Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 336 Ngăn cơn sóng dữ - Ứng biến (Phần 4)

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư

Phiên bản Dịch · 2959 chữ · khoảng 10 phút đọc

An Tại Đào phất tay:

- Để y và ban tổ chức cán bộ bố trí ổn thoả đi, kiến thức của tôi không hơn y.

Thấy vẻ mặt hờ hững của An Tại Đào, Mã Hiểu Yến thầm than trong lòng, không dám nói thêm, liền lặng lẽ lui ra ngoài.

Buổi chiều, An Tại Đào xuống sau lầu thấy Hoàng Thao đang đứng chờ trước xe, mà Mã Hiểu Yến lại chạy về nhà trước để chuẩn bị.

Tuy nói là chỉ ăn một chút sủi cảo, nhưng An Tại Đào là Chủ tịch một huyện tới Mã gia ăn cơm, làm sao người nhà họ Mã dám thất lễ. Hầu như có thể đoán trước, chắc chắn là đã chuẩn bị kỹ càng, tối thiểu là một bàn lớn thức ăn. Cái gọi là ăn sủi cảo chỉ là một cái cớ.

Thoạt nhìn An Tại Đào là Chủ tịch huyện đến nhà cấp dưới ăn cơm dường như có chút gì đó không thích hợp, nhưng chẳng qua là An Tại Đào muốn tạo thể diện cho Mã Hiểu Yến.

Đối với sự quan tâm và săn sóc của Mã Hiểu Yến, hắn luôn muốn thể hiện một điều gì đó để đáp lại.

Hắn vốn định tự lái xe đi, sau lại do dự vì cảm thấy có chút gì đó không ổn, lại gọi Hoàng Thao.

Hắn vội lên xe, phất tay:

- Anh Hoàng, đi trước đến Trung tâm thương mại Quy Ninh mua chút quà đi.

Hoàng Thao đáp ứng, vừa lái xe vừa cười nói:

- Chủ tịch huyện An, mua gì thì được đây?

An Tại Đào trầm ngâm:

- Đi mua hai bình rượu ngũ lương, hai gói trà đi hay là mua hai cây thuốc lá? Ừ, được!

Trong khi nói chuyện, xe liền chạy đến Trung tâm thương mại Quy Ninh. An Tại Đào không xuống xe, ngồi trong xe chờ. Hoàng Thao cầm chi phiếu của An Tại Đào chạy tới Trung tâm thương mại, không bao lâu sau liền mang hai bình rượu ngũ lương, hai gói trà và hai cây thuốc lá Trung Hoa quay lại, trả thẻ lại cho An Tại Đào, cười nói:

- Chủ tịch huyện An, hoá đơn tôi giữ đây, chờ tôi báo thanh toán rồi đưa lại cho ngài.

An Tại Đào thản nhiên cười:

- Không cần báo cơ quan thanh toán, tôi không thiếu chút tiền đó đâu.

Hoàng Thao hơi sợ, cũng không nói thêm nữa, thầm nghĩ Chủ tịch huyện An thật đúng là nghf nhiểu tiền thế lớn. Nếu lãnh đạo bình thường, không lợi dùng báo giá cao lên, giá bao nhiêu nói bấy nhiêu là quý lắm rồi, chứ còn tự mình bỏ tiền? Còn khuya!

Cha mẹ Mã Hiểu Yến là công nhân, gia cảnh bình thường. Cô còn có , một anh trai đã kết hôn. Cô về sớm một tiếng đồng hồ, lại đi siêu thị mua chút thực phẩm chín, chuẩn bị về nhà cùng cha mẹ lo bữa tối, nhưng vừa vào cửa, lại thấy anh trai, chị dâu và cháu gái đều ở nhà, liền không khỏi có một chút mất hứng.

Cô nhíu mày, kéo mẹ vào bếp, nhẹ nhàng nói:

- Mẹ, mẹ gọi anh và chị dâu con về làm gì?

Dương Quế Lan hơi ngượng ngùng, liếc nhìn về phía phòng khách, hạ giọng nói:

- Anh con và chị dâu con nghe nói Chủ tịch huyện An muốn tới nhà ta làm khách, đã nói muốn tới dự cho vui, mẹ làm sao từ chối được?

Mã Hiểu Yến thở dài:

- Thôi, đến đã đến rồi, mẹ phải dặn chị dâu con, không thể nói lung tung trước mặt Chủ tịch huyện An! Chị ấy rất lắm lời!

Đang khi hai mẹ con nói chuyện, chị dâu Uyển Thanh Hà của cô nhẹ nhàng đi vào bếp, cười hì hì nói:

- Hiểu Yến, em cũng đừng làm gì cả, việc trong bếp giao cho chị và mẹ đi, em khẩn trương đi đón Chủ tịch huyện An. Mẹ, em gái thật là có thể diện, ngay cả Chủ tịch huyện An mà cũng có thể mời về nhà ăn cơm. Không dễ gặp được quan lớn như vậy đâu!

- Đúng là không có tiến bộ gì cả!

Dương Quế Lan cười mâng một tiếng, kéo con dâu lại:

- Con cũng đừng làm, các con đều đi ra ngoài chờ, để mẹ tự làm! Mẹ làm sủi cảo rất ngon, đồ ăn cơ bản là đã có sẵn.

Mã Hiểu Yến chờ ở lầu dưới, thấy chiếc Santana màu đen của An Tại Đào đang từ xa chạy lại, lòng rất vui mừng, liền cười chạy lại:

- Lãnh đạo đến rồi!

Hoàng Thao dừng xe lại, thấy An Tại Đào xuống xe, vội xuống xe mang mấy thứ An Tại Đào nhờ mua xuống, đưa tận tay Mã Hiểu Yến:

- Chủ nhiệm Mã, đây là quà của Chủ tịch huyện An mua. Ngài đi trước ăn cơm, xong rồi tối nay tôi đến đón ngài!

Mã Hiểu Yến cầm lấy quà, cười nói:

- Anh Hoàng, cùng vào ăn cơm đi, đi nào!

Hoàng Thao cười hà hà:

- Không được, Chủ nhiệm Mã, tôi còn phải đi đón đứa nhỏ tan học!

Nói xong, Hoàng Thao liền lên xe lái đi.

Hoàng Thao là như vậy, anh ta không chỉ kín miệng mà còn rất có chừng mực. Anh ta biết thân phận của mình. Anh chưa bao giờ tham dự bất cứ hoạt động riêng tư gì của An Tại Đào. Chính vì yếu tố này, An Tại Đào vẫn đồng ý dùng anh ta làm lái xe.

- Hiểu Yến, tôi nhớ hình như nhà cô không phải ở chỗ này?

An Tại Đào có chút nghi ngờ, ngẩng đầu nhìn căn nhà cũ bốn tầng màu vàng nhạt, hạ giọng nói.

Mã Hiểu Yến liền xấu hổ đỏ mặt. Cô làm sao không rõ ý tứ An Tại Đào, trước kia, cô có ý “dụ dỗ” An Tại Đào, đưa An Tại Đào đang say rượu về chỗ mình ở. Nhớ tới tình hình đêm đó, cô ửng hồng đôi má, không kìm nổi lườm An Tại Đào một cái:

- Đó là phòng của tôi, còn đây là nhà của cha mẹ tôi!

Hả? An Tại Đào xấu hổ cười, nhún vai.

Mã Hiểu Yến xách đồ chậm rãi đi trước:

- Đi thôi, chúng ta lên lầu.

- Đưa tôi xách cho, khá nặng.

An Tại Đào đón lấy gói to trên tay Mã Hiểu Yến. Cô biết hắn săn sóc mình, trong lòng ấm áp, sắc mặt càng thêm đỏ lên, nhưng cô cũng không từ chối, trao gói đồ cho An Tại Đào, cúi xuống xem thử rồi cả kinh:

- Ôi, anh mua chi nhiều thứ đắt tiền vậy?

Hai bình rượu ngũ lương, hai gói trà ngon, hai cây thuốc lá Trung Hoa, mấy thứ này không ít tiền, tuy nhiên , Mã Hiểu Yến cungc biết An Tại Đào là người có tiền, cô chỉ buột miệng nói rồi cũng không để trong lòng.

- Ha ha, tôi lần đầu “vào cửa” nhà cô, sao có thể đến tay không được?

An Tại Đào cười cười. Vốn hắn nói một cách vô tình nhưng Mã Hiểu Yến lại nghe ra thành một ý tứ khác.

Cô liếc An Tại Đào một cái đầy quyến rũ, dịu dàng nói:

- Đi thôi, chúng ta lên lầu, ba mẹ tôi đè đã chuẩn bị xong, vào cửa là có thể ăn cơm.

Lên lầu, Mã Hiểu Yến còn chưa ấn chuông cửa, cửa phòng liền mở ra, một thiếu phụ xinh đẹp, thuỳ mị thướt tha, đỏ mặt mỉm cười đứng ở cửa, đầu tiên hơi hung phấn liếc An Tại Đào một cái, rồi hơi lùi một bước, kính cẩn nói:

- Chủ tịch huyện An, mời vào!

Mã Hiểu Yến cười cười:

- Lãnh đạo, đây là chị dâu Uyển Thanh Hà của tôi, là giáo viên văn trong thị trấn.

- Xin chào.

An Tại Đào nhìn Uyển Thanh Hà gật đầu chào, sau đó liền đi theo Mã Hiểu Yến vào phòng.

Uyển Thanh Hà tiếp nhận gói đồ trong tay An Tại Đào, tuỳ ý liếc mắt một cái, liền không kìm nổi, lông mày nhướng lên, thầm nghĩ: quà đắt tiền như vậy, vị Chủ tịch huyện này ra tay thật hào phóng! Xem ra dường như hắn đối với Mã Hiểu Yến rất coi trọng.

Nghĩ vậy, Uyển Thanh Hà không kìm nổi liếc Mã Hiểu Yến một cái, thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô ửng đỏ, giữa chân mày dường như phảng phất làn xuân ý, liền hiểu ra.

- Chà, Chủ tịch huyện An, ngài đã tới rồi, còn mua quà này nọ làm chi?

- Chủ tịch huyện An, ngài thật là khách khí quá, mua đồ đắt tiền thế này.

Người nhà họ Mã thật không ngờ, Chủ tịch huyện An lạnh lùng, nghiêm khắc trong lời đồn lại gần gũi, bình dị như vậy, cũng không có vẻ ta đây. Ngược lại còn rất tôn trọng người nhà họ Mã. Ngay từ đầu, họ còn có vẻ rất căng thảng và kính cẩn, nhưng sau cũng dần dần thả lỏng. Đặc biệt là Uyển Thanh Hà, trong bữa tiệc còn mạnh dạn nói đùa vài câu với An Tại Đào, chạm vài chén rượu.

Một bữa cơm có thể nói là khách và chủ đều vui vẻ. Ăn cơm xong, Mã Hiểu Yến, mẹ cô và chị dâu cô đi thu dọn bàn ăn, An Tại Đào bị cha của Mã Hiểu Yến , Mã Đức Thắng và anh trai cô Mã Lâm tiếp ở phòng khách, chuyện trò tán gẫu với nhau.

So với Mã Hiểu Yến hoàn toàn khác biệt, cha cô và anh trai cô thuộc loại rất thật thà chất phác, không khéo nói chuyện, chỉ biết kính cẩn mời thuốc, mời trà. An Tại Đào cảm thấy hoài nghi, tính cách Mã Đức Thắng như thế, sao có thể sinh ra một người con gái như Mã Hiểu Yến? Mà Mã Lâm, một người đàn ông thật thà, cạy miệng không ra một lời như thế sao lại có thể tìm một phụ nữ hướng ngoại mạnh mẽ như Uyển Thanh Hà?

Cho nên An Tại Đào ngồi nói chuyện phiếm với họ, căn bản là hắn đặt câu hỏi, họ trả lời. Một hỏi một đáp, không khí tương đối nhàm chán và nặng nề.

An Tại Đào kiên nhẫn chiu đựng ngồi đó, không kìm nổi liếc nhìn về phía bếp một cái. Uyển Thanh Hà bưng một mâm dưa hấu đi tới, cười nói:

- Chủ tịch huyện An, Mời ăn dưa hấu, dưa rất ngọt.

An Tại Đào gật đầu:

- Cảm ơn.

Uyển Thanh Hà đặt đĩa dưa trong tay lên bàn, đưa mời An Tại Đào một miếng, sau đó liền ngồi xuống bên cạnh An Tại Đào, lại ân cần đưa cho hắn một tấm khăn giấy.

Thấy cô có vẻ quá thân thiết với An Tại Đào, Mã Lâm không kìm nổi hơi nhíu mày, nhưng không nói gì. Chẳng những y thành thật mà còn rất sợ vợ, trong lòng tuy không thoải mái nhưng không dám bộc lộ. Hơn nữa, hiện giờ đang có khách, nếu làm vợ mất mặt, lát nữa y sẽ không yên với cô ta.

Uyển Thanh Hà ngồi đó, khoé mắt long lanh đánh giá vị chủ tịch huyện trẻ tuổi đẹp trai này, trong lòng hơi có chút “đong đưa”. Cô do dự một lúc, rồi đỏ mặt khẽ nói:

- Chủ tịch huyện An, tôi muốn xin ngài giúp một việc được không?

An Tại Đào ngẩn ra, cười cười:

- Đừng có khách khí như vậy, có việc gì chị dâu cứ nói thẳng, nếu tôi có thể giúp đỡ được thì sẽ giúp ngay!

Nghe An Tại Đào gọi mình một tiếng “chị dâu”, Uyển Thanh Hà rất vui vẻ, mặt mày hớn hở nhìn An Tại Đào, xoa tay:

- Chủ tịch huyện An, tôi tốt nghiệp đại học sư phạm liền được bố trí đến dạy ở trường trung học ngoại ô, cũng đã được bảy tám năm. Nhà của tôi ở thị trấn, mỗi ngày đi dạy rất phiền phức, rất bất tiện, chẳng chăm sóc được cho con cái. Tôi muốn xin ngài có thể giúp tôi được điều đến trường trung học của huyện? Tôi không cần trường nổi tiếng, trường học bình thường là tốt rồi!

An Tại Đào cười:

- Việc này nhỏ thôi mà, Chủ nhiệm Mã có thể làm, chị bảo cô ấy là được !

Uyển Thanh Hà quay đầu lại liếc nhìn Mã Hiểu Yến với vẻ bất mãn, than thở:

- Cô ấy mặc kệ, nhiều lần cô ấy về, tôi đến nhờ, cô ấy đều nói rất khó giải quyết.

Mã Hiểu Yến nghe Uyển Thanh Hà nói vậy với An Tại Đào, trong lòng rất phiền, nhưng ngay trước mặt An Tại Đào, cô không thể chừa cho chị dâu mặt mũi, liền cố nén sự khó chịu, khẽ nói:

- Chị dâu, em đâu có nói không giúp, nếu có cơ hội thích hợp, em sẽ giúp chị lo liệu chuyện này.

Lãnh đạo, anh đừng nghe nghe chị dâu, chị ấy là giáo viên nòng cốt của trường trung học ngoại ô, dạy rất giỏi, hơn nữa, cũng không phải quá xa, đi xe máy mất tối đa nửa giờ là tới.

Mã Hiểu Yến ngồi xuống, đưa mắt ra hiệu với An Tại Đào.

Cô ấy thật sự thay đổi rồi. An Tại Đào liếc Mã Hiểu Yến một cái, thầm thở dài, nhất thời có một chút xúc động.

Với vị trí hiện giờ của Mã Hiểu Yến, cộng thêm sự tín nhiệm của An Tại Đào đối với cô, nếu cô muốn giúp Uyển Thanh Hà chuyển công tác sang trường khác, thì cũng không phải chuyện quá khó khăn, hẳn là cô sợ người khác xầm xì, không muốn bởi vì việc tư của gia đình cô mà ảnh hưởng đến tiền đồ của mình, đồng thời cũng có thể ảnh hưởng đến An Tại Đào.,

Nếu là Mã Hiểu Yến trước đây, chắc chắn cô đã sớm lợi dụng quan hệ này. Tuy nhiên cũng phải nói, nếu cô vẫn là Mã Hiểu Yến trước kia, cô cũng sẽ không từng bước đạt được tín nhiệm, cũng như cảm tình của An Tại Đào, mà như vậy sẽ không có được vị trí như ngày hôm nay.

Ánh mắt hai người chạm nhau, vẻ thương xót trong ánh mắt của An Tại Đào tuy rằng chỉ loé lên rồi biến mất, nhưng cũng khiến trong lòng Mã Hiểu Yến hết sức vui mừng.

Thấy An Tại Đào không trả lời mình, Uyển Thanh Hà thở dài:

- Thôi đi, coi như tôi chưa nói gì. Chủ tịch huyện An, tôi chỉ thuận miệng mà nói, ngài đừng để ý làm gì!

Quay lại liếc cô một cái, An Tại Đào thầm nghĩ, người phụ nữ này cũng không phải hiền lành gì.

Hắn khẽ mỉm cười:

- Ồ, từ huyện đi dạy ở ngoại ô, quả thật là hơi xa. Ha ha, như vậy đi, tôi sẽ dành chút thời gian bảo thư ký Bành liên hệ với Phòng giáo dục, xem xem có trường trung học nào ở huyện còn thiếu người, thì lo liệu giúp cho chị dâu, nhưng chị cũng đừng hy vọng quá nhiều, cũng không chắc chắn có thể giúp được.

Tuy rằng An Tại Đào nói “cũng không chắc chắn giúp được”, nhưng tại huyện Quy Ninh còn có chuyện hắn giải quyết không được sao? Đừng nói là điều đến làm một giáo viên bình thường, ngay cả làm hiệu trưởng, cũng còn có thể. Đương nhiên, Uyển Thanh Hà không hy vọng một cách xa vời như vậy.

Uyển Thanh Hà mừng rỡ, trong lúc hưng phấn cô nắm tay An Tại Đào, luôn mồm cảm tạ:

- Cảm ơn Chủ tịch huyện An, cảm ơn chủ tịch!

Mã Hiểu Yến thấy vậy âm thầm nhíu mày, không kìm nổi tức giận nhìn mẹ mình trừng mắt một cái.

An Tại Đào rút tay khỏi bàn tay nhỏ bé nóng hổi, đầy mồ hôi của Uyển Thanh Hà, đang định nói vài câu khách sáo thì đột nhiên chuông di động reo vang.

Là điện thoại của Phó chủ tịch thường trực Cổ Trường Lăng.

An Tại Đào tiếp điện thoại, nghe giọng Cổ Trường Lăng hơi dồn đạp liền cảm thấy có chuyện không ổn, vội hỏi một câu:

- Đồng chí Trường Lăng, xảy ra chuyện gì rồi?

Vừa nói, An Tại Đào vừa đứng dậy bước ra phía ban công.

Thật lâu sau, tiếp xong điện thoại, vẻ mặt An Tại Đào hơi có chút âm trầm quay lại, hướng về phía vợ chồng Mã Đức Thắng gật đầu:

- Cô chú, cảm ơn cô chú hôm nay đã có thịnh tình khoản đãi. Tôi bận một số việc cần giải quyết ngay, trước hết xin cáo từ. Hiểu Yến, đã xảy ra chuyện, cô lập tức theo tôi cùng về! Trên đường chúng ta sẽ nói chuyện sau!

Mã Hiểu Yến giật mình, liền đáp ứng, vội vàng chạy tới mặc áo khoác, rồi lập tức cùng An Tại Đào rời khỏi nhà họ Mã.

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự