Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 384 Nghiêm túc khảo sát cán bộ

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư

Phiên bản Dịch · 2796 chữ · khoảng 10 phút đọc

Bóng đêm nặng nề, gió lạnh hiu quanh. Ngồi trong xe, yên lặng mà nhìn dòng xe đông nghịt bên ngoài cửa kính, cuộc sống ban đêm của huyện Quy Ninh dần dần phồn hoa khiến trong lòng An Tại Đào chậm rãi sinh ra một sự vui sướng yên lặng.

Đối với một người đã sống lại một lần như An Tại Đào mà nói, tiền tài, danh lợi và mọi thứ, đều thành nhất thời, đối với những thứ này, hắn nhìn cực kỳ nhạt. Của cái có nhiều dùng làm gì, sống không dùng tới chết không mang theo, hai mắt vừa nhắm lại lập tức thành hư không.

Mà chỉ có quan trường, mới có thể gây ra động lực cuộc sống không ngừng tiến thủ của hắn. Trong mắt hắn, không gì quan trọng và có ý nghĩa hơn đối với việc nắm được quyền lực hành chính đi làm chút chuyện thực tế.

Mấy năm nay, thị trấn Tư Hà sớm nhất cũng tốt, khu kinh tế mới Tư Hà sau này cũng thế, cùng với huyện Quy Ninh hiện tại, xem một huyện nhỏ huyện nghèo chậm rãi thay đổi trong tay mình, phát triển và phồn vinh, nhìn dân chúng một phương bởi vậy mà lấy được lợi ích, mà lý tưởng thi hành biện pháp chính trị của mình cũng thay đổi trở thành sự thật, trong lòng An Tại Đào tràn đầy cảm giác thành tựu và thỏa mãn nào đó không thể nói nên lời.

Cảnh đêm xán lạn ở huyện thành hiện lên trước mắt hắn, An Tại Đào chậm rãi buông cửa kính xe xuống, một cơn gió lạnh thổi vào mặt, hắn không kìm hổi giật mình một cái.

Bất tri bất giác, đi tới huyện Quy Ninh đã 3 năm! Mà năm 2001 cũng sắp qua đi, năm 2001 sắp qua đi này, kỳ thật cũng là một năm rất đáng nhớ, cho dù là đối với khắp quốc gia, hay là đối với huyện Quy Ninh thậm chí cá nhân An Tại Đào mà nói.

Ngày 13 tháng 7 Yên Kinh đăng cai Olympic thành công! Đây là một thời khắc khiến người trong nước hưng phấn, kích động và hãnh diện, đây là một lựa chọn Olympic công bình, công chính là có tính lịch sử. Lúc 18h15 ngày 13 tháng 7 giờ địa phương Mát-xcơ-va (22h15 giờ Yên Kinh), Chủ tịch IOC quốc tế Juan Antonio Samaranch trang trọng tuyên bố tại Hội trường Trung tâm Mậu dịch quốc tế: Thành phố tổ chức Thế vận hội Olympic năm 2008 ---- Yên Kinh.

Trong nước rơi vào sôi trào. Mà cho dù là ở huyện thành nhỏ như Quy Ninh này, tới mỗi nơi đều tràn ngập không khí vui mừng đón vận hội, hai bên đường phố còn có không ít “chiêu bài quảng cáo” lấy nội dung đón thế vận hội là chính. Mà nghe nói, sản phẩm khu kinh tế mới sinh thái nông nghiệp Tư Hà cũng đầu cơ vào chiêu bài thế vận hội.

Làm người tái sinh “giác ngộ tiên tri sớm”, An Tại Đào biết thế vận hội Olympic mang đến thị trường trong nước cơ hội kinh doanh rất lớn. Trong trí nhớ kiếp trước của hắn, rất nhiều địa phương đều nhắm vào “chuyên cung cấp thế vận hội”, đều thông qua các loại quan hệ tới thủ đô chuẩn bị, ký kết hiệp nghị chuyên cung cấp sản phẩm với ủy ban thế vận hội. Bởi vì đây không chỉ là lượng tiêu thụ sản phẩm thế vận hội Olymphic, còn trở thành cái khung mở rộng sản phẩm rất lớn.

An Tại Đào nhớ rõ, khu rau quả lớn của huyện Cao Lãm Tân Hải từng sử dụng chiêu bài chuyên cung cấp thế vận hội, đồng thời nhân cơ hội này lăng xê hình tượng thương hiệu khu rau quả lớn của huyện Cao Lãm ra bốn phía, sau đó thậm chí tạo ra một khu vực gieo trồng rau quả nổi tiếng rtong tỉnh.

Nghĩ tới đây, An Tại Đào đột nhiên vừa động: khu kinh tế mới Tư Hà có nên đi theo con đường lăng xê như vậy hay không? Ừ, hẳn là khả thi! Hắn âm thầm quyết định, sau Đại hội cán bộ toàn huyện ngày mai, hắn phải lưu Tôn Hiểu Linh lại nói chuyện với cô.

Lúc này, hắn cũng không biết, không chỉ hắn có loại ý tưởng này, Trương Hân cũng đã sớm sinh ra ý tưởng này trong đầu. Hai ngày trước gã đi khu kinh tế mới Tư Hà điều tra nghiên cứu khảo sát, chính là đánh chủ ý này. Đây là thiết kế chiến tích gã mưu đồ đã lâu cũng đã suy nghĩ cặn kẽ, làm một cán bộ thanh niên tự cho mình siêu phàm, có được bối cảnh cách mạng, Trương Hận tự nhiên cực kỳ khát vọng đối với chiến tích. Nhưng ở huyện Quy Ninh trước mắt, thật ra không gian bới móc chiến tích lưu lại cho Chủ tịch huyện như gã thật sự không lớn.

Trương Hân cũng đã nói với Tôn Hiểu Linh, nhưng rất hiển nhiên, Tôn Hiểu Linh cũng không quá để ở trong lòng, cho nên cũng không nói với An Tại Đào.

Đội bóng đá nước nhà rốt cục cũng chạy ra khỏi Châu Á, có cơ hội tham gia World Cup Nhật Hàn năm 2002. Ngày 7 tháng 10, sân vận động ở một thành phố Đông Bắc, đội tuyển quốc gia chiến thắng đội Oman 1:0, sớm giành được tư cách tham dự World Cup 2002. Tin tức truyền ra, đám người mê bóng ở huyện đi lên đường Thanh Niên, quảng trường UBND huyện, thỏa thích phóng thích tình cảm dành dụm đã lâu trong trái tim, huyện thành này trở thành biển cả sung sướng.

Điều này, đều là chuyện đáng nhớ kỹ và hưng phấn của một số người, nhưng đối với An Tại Đào mà nói, lại vẫn bình thản như vậy, khiến hắn muốn hưng phấn cũng không nổi. Mà đây, đại khái chính là “buồn bực” khó tránh khỏi của người tái sinh.

Nhất là đối với bóng đá, An Tại Đào biết rõ đội tuyển quốc gia xuất ngoại lần này là ngẫu nhiên cỡ nào. Mà cái gọi là tham dự World Cup chẳng qua là đá ba trận bóng liền về nước, ba trận đều thua, mất mặt mà thôi. Bóng đá trong nước phát triển sau đó, càng khiến người ta thất vọng. Còi đen, cá độ bóng đá, chơi bóng giả dối... Một đoạn thời gian trước khi An Tại Đào tái sinh, số lượng người mê bóng đá trong nước đã giảm tới điểm đóng băng trong lịch sử.

..

...

Cuối năm, lại tiến vào thời khắc tổng kết cuối năm, thành phố phỏng chừng cũng sắp xuống kiểm tra đánh giá bộ máy lãnh đạo Huyện ủy và UBND huyện. Đương nhiên, làm cán bộ tỉnh quản lý, An Tại Đào vẫn phải nhận khảo sát của Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy. Một Bí thư Huyện ủy cùng Bí thư Thành ủy, Chủ tịch thành phố và thành viên bộ máy cấp thành phố cùng nhau nhận khảo sát của Ban Tổ chức ccans bộ Tỉnh ủy, đây đại khái là một cảnh tưởng khác lạ. Mà đây, dường như cũng nhắc nhở người của quan trường Phòng Sơn, Bí thư Huyện ủy trẻ tuổi này không giống bình thường.

Tuy rằng Trương Hân cũng là cán bộ dự bị, nhưng gã cũng không tiến vào “danh sách đỏ thay thế người khác”, cho nên gã vẫn là cán bộ thành phố quản lý bình thường.

...

...

Đối với công tác tổng kết năm 2001 mà nói, huyện Quy Ninh có rất nhiều nét bút đậm đáng giá viết. Khu kinh tế mới Tư Hà sớm đi vào quỹ đạo hoạt đọng, tổng sản lượng kinh tế dần chiếm một phân ba tổng sản lượng kinh tế toàn huyện, mà theo đó mấy hạng công trình lớn lần lượt khởi công xây dựng... Huyện Quy Ninh năm 2001, dùng đầu tư lớn, phát triển lớn để hình dung một chút cũng không khoa trương. Cho nên, An Tại Đào cũng không lo lăng khảo sát cuối năm của hắn, cho dù là khảo sát bộ máy, cũng không có bất cứ vấn đề gì. Tình hình năm nay khá đặc biệt, nửa năm đầu hắn ở UBND huyện, sáu tháng cuối năm đi Huyện ủy, khảo sát hai bộ máy, đều nhắc tới hắn, hắn quả thực là rút thời gian cho từng bên.

An Tại Đào trong xe bỗng nhúc nhích tay chân, cười cười:

- Hoàng sư phụ, dừng xe phía trước đi, tôi muốn đi dạo. Tự tôi về nhà là được, anh trực tiếp lái về đi, không cần đưa tôi nữa.

Hoàng Thao đáp lại, cũng không dám nói thêm gì, liền dừng xe trước cửa tòa nhà Thương Mại Quy Ninh.

An Tại Đào xuống xe, giơ tay với Hoàng Thao, nhìn Hoàng Thao lái xe rời đi, lúc này mới chậm rãi đi dọc theo vỉa hè tiến về phía trước. Đi được một lúc, đột nhiên nghe được một tiếng gọi quen thuộc:

- Lãnh đạo! Bí thư An!

An Tại Đào hơi ngoái ý muốn ngẩng đầu nhìn lại, thấy dưới đèn nê ông sáng ngời, Mã Hiểu Yến và chị dâu Uyển Thanh Hà của cô sóng vai đứng cách đó không xa, trong tay còn cầm một số túi giấy to, xem ra dường như vừa mới đi dạo cửa hàng xong.

- Ha ha, Hiểu Yến à -----

An Tại Đào cười cười, tiếp đó liền chào.

- Bí thư An, còn nhớ rõ tôi không?

Uyển Thanh Hà vương tay ra:

- Tôi là...

An Tại Đào khẽ mỉm cười, giơ tay nhẹ nhàng nắm chặt tay Uyển Thanh Hà:

- Nhớ rõ nhớ rõ, sao lại không nhớ chứ, chị dâu, ha ha!

- Lãnh đạo, ngài mới trở về từ Yên Kinh sao?

Mã Hiểu Yến mỉm cười, cũng đã đi tới.

- Ừ. Hôm nay tôi trở về từ Yên Kinh, buổi chiều lại đi thành phố tham dự hội họp, ừ, lãnh đạo thành phố có chút thay đổi, tại đại hội cán bộ toàn huyện ngày mai, sẽ truyền đạt lại cho mọi người chút...

An Tại Đào do dự một chút:

- Hai người ăn cơm chưa? Nếu chưa ăn, chúng ta cùng nhau ăn chứ? Vừa lúc tôi muốn đi tìm một chỗ ăn cái gì.

- Ừ, được, chúng tôi cũng đang muốn tìm chỗ ăn cơm.

Uyển Thanh Hà vội vàng đáp ứng:

- Tôi mời Bí thư An cơm. Cảm ơn Bí thư An...

An Tại Đào ngẩn ra:

- Ha ha, cảm ơn tôi? Ha ha, hay là tôi mời hai cô đi ---- Hiểu Yến, phía trước có một quán món cay Tứ Xuyên gọi là Em gái Tứ Xuyên, hương vị không tồi, chúng ta tới đó đi.

Ba người nói cười muốn đi “Em gái Tứ Xuyên”, Mã Hiểu Yến biết An Tại Đào thích món cay Tứ Xuyên này, quán món cay Tứ Xuyên hơi nổi danh ở huyện chỉ sợ hắn đều đã ăn qua. Cho nên, vào tiệm cơm, thấy bà chủ chủ động chào hỏi với An Tại Đào, cô quả thật cũng không kỳ quái.

Uyển Thanh Hà thì hơi kỳ quái, thừa dịp An Tại Đào đi toilet, cô kéo cánh tay Mã Hiểu Yến, cúi đầu nói:

- Hiểu Yến, chị xem bà chủ tiệm cơm này rất quen thuộc với Bí thư An... Lãnh đạo lớn như Bí thư An còn tới địa phương nhỏ này ăn cơm sao?

Mã Hiểu Yến cười cười:

- Chắc là anh ta thường tới đây... Anh ta một mình ở huyện, có thể cũng lười tự mình nấu cơm ăn, lại không muốn tham dự tràng cảnh đưa đón mê hoặc, cho nên liền tự mình đi tìm địa phương nhỏ ăn cơm. Thời gian dài, tự nhiên sẽ quen ---- đúng rồi, chị dâu, một lát Bí thư An đi ra, chị đừng nói lung tung!

Uyển Thanh Hà bĩu môi:

- Chị nói lung tung lúc nào rồi? Chị còn muốn hỏi chuyện đi Yên Kinh kìa? Có phải sau khi anh ta nói xong đã quên rồi hay không? Lâu như vậy, cũng không có lời tiếp theo, chị cùng với anh trai em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi... Đây không phải lừa dối chị sao!

Mã Hiểu Yến hơi bất đắc dĩ mà cười khổ nhìn Uyển Thanh Hà:

- Chị dâu, chuyện này đừng có nhắc lại. Anh ta bận công tác, quên là chuyện bình thường, hơn nữa, chuyện này vốn chính là...

Mã Hiểu Yến còn chưa nói xong, thấy An Tại Đào đã đi tới từ phía buồng vệ sinh, liền vội vàng ra hiệu bằng mắt với Uyển Thanh Hà, ngậm chặt miệng.

An Tại Đào đang đi, bà chủ nhô đầu ra từ phía sau quầy hàng, cười nói:

- Bí thư An thật lâu chưa tới nhé, có phải đồ ăn cửa hàng nhà chúng tôi không hợp khẩu vị của ngài.

- Ha ha, không phải không phải, gần đây tôi bận công tác, luôn bận rộn ngược xuôi, cũng không thường xuyên ở huyện. Ồ, đúng rồi, bà chủ, gần đây kinh doanh thế nào?

An Tại Đào dừng bước, nhận điếu thuốc bà chủ đưa qua, liền nói chuyện tào lao mấy câu.

- Ài, chỉ có thể nói là đủ sống đi... Bí thư An, ngài còn nhớ rõ lần trước chứ? Đám lưu manh này sau khi đi ra khỏi đồn công an, luôn tới quan chúng tôi gây phiền toái, quấy rầy Yên Thúy của chúng tôi... Nhưng người đó ba ngày tới hai lần, khiến cho đứa bé này không làm gì được, đang chuẩn bị hai ngày nữa tới Yên Kinh tìm anh trai, xem có thể tìm việc sống tại Yên Kinh hay không. Đứa nhỏ này thông minh có năng lực, tôi quả thực hơi luyến tiếc.

Bà chủ vỗ vỗ Yên Thúy đang giúp đỡ bà thu dọn đồ vật phía sau quầy hàng, khuôn mặt xinh đẹp thanh tú của Yên Thúy hơi đỏ lên, ngẩng đầu chào An Tại Đào một tiếng:

- Chào Bí thư An.

An Tại Đào nhướn mày, lập tức nghĩ tới chuyện đêm đó Bành Quân giáo huấn mấy tên côn đồ ở nơi này. Hắn trầm giọng nói:

- Đồn công an mặc kệ sao?

Bà chủ dáng người đẫy đà thở dài:

- Bí thư An, đồn cocong an... cũng không phải bọn họ mặc kệ, người đồn công an tới, đám lưu manh này đều chạy, nhưng người đồn công an vừa đi, bọn chúng lại tới, chúng tôi... ài!

An Tại Đào cau mày lại, cũng không nói gì. Hắn thản nhiên cười, quay đầu đang muốn rời đi, đột nhiên lại dừng bước, quay đầu liếc nhìn Yên Thúy lớn lên lung linh xinh đẹp kia:

- Yên Thúy, cô muốn tới Yên Kinh tìm công việc sao? Có công việc thích hợp hay không, nếu không thích hợp, tôi giới thiệu giúp cô?

Lúc này bà chủ vưng mừng lên, vội vàng kéo cánh tay Yên Thúy, “đẩy” Yên Thúy đang xấu hổ ngượng ngùng ra:

- Vậy thì tốt, Yên Thúy, còn không nhanh chóng cảm ơn Bí thư An!

Em gái Tứ Xuyên khoảng 20 tuổi giống như Yên Thúy này, chắc chắn chưa thi lên đại học, thậm chí ngay cả trung học cũng chưa tới, nhà lại khá nghèo, cho nên mới ngàn dặm xa xôi đi làm công nuôi sống mình. Thật ra tuy rằng cô chuẩn bị đi Yên Kinh, nhưng lại chưa có công việc chắc chắn, bởi vì anh trai ở Yên Kinh của cô chẳng qua là một đầu bếp nhỏ, có thể tìm được công việc cho cô hay không vẫn là vấn đề.

An Tại Đào chủ động đề xuất tìm công việc giúp cô, trong lòng cô tự nhiên là vừa mừng vừa sợ. Tuy rằng cô cũng không quá quen thuộc An Tại Đào, cũng không rõ lắm Bí thư Huyện ủy là quan lớn thế nào, nhưng lại biết là “nhân vật lớn”. Trong trái tim đơn giản của cô, nhân vật lớn như An Tại Đào tìm công việc giúp cô, đó là chuyện rất dễ dàng.

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự