Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Chương 16

Bạn đang đọc Rắc rối với ngày Valentine của Rachel Gibson

Phiên bản Dịch · 4686 chữ · khoảng 17 phút đọc

Ông chậm rãi quay lại nhìn cô.

- Ông có thể cổ hủ đối với cháu, nhưng ông là một người chính trực. Ông sẽ không bao giờ vô lễ với một phụ nữ. Ông hy vọng rằng người phụ nữ ông quan tâm cũng mong ông là người đứng đắn. Đó chính là sai lầm của thế hệ các cháu, Katherine ạ. Các cháu biến sex thành thông dâm.

Katherine? Cô bước lại gần ông.

- Cháu xin lỗi. Việc này hơi bất ngờ quá.

- Tình cảm ông giành cho Grace bắt đầu từ cái đêm ông nghe bài thơ của bà ấy ở trang trại và giờ đã sâu sắc hơn bao giờ hết.

- Ông không nghĩ ông nên hẹn hò một thời gian đã ư? – Cô chưa bao giờ nhận được một lời cầu hôn và cô hẹn hò với nhiều người đàn ông tới tận ba năm.

- Katie, ông đã bảy mươi rồi. Ông không chắc chắn là ông còn nhiều thời gian để hẹn hò nữa. – Ông vỗ nhẹ vai cháu gái. – Khi hai người yêu nhau, tại sao lại phải đợi?

Kate có thể nghĩ ra rất nhiều lý do. Cô nung nấu chúng trong đầu. Nếu Grace khiến ông hạnh phúc, vậy thì cô sẽ là loại cháu gái nào nếu phá hỏng chuyện của ông đây? Cô chỉ mong ông hiểu rõ những gì ông đang làm.

- Ông khẳng định đó là những gì ông muốn ư? Và ông không chỉ cảm thấy – ông biết đấy – đê mê?

- Đây là những gì ông muốn. Ông muốn một người phụ nữ xứng đáng với ông hơn là cảm giác – ông ngừng lại, tai má đỏ ửng – đê mê.

Ông lắc đầu.

- Cháu cũng xứng đáng được hơn thế, Katie à. Cháu đáng giá hơn tất cả mọi thứ một người đàn ông có thể trao cho cháu.

Giờ thì tới phiên cô đỏ mặt.

- Cháu biết.

Nhưng việc hiểu chuyện đó trong đầu cô và việc không được tận hưởng cảm giác “đê mê” cho đến khi nhận được lời cầu hôn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Con ngựa nhỏ đã sẵn sàng trước đầu xe kéo. Hay con ngựa nhỏ đã sẵn sàng chờ bên ngoài cửa? Hay phải chăng con ngựa nhỏ sẽ đưa sữa miễn phí? Cô cũng không biết nữa.

Dù có vài điều cô biết chắc chắn. Không còn cách nào để con ngựa nhỏ quay đầu lại. Không thể, khi con ngựa nhỏ ấy đã ba mươi tư tuổi và thực sự rất thích việc kéo xe chở sữa. Nhưng ông nói đúng. Cô xứng đáng được hưởng nhiều hơn thay vì những mối quan hệ chẳng đi đến đâu. Những mối quan hệ khiến cô rơi vào tình huống khó xử tương tự ngày cô đến Gospel.

CHƯƠNG 16

- Hôm nay cô bán bánh mỳ gì thế? –Focaccia.

Ada Dover khụt khịt mũi, sán lại gầnđể nhìn rõ hơn. Mái tóc bà được chải chuốt hoàn hảo. Mùi nước hoa Emeraude toảra từ bà ta sực nức như hơi độc.

- Nó lạ quá.

- Ngon lắm đấy.

- Nhưng trông lạ lắm.

- Nó có thêm húng tây và hành ta, càchua trộn dầu ô liu và bơ Parma.Bà có muốn nếm thử không?

- Tôi nghĩ là có.

Kate cố nhịn cười khi cô cắt một mẩubánh mì đưa choAda. Ada nếm thử, mặt có vẻ hài lòng.

- Được đấy, có lẽ tôi nên lấy một ổ.

- Bà có muốn thêm chút mứt jalapeñokhông?

- Không. Câu trả lời vẫn như hôm quacô hỏi thôi.

Kate bước ra sau quầy thu tiền.

- Cháu sẽ vẫn hỏi tới khi bào nói cóthì thôi.

- Ôi, đừng có cố quá. Tôi thích bánhmỳ của cô và một chút bơ ngon lành kia, nhưng tôi không thấy khoái món mứtjalapeño lắm. – Ada đặt túi lên quầy thanh toán, lấy víra. – Ông cô thế nào?

Bà lãng phínước hoa Emeraude mất rồi, Kate thầm nghĩ trong khi xếp bánh mỳvào túi. Ông tôi đã có nơi có chốn.

- Hôm nay ông cháu ở nhà.

- Có chuyện gì với ông ấy à? Khớp ôngấy lại nhức à? Ông ấy nên uống glu-cô- za-min. Nó sẽ chữa khỏi hông cho ông ấy.

- Không, ông cháu chỉ nghỉ buổi sángthôi. - Để hồi sức sau một đêm cuồng loạn – Ông bảo buổi trưa sẽ ra cửa hàng.

Ada đưacho Kate năm đô-la. Kate trả lại ít tiền lẻ cho bà ta.

- Cô có định đến dự đêm thơ ngày maikhông?

- À, cháu chưa biết. – Kate vội nghĩra một lý do tốt nhất có thể. – Cháu bận lắm, phải làm bánh mỳ cho ngày mai.

- Tiếc quá. Cô sẽ lỡ mất bài thơ móivà bài sửa lại của ta về Snickers.

Kate cười.

- Vâng, thật là tiếc quá.

Ada nhậnlại tiền lẻ và cấm lấy bánh mì.

- Không sao, tôi sẽ mang cho cô mộtbản vào chiều mai, dành riêng cho cô nhé.

Cô có thể thoải mái thưởng thức nó.

- Ôi thật chứ ạ? – Kate cố gắng giữ nguyênnụ cười trên môi. - Tuyệt quá.

Sau khi Ada đi khỏi, Kate xếp đầy dãy“thực phẩm đặc trưng”, gồm đậu nghiền gia vị khô, nước sốt salsa và ớt đónghộp. Buổi trưa, Stanley đến, đúng như ông nói. Nụ cười thườngtrực trên môi làm ria mép ông lúc nào cũng vểnh lên. Ông ngâm nga giai điệu nàođó nghe như bảnWilliam Tell Overture (William Tell Overtune là bản nhạc cổ điển củaGioachino Rosini mở đầu vở nhạc kịch William Tell) cả ngày. Không “What’s NewPussy Cat” hay “Delilah”, mà là loại nhạc cổ điển bà Grace thường nghe.

Lúc ba giờ, Rob gọi đặt hàng bên kiabãi đỗ xe. Kate bỏ qua sự lười biếng của anh ta lần này vì cô biết anh ta hẳngđang muốn nói chuyện mới nhất với cô.

Kate ra khỏi cửa hàng, những đám mâyxám âm u phủ kín bầu trời, báo hiệu sắp mưa. Một cơn gió nhẹ lướt qua, đung đưanhững dải dây buộc ở cổ tay áo và trước ngực cái áo cánh. Cô mặc váy xoè màu hồđào, đi giày đế mềm màu kem có quai ở gót. Làn gió mơn man lùa qua mái tóc khicô liếc nhìn trong túi, mỉm cười. Bốn thanh granola và một chai nước chanh dây.Có những người thật dễ đoán.

Trong cửa hàng Sutter Sports, mộtngười đàn ông và cậu con trai đang xem dãy xe đạp địa hình trong khi một cô gáichống cằm đứng ở quầy thanh toán. Cô ta mặc quần bò Wranglers chật ních, môngquay về phía Kate. Rob đứng ở mặt bên kia quầy, tán gẫu, gõ gõ cây bút máy tínhtiền. Anh ta mặc áo polo xanh thẳm với logo hình con cá của cửa hàng trên túingực. Anh ta ngước nhìn lên, một nụ cười nở trên môi.

- Bé yêu. – Anh ta vuui vẻ. - Rất vuivì cuối cùng em cũng đến.

Bé yêu? Hoặc là anh ta thực sự rất, rất thèmmuốn, hoặc anh ta đang nói người khác. Vừa tiến lại gần anh ta, Kate vừa ngoáilại đằng sau. Không có ái đằng sau cô cả. Cô quay lịa thì thấy Rob vòng từtrong quầy ra, bước về phía cô. Anh ta ôm chặt cô, gót chân cô nhấc hẳn khỏisàn nhà. Hương xà bông mùi gỗ đàn hương lấp đầy lá phổi cô. Trong lòng cô lạithấy rộn ràng, như vừa nuốt vào một ít không khí.

- Giả vờ làm bạn gái anh nhé. – Anhta thì thầm vào tai cô.

Cô liếc ra phía sau anh ta, thấyDixie Howe đứng thẳng lên. Không biết làm thế nào mà cô ta có thể nhét bộ ngựcvào trong một cái áo hở rốn thích hợp với bãi biển hơn là một ngày u ám thángTư. Cũng chỉ phù hợp với một cô gái trẻ trung nửa cô ta thôi.

- Đổi lại tôi được gì?

- Anh sẽ đưa cho em mười đô-la.

- Quên đi.

- Anh sẽ kể cho tất cả mọi người rằngmứt jalapeño của em rất tuyệt, bảo họ phải mau mau ghé cửa hàng M&S kiếmmột lọ ngay trước khi cháy hàng.

Cô mỉm cười, lùi ra đủ xa để nhìn đôimắt với hàng lông mi dày, sẫm. Cô sờ tay lên vuốt vẻ khuôn mặt nhẵn nhụi củaanh ta, hôn chụt một cái vào môi anh ta. Râu cằm anh ta cọ vào cằm cô. Cô lùilại, cười:

- Anh vui vì gặp em hay mấy thanhgranola của anh đấy?

Anh ta bật cười, nhẹ nhàng buông côxuống.

- Cả hai.

Một tay anh ta vuốt nhẹ sống lưng cô,đặt lên mông cô. Cô lừ mắt, anh ta đáp trả bằng một điệu cười ranh mãnh.

- Anh nghĩ là em đã gặp Dixie rồi. – Anh ta nói, quay sang nhìn cônàng kia. Tuy nhiên anh ta vẫn không bỏ tay ra.

- Vâng. – Kate trả lời. – Dixie có ghé M&S rồi. Cô thế nào?

- Tôi khoẻ. – Dixie nhìn Kate, nhún vài, như thể cô takhông thấy nét gì hấp dẫn ở Kate. – À, em phải đi đây, Rob. Nếu anh thay đổi ýđịnh, nói cho em biết nhé.

- Chào em.

- Thay đổi ý định của anh về cái gìcơ? – Kate hỏi nhỏ ngay khi cánh cửa đóng lại sau lưng Dixie.

Anh ta liếc nhìn người đàn ông và cậucon trai đang xem xe đạp, rồi vuốt nhẹ tay từ mông lên eo cô. Anh ta kéo cô sátlại gần. Bộ ria Fu Manchu cọ vào thái dương cô khi anh ta ghé tai cô thì thầm.

- Kiểu quan hệ của cô ta.

- Thế anh không thích à?

- Không. Cô ta… dễ dãi với tất cả đànông trong thị trấn.

- Và bộ ngực giả dễ sợ nữa chứ.

Anh ta im lặng một hồi lâu rồi nói.

- Ừm. Cả cái đó nữa. – Anh ta bỏ tayra, cầm túi lấy túi hàng. – Chang dây. Anh tưởng anh bảo ông Stanley là lấy kiwi. – Anh ta nhún vai. – Làmchút nhé?

- Không. Ngọt lắm. Phải đúng tâmtrạng thì mới uống thứ đó được.

- Đó là điểm khác nhau giữa phụ nữ vàđàn ông. Phụ nữ thì cứ phải đúng tâm trạng. CÒn đàn ông thì lúc nào cũng có tâmtrạng uống nước chanh dây.

- Phụ nữ cần một lý do. Còn đàn ôngthì chỉ cần chỗ thích hợp đúng không?

- Em hiểu mà, bé yêu.

- Dixie đi rôi. Anh có thể thôi gọi tôi là béyêu đi.

Anh ta vẫn nhăn nhở, tiến đến chỗngười đàn ông và cậu con trai.

- Chiếc Heckler đó tốt đấy. – Anh tauống một ngụm chanh dây. - Nhẹ và chịu được va chạm.

- Một nghìn đô hơi đắt. – Ông bố lắcđầu.

- Vậy ông định trả thế nào?

- Tôi không thể chi quá ba trăm đô.

- Tôi có thể bán một chiếc Mongoosevới giá hai trăm năm mươi chín đô. – Rob chỉ cái chai ra hiệu về đằng sau. –Tôi sẽ cho ông xem.

Ba người đi qua dãy bày mũ bảo hiểm.Anh ta ngoái lại nhìn Kate.

- Em có thể nán lại chút không? Anhcần nói chuyện với em.

Vì tò mò và muốn biết anh ta nghĩ gìvề lễ cưới sắp xảy ra của mẹ anh ta, cô quyết định có thể “nán lại” vài phút.

- Được rồi.

Trong khi chờ đợi, cô tham quan cửahàng, ngó nghiêng từ những cái lều đơn đến đồ nghề câu fly. Ở một dãy, cô xỏthử vài đôi găng cụt ngón, xem mấy cái băng đô và khăn vuông hiệu Road Dog. Côtháo găng ra, đi về phía quầy thu tiền, thử tiếp kính râm hiệu Oakley.

Cô thử đến cặp kính thứ ba thì Rob đitừ gian trong ra cùng với cậu bé và ông bố.

- Ngày mai tôi sẽ giao nó cho ông. –Anh ta niềm nở.

Hai người đàn ông bắt tay nhau ở cửa,Kate chuyển sự chú ý sang một cái gương nhỏ trên tủ bày kính râm. Cô quay bên nàybên kia và không thể không tự hỏi trông cô đẹp hay giống một con bọ nữa.

- Em muốn học câu fly không? – Robbước về phía cô, hỏi.

Cô liếc nhìn anh ta qua cặp kínhi-ri-đi màu xanh và đỏ, với một cái thẻ ghi giá một trăm năm mươi đô đính ởgọng trước mũi cô. Mẹ anh ta sắp lấy ông cô, và đó là những gì mà anh ta muốntrao đổi ư?

- Hôm nay á? – Cô bỏ cặp kính hiệuOakley, đặt vào trong hộp.

Chắc chắn rằng bây giừo anh ta mớinghe thấy tin này. Nếu anh ta chưa hay biết gì, thì không đến lượt cô phải nói.Đấy là việc của mẹ anh ta.

- Chủ nhật đi. – Anh ta đặt chai nướcchanh dây đã hết cạnh cô. - Cả hai cửa hàng đều nghỉ vào Chủ nhật. Anh cá làtrông em sẽ rất “bốc lửa” trong một đôi ủng lội nước tân thời.

Cô nhướn mày.

- Bốc lửa?

Anh ta chọn một cặp kính Brinkos đồimồi trong hộp. Đầu ngón tay anh ta nhẹ nhàng chạm vào hai má cô khi chậm rãiđeo nó cho cô.

- Gợi cảm.

Kate nhìn anh ta qua cặp kính mắtvàng, cô thốt lên, giọng hơi ngượng ngùng như những lần anh ta gần gũi.

- Như vậy trông kỳ cục lắm.

- Em sẽ đi với anh chứ?

Cô lắc đầu.

- Nếu muốn có cá, tôi chỉ cần tới chỗtủ bảo ôn trong cửa hàng M&S.

- Đây là bắt rồi thả. – Anh ta gỡ cặpkính râm cô đang đeo ra, quay đi cất chúng vào hộp. – Anh sẽ đón em lúc sáugiờ.

- Buổi tối hả?

- Buổi sáng.

- Đó là ngày duy nhất tôi được ngủnướng.

- Anh sẽ đền bù xứng đáng cho em. –Anh ta nhẹ nhàng đeo một cặp kính khác cho cô, những ngón tay khẽ vuốt từ máxuống cổ cô. Sự động chạm của anh ta giống như ma thuật, truyền nguồn nănglượng quyến rũ kinh ngạc nhảy múa trên làn da cô.

Cô nhìn anh ta qua mắt kính đen, nínthở.

- Như thế nào cơ?

- Anh sẽ cho em dùng cái cần câu ưathích thứ hai của anh.

- Sao tôi không được dùng cái cần ưathích nhất?

Anh bật cười, đặt cặp kính râm lênmáy tính tiền. Anh ta dí sát mặt lại gần, thì thầm ngay sát bờ môi cô.

- Lúc nào cũng được, bé ạ.

Hai tay cô bấu vào ngực áo sơ mi anhta.

- Rob, tôi nghĩ là…

- Đừng nghĩ gì hết. – Anh ta áp mộttay cô vào tim anh ta, lòng bàn tay cô thấy nhịp tim đập rất mạnh. - Chỉ cảmnhận thôi. Cảm nhận những gì em làm cho anh. Cảm nhận điều gì xảy ra khi anh ởgần em.

Anh ta hôn cô. Tất cả chỉ còn mùi cơthể đàn ông ấm áp lấp đầy hai lá phổi, lưỡi hai người cuốn lấy nhau, và mùi vịcủa anh ta. Anh ta có vị rất ngon, giống như mùi chanh dây và ham muốn.

Anh nghiêng đầu sang bên, bắt đầu làmnóng lên. Nụ hôn nóng bỏng hơn, ướt át hơn. Anh gỡ tay cô khỏi áo, đẩy tay côquàng lên cổ anh.

Anh dịu dàng mút lưỡi cô. Cô hưởngứng theo. Một tay anh giữ phần eo thon nhỏ của cô khiên ngực cô áp chặt vào bộngực săn chắc của anh. Đôi nhũ hoa của cô cương lên khi cơn thèm muốn trỗi dậytrong cô. Một phản ưng bản năng muốn được tận hưởng hương vị ở miệng, cảm giácvuốt ve từ đôi tay, và một phần chắc nịch đang tì vào bụng dưới cô. Cơ thể cônhớ cơ thể anh, muốn tận hưởng nhiều hơn nữa khoái lạc anh có thể mang lại.

Nụ hôn anh giống như thứ cocktail côuống đêm đầu tiên họ gặp nhau. Nó có vị ngon tuyệt, đốt cháy cơ thể cô, làmruột gan cô nóng ran, khiến đầu óc cô mụ mị. Nụ hôn chuyển sang gấp gáp, vồvập, như thể anh thèm muốn hút hết không khí trong phổi cô. Anh quá giỏi khiếncơ thể cô phản ứng lại với cơ thể anh, và khiến cô quên đi chính xác tại sao cônên tránh xa mối quan hệ này. Cô dứt ra khỏi miệng anh.

- Tôi không thể làm thế này. – Cô hổnhển. – Tôi đến đây để nói chuyện về ông và mẹ anh. Chúng ta không nên làm lạichuyện này.

- Tất nhiên là chúng ta nên làm.

Không, họ không nên làm thế. Anhkhông tốt đẹp gì với cô. Anh đã bóp nghẹt trái tim cô. Cô không nghĩ mình cóthể chịu được thêm một lần trái tim tan vỡ nữa. Cô quay mặt đi.

- Tôi nghĩ chúng ta nên chỉ là bạn.

- Giờ anh không thể là một người bạncủa em nữa rồi. – Anh giữ cằm cô kéo cô phải quay lại nhìn anh. – Đêm đó, khianh đến cửa hàng M&S, anh không định làm chuyện ấy với em. Thậm chí anh cònkhông hiểu tại sao anh lại goc cửa cho tới khi em trả lời. Rồi anh thấy em đứngở đó và anh đã hiểu.

Anh áp trán vào trán cô.

- Anh đã để em hấp dẫn, Kate à. Anhtừng nghĩ đó chỉ là tình dục. Đó chỉ là những thèm muốn được cởi bỏ quần áotrên người em, nhưng giờ nó còn hơn cả điều đó. Anh thích nói chuyện với em,được ở bên em. Anh tìm kiếm em trong đám đông, mỗi khi bước vào cửa hàng, vàhầu như lúc nào cũng vậy, khi ấy thậm chí anh cũng không biết mình đang làmthế.

Mũi anh cọ đi cọ lại mũi cô.

- Sau khi yêu em lần đầu tiên, lẽ raanh nên đưa em về nhà và yêu em trên giường anh. Trọn một đêm dài.

Anh ngừng lại, rồi nói tiếp, giọngnhỏ hơn, trầm hơn.

- Đó là điều anh muốn làn ngay sauđó. Và là điều anh muốn làm với em ngay bây giờ. Anh nghĩ về em khi em không ởđây. Và điều đau khổ nhất là anh không chắc em có thích anh nhiều hay không.

- Em thích anh. – Cô thì thầm, luồnnhững ngón tay qua mái tóc anh. Dường như anh biết phải nói gì để cô khôngcưỡng lại. – Ngay cả khi em thực sự rất cố gắng để không thích anh.

Anh ôm chặt lắy thắt lưng cô, nhấc côlên, đặt cô ngồi lên quầy thu tiền.

- Hãy nghĩ đến những phút vui vẻchúng ta có thể có nếu em không quá cố gắng.

Anh bước vào giữa hai chân cô, lùahai tây vào trong váy cô. Anh nhẹ nhàng vuốt ve hai vế đùi cô. Hơi ấm lan toảtới tận đũng quần cô. Cô túm lấy cố tay anh, với một chút minh mẫn cuối cùng,cô hổn hển:

- Chúng ta không thể làm ở đây. Emphải về làm việc.

Anh hôn lên cạnh cổ cô.

- Em đang mặc gì thế?

Cô nghiêng đầu sang một bên. Đượcrồi, chỉ thêm một phút thôi.

- Váy.

- Không. - Những ngón tay anh vuốtnhẹ lên đường riềm quần lót cô. – Đây này.

Giống như ren.

- Đúng đấy.

- Màu gì?

Màu gì ư? Ngay lúc này cô không thể nhớ được.

- Trắng.

Có lẽ vậy?

Anh rên rỉ, lùi một bước, nhìn cô.

- Cho anh xem đi.

- Ngay bây giờ ư?

- Ừ.

- Ai đó có thể vào đây.

- Chẳng có ai vào đâu.

- Lần cuối em ở đây, có hai thằngnhóc đến.

Tay anhrời khỏi đùi cô. Anh ấn hai ngón cái vào dải ren xung quanh đũng quần cô.

- Quần lót của em ướt rồi.

- Em phải đi giúp Stanley. – Cô hít một hơi. - Tầm năm giờcửa hàng rất đông khách.

Anh mỉn cười.

- Từ giờ tới đó ta còn hơn một giờmà.

- Ai đó có thể vào đây. – Cô phảnkháng lần nữa, nhưng cô không đẩy tay anh ra.

Anh lùa một ngón cái dưới lớp quầnlót, chạm vào chỗ đó.

- Em có thích không?

Cô có thích không? Anh vuốt ve chỗ đóvà cô không thể nhớ được câu hỏi. Ôi đúng thế.

- Ai đó có thể vào đây.

- Kéo váy em lên để anh có thể nhaiquần lót em nào.

Cô có thể để một người đàn ông cô mớilàm tình duy nhất một lần trong cửa hàng tối tăm nhai quần lót mình ư? Ngay bâygiờ? Cô nhìn vào đôi mắt tràn đầy dục vọng và hứa hẹn một lần ân ái tuyệt vời.Cô vuốt nhẹ đôi bàn tay xuống vai và cánh tay anh rồi kéo váy lên qua eo.

Anh mỉm cười, ánh mắt chuyển từ ngựcáo cô xuống đùi.

- Anh muốn làm thế này từ rất lâyrồi.

Anh hôn môi và bên cổ cô. Rồi anh quỳxuống phía trước cô. Anh ngước lên nhìn cô đắm đuối, nụ cười ẩn chứa hứa hẹntội lỗi ngọt ngào.

- Đặt chân em lên vai anh đi. – Anhkéo mông cô tới cạnh mặt bàn.

Kate chống tay ra đằng sau. Anh hôntừ bắp dưới đùi cô trở xuống. Anh không lãng phí thời gian vào việc kích thích.Anh vồ vập ngay. Anh kéo quần lót cô sang một bên, rồi đưa miệng vào. Ngay lậptức, cảm giác mút mát nóng bỏng từ miệng anh làm cô ngạt thở, cô chỉ còn biếtngửa cổ ra sau.

Anh hôn giữa hai đùi cô như hôn môicô, tràn ngập xúc cảm. Những âm thạn khoái lạc trong cổ họng hai người hoà vàonhau. Mắt cô nhắm nghiền trong khi ham muốn hừng hực, rộn ràng bên trong cơthể, không thể kiểm soát, những ngón chân quắp chặt bên trong mũi giày.

Lưỡi anh âu yếm, ấn vào cửa mình ướtđẫm, rồi lại hôn mãnh liệt đến nỗi gần như đưa cô đến đỉnh. Lặp đi lặp lại, anhkhiến cô lên đỉnh rồi ngừng lại, nhấm nháp vế đùi cô và tiếp tục vuốt ve bằngnhững ngón tay. Mỗi lúc anh lại khiến cô thêm khoái cảm, tới khi tột đỉnh cực khoáilàm cô như tan ra từng mảnh. Bắt đầu từ bên trong bụng toả ra bên ngoài, xộcdưới làn da cô như một thứ chất gây cháy. Những ngón tay và bắp đùi cô râm ran.Cô nghe tiếng mình gọi to tên anh. Khoái cảm tưởng như không thể dừng lại. Rồianh đè lên cô, hôn cô, nắn bóp đôi gò bồng đảo của cô qua làn áo.

Luôn như vậy, ham muốn vây quanh anh,cháy bỏng và tràn trề sức sống. Kate cảm nhận một nguồn cảm hứng bất tận khitay cô cuốn chặt cổ anh. Cô hôn cổ họng anh. Một tay anh lần tìm cái ví. Anhlấy ra một cái bao cao su. Cô lấy nó trong tay anh. Anh cởi khuy quần, kéo tuộtcả quần đùi màu trắng xuống dưới đùi.

Kate nắm lấy khúc cây to cứng trongtay, lồng cái bao cao su từ đỉnh tới gốc. Rob nhìn cô, lửa, ham muốn và thamlam bùng lên trong mắt nah khi cô giúp anh đưa vào. Anh cúi xuống hôn cô, lưỡianh lùa trong miệng cô trong khi anh bắt đầu xâm nhập, trọn vẹn, thật sâu.Tưởng như nếu cô không sẵn sàng, anh có thể làm cô đau đớn.

Cô quắp chặt chân quanh hông anh khianh xộc thẳng vào trong, hết lần này tới lần khác, mạnh và sâu. Cô siết chặtlấy anh, tiếp nhận mỗi nhịp lên xuống đều đặn, cảm nhận mỗi nhịp lại đẩy cô lêntới cực khoái.

Rob dứt không hôn cô nữa, ép cô tìvào ngực anh. Những ngón tay anh làm mái tóc cô rối bời khi vào sâu lần cuối.Anh giữ nguyên cô như thế, áp chặt vào ngực anh, cho đến khi nhịp thở của haingười trở lại bình thường.

- Đó là… - Anh thì thào vào tóc cô.-… Anh không chắc, nhưng anh tin đây là lần tuyệt nhất… Anh không nghĩ chúng tatừng được như thế này.

Tay anhhạ xuống, vuốt ve vế đùi trần của cô.

- Cảm ơn em, Kate.

Cô lùi lại, nhìn khuôn mặt anh.

- Có gì đâu, ngoại trừ anh đã làm hếtmọi việc.

- Ừ. – Anh cười gượng gạo. – Nhưngđây là việc anh không quản làm.

Anh lùi lại một chút, với lấy cáiquần đùi. Anh kéo khoá quần, rồi giúp cô đứng xuống quầy. Cô vội vàng vào phòngtắm phía sau cửa hàng.

Cô rửa ráy sạch sẽ, rồi bật nước rửatay. Cô nhìn vào trong gương phía trên bồn rửa. Người trong gương chằm chằmnhìn lại cô. Mái tóc cô rối bời, hai má đỏ bừng, bờ môi dưới trông như bị xướcvì râu cằm của Rob. Trông cô đúng là một người đàn bà sau cuộc ân ái.

Dòng nước lạnh xối xuống hai bàn taytrong khi cô ngẩn người nhìn chính mình trong gương. Cô vừa mới làm chuyện đóngay trên quầy thu tiền, và bất kỳ ai trong thị trấn cũng có thể bước vào.

- Chúa ơi… - Cô lẩm bẩm.

Mặt cô nóng bừng, tai lùng bùng. Côkhông thể tin mình vừa mới làm như thế.

- Kate. – Rob gõ cửa. – Em xong chưa?Anh cần vào.

Cô khoá nước, lau khô tay. Cô mở cửa,nhưng không dám nhìn mặt anh. Cô định len qua cửa thì anh tóm lấy tay cô.

- Đứng lại đây đã. – Anh buông cô ra,kéo khoá quần, tụt quần đùi xuống. Cô vội vàng quay mặt đi.

- Ối, đóng cửa lại. Không phải đây làchuyện riêng tư à?

- Em yêu, chúng ta vừa mới vượt quavấn đề riêng tư rồi đó thôi. – Anh vứt cái bao cao su vào bồn cầu, xả nước. Cônghe tiếng anh kéo khoá quần rồi mở vòi nước. – Làm sao riêng tư bằng việc anhlàm với em ở quầy thanh toán chứ.

- Em không thể tin là em vừa mới làmchuyện đó. – Cô đưa tay lên ms. – Ai đó có thể vào và thấy… anh… mặt anh…

Anh xoay cô lại, ném cái khăn giấylau tay đi.

- Cửa khoá rồi mà.

- Cái gì cơ?

Anh nắm lấy cổ tay, nhìn thẳng vàomắt cô.

- Không ai có thể vào. Anh đã khoácửa khi anh tiễn khách mua xe đạp về. – Anh hôn cô rồi dẫn cô ra nhà ngoài. –Hai giấc mơ đã thành hiện thực. Còn chín trăm chín mươi tám lần nữa.

- Anh đã khoá cửa rồi à?

- Chính xác. Không ai có thể chen vàogiữa hai ta được.

Cô bước chậm lại.

- Anh chắc chắn em sẽ làm chuyện đóvới anh hả?

- Ôi không. – Anh quay lại nhìn cô. -Cứ có mặt em ở đâu là anh không thể biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra. Anh chỉ muốnđược chuẩn bị sẵn sàng. Anh giống như một nam hướng đạo sinh vậy.

Cô bật cười, và họ tiếp tục đi racửa.

- Vê nhà với anh đi.

- Em phải làm đến sáu giờ.

- Anh sẽ đón em sau vậy. Chúng ta cóthể ăn tối rồi sau đấy em có thể cho anh xem hình xăm của em. – Anh hôn tay cô.– Sáu giờ anh đến đón nhé.

- Không, em sẽ tự đi xe đến nhà anh.

Bạn đang đọc Rắc rối với ngày Valentine của Rachel Gibson
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự