Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 352 Giữa trưa

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư

Phiên bản Dịch · 4421 chữ · khoảng 16 phút đọc

Lãnh Mai và Lận Nhiên xuống xe trước cửa nhà hàng, sóng vai cười nói bước vào, tầng trệt nhà hàng kín chỗ, không khí rất ồn ào.

Trương Manh đã chờ ở trong đại sảnh, thấy Lãnh Mai và Lận Nhiên vào vội bước ra tiếp đón, cười nói:

- Bí thư Lãnh, tôi đã đặt phòng rồi, phòng Hải Thiên Nhai.

Lãnh Mai gật đầu, đang định cùng Lận Nhiên lên lầu, đột nhiên trong lúc quay đầu, tình cờ phát hiện An Tại Đào đang ngồi ở một bàn phía trước đại sảnh cách đó không xa, cùng cười cười nói nói, trong đó có một cô gái có khuôn mặt rất quyến rũ, dường như rất quen thuộc với An Tại Đào, vừa khanh khách cười, vừa lấy tay nhéo mũi hắn.

Động tác này trông khá thân mật và thân thiết, Lãnh Mai nhìn thấy, trong lòng cảm thấy khó chịu, trong lúc vô tình, chân mày hơi nhíu lại, ra vẻ thản nhiên nói:

- Chị Lận Nhiên, hình như Chủ tịch huyện An gặp được người quen.

Nói xong, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Lãnh Mai hwngs về phía đó đi đến. Lận Nhiên trong lòng vừa động, mỉm cười một cách bí hiểm, cũng đi theo.

- An Tại Đào, sao bây giờ anh học được lối nói năng ngọt xớt như vậy?

Lý Tương cười khanh khách, giơ tay đấm nhẹ lên vai An Tại Đào, đang định rút tay lại, đã thấy một cô gái dung mạo hết sức xinh đẹp, khí chất đoan trang, cử chỉ không tầm thường đi nhanh tới, ánh mắt như đang “nổi sóng”, khiến Lý Tương cảm thấy khó hiểu, thầm giật mình: Sao cô gái này lại dùng ánh mắt này nhìn mình? Dường như là rất khó chịu?

Lãnh Mai đi gần đến nơi mới phát hiện ra, trong hai người phụ nữ kia có một người mình biết, đó là Lưu Viện Viện, vợ của Lý Kiệt, nhân vật số một mới nhậm chức của công ty rượu Quy Ninh. Lưu Viện Viện đột nhiên nhận ra Lãnh Mai, vội đứng dậy cười chào:

- Bí thư Lãnh.

An Tại Đào ngẩn ra, quay lại liếc nhìn Lãnh Mai một cái:

- Ồ, Bí thư Lãnh, hai người đã tới rồi? Ha ha, xin giới thiệu với hai vị, đây là bạn tôi, Trưởng ban tin tức báo Tân Hải Lý Tương, cũng chính là chị của Lý Kiệt.

Lý Tương nghe nói là Bí thư Huyện uỷ Quy Ninh cũng không dám thất lễ, mỉm cười đứng dậy giơ tay ra:

- Chào Bí thư Lãnh.

Lúc này Lãnh Mai mới định thần lại, trong lòng một trận xấu hổ và phức tạp. Cô âm thầm hổ thẹn và khó chịu vì sự “nhạy cảm” quá mức của mình: không hiểu từ lúc nào mình trở nên như vậy, vừa thấy An Tại Đào ở cùng phụ nữ khác liền khó chịu?

Cô bắt tay và cười với Lý Tương:

- Xin chào, đồng chí Lý Kiệt rất ưu tú, tôi và Chủ tịch huyện An đều rất tín nhiệm cậu ấy.

Lý Tương kính cẩn mỉm cười:

- Lý Kiệt công tác ở huyện, về sau còn nhờ Bí thư Lãnh chiếu cố giúp.

Lãnh Mai khẽ mỉm cười:

- Ồ, đã có Chủ tịch huyện An chiếu cố, đồng chí Lý Kiệt công tác ở huyện không có vấn đề gì. Đương nhiên, đồng chí Lý Kiệt có năng lực và tố chất rất mạnh! Công tác của đồng chí Lý Kiệt được Huyện uỷ và Uỷ ban nhân dân huyện rất tán thành.

Lãnh Mai dùng những câu “quan cách” nói với Lý Tương và Lưu Viện Viện vài câu, rồi quay lại nhìn An Tại Đào:

- Đồng chí Tại Đào, chúng ta lên chứ?

Thật ra Lãnh Mai cũng không cố ý giở giọng “quan cách”, mà trên thực tế, dựa vào sắc mặt của An Tại Đào, cô còn có ý muốn tỏ ra thân thiết và dịu dàng.

Chỉ có điều đối mặt với người “bình dân” như Lý Tương và Lưu Viện Viện, tự nhiên một Bí thư Huyện uỷ như cô liền “phát tán” uy thế, theo bản năng, liền giữ một khoảng cách.

Quan chính là quan, dân chính là dân, mặc nhiên đã tồn tại một khoảng cách.

- Được,

An Tại Đào gật đầu:

- Lý Tương, hai người ăn cơm trước nhé, tối nay tôi mời cô và vợ chồng Lý Kiệt ăn cơm, chúng ta lại gặp. Lý Tương, lát nữa tôi sẽ gọi điện!

An Tại Đào vừa đi, vừa áp tay lên tai làm điệu bộ gọi điện thoại. Nói xong, An Tại Đào vội vàng đi lên lầu. Lúc nãy, hắn vừa đến Kim Thái Dương liền gặp Lý Tương và Lưu Viện Viện. Lý Tương đến huyện thăm Lý Kiệt, anh ta đang bận, nhờ Lưu Viện Viện đưa Lý Tương đến đây ăn cơm.

Nhìn theo bóng dáng phóng khoáng và điềm tĩnh của An Tại Đào, trong mắt Lý Tương thoáng hiện vẻ mơ màng, trong lòng lại lẫn lộn đủ loại cảm giác phức tạp: người con trai này với mình, khoảng cách càng ngày càng xa, ài!

Thật ra, làm sao người ta có thể đến gần mình được? Lý Tương tự cười giễu mình, liền bình tâm lại.

Lưu Viện Viện vẫn ngồi một bên tỉ mỉ quan sát cảm xúc biến đổi của Lý Tương, cô cũng là phụ nữ, tự nhiên rất dễ dàng phát hiện sự thay đổi trên khuôn mặt và ánh mắt của Lý Tương, hơi ngẫm nghĩ một chút liền biết chị chồng mình không những thầm mến Chủ tịch huyện An, mà còn “trúng độc” rất nặng.

- Chị, thật ra con người Chủ tịch huyện An không tệ chút nào, em cảm thấy anh ta đối với chị rất tốt, nếu không có chị, làm sao Lý Kiệt được như ngày hôm nay? Ài, lại nói, hiện giờ Lý Kiệt có tiền đồ, đều là nhờ Chủ tịch huyện An giúp đỡ cho.

Lưu Viện Viện thăm dò, cười nói. Lý Tương “ừm” một tiếng, vẻ mặt không thay đổi, liền chuyển sang chuyện khác.

An Tại Đào vẫn là An Tại Đào, nhưng chỉ mới cách một ngày, hiện giờ Lận Nhiên gặp lại hắn, cô lại có cảm giác khác hẳn. Nếu nói ngày hôm qua cô đối với hắn là trên cao nhìn xuống, thì hôm nay hắn lại khiến cô có cảm giác phải nhìn lên.

Ba người ngồi đó, không chạm cốc, chỉ nói đôi câu chuyện phiếm, ánh mắt Lận Nhiên hơi loé sáng, cũng không biết đang toan tính những gì.

Lãnh Mai ngồi bên cạnh, bắt gặp ánh mắt của Lận Nhiên, trong lòng liền cảm thấy không thoải mái. Không hiểu sao, trực giác mách bảo cho cô, dường như Lận Nhiên đang có chủ ý nào đó đối với An Tại Đào. Còn có cái gì mà người phụ nữ hám lợi đen lòng này không dám làm?

Không khí bữa cơm này thật sự rất vô vị, cho nên vội vàng bàn chuyện công trình với Lận Nhiên không bao lâu, An Tại Đào đã có ý muốn đi. Mà Lãnh Mai cũng không muốn để An Tại Đào tiếp tục tiếp xúc với Lận Nhiên, cũng không hứng thú nói chuyện.

Đồ ăn mang lên gần như không động đũa, ba người liền thôi không ăn nữa.

- Thật sự là quá lãng phí!

An Tại Đào nhún vai, quay sang nữ nhân viên phục vụ đang đứng kính cẩn kế bên, cười cười:

- Cô ơi, lấy mấy món ăn và cả đĩa cá chiên này bỏ vào túi cho tôi. Bí thư Lãnh, Lận tổng, tôi bỏ bao mang về, nếu không thật lãng phí!

Lãnh Mai cười đầy thâm ý:

- Chủ tịch huyện An thật đúng là có cá tính!

Cô nhíu mày:

- Buổi tối…

Vốn Lãnh Mai định nói buổi tối tôi nấu cơm giúp anh, nhưng ngay trước mặt Lận Nhiên, cô làm sao có thể nói ra, đành bỏ dở câu nói, để An Tại Đào tuỳ ý mang cái gói to có vài món ăn, rồi cùng nhau xuống lầu.

“Chủ tịch huyện ăn cơm, còn thừa mang về?”, chuyện này thoạt nhìn có vẻ rất lạ thường và hoang đường? Nhưng An Tại Đào không quan tâm đến ánh mắt khác thường của cô nhân viên phục vụ, thản nhiên cầm gói thức ăn nghênh ngang mà đi.

Lận Nhiên rõ ràng là chưa được “toại ý”, nhưng trong lòng cố có ý tưởng khác, cũng không thể kiên trì lâu được. Lúc đi khỏi cửa, cô nắm chặt lấy tay An Tại Đào mỉm cười:

- Chủ tịch huyện An, Bí thư Lãnhm lần này để hai người phải tốn tiền thật ngịa quá! Tiếp theo, tôi mời khách, chúng ta lại có dịp gặp nhau. Đúng rồi, đầu tháng sau, công ty chúng tôi tổ chức đưa công nhân viên đi du lịc Hoàng Sơn, hai vị lãnh đạo huyện có thời gian mời đi cùng chúng tôi?

An Tại Đào cười ha hả, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Lận Nhiên:

- Lận tổng, tôi công việc khá bận rộn, đến lúc đó chắc là không thể có thời gian rảnh, về phần Bí thư Lãnh…

An Tại Đào quay đầu lại liếc nhìn Lãnh Mai.

Lãnh Mai miễn cưỡng cười:

- Ôi, chúng tôi xin nhận tấm lòng của Lận tổng, nhưng gần đây công tác ở huyện thật sự rất bận, chỉ sợ tôi cũng không dứt ra được.

Lận Nhiên lên chiếc BMW màu vàng của mình chay đi như bay.

Trong lúc hai người đứng ở cửa, chờ lái xe tới, Lãnh Mai thở phào một cái, khẽ nói:

- Anh làm thế nào mà cô ta cam tâm tình nguyện từ bỏ dự án hậu cần cho thị trấn ngoại ô?

An Tại Đào cười thản nhiên:

- Rất đơn giản, tôi tìm Chủ tịch thành phố Trương, nói chuyện với ông ấy, rằng tham gia đấu thầu hạng mục này có một doanh nghiệp có quan hệ với “trên”, cho nên…

Lãnh Mai đàu tiên là ngạc nhiên, rồi mỉm cười:

- Đây là cái anh gọi là nguyên tắc? An Tại Đào, anh làm tôi tò mò, anh làm sao lại có tâm địa gian giảo đến thế? Âm mưu quỷ kế trùng trùng, làm người ta phải lắc đầu than thở.

An Tại Đào nhún vai:

- Điều này sao có thể gọi là tâm địa gian giảo? Đây là tư duy và trí tuệ. Bí thư Lãnh, chúng ta làm công tác cơ sở, thật ra ở rất nhiều thời điểm, đều phải học cách động não!

Mặt Lãnh Mai đỏ lên, đột nhiên thẳng lưng, ưỡn ngực, trừng mắt nhìn An Tại Đào, sẵng giọng:

- An Tại Đào, ý của anh là tôi không có đầu óc sao?

An Tại Đào cười lớn:

- Tôi không có ý như vậy, cô đừng suy diễn lung tung!

Trương Manh và lái xe của Lãnh Mai thấy cô ưỡn ngực, vẻ mặt đầy hờn dỗi đối với An Tại Đào, hai người ngơ ngác nhìn nhau, đều cảm thấy không thể tin nổi. Bí thư Lãnh lạnh lùng, cao ngạo không ai sánh bằng, không ngờ cũng có thái độ của “cô bé dỗi hờn” thế này?

Liên tưởng tới những biểu hiện khác thường gần đây của Lãnh Mai, Trương Manh thầm giật mình: Lãnh Mai không coi trọng An Tại Đào đấy chứ? Hai người đều chưa lập gia đình, đều là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, trai tài gái sắc, nhìn qua dường như rất xứng đôi vừa lứa.

Trương Manh càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, ánh mắt ngờ vực từ từ lướt trên khuôn mặt hai người.

- Khụ khụ!

An Tại Đào ho khan hai tiếng, ngay lúc đó, Lãnh Mai chợt ý thức được tình thế, hai tay liền yên lặng buông xuống, mà chỉ trong nháy mắt quay đầu lại, khuôn mặt đã khôi phục lại vẻ cao quý và lạnh lùng thường ngày.

Trương Manh thầm rùng mình, vội gạt đi ý nghĩ trong đầu, chuyện của hai vị lãnh đạo huyện, không đến lượt cô, một Chánh văn phòng Huyện uỷ có thể quan tâm. Cô nhảy xuống xe:

- Bí thư Lãnh, Chủ tịch huyện An!

Lãnh Mai vừa đi về phía xe, vừa nhìn chung quanh:

- Đồng chí Tại Đào, anh đi bằng gì? Xe của anh đâu?

- Ha ha, tôi xin đi nhờ xe của Bí thư Lãnh. Xe của tôi đưa cho Hoàng Thao lái rồi, nhà y có việc gấp.

An Tại Đào nói xong liền theo Lãnh Mai đi về phía xe của cô.

Lên xe, âm thầm dùng khoé mắt liếc nhìn An Tại Đào đang ngồi gần mình trong gang tấc, trong lòng Lãnh Mai có một nỗi vui mừng không rõ.

Đột nhiên, di động của An Tại Đào reo vang, rất không đúng lúc xoá tan chút vui mừng trong lòng Lãnh Mai.: Cuộc đấu thầu- Kẻ cạnh tranh bất ngờ (Phần 1)

Nhóm dịch: KoCo

Nguồn: metruye

Bấm nút "Thu gọn" để thu gọn nội dungThu gọn

Lãnh Mai đang ở trong phòng làm việc xem tài liệu, đột nhiên Lận Nhiên tới, làm cô giật mình.

Lãnh Mai thật sự chán ghét Lận Nhiên, trước giờ cô không ưa phụ nữ xem tiền tài như mạng. Cô không hiểu nổi người phụ nữ này vì sao lại ham tiền như vậy? Mức độ ham tiền của cô ta có lẽ còn vượt xa mức độ háo sắc của một số đàn ông xấu xa? Nhưng vì nể mặt Trương Thắng Lợi, cô đành phải bằng mặt mà không bằng lòng với Lận Nhiên.

Trước kia là như vậy, bây giờ cũng không thể khác hơn được.

Lãnh Mai chậm rãi đứng lên:

- Chị Lận Nhiên, chị rảnh rỗi hay sao mà đến đây thế? Mời ngồi!

Lận Nhiên mỉm cười nắm lấy tay Lãnh Mai. Hai người thân thiết ngồi trên ghế sô pha, ân cần hỏi han một hồi. được một lúc, Lận Nhiên hơi đỏ mặt cười cười:

- Bí thư Lãnh, Trưa nay tôi mời cô và và Chủ tịch huyện An ăn một bữa cơm, ngày hôm qua rất ngượng ngùng, rất ngượng ngùng!

Lãnh Mai ngạc nhiên, tròng mắt xoay chuyển, trong lòng suy nghĩ: Lận Nhiên có ý gì? Chẳng lẽ ngày hôm qua An Tại Đào đi một chuyến lên thành phố, khiến cô ta thay đổi thái độ?

Tuy trong lòng rất ngờ vực, nhưng có một điều cô có thể khẳng định, lần này Lận Nhiên tìm đến là muốn mình làm thuyết khách, không chỉ có vấn đề công trình, mà còn có ý muốn kéo gần quan hệ với An Tại Đào.

Tại sao cô lại có thái độ như thế? Lãnh Mai đột nhiên nghĩ ra: “Chẳng lẽ cô ta đã biết thân thế của An Tại Đào? Ừ, rất có khả năng!

Vừa nghĩ như vậy, Lãnh Mai liền càng thêm vài phần khinh miệt.

Ngày hôm qua An Tại Đào đi rồi, Lãnh Mai cũng suy xét trước sau một hồi, cảm thấy phía sau An Tại Đào có Trần Cận Nam, dù cho lúc này có đắc tội với Trương Thắng Lợi cũng sẽ không gặp phiền phức gì lớn. Dù sao Trương Thắng Lợi cũng sắp lui, chắc chắn sẽ không đi trêu vào một Bộ trưởng Trần tiền đồ vô lượng, đang chói sáng như mặt trời ban trưa tại tỉnh Đông Sơn này.

Không chỉ Trương Thắng Lợi, các lãnh đạo khác trong tỉnh cũng rất kính sợ Trần Cận Nam. Điều này có liên quan đến sự mạnh mẽ, cứng rắn của Trần Cận Nam, cũng như thân phận Uỷ viên thường vụ Tỉnh uỷ và thế lực của nhà họ Âu Dương bên vợ ông.

Phải biết rằng, trong quan trường, đối với cán bộ mà nói, đặc biệt là cán bộ có thực quyền, có thể lui xuống bình an hay không cũng là một vấn đề quan trọng, một bước ngoặt mấu chốt trong đời. Có câu "Thường đi ở bờ sông sao có thể không ẩm hài"? Làm chủ tịch huyện, chủ tịch thành phố, có ai dám nói mình trong sạch, không có bất cứ vấn đề gì? Một khi đắc tội với cấp trên, nếu cấp trên cố ý bới móc, cật lực điều tra, chỉ sợ rất khó mà “hạ cánh” an toàn. Điều tra theo kiểu bới lông tìm vết, bới bèo ra bọ thì tránh sao khỏi không “lòi ra” vấn đề?

Những tấm gương tày liếp như vậy nhiều lắm. Có không ít người bởi vì quan hệ trên dưới không xử lý được tốt, khi “hạ cánh” đều rất chật vật, thậm chí là phải ngồi “nhà đá”, thanh danh một đời bị huỷ hoại trong chốc lát.

Cho nên, thông thường sắp tới thời điểm “về vườn”, các quan viên đều cẩn thận khiêm tốn làm người, để có thể thuận lợi lui về mà an hưởng tuổi già, cho con đường làm quan của bản thân mình một kết thúc tốt đẹp. Tuy rằng quyền lực sẽ không còn, nhưng các mối liên hệ và tài sản tích luỹ trong vài thập niên tại chức đủ để họ sống quãng đời còn lại một cách đầy đủ và thoải mái.

Nghĩ đến đây, Lãnh Mai liền yên tâm, không để chuyện của Lận Nhiên trong lòng nữa. Đương nhiên, đó là cô lo lắng thay cho An Tại Đào, chứ cô thì không sao cả, bởi vì chuyện này không liên quan gì với cô.

- Ở huyện của chúng tôi, sao lại có thể để chị Lận Nhiên tốn kém được? Ha ha, để tôi mời chị và đồng chí Tại Đào ăn bữa cơm đi.

Nói xong, Lãnh Mai không đợi cô ta trả lời, liền đứng dậy gọi điện cho An Tại Đào ngay trước mặt Lận Nhiên.

Khi Lãnh Mai gọi điện, An Tại Đào đang ở bệnh viện thăm Mã Hiểu Yến.

Sức khỏe của Mã Hiểu Yến đã chuyển biến rất tốt đẹp, chỉ cần vài ngày nữa là có thể xuất viện về nhà tĩnh dưỡng. Để bảo đảm không để lại di chứng, chắc chắn Mã Hiểu Yến phải ở nhà nghỉ ngơi hai ba tháng, còn phải thường xuyên đến bệnh viện kiểm tra lại.

Mã Hiểu Yến nửa nằm trên giường bệnh, sắc mặt ửng đỏ. Cô cảm thấy hơi khó chịu lấy tay sờ nhè nhẹ lên cái đầu nhẵn bóng được băng bó của mình, không kìm nổi tiếng thở dài sâu kín. Đối với một cô gái đang tuổi thanh xuân thích chưng diện mà nói, ngoài thân thể ốm đau không biết có để lại di chứng hay không, cô còn đau lòng vì mất đi mái tóc đen mượt của mình.

- Xem tôi này, trông xấu lắm phải không?

Mã Hiểu Yến cúi đầu nói.

An Tại Đào khẽ mỉm cười, dịu dàng nói:

- Hiểu Yến, không sao đâu! Đừng nghĩ ngợi lung tung, Sau khi nghỉ dưỡng bệnh một thời gian là lại dài ra thôi. Nếu thấy không ổn thì cô có thể đội tóc giả. Khi nào cô khoẻ, tôi sẽ sai người sang Hồng Kông làm cho cô mấy bộ tóc giả.

Mã Hiểu Yến thở dài:

- Dạ, đến lúc đó hẳn hay. Đúng rồi, số tiền này anh cầm lại đi, dù sao tôi cũng không cần dùng nhiều tiền như vậy.

Mã Hiểu Yến lấy trong túi ra một gói tiền to:

- Chi phí giải phẫu và nằm viện anh đã trả cho tôi, dù sao anh có nhiều tiền, cũng không thiếu chút tiền ấy, coi như cứu giúp cấp dưới, nhưng tiền của Mạnh tổng tôi tuyệt đối không thể nhận được! Anh nhất định phải giúp tôi trả lại cho chị ấy!

Vẻ mặt Mã Hiểu Yến hết sức kiên quyết, khoé miệng hơi mím lại, cầm gói tiền đưa qua.

Trong lòng Mã Hiểu Yến rốt cuộc suy nghĩ cái gì, có lẽ An Tại Đào cũng không rõ lắm, nhưng giờ phút này hắn đối với cô đã khác trước, cùng trải qua một lần cận kề với cái chết, quan hệ giữa hai người vô tình đã nhích gần lại rất nhiều, mà có chính cả hai cũng không nhận thấy.

An Tại Đào do dự một chút, rồi nhận lấy:

- Được, tôi giúp cô trả lại cho cô ấy. Tuy nhiên, Cúc tỷ chỉ có ý tốt, cô cũng đừng để trong lòng.

- Tôi biết, nhưng tôi không thể.

Mã Hiểu Yến nhè nhẹ cắn môi:

- Không nói chuyện này nữa, tôi muốn tuần sau xuất viện, anh đến đón tôi, được không?

Nói đến đây, Mã Hiểu Yến đột nhiên cảm thấy mình có phần “quá trớn”, liền đỏ mặt cúi đầu xuống, không ngờ bàn tay nhỏ bé của mình được An Tại Đào nắm lấy:

- Tôi thấy hay là cô ở bệnh viện thêm một thời gian nữa đi, dù sao vết thương ở trên đầu, nếu chẳng may để lại di chứng thì sẽ rất nguy hiểm!

An Tại Đào nhớ tới ngày đó Mã Hiểu Yến liều thân cứu mình, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tình cảm dịu dàng tràn ngập trong lòng, thở dài nắm tay cô thật chặt:

- Đương nhiên, nếu cô cảm thấy ở bệnh viện buồn chán, về nhà nghỉ dưỡng cũng được.

Sự dịu dàng của An Tại Đào khiến Mã Hiểu Yến thầm vui mừng. Từ mấy ngày nay đến giờ, bất kể công việc bận rộn, hắn đều dành ra thời gian đến thăm cô, vô hình trung lộ ra sắc thái khác thường khiến Mã Hiểu Yến cảm thấy như mình đang trong cơn mộng ảo, đây chính là Chủ tịch huyện An từng khiến cô vừa kính vừa sợ trước kia ư?

Mã Hiểu Yến biết thái độ thay đổi của An Tại Đào và việc cô giúp hắn thoát chết có mối liên hệ nhân quả, nhưng chính vì nguyên nhân như thế, lại làm cô mơ hồ cảm thấy có chút gì đó mất mát.

Nếu không phải mình vì hắn mà trải qua nguy kịch, từng chạm tới lằn ranh giữa sự sống và cái chết, hắn có thể đối với mình như vậy không? Nếu không như vậy, căn bản có lẽ hắn cũng không để mắt tới mình.

Nhưng dù sao Mã Hiểu Yến cũng không giống như các cô bé lãng mạn, ảo tưởng luôn đòi hỏi. Cô coi trọng hiện tại, quý trọng những gì mình đang có, thậm chí hy vọng mình có thể vĩnh viễn nằm trên giường bệnh, như vậy cô có thể được hắn vĩnh viễn yêu thương và săn sóc.

Chợt chuông điện thoại di động của An Tại Đào vang lên, hắn buông tay Mã Hiểu Yến ra, nhìn trên màn hình điện thoại:

- Bí thư Lãnh, tôi là An Tại Đào.

- Đồng chí Tại Đào, anh đang ở đâu vậy? Lận tổng đến Quy Ninh, trưa nay chúng ta ăn bữa cơm nhé, tôi mời.

Lãnh Mai cười cười.

- Tôi đang ở vùng phụ cận.

An Tại Đào lập tức đáp ứng:

- Được, cô chọn nơi đi, xong cho tôi biết, lát nữa tôi đến,

An Tại Đào nhẹ nhàng như không, ngay trước mặt Mã Hiểu Yến, hắn không che dấu việc Lận Nhiên của công ty Long Hưng muốn tới tham gia.

- Anh lại định để cho công ty Long Hưng tham dự vào?

- Không,

An Tại Đào lắc đầu:

- Tôi rất không yên tâm về cô ta. Chỉ là nể mặt Chủ tịch thành phố Trương thôi. Được rồi, cố gắng tĩnh dưỡng cho tốt, trưa nay tôi đi tiếp con dâu của Chủ tịch thành phố ăn cơm, đuổi khéo cô ta đi!

Đột nhiên An Tại Đào nhớ tới ngày đấu thầu, nhìn Mã Hiểu Yến thở dài:

- Hiểu Yến, thời gian cô nằm viện, tôi bận bù đầu! Hy vọng là cô có thể sớm quay lại với công việc, ài!

Mã Hiểu Yến nhẹ nhàng ngồi dậy, dịu dàng nói:

- Tôi sẽ nhanh trở lại với công việc, anh cũng đừng làm việc quá sức, chú ý sức khoẻ!

- Tốt!

Lãnh Mai cúp điện thoại, lại gọi một số khác:

- Trương Manh, cô sắp xếp một phòng ở nhà hàng hải sản Kim Thái Dương, tôi và Chủ tịch huyện An muốn chiêu đãi một vị khách quan trọng.

- Vâng, Bí thư Lãnh, tôi sẽ đi bố trí ngay.

Trương Manh không dám chậm trễ, lập tức đáp ứng.

Kim Thái Dương là một nhà hàng hải sản cao cấp số một của huyện Quy Ninh, chuyên phục vụ câc món hải sản được chở tới đây từ vùng duyên hải Tân Hải và Lục Đào. Nghe nói ông chủ nhà hàng này rất có thế lực, nhưng đó chỉ là tin đồn, có thể do gần đây Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện dần dần chọn nơi này làm chỗ tiếp đãi xã giao và công vụ.

Nên biết là, trước khi Kim Thái Dương khai trương, tiệc chiêu đãi đều được đặt ở nhà khách Quy Ninh. Nhưng gần đây, các cơ quan ở huyện nhất là Huyện uỷ dần chuyển sang nhà hàng này. Nhiều người ngờ vực có phải ông chủ nhà hàng này có quan hệ với Bí thư Huyện uỷ Lãnh Mai, nhưng chỉ có Trương Manh và một vài người biết, thật ra chẳng có quan hệ nào ở đây cả, chẳng qua là đồ ăn của nhà hàng này rất hợp khẩu vị của Lãnh Mai, hơn nữa rất gọn gàng sạch sẽ, giá cả lại tương đối thấp hơn nhà khách Quy Ninh.

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự