô khóc. Những giọt nước mắt mặn chát rơi vào ly rượu cô đang uống. Cô mệt mỏi lắm. Cuối tuần này phải kết hôn vs 1 kẻ không quen biết nữa.

Đã 11h p.m

- Thưa cô! Đã đến jìơ chúng tôi đóng cửa nhà hàng.- 1 nhân viên lay cô dậy.

- Ơ... uhm, tôi biết rồi!- cô đứng dậy tính tiền rồi về nhà.

Trời bất chợt đổ mưa.

L.Linh đy trên con đường đó và M.Quân cũng vậy nhưng họ đy trái ngược dòng ng` vs nhau.

Liệu cuộc tìnhcủa họ có trái ngược như vậy không?

Không ai có thể biết trước được.

Bạn đang đọc Sát Thủ... Thiên Thần của loladevil
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự