Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 389 Thủ đoạn lôi đình

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư

Phiên bản Dịch · 2928 chữ · khoảng 10 phút đọc

Nhưng không ngờ Cúc Lượng lại không hề quan tâm. Nếu không phải vợ Đồng Hồng Cương gọi điện thoại cho cậu ấy, cậu ấy còn chưa muốn đến Huyện ủy tìm anh rể. Đối mặt cậu em vợ có tiếng cứng đầu này, Đồng Hồng Cương không khỏi có chút dở khóc dở cười: người gì mà có tác phong ghê tởm đến thế. Cậu trong mắt Bí thư An chỉ là một con kiến nhỏ thôi.

An Tại Đào “ồ” một tiếng, gật đầu:

- Được, anh cho cậu ấy vào đi, tôi nói chuyện với cậu ấy một lúc.

Đồng Hồng Cương vội vã tuân lệnh, ra văn phòng mình, vội vã gọi Cúc Lượng đang chơi trò chơi trong máy tính của mình:

- Bí thư An chịu gặp cậu. Cậu đừng làm tôi mất mặt đó. Cúc Lượng, đây là cơ hội cuối cùng của cậu, nếu cậu bỏ lỡ, cả đời này của cậu tiêu tùng rồi.

Cúc Lượng bĩu môi không cho là đúng, đứng dậy bước vào phòng An Tại Đào. Cậu ta là một nhân tài, lúc mới tốt nghiệp đại học thì về huyện, chuẩn bị thỏa thuê thi triển những ước mơ. Nhưng sau khi công tác một thời gian trong Ủy ban kinh tế Thương mại, cậu ta đột nhiên phát hiện, quan trường thực tế so với tưởng tượng của cậu ta quá khác biệt, nơi nơi mâu thuẫn với nhau, nơi nơi lừa gạt lẫn nhau, cậu ta không thích ứng nổi.

Chỉ vậy thì thôi, điều khiến cậu ta không thể chịu đựng được là sự hống hách ngang ngược của Bí thư Huyện ủy Tôn Cốc trước đây. Rõ ràng là không biết gì về kinh tế mà cứ mù quáng chỉ huy, hơn nữa còn là hạng người lòng tham vô đáy.

Khi Tôn Cốc muốn đoạt lấy bạn gái cậu ta là Du Lệ Bình, nhân viên trong Ủy ban kinh tế Thương mại huyện, cậu ta tuổi trẻ khí thịnh, tức sùi bọt mép xông vào văn phòng Tôn Cốc, đập bàn ầm ĩ. Từ đó, cậu ta bị Tôn Cốc “cho đi đày”, lăn lộn mỗi ngày.

Mấy năm nay, hùng tâm tráng chí của Cúc Lượng đi tong hết cả. Dù sao tiền lương cũng không ít, xem như dưỡng lão ngay tại phòng làm việc.

Đứng ngoài cửa văn phòng An Tại Đào, Cúc Lượng đập cửa thình thình, rât tùy tiện, không như những người khác rất kính cẩn và dè dặt. Những gì không muốn lại được, giờ này Cúc Lượng không còn cần gì cả, nên thái độ đối với lãnh đạo cũng không cần phải kính cẩn lễ phép.

- Vào đi!

Cúc Lượng đẩy cửa đi vào, ánh mắt thoải mái nhìn kỹ An Tại Đào, thản nhiên nói:

- Bí thư An, anh tìm tôi sao?

An Tại Đào khẽ nhếch mép đánh giá Cúc Lượng. Dáng người cậu ta trung bình, không mập không gầy, khuôn mặt chữ điền vuông vắn, chỉ có điều khóe miệng hơi vểnh lên, tạo cho người khác cảm giác bất cần đời hoặc kiêu ngạo bất tuân.

- Ha ha…đồng chí Cúc Lượng, mời ngồi!

An Tại Đào mỉm cười khoát tay.

Cúc Lượng yên lặng ngối xuống. Lúc An Tại Đào đánh giá cậu ta, cậu ta cũng đánh giá An Tại Đào. Đối với vị Bí thư huyện ủy trẻ tuổi gần như đã thành truyền kỳ trong huyện này, trong lòng cậu ta cũng có vài phần kính nể và tò mò.

An Tại Đào đến huyện Quy Ninh, chung quy cũng đã làm được rất nhiều việc. Nhất là chuẩn bị xây dựng cho việc phát triển khu kinh tế mới Tư Hà. Cùng với việc cứu vớt nhà máy rượu Quy Ninh đang trong cảnh cùng đường, hóa nguy thành an, ấn tượng về An Tại Đào trong lòng Cúc Lượng rất sâu sắc.

Đồng Hồng Cương đứng ở cửa văn phòng mình, chằm chằm nhìn vào cửa văn phòng An Tại Đào, không biết Cúc Lượng nói chuyện với An Tại Đào thế nào rồi, trong lòng không khỏi có chút nôn nóng bất an.

Đột nhiên y thấy phó Chủ tịch thường trực huyện Cổ Trường Lăng hấp tấp đi tới, trong lòng giật mình, khẩn trương chào:

- Chủ tịch huyện Cổ!

- À, Chủ nhiệm Đồng, Bí thư An có ở nhà không?

Cổ Trường Lăng gật đầu, nhưng vẫn không dừng bước.

An Tại Đào đang trong phòng làm việc nói chuyện với “cái gai” Cúc Lượng nổi tiếng ở huyện. Về phần nói những gì, không ai biết được. Cổ Trường Lăng đột nhiên vội vàng tới, nhìn thần sắc của gã hơi âm trầm và lo lắng, Đồng Hồng Cương cũng không dám cản gã, chỉ trơ mắt nhìn gã gỏ cửa văn phòng An Tại Đào.

- Tiến vào!

Cổ Trường Lăng vừa vào cửa, thấy một người trẻ tuổi khoảng 30 đứng dậy khỏi sô pha, nao nao. An Tại Đào cười cười, khoát tay áo:

- Đồng chí Cúc Lượng, tốt lắm, hôm nay chúng ta nói chuyện tới đây đi, lời của tôi anh trở về cân nhắc cẩn thận, xem có đạo lý hay không. Ừ, có đạo lý anh liền nghe, nếu cảm thấy không có đạo lý anh coi như tôi chưa từng nói, đi thôi.

Đuôi mày Cúc Lượng giương lên, gật đầu:

- Bí thư An, hiện giờ tôi trở về ---- chào Chủ tịch huyện Cổ!

Cổ Trường Lăng hơi gật đầu, thấy Cúc Lượng rời khỏi văn phòng An Tại Đào, trong lòng hơi tò mò. Tuy rằng Cúc Lượng chỉ là một cán bộ “không dùng đến” cấp Phó phòng, nhưng tên tuổi của gã ở huyện lại rất lớn, gần như không ai không biết cái gai quan trường dám chửi bậy với Bí thư Huyện ủy này.

An Tại Đào tìm Cúc Lượng để làm gì? Hơn nữa, xem thái độ An Tại Đào đối với Cúc Lượng này dường như còn rất khách khí?

Nhưng suy nghĩ này chỉ chợt lóe rồi biến mất trong đầu Cổ Trường Lăng. Gã nhớ tới tin tức vừa nhận được hôm nay, còn hơi bực bội mà thở dài, tự ngồi trên sô pha của An Tại Đào, trầm giọng nói:

- Bí thư An, có một chuyện, tôi không biết có nên nói hay không?

An Tại Đào ngẩn ra, cười ha ha:

- Lão Cổ, lời này là có ý gì? Có chuyện cứ nói, giữa chúng ta còn khách khí gì? Anh nói thẳng, chuyện gì?

- Bí thư An, huyện chúng ta trình báo cáo rút lui huyện đổi thành phố rồi, một phần báo cho bộ phận dân chính thành phố, một phần trình cho UBND thành phố. Vốn, chuyện này do Phó Chủ tịch thành phố phân công quản lý ký tên cho ý kiến phúc đáp là được... Nhưng tôi lại nghe nói, trong cuộc họp làm việc của Chủ tịch thành phố hôm nay, Chủ tịch thành phố Đông Phương mới tới lại trực tiếp nhúng tay vào việc này.

Mày Cổ Trường Lăng nhẹ nhàng nhíu, thấp giọng nói:

- Tôi mới nhận được tin tức từ thành phố, mặc dù Chủ tịch thành phố Đông Phương không tỏ thái độ trong cuộc họp Chủ tịch thành phố, nhưng tỏ vẻ chờ cô ta tới huyện chúng ta điều tra khảo sát nghiên cứu tình hình một chút rồi nói sau... Bí thư An, tôi lo lắng, chuyện này sẽ bị Chủ tịch thành phố Đông Phương gác lại ---- chỉ cần báo cáo của chúng ta còn đặt trên bàn của Chủ tịch thành phố Đông Phương, báo cáo này sẽ không nhận được ý kiến phúc đáp của UBND thành phố, chúng ta cũng chưa nói tới chuyện trình báo tỉnh...

- Bí thư An. Ngài có nên tìm Chủ tịch thành phố Đông Phương hay không?

Cổ Trường Lăng do dự một chút, vẫn nói ra miệng. Gã cảm thấy phía sau An Tại Đào có người, mà Đông Phương Tiểu lại là cán bộ đến từ Đông Hải, cha vợ An Tại Đào là Chủ tịch thành phố Tân Hải lúc trước, chắc chắn quen thuộc với Đông Phương Tiểu.

An Tại Đào trầm ngâm một chút, lắc đầu:

- Lão Cổ, tôi và Chủ tịch thành phố Đông Phương cũng không quen thuộc... Chuyện này trước hãy gác lại, lãnh đạo thành phố chắc chắn có suy nghĩ của lãnh đạo thành phố, đối với chúng ta mà nói, trước hề từ từ đi. Ừ, anh tiếp tục đốc xúc phía dưới làm tốt các loại công tác chuẩn bị, nhất định phải hoàn thiện tài liệu trình báo, các số liệu trong đó phải có căn cứ rõ ràng...

Cổ Trường Lăng nhìn An Tại Đào thật sâu, đột nhiên cười khổ nói:

- Bí thư An, có câu tôi nghẹn ở trong lòng cũng khó chịu, nói thẳng ra đi. Tôi nghe nói, Chủ tịch huyện Trương tới thành phố...

An Tại Đào nghe xong lời này của Cổ Trường Lăng, tuy rằng trong lòng trầm xuống, nhưng thần sắc trên mặt lại không có thay đổi gì lớn, chỉ khẽ mỉm cười, nói:

- Lão Cổ, đợi một chút, đừng sốt ruột! Cơm ngon không sợ muộn, anh phải có tin tưởng, ha ha!

Cổ Trường Lăng thấy An Tại Đào dường như lơ đễnh, âm thầm hối hận mình lắm miệng. Bản thân mình công khai nói về Trương Hân “sai chỗ”, có thể lưu lại ấn tượng không tốt với An Tại Đào hay không?

Trong lòng gã hơi bất an, Cổ Trường Lăng cũng ngồi không yên, lại nói vài câu tào lao với An Tại Đào liền vội vàng cáo từ rời đi.

Cổ Trường Lăng vừa đi, thần sắc trên mặt An Tại Đào liền âm trầm xuống.

Thật ra không cần Cổ Trường Lăng “nhắc nhở”, hắn cũng đoán được Chủ tịch thành phố Đông Phương Tiểu mới tới đột nhiên nhúng tay chuyện huyện Quy Ninh rút huyện đổi thành phố, chắc chắn có liên quan tới Trương Hân, Trương Hân âm thầm ngáng chân. Điều này khiến trong lòng An Tại Đào ít nhiều căm tức, còn hơi thất vọng.

Tuy rằng hắn đối chọi gay gắt với Trương Hân, muốn chèn ép Trương Hân, nhưng hắn vẫn cho rằng, Trương Hân khác với Tôn Cốc, lại càng khác Lãnh Mai, cũng không giống Hạ Canh, sở dĩ gã “phân cao thấp” với mình, là muốn tranh quyền lực cầu chiến tích, không còn gì khác. Hắn cảm thấy bản thân Trương Hân, vẫn còn chút tài cán và tố chất.

An Tại Đào vốn tưởng rằng, mặc dù tranh đấu giữa hai người không thể tránh né, nhưng ở một số chuyện ---- thí dụ như chuyện tình có lợi cho sự phát triển của huyện, hai người vẫn sẽ lấy đại cục làm trọng, tạm thời có thể đứng cùng một khởi điểm.

Tầm quan trọng rút huyện đổi thành phố đối với sự phát triển của Quy Ninh không cần nói cũng biết, nếu thực hiện thành công, ưu đãi rất nhiều, đây không chỉ là chiến tích một mình An Tại Đào, còn là chiến tích tập thể của bộ máy Huyện ủy UBND huyện lần này. Nhưng ở loại chuyện lớn này, Trương Hân lại xuất phát từ “tư oán” không để ý đại cục, âm thầm làm động tác nhỏ ý đồ quấy nhiễu tiến trình công tác rút huyện đổi thành phố.

Điều này quả thực buồn cười.

Đối với chuyện trăm lợi không một hại cho sự phát triển lâu dài của huyện, Trương Hân ngươi có tư cách gì phản đối? An Tại Đào âm thầm cắn chặt răng, một chút tàn khốc chợt lóe rồi biến mất trong mắt.

Từ trước đến nay hắn để ý việc không để ý người... Nếu Trương Hân ngươi ngăn cản đại cục công tác của huyện, vậy chớ trách ta không nói tình cảm!

...

...

An Tại Đào phẫn nộ mà ném bút trong tay xuống đất, bút kêu răng một tiếng vỡ thành hai nửa. Cửa văn phòng của hắn mở rộng, Mã Hiểu Yến đang nắm một phần tài liệu muốn đi vào trong, thấy vậy không khỏi hoảng sợ.

- Lãnh đạo...

- Hiểu Yến, tiến vào, đóng cửa lại.

An Tại Đào trầm giọng nói.

- Làm sao vậy? Ai lại chọc ngài tức giận?

Mã Hiểu Yến đi tới dịu dàng nói, đặt tài liệu trong tay lên bàn hắn:

- Đây là danh sách cán bộ tôi để người ta sửa sang lại, ừ, tất cả đều là cán bộ thực chức cấp Trưởng phòng các đơn vị, các xã, thị trấn.

An Tại Đào gật đầu:

- Trước để đó, tôi xem kỹ hẵng nói. Đúng rồi, Hiểu Yến, ngày mai Ban Tổ chức cán bộ sẽ đi xuống khảo sát, cô tự mình dẫn đội đi xuống... Những chương trình và khâu hình thức phía trước có thể đơn giản hóa thì đơn giản hóa, cường điệu đối với khảo sát thật tính. Xem tài liệu ít nghe ý kiến và đề nghị nhiều hơn... Ngoài ra, phối hợp khảo sát, đồng thời phát xuống xác định và đánh giá dân ý, sau đó thu về, các cô tập trung ở nhà khách Quy Ninh đưa chuyên gia tới tiến hành thống kê! Không cần sợ phiền toái, không cần sợ rườm rà! Nhất định phải làm thật tốt công tác.

- Vâng.

Mã Hiểu Yến đáp lời:

- Tôi trở về trước, hai ngày này bận muốn chết.

- Còn một việc, nhân viên trên phần danh sách này, cô bớt thời gian an bài người đi khảo sát một chút, mỗi người viết một phần báo cáo khảo sát đưa lên cho tôi... Nhớ kỹ, Hiểu Yến, đừng chỉ làm bề ngoài, tôi muốn nội dung chân thật, được chứ?

An Tại Đào thở một hơi thật dài:

- Đi thôi, chờ qua đợt này, tôi cho các đồng chí Ban Tổ chức cán bộ của cô nghỉ ngơi...

**

Công tác khảo sát cán bộ khác với dĩ vãng rốt cục chính thức mở màn.

Ban Tổ chức cán bộ Huyện ủy phái ra mười mấy tổ khảo sát, dùng trình tự cơ quan cục ủy trước xã, thị trấn sau, tới các đơn vị và các xã, thị trấn, ngoại trừ nhân vật số một Ban Tổ chức cán bộ Trần Tân ra, vài Phó Trưởng Ban Tổ chức cán bộ Huyện ủy đều dẫn đội xuống, mặc dù là như vậy, nhân sự vẫn không đủ. Rơi vào đường cùng, sau khi Mã Hiểu Yến đành phải xin chỉ thị của Trần Tân, lâm thời điều động nhân sự từ Ủy ban Kỷ luật và Cục Giám sát huyện tới hỗ trợ.

Khảo sát cán bộ mời quần chúng giám sát, cũng không phải An Tại Đào sáng chế đầu tiên, rất nhiều địa phương đều áp dụng phương thức này. Chỉ là cái gọi quần chúng giám sát, chẳng qua phần lớn là lướt qua, Ban Tổ chức cán bộ cũng sẽ không quá mức coi trọng quần chúng đánh giá xác định, ngay cả có một số lãnh đạo đơn bị và thành viên bộ máy bị quần chúng đánh giá rất thấp, cũng sẽ không công khai, lại càng không ảnh hưởng tới con đường làm quan lên chức.

Nhưng lần này, dưới sự chủ đạo của An Tại Đào, Ban Tổ chức cán bộ Huyện ủy thi hành “quần chúng xác định và đánh giá” lại hiển nhiên không phải chạy theo hình thức.

Đối chiếu ý kiến thực thi khảo sát cán bộ Huyện ủy tuyên bố năm 2001, dưới tình huống đều là 100 điểm, biện pháp khảo sát cũ chủ yếu là thực hiện chức năng bộ phận hàng năm. Mà trong biện pháp khảo sát mới, “nhiệm vụ chức trách” làm chỉ tiêu thứ hai, chỉ chiếm 60 điểm. Dưới khách quan, đối với công trạng thuần túy yêu cầu tỉ trọng sâu sắc, quần chúng đánh giá chiếm 40 điểm, đây là thứ nhất.

Thứ hai, đối tượng quần chúng nhắm vào, trực tiếp hướng tới đối tượng chức năng bộ phận phục vụ, ví dụ quần thể người sử dụng của Cục Điện lực. Trực tiếp để cho quần chúng xem xét gia tăng tính thực chất rất lớn.

Thứ ba, sau khi công tác thống kê xem xét quần chúng đưa ra kết quả, sẽ lập tức công khai và đưa vào tổng điểm.

Thứ tư, quá trình công tác thống kê công khai, do Đại biểu Hội đồng nhân dân huyện tạo thành Tổ giám sát triển khai giám sát.

Tuy rằng kết quả cuối cùng còn chưa ra, nhưng tư thế Ban Tổ chức cán bộ Huyện ủy bày ra, lại không khiến đám quán bộ ở huyện coi trọng, cho rằng mặc dù không chạy theo hình thức, cũng sẽ không có tác dụng quá lớn. Ngay cả quần chúng bàn bạc không hợp cách, còn có 60 điểm đánh giá, kiếm hợp tư cách cũng không phải là vấn đề.

Nhưng kết quả phía sau cho thấy, rất nhiều người đều sai mười phần.

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự