Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 36 Ngoại truyện 5: Biệt đội tiểu quỷ

Bạn đang đọc Phu Nhân Sát Thủ Của Trùm Xã Hội Đen của WynyuLee

Phiên bản Dịch · 1867 chữ · khoảng 6 phút đọc

Một ngày đẹp trời nào đó.....

" Mặc Thiên Tân, Mặc Thiên Di... đứng lại cho mẹ..."

" Uầy.... câu nói vô dụng nhất mọi thời đại..."

Hai nhỏ một lớn, bất chấp hình tượng rượt đuổi nhau khắp ngõ ngách trong nhà.

" Bắt bọn nhóc lại cho tôi..." Tử Kỳ vừa đuổi theo vừa ra lệnh cho mọi người. Nhưng ai cũng chần chừ... họ không dám cãi lệnh phu nhân nhưng mà... gây thù với hai nhóc này đảm bảo cuộc sống sau này ở Mặc gia của họ sẽ vô cùng thê thảm. Họ phải làm sao đây?

" Loạn hết rồi à.... Tôi nói mà cũng không nghe sao?" Tử Kỳ hét lên. Đám người lập tức hoàn hồn... Lời chủ mẫu vẫn là nên nghe theo.

Rất nhanh.... bọn nhóc bị túm lại... người túm được là Bạch Hổ và Chu Tước. Xui cho bọn nhóc... ai bảo lo chạy... tông vào bọn họ.

" Ai cho hai đứa lại tự ý xâm nhập vào hệ thống máy tính nội bộ làm loạn hả?" Tử Kỳ ngồi xuống sofa, vắt chéo chân, tay gõ gõ lên đùi, nhìn hai đứa nhóc trước mặt, đứng nghiêm túc, cúi đầu đếm móng chân.

" Mẹ.... cái đó tụi con đang phát huy tinh thần yêu công nghệ..." Mặc Thiên Di không dám ngẩng đầu, chỉ lí nhí trong miệng.

" Còn cãi..."

" Mẹ... là con chủ mưu... không liên quan em ấy..." Mặc Thiên Tân rất ra dáng anh trai. Tuy còn nhỏ nhưng cậu biết bảo vệ Thiên Di là nhiệm vụ của cậu.

" Đừng lo... con cũng có phần... không thoát nổi đâu..."

Haizzz... Bọn nhóc đã tròn sáu tuổi... biết suy nghĩ hơn... tuy đã không còn làm những trò nguy hiểm ngu ngốc giống lúc trước nhưng những trò bây giờ không những IQ cao mà mật độ bày trò càng lúc càng dày đặt. Mặc Kỳ Hàn không bận quan tâm mấy trò phá phách này nữa nên việc quản và xử lý tụi nhóc anh đem ném phăng cho cô tất cả.

Nghịch rồi bị phạt... phạt rồi lại nghịch...

Bọn nhóc đã coi hai chuyện đó như là thủ tục cần thiết của cuộc sống của chúng nên phạt thì chịu, nghịch vẫn nghịch.

Lần này... bọn chúng đã xâm nhập hồ sơ cá nhân của nhân viên rồi đổi tất cả ảnh hồ sơ của bọn họ thành hình em bé. Với lí do....

" Di Di muốn có em"

------------

" Vậy thì đáp ứng nó đi"

Đó là câu nói mà ai đó ném cho Tử Kỳ khi cô thuật lại chuyện của bọn nhóc.

" Anh... đứng đắn chút coi" Tử Kỳ tức muốn hộc máu, ném cái gối về phía Mặc Kỳ Hàn đang ung dung đọc báo. Rất tiếc.... anh đã chụp được cái gối.

Ném cái gối qua một bên, anh cười bí hiểm trèo lên giường.

" Anh tránh xa em ra..."

" Anh dễ nghe lời như thế sao?"

" À... không..."

" Vậy thì nên biết sẽ như thế nào rồi đúng không?"

" Không biết..."

Haha.... Anh bỗng cười phá lên... vùi mặt vào vai cô, một lúc sau anh nói tiếp:

" Đừng giả bộ nữa"

" Giả bộ cái gì?"

" Tưởng anh không biết sao?"

"......."

" Em đã ngưng thuốc ngừa thai cả tháng nay rồi... đúng không?"

" Sao... anh biết?"

" Mặc kệ làm sao anh biết... rõ ràng có người muốn mà còn giả bộ"

Tử Kỳ xấu hổ đỏ bừng mặt... giấu mặt vào trong lồng ngực anh. Tình huống này... anh không đáp lại cô thì thật là không phải đạo.

Thật ra cô cũng không tính sinh thêm em bé. Di Di cũng quên bén chuyện muốn có em.. Chỉ là vài tháng trước, sau khi Tú Viên sinh bé trai thứ hai Mặc Thiên Tước, con trai lớn của Tú Viên là Mặc Thiên Dương cứ luôn miệng khoe em với hai nhóc nhà cô... thế là...

Một tháng trước.....

Tối hôm ấy, cả nhà bốn người đều ở trong phòng của ba mẹ...

Hai người phái nam thì đang ngồi trên sofa xem cái gì đó... à là mẫu súng ngắn mới nhất trên thị trường...

Hai người phái nữ thì đang tâm sự đêm khuya với nhau.

" Mẹ... mẹ thấy em bé của chú thím có đáng yêu không?" Mặc Thiên Di nằm trong lòng Tử Kỳ, mắt long lanh chớp chớp, chu cái môi hồng hồng, hỏi.

" Có chứ.... Di Di thích Tiểu Tước lắm à?" Tử Kỳ hôn lên trán con gái, ôm chặt con bé hơn.

Nghe câu hỏi của con gái, Mặc Kỳ Hàn liền ngẩng đầu lên nhìn Tử Kỳ. Mặc Thiên Tân vẫn chăm chú xem laptop, không quan tâm chuyện khác.

" Không chỉ thích Tiểu Tước... Di Di còn thích em bé... Di Di thích em lắm" Di Di nói một lèo, dùng hai tay nhỏ bé của mình ôm chặt Tử Kỳ. Tử Kỳ nhất thời ngạc nhiên không nói được gì. Mặc Thiên Di tiếp tục:

" Mẹ... này nhé... Hiên Hiên cũng có em là Tiểu Ngôn... Tiểu Dương cũng có em là Tiểu Tước... anh có em là con... sao con không có em?"

" À.... thế... Tiểu Ngôn và Tiểu Tước cũng không có em đấy thôi..." Tử Kỳ lý giải máy móc.

" Không.... hai bọn họ còn nhỏ mà.."

" À... ừm..."

" Mẹ... mẹ cho Di Di em đi... Di Di sẽ thương em mà.... " Mặc Thiên Di dụi dụi đầu vào lòng cô. Tử Kỳ cảm thấy bất lực với con gái.

" Muốn có em không phải chỉ nhờ mẹ... " Mặc Kỳ Hàn cười cười đi lại ngồi bên cạnh Tử Kỳ.

" Ơ... chẵng phải em bé ở trong bụng mẹ sao?" Mặc Thiên Di trưng bộ mặt ngây thơ ra trước mặt anh.

" Thì là vậy nhưng....." Anh còn định nói gì nữa thì đã bị cô bịt miệng lại. Anh mà còn nói nữa sẽ dạy hư Di Di của họ mất.

" Nhưng sao ạ?" Vẫn ngây thơ.

" Không có gì... " Tử Kỳ cười trừ.

" Anh... anh có thích có em không?" Mặc Thiên Di chạy lại hỏi anh trai.

" Mình em anh đã đủ khổ rồi" Mặc Thiên Tân vẫn gõ gõ gì trên laptop, ra vẻ ông cụ non nói với em gái.

Hai vị phụ huynh đang nhìn hai đứa con, cũng gật gù với câu nói của con trai... nhưng cụ thể là " Hai đứa thôi ba mẹ đủ khổ rồi"

" Hứ... anh đúng là chán thật..." Cô nhóc bĩu môi, xoay người lon ton chạy vào lòng ba mình.

" Ba... ba năn nỉ mẹ dùm Di Di đi..."

" Được... cứ trông cậy ở ba...."

" Hứa....?" Cô nhóc tinh nghịch đưa ngón tay út ra.

Anh cảm thấy trò này vô cùng buồn cười nhưng nhìn gương mặt bụ bẫm xinh như thiên sứ của con gái thì lại không thể cưỡng lại.

" Rồi ...giao dịch thành công..."

" Hai người cứ tự biên tự diễn đi... " Tử Kỳ hừ một tiếng rồi cầm điện thoại ra ban công gọi cho Tú Viên tám chuyện.

Tám xong, cô xoay người dựa vào lan can, nhìn ba cho con đang nói chuyện với nhau... chỉ có Di Di nói thôi.... hai người kia làm khán giả. Tử Kỳ nhìn cảnh đó liền bật cười không giấu vẻ hạnh phúc...

Hiện tại.... Ngô Ngạn và Từ Ân Nhã đã là ba mẹ của một cô con gái sáu tuổi Ngô Ân Hiên và một cậu con trai năm tuổi Ngô Nặc Ngôn.

Mặc Kỳ Phong và Tô Tú Viên thì có hai cậu con trai Mặc Thiên Dương sáu tuổi và Mặc Thiên Tước năm tháng tuổi.

Hai nhóc nhà cô đã sáu tuổi.... sinh thêm đứa nữa... thôi thì.. ý này cũng không tồi...

------------------

Một năm sau, thành viên mới của Mặc gia đã chào đời.

À vâng... một bé trai... Mặc Thiên Ân...

Cái tên này là do Tử Kỳ đặt, cô vốn muốn sẽ có thêm tiểu công chúa, cuối cùng là tiểu hoàng tử.

Khỏi phải nói Di Di phấn khích đến nhường nào. Luôn luôn túc trực bên nôi em và cũng nhờ thế mà Mặc gia có vẻ yên ổn hơn. :)

Còn Mặc Thiên Ân.... ai nha... còn bé nhưng đã lộ ra tư chất quậy phá rồi nha... ngủ thì thôi, tỉnh dậy là phải có người nói chuyện tuy nhiên giọng nói không cho phép lớn hơn giọng cậu nhóc... dù cậu nhóc nói gì thì chịu.

Khi cậu nhóc tỉnh dậy việc đầu tiên là hét toáng lên cho đến khi có người xuất hiện trong tầm mắt thì im bặt rồi cười toe toét.

Mọi chuyện chỉ là mới bắt đầu...

Khi Mặc Thiên Ân được hơn một tuổi, suốt ngày chập chững lẽo đẽo theo Mặc Thiên Di... Mặc Thiên Di ngậm ngùi nhìn ba mẹ: " Mẹ... có thể nhét em vào bụng lại không?"

" Sao? Ai lúc trước nháo nhào đòi em?" Tử Kỳ xoa đầu con gái. Với tên Mặc Thiên Ân này, anh và cô có cảm giác sẽ không "đơn giản" như cặp anh chị của nó. Mặc dù anh chị của nó khá là " đơn giản" rồi.

Và đến khi Mặc Thiên Ân đi vững và nói chuyện rành mạch rồi thì Mặc gia đúng như dự đoán... không lúc nào yên ổn...

Tử Kỳ thì rất rất đau đầu còn Mặc Kỳ Hàn thì ôm con đầy tự hào.....

Kì lạ là tên nhóc nhỏ này lại vô cùng sợ Thanh Long.... Tử Kỳ cứ như vớ được phao cứu sinh....

Nghịch ngợm là thế nhưng Mặc Thiên Ân vẫn thừa hưởng bộ gene hoàn hảo từ ba mẹ như anh chị nó...

Ba đứa nhóc xinh đẹp thông minh hơn người kia có thể coi là thành tựu lớn nhất của cuộc đời Mặc Kỳ Hàn và Diệp Tử Kỳ.

Cuộc sống của gia đình Mặc lão đại này phải nói là luôn đầy màu sắc, tiếng nói, tiếng cười, tiếng la hét, quát tháo rồi tiếng than thở luôn luôn xuất hiện trong nhà....

" Mặc Thiên Tân Mặc Thiên Di... đừng cho em nghịch cái đó....". À.. nghịch bình xịt hơi cay.

" Mặc Thiên Ân... bỏ cái kia ra cho mẹ...". À... là lựu đạn sương mù.

" Mặc Thiên Tân... sao không cản hai em lại... ?". À.. là hai nhóc kia đang trèo thang.

" Mặc Thiên Di... con đang làm gì em thế?". À ừm... con gái cô đang mặc đầm rồi trang điểm cho con trai út của cô.

" Ba đứa đứng lại cho mẹ...". Lí do là dám lấy hồ sơ của cô xếp máy bay giấy.

" Sao tôi lại sinh ra ba đứa nghịch như thế này chứ hả?"

Làm sao chúng tôi biết được....

*** Hoàn****

Bạn đang đọc Phu Nhân Sát Thủ Của Trùm Xã Hội Đen của WynyuLee
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự