Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1739 Chương 1728

Bạn đang đọc Quan Khí​ của Hồng Mông Thụ

Phiên bản Dịch · 1709 chữ · khoảng 6 phút đọc

Không ai nghĩ Vương Trạch Vinh lại cứng rắn đến vậy.

Điều này làm cả phòng hội nghị trở nên yên tĩnh.

Thủ tướng Đức lên tiếng trước:

- Mọi người tham gia họp lần này là bàn vấn đề phát triển sau đây của thế giới, chúng ta không nên làm căng thẳng như vậy làm gì. Có gì mọi người cùng ngồi xuống nói chuyện.

Thủ tướng Nga nói:

- Lời này rất đúng, có gì chúng ta đều có thể từ từ trao đổi mà, cuối cùng sẽ có kết quả.

Có hai người điều đình, vẻ mặt Ao Feipu tốt hơn nhiều. Y cười gượng nói:

- Xem ra bên Trung Quốc rất cứng rắn.

Vương Trạch Vinh nói:

- Mỹ cứng rắn quen nên không thích người khác như vậy. Trung Quốc đã có đủ tự tin và có đủ năng lực bảo vệ nước nhà. Các nước khác không có quyền nói này nói kia. Trung Quốc đi con đường gì cho chính Trung Quốc quyết định.

Ao Feipu nói:

- Mỹ từ trước đến giờ vẫn luôn có lập trường ủng hộ một Trung Quốc, đây là điều không thay đổi.

Vương Trạch Vinh nói:

- TÔi cũng đã nói đây là chuyện nội bộ của Trung Quốc, các nước không cần phải quan tâm. Có một điều mà Trung Quốc muốn khẳng định đó là nếu có tiếng nói phản đối thì chúng tôi sẽ tự mình giải quyết bằng biện pháp hòa bình, không được sẽ dùng vũ lực.

Câu này của Vương Trạch Vinh lại làm Ao Feipu tức tối.

Chẳng qua Ao Feipu biết Vương Trạch Vinh đây là nói thật. Nếu ép Trung Quốc quá thì dù ở mặt nào đó Trung Quốc kém Mỹ nhưng nếu Trung Quốc phát động chiến tranh vũ khí hạt nhân sẽ khác.

Nhìn chằm chằm Vương Trạch Vinh một lát, Ao Feipu biết mục đích đặt ra hôm nay đã không thể đạt được.

Gặp phải kẻ cứng rắn như Vương Trạch Vinh mà muốn dùng thủ đoạn uy hiếp sẽ là vô dụng.

Thủ đoạn này bình thường hay có tác dụng nhưng hôm nay thì không làm Ao Feipu trong lúc nhất thời không nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn.

Vì thế y bất đắc dĩ nói:

- Mọi người nói đúng. Phát triển kinh tế trong nước mới là việc chính. Tôi cũng đã nói Trung Quốc cần mở cửa thị trường hơn nữa. Đồng Nhân dân tệ của Trung Quốc phải tăng giá mới phải.

Vương Trạch Vinh nói:

- Thưa tổng thống Ao Feipu, anh đây là tát thẳng vào mặt Trung Quốc rồi. Từ trước đến giờ các nước phương Tây luôn bảo hộ các ngành công nghiệp, nông nghiệp, khai khoáng trong nước. Các vị đã là những nước có nhiều tiền nhất thế giới. Mà Trung Quốc chúng tôi thành nơi làm thuê cho các vị. Chẳng qua đúng như anh nói, kinh tế trong nước phát triển mới là quan trọng hơn cả. Vì thế Trung Quốc chúng tôi sẽ tiến hành điều chỉnh chính sách, chú trọng vấn đề trong nước hơn nữa.

Vương Trạch Vinh nói cũng là điều mà các nước như Mỹ vẫn đắc ý. Các nước phương tây lợi dụng đủ loại thủ đoạn ép buộc Trung Quốc nhường bước. Bây giờ hắn nói chính phủ Trung Quốc sẽ điều chỉnh chính sách làm các nước ngồi đây hơi đổi sắc mặt.

Bọn họ biết không thể ép Vương Trạch Vinh nữa, nếu ép quá không biết hắn còn có thể làm gì nữa.

Gặp phải một tên quan chức Trung Quốc không chịu nói lý lẽ làm mấy người không biết nên làm gì để đối phó. Hắn có thể nói quá bá đạo, hơi động chút là lấy vũ khí hạt nhân ra uy hiếp.

Mấy nước khác nhìn Mỹ để muốn xem Mỹ nói gì.

Những lời kia bình thường phải do Mỹ nói ra mới đúng, sao bây giờ lại do Trung Quốc – một nước vốn luôn mềm yếu nói ra?

Mấy nước như Nhật Bản, Hàn Quốc càng nghĩ càng giật mình.

Bọn họ nghĩ Trung Quốc đánh bất ngờ Đài Loan, bây giờ Vương Trạch Vinh lại nắm quân đội Trung Quốc nếu như hắn ra lệnh đột nhiên tập kích thì ai biết nước bọn họ có thể chống đỡ nổi không?

Trước đây có Mỹ đứng sau nên không có gì phải sợ, nhưng bây giờ ngay cả Mỹ cũng không có biện pháp gì với Trung Quốc, đó là điều rất nguy hiểm.

Nhìn thoáng qua Ao Feipu, tổng thống, Thủ tướng hai nước này có thể nhận ra Ao Feipu đang không có biện pháp gì đối phó với Vương Trạch Vinh.

Nhìn Ao Feipu, nếu ngày nào đó Trung Quốc thật sự tấn công nước mình, khả năng Mỹ tham chiến có cao hay không? Không quá chắc nếu như bên nước bọn họ không có lý.

Mấy nước này đều suy nghĩ phải nhanh chóng tạo quan hệ tốt với Trung Quốc, như vậy mới giảm được mối uy hiếp từ Trung Quốc.

Tổng thống Hàn Quốc cười gượng một tiếng và nói:

- Hàn Quốc và Trung Quốc từ xưa tới giờ đều là láng giềng tốt, gần đây chúng tôi cũng đã tỏ ý bồi thường ngư dân Trung Quốc, sau đây hai nước chúng ta cần phải tạo quan hệ tốt hơn nữa.

Vương Trạch Vinh nghe y nói như vậy cũng cười đáp lại:

- Tổng thống nói rất đúng. Tôi vẫn chú ý tới việc này và thấy cố gắng của Hàn Quốc. Tôi rất vui mừng, hai nước cùng giữ ổn định, phát triển là điều ai cũng mong thấy có.

Tổng thống Hàn Quốc vội vàng nói:

- Không biết Bí thư Vương lúc nào có thời gian thì tôi xin mời anh tới Hàn Quốc.

Y đang cố gắng hóa giải cơn tức của Vương Trạch Vinh với Hàn Quốc, đó mới là điều quan trọng nhất.

- Cảm ơn Tổng thống đã mời, tôi rất vui mừng được tới Hàn Quốc học tập một chút.

Vương Trạch Vinh sau nhiều năm làm chính trị nên vừa nhìn điệu bộ của đối phương là biết có muốn nói lý lẽ cũng vô ích.

Vì thế hắn quyết định phải cứng rắn, tỏ vẻ không sợ gì hết mới có thể thay đổi cục diện. Hôm nay nếu mình yếu thế thì không thể nào qua được sự chèn ép của mấy nước này.

Quả nhiên biểu hiện của hắn đã khiến mục đích của các nước kia không đạt được.

Thấy tình hình phát triển có lợi cho nước mình, Vương Trạch Vinh đương nhiên phải thu thanh kiếm về và tỏ thái độ thân thiện.

Hắn cười thầm trong lòng, hội nghị lãnh đạo các quốc gia chẳng qua cũng chỉ như một cuộc mặc cả mà thôi.

Nói vài câu với Tổng thống Hàn Quốc, Vương Trạch Vinh quay sang nhìn Thủ tướng Nhật Bản nhưng không nói gì.

Mặc dù hắn không nói gì nhưng Thủ tướng Nhật Bản lại hơi run.

Nghĩ đến tên lửa của Trung Quốc có thể bắn tới Đài Loan thì bắn đến địa phận Nhật Bản của mình cũng không khó khăn gì, y biết Vương Trạch Vinh rất có thể đặt mục tiêu vào nước mình.

Nhất định phải mau chóng nghiên cứu việc này.

Nói thật mấy nước phương tây không quá sợ Trung Quốc vì cách khá xa, nhưng mấy nước Châu Á lại khác. Nếu ép Trung Quốc quá rồi có chiến tranh thì không có nước nào tốt đẹp cả.

Trong đầu mọi người đều suy nghĩ khá nhiều nhưng có một cảnh chung đó là Vương Trạch Vinh điên cuồng chỉ huy quân đội Trung Quốc dùng vũ khí hạt nhân tấn công vào nước mình.

Nghĩ đến việc này làm mọi người đều sợ.

Không ai dám cam đoan hắn không phát động chiến tranh.

Bộ trưởng bộ ngoại giao Anh không khỏi thở dài một tiếng. Y thầm nghĩ gặp phải người như tên này thì về sau cũng sẽ không dễ dàng gì.

Thủ tướng Nga vẫn quan sát Vương Trạch Vinh, y thấy nếu Trung Quốc và Nga tăng cường quan hệ đồng minh có lẽ sẽ thay đổi cục diện thế giới.

Nghĩ vậy, Thủ tướng Nga nói:

- Bí thư Vương, không biết lúc nào anh có thời gian, tôi mời anh tới viếng thăm Nga. Hai nước chúng ta có nhiều điểm có thể hợp tác.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Tôi rất hân hạnh được tới Nga.

Vương Trạch Vinh cũng biết Trung Quốc nếu muốn đứng vững sẽ cần hợp tác với những cường quốc trên thế giới để làm đối trọng với Mỹ.

Tổng thống Pháp nói:

- Bí thư Vương và nước Pháp chúng tôi có tình cảm sâu sắc. Tôi Bí thư Vương lần đầu ra nước ngoài là tới nước Pháp chúng tôi. Tôi hy vọng Bí thư Vương lúc rảnh có thể quay lại Pháp.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Người dân Pháp là những người bạn thân thiết của tôi, tôi rất vui được trở lại Pháp một lần nữa.

Ao Feipu thấy có vài nước thay đổi thái độ, việc này làm y rất tức giận.

Mấy nước khác đã thế thì mình Mỹ sao có thể làm gì được Trung Quốc. Vì thế y đành nói:

- Tôi và Bí thư Vương có quan hệ khá tốt, Bí thư Vương cũng nên tới Mỹ viếng thăm chứ?

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Trung Quốc và Mỹ có nhiều quan hệ hợp tác cả về kinh tế và chính trị. Tôi rất hy vọng quan hệ hợp tác này tiếp tục kéo dài. Khi điều kiện cho phép tôi sẽ tới Mỹ xem một chút.

Mọi người nói chuyện vài câu, Vương Trạch Vinh cười ha hả nói:

- Xem ra hội nghị lần này của chúng ta diễn ra rất thành công, đạt được hiệu quả như mong muốn

Bạn đang đọc Quan Khí​ của Hồng Mông Thụ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự