Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 406 Tấm ảnh ghi lại khoảnh khắc lịch sử

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư

Phiên bản Dịch · 2288 chữ · khoảng 8 phút đọc

Cùng một việc, mỗi người có một cảm giác và cái nhìn khác nhau. Đối với việc An Tại Đào mới đây “lên giọng”, mặc kệ người khác thấy thế nào, nhưng Lãnh Mai cũng không cho là đúng. Cô vốn không muốn nói gì, nhưng trong lòng lại không kìm chế được, cảm thấy rất bối rối.

Vì thế thừa dịp buổi chiều An Tại Đào đến thành phố họp, Lãnh Mai liền gọi hắn đến phòng làm việc của cô:

- An Tại Đào, tôi cảm thấy đôi khi anh làm việc có chút sơ suất, anh nên chú ý một chút thì tốt hơn. Dù sao anh cũng là cán bộ hậu bị được cấp trên chú ý và coi trọng, sao anh có thể tuỳ tiện như thế được? Tạm thời không nói đến anh làm như vậy sẽ khiến cho bao nhiêu người ghen tị và chú ý, chỉ nói cấp trên thôi, chưa chắc các vị đã thích vợ của anh là một người quá giàu có, làm cái gì không quan trọng, quan trọng là hai người không nên nói toạc ra như vậy!

Thật ra, anh ngẫm lại xem, vợ của anh nắm giữ số vốn to lớn như vậy, trên thực tế là bất lợi cho con đường làm quan của anh! Còn nữa, bây giờ nhất cử nhất động của anh đều trở thành tiêu điểm của giới truyền thông. Quan chức không phải là một diễn viên, nên dè dặt một chút thì tốt hơn.

Lãnh Mai thở dài:

- Tôi nói như vậy là vì muốn tốt cho anh, theo lý thì lời này tôi cũng không nên nói, nhưng toi thật sự không muốn nhìn thấy anh cứ lầm đường lạc lối như vậy, làm chậm trễ tiền đồ của bản thân mình!

An Tại Đào ngẩn ra, chợt mỉm cười. Hắn biết là Lãnh Mai có ý tốt, bèn cất tiếng với giọng rất dịu dàng:

- Lãnh Mai, cô đối với tôi coi như là có một chút hiểu biết, cô cảm thấy tôi là cái loại người thích lấy lòng mọi người sao?

Lãnh Mai lắc đầu, nhẹ nhàng nói:

- Không phải vậy. Chỉ có điều anh làm việc quá thẳng tuột và hơi phô bày, điều này có lẽ do xuất thân từ giới truyền thông của anh, lúc nào cũng không quên “đầu cơ” tin tức. Anh nói xem, mấy năm nay anh ở Quy Ninh, trước sau không phải đều thường xuyên trở thành nhân vật được giới truyền thông đưa tin một cách nồng nhiệt?

An Tại Đào khẽ mỉm cười:

- Đầu tiên phải nói rõ một chút, tôi cũng không phải là người thích “đầu cơ” tin tức. Lúc đó đưa tin chỉ là bất ngờ, tôi vốn kiên quyết từ chối sự phỏng vấn của giới truyền thông, chỉ có điều, sau lại xảy ra một chút biến cố.

Thường xuyên trở thành “nhân vật thời sự” cũng không có nghĩa là gi cả. Đó chỉ là một sự trùng hợp mà thôi. Lãnh Mai, tôi không giống những người khác, tôi luôn luôn giữ quan điểm như thế này: khiêm tốn làm người, lên giọng làm việc. Làm người có thể khiêm tốn nhưng làm việc thì không thể khiêm tốn được. Lên giọng không phải để mua danh, chuộc tiếng, không phải để lấy lòng mọi người, mà là vì để làm tốt công việc. Cô không thể không thừa nhận, ở nước ta, có rất nhiều chuyện tuy không phức tạp như chúng ta tưởng tượng, nhưng cũng không đơn giản chút nào.

Chưa nói đến chuyện gì khác, chỉ cần lấy Khu kinh tế mới Tư Hà làm ví dụ, nếu không phải tôi dùng truyền thông làm phương tiện tuyên truyền, e là hiện giờ nó vẫn còn là một khu vực hoang vu, ngay cả thu hút đầu tư cũng là vấn đề nan giải.

Về phần cô nói “cấp trên”, cô cũng biết “cấp trên” là chỉ cái gì? Nói trắng ra, chính là lãnh đạo cấp cao và rất cao, chủ yếu chỉ cần làm lãnh đạo thích, thoả mãn yêu cầu của lãnh đạo, còn anh có có khiêm tốn hay không, đều là vặt vãnh!

Khoé miệng An Tại Đào hiện lên một nụ cười hơi cổ quái:

- Lãnh Mai, vẫn là câu đã nói, tôi không giống với những người khác, con đường tôi đi ngay từ đầu cũng không giống với họ, có lẽ khó nói để cô hiểu rõ được, chỉ cần cô tin tưởng tôi không phải loại người thích lấy lòng người khác là được! Cám ơn cô quan tâm, cảm ơn cô đã tin tưởng tôi, thật sự rất cảm tạ.

An Tại Đào mim cười, phất tay:

- Tôi đi trước họp, có thời gian tôi mời cô ăn cơm.

Lãnh Mai âm thầm thở dài, nhìn theo bóng dáng phóng khoáng của An Tại Đào nhanh chóng bước đi, ánh mắt có chút thẫn thờ. Người đàn ông này rốt cuộc là người như thế nào? Nếu nói hắn mua danh chuộc tiếng, thì cũng không giống, nói hắn ham thích tiền tài, lại càng buồn cười. Sau lưng người ta là cả một tài sản khổng lồ, nếu thích tiền thì càn gì phải lăn lộn trong chốn quan trường? Cô không thể hiểu, mà thật ra không chỉ mình cô, rất nhiều người khác cũng không hiểu nổi.

Chỉ có An Tại Đào hiểu rõ nhất tình trạng của mình, con đường mình muốn đi tới. Nếu trong số vốn mà ba người Hạ Hiểu Tuyết nắm giữ không có liên quan đến Triệu gia ở và một số danh gia vọng tộc ở Yên Kinh, tuyệt đối hắn sẽ không lên giọng tuyên dương như thế.

Lúc trước, Mạnh Cúc và Hạ Hiểu Tuyết ở Yên Kinh đã từng tiếp xúc với hơn mười nhân vật trẻ tuổi, thậm chí còn có lần tụ họp với tất cả những người đó. Nội dung cuộc tụ họp, An Tại Đào không biết rõ, thậm chí hắn cố ý lảng tránh chuyện này không hỏi đến, nhưng trong lòng hắn hiểu được, sở dĩ Hạ Hiểu Tuyết và Mạnh Cúc dám đi liên hệ với những quyền lực như vậy, không phải là không có lý do.

Hắn càng hiểu được, công ty Long Đằng có thanh thế lớn như vậy, là có quan hệ chặt chẽ với lực lượng mạnh mẽ hậu thuẫn phía sau lưng nó. Mà sở dĩ Mạnh Cúc, Hiểu Tuyết và Lưu Ngạn xây dựng một cơ sở kinh tế to lớn như Long Đằng, nói thẳng ra là có ý “hộ tống” hắn trong quan trường.

Cho nên An Tại Đào mới nói hắn và người khác không giống nhau, con đường đi cũng không giống nhau là vậy. Dĩ nhiên, theo đó, An Tại Đào quyết định xuất hiện trên quan trường với kiểu “lên giọng”, thật ra, nói thẳng ra thì đây là một loại tuyên truyền trực tiếp, chung quy là lợi lớn hơn hại.

Mục tiêu của hắn là trở thành một lãnh đạo theo phái thực tiễn và cải cách mạnh mẽ và có thực lực. Trong trí nhớ của về kiếp trước của hắn, hắn còn nhớ về một cán bộ kiểu mẫu có thành tích đã được đề bạt rất nhanh, ngay trước đêm hắn tái sinh, người đó đã giữ chức Thứ trưởng trong nhiều năm.

Thành uỷ triệu tập các Bí thư Huyện uỷ về dự họp hội nghị thường kỳ, truyền đạt tinh thần văn kiện Tỉnh uỷ, một hội nghị như vậy, cách một thời gian lại họp một lần, thật ra cũng không có nội dung gì thực tế.

Đơn giản là các Bí thư Huyện uỷ báo cáo tình hình công tác gần nhất, mà Bí thư Thành uỷ và Phó bí thư Thành uỷ Tống Tử Lâm lên phát biểu vài điều, ra một vài chỉ thị. Sau đó, lãnh đạo chủ chốt của Thành uỷ lãnh đạo huyện ngồi lại giao lưu, thậm chí có thể liên hoan.

Trong quan trường, lãnh đạo dù sao cũng vẫn là lãnh đạo. Trong những trường hợp chính thức, nhất là ở hội nghị, lãnh đạo nói chuyện không được gọi là nói chuyện, mà phải gọi là “chỉ thị”, chỉ cần từ trong miệng lãnh đạo nói ra là cần kiên quyết quán triệt đầy đủ, đương nhiên có thể thật sự “quán triệt” hay không lại là chuyện khác. Nếu không thì đã chẳng có câu thành ngữ “bằng mặt không bằng lòng”.

Tuy nhiên hôm nay thái độ Trương Bằng Viễn khác thường, không ngờ mang theo bản thảo, nói tràng giang đại hải đến nửa buổi, trong đó dành phần lớn thời gian cho chuyện huyện Quy Ninh nâng cấp lên thành phố.

- Đồng chí Tiểu An, việc huyện các đồng chí nâng cấp từ huyện lên thành phố là công tác quan trọng hàng đầu và khá to lớn trong năm nay của thành phố chúng ta. Trong quá trình thực hiện nếu các đồng chí có gặp những khó khăn thì có thể đề xuất với thành phố, thành phố sẽ trợ giúp các đồng chí giải quyết.

Trương Bằng Viễn khoát tay:

- Nếu đã đề xuất, thì phải nhanh chóng bắt tay thực hiện đầy đủ, không thể kéo dài, đừng giống như huyện Lai Chương của thành phố Lam Yên, đưa ra khẩu hiệu nâng cấp huyện lên thành phố đã nhiều năm, nhưng đến nay vẫn chưa thực hiện được. Tôi thấy, làm không tốt thì cũng sẽ giống như vậy, không giải quyết được gì.

An Tại Đào mỉm cười, kính cẩn trả lời:

- Bí thư Trương, trước mắt, chúng tôi đang ráo riết tiến hành, xin báo cáo là Sở dân chính Tỉnh đang trong quá trình thẩm tra và xem xét, ước chừng không bao lâu nữa là có thể báo cáo lên Bộ dân chính, chỉ cần Bộ thông qua, như vậy cơ bản sẽ không có vấn đề gì quá lớn.

Một bản báo cáo bao gồm các số liệu chi tiết về kinh tế, xã hội và hành chính sự nghiệp đã được Cụ dân chính huyện Quy Ninh trình đến Sở dân chính Đông Sơn, tuy nhiên sự xét duyệt của Sở dân chính chỉ là vấn đề thật ra tục, không có gì trở ngại. An Tại Đào đã thông qua Trần Cận Nam làm một số việc, hẳn là vấn đề không lớn; sau đó, chính là báo cáo lên Bộ dân chính, rồi từ Bộ dân chính chuyển sang Quốc vụ viện.

Bởi vì bản thân sự phát triển của Quy Ninh đã thoả mãn được các điều kiện, công tác chuẩn bị cũng làm rất đầy đủ, chỉ cần ở tỉnh duyệt, thông thường là Trung ương cũng sẽ phê duyệt. Bởi vậy, sau khi tiến lên thuận lợi bước đầu tiên này, việc Quy Ninh nâng cấp từ huyện lên thành phố đã là chuyện ván đã đóng thuyền.

Trương Bằng Viễn gật đầu:

- Tốt!

Trương Bằng Viễn vừa nói xong, Tống Tử Lâm lại dài dòng thuyết giảng mười mấy phút đồng hồ, đến nỗi các Bí thư Huyện uỷ đều hơi buồn ngủ, ông ta mới thôi.

Hội nghị hoàn toàn kết thúc, An Tại Đào cũng không trở về nhà ngay mà lặng yên theo sau Trương Bằng Viễn đến văn phòng của ông ta. Thật ra Trương Bằng Viễn đã sớm thấy hắn, nhưng ông ta vờ như không thấy, đột nhiên quay lại, ra vẻ kinh ngạc nói:

- Tiểu An, cậu tìm tôi có việc gì?

An Tại Đào thầm mắng một tiếng “cáo già”, nhưng miệng lại mỉm cười:

- Bí thư Trương, tôi muốn đến báo cáo công tác với lãnh đạo, không biết lãnh đạo có thể cho tôi mười phút thời gian!

Trương Bằng Viễn cười ha hả:

- Vào đi. Được, tôi cho cậu mười phút!

- Bí thư Trương, ngài xem, tình hình là như thế này, công trình Khu kinh tế mới nông nghiệp sinh thái Tư Hà coi như cũng khá nổi tiếng ở trong nước, hiện đang dần phát triển vè quy mô, từ trong nước tiến ra nước ngoài, tiến thêm một bước tạo ra thương hiệu nông nghiệp sinh thái chất lượng tốt Tư Hà, huyện chúng tôi chuẩn bị khoảng trung tuần tháng 8 tiến hành một loạt hoạt động, bao gồm hội chợ nông sản sinh thái, triển lãm sản phẩm mới trong nông nghiệp sinh thái, một liên hoan ban đêm lấy chủ đề về sinh thái… Tóm lại là tập trung lực lượng, thúc đẩy kinh tế.

An Tại Đào không ngồi xuống, mà đứng ở trước bàn làm việc của Trương Bằng Viễn, cao giọng nói.

Trương Bằng Viễn đầu tiên là ngẩn ra, sau đó mỉm cười:

- Thúc đẩy hoạt động tuyên truyền là rất tốt, tuy nhiên tình hình tài chính ở huyện cậu không phải tốt lắm, còn nhiều lĩnh vực cần đến tiền, mặt khác triển lãm, hội chợ…này nọ sẽ tốn không ít tiền. Chỉ riêng chi phí mời diễn viên và các ngôi sao biểu diễn sẽ không phải là con số nhỏ.

Năm trước, thành phố Lục Đảo tổ chức một buổi biểu diễn, nghe nói tốn hết cả triệu, vì thế mà bị giới truyền thông phê bình một trận, chúng ta không thể phạm phải sai lầm như vậy.

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự