Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 21 Thần Thú?

Bạn đang đọc Phiêu Linh Hư Ảo Tạo Hóa Thiên Đế sáng tác bởi BấtCầnĐời

Tiểu thuyết gốc · 3128 chữ · khoảng 11 phút đọc

Tác giả:Vô Sỉ Chân Nhân

Con hắc long này chính là Long Dạ Khuyết, con trai của Long Dạ Vương tộc trưởng thuộc Ma Long nhất tộc. Hắn vì yêu một nữ tử Thanh Long tộc, làm cho nàng mang thai, làm trái với quy định của Long Tộc Tam Giới (kiểu này là muốn “gạo nấu thành cơm” a,hay là ăn ốc xong rồi bắt tên kia đổ vỏ hahaha!).

Đáng lẽ ra hắn chỉ bị khiển trách rồi đem về giam tại ma giới nhưng nữ tử của Thanh Long tộc kia là người mà Tiểu Long Vương của Hoàng Kim Long Tộc nhìn trúng, thằng kia biết tin thì động nộ, liền huy động bốn tên cường giả long tộc ở tiên giới xuống giết hắn. Cha hắn vì cứu hắn đã độc chiến với bốn cường giả kia nhưng không địch lại cuối cùng thay hắn đỡ một kích hợp lực của bốn cường giã nên đã vẫn lạc.

Cái chết của Long Dạ Vương làm cho mười bốn vị Ma Thánh Chí Tôn ở Ma giới tức giận, trong đó một vị liền không nhịn được phát uy một tay đập chết bốn tên cường giả ở Tiên giới...chuyện của hai Tên tiểu bối bỗng chốc bị xé to ra, suýt nữa thì gây ra đại chiến Tiên – Ma hai giới.

Buộc các vị Đại Thánh trong Tam Giới phải hiện thân mà ngăn cản tràng hạo kiếp này...nhưng Long Dạ Khuyết hắn lại chịu thiệt, bị phế tu vi, đánh về nguyên hình, lưu đày ở cấm địa ma tộc Vạn Tượng Ma Vực. Từ đó mới dẹp yên chuyện này xuống.


Yêu giới.

Một thiếu nữ độ chừng năm tuổi đang thục mạng chạy trốn...

Đứng lại! Nha đầu kia, đừng có xằng bậy a, cái tên nghiệt súc đó phải chết, nếu nó tồn tại sẽ vấy bẩn sự trong sạch của Thanh Long tộc chúng ta.

Một đám lão giả đang đuổi theo nàng lớn tiếng quát!!!

Mặc cho đám người nọ dùng đủ mọi cách, từ ngon ngọt đến đe dọa thiếu nữ kia vẫn một mạch chạy về phía trước, tuy nàng còn rất nhỏ nhưng thân pháp lại nhanh nhẹn hết sức, trong phút chốc đã bỏ lại đám người kia ở phía sau.

Hừ, những tên đó cứ một mực đòi giết tiểu đệ mới chào đời của ta, đệ ấy làm gì có tội chứ, các ngươi thật cổ hủ, chỉ vì thể diện cùng mặt mũi của mình mà nỡ giết đi ruột thịt đồng tộc...ngay cả gia gia cũng không chịu ra tay cứu tiểu đệ, hức hức. Nàng vừa chạy vừa khóc, nước mắt trong suốt lóng lánh từ khóe mắt nàng rơi xuống ven đường, tức khắc thực vật nhỏ bé chỗ ấy như được ban cho tạo hóa, nhanh chóng sinh sôi phát triển...quá kì diệu.

Bỗng một tiểu xà từ trong ngực nàng bò ra, đang dùng đôi mắt nhỏ bé đáng yêu nhìn nàng, thỉnh thoảng lại chớp chớp vài cái, rất tinh nghịch.

Đã bảo là nằm yên ở trong đó rồi mà, ngoài này rất nguy hiểm, có người muốn giết đệ a...mau trở lại và nằm yên trong đó đi “trừng”!

Tiểu xà thấy ánh mắt tức giận của nàng thì hai mắt khẽ chớp, đảo đảo vài cái rồi từ từ chui trở lại trong ngực nàng, bên ngoài thiếu nữ vẫn tiếp tục chạy.

...

Một lúc sau nàng chạy đến cuối tổ địa, nơi mà có màng sáng kết giới ngăn cách với thế giới bên ngoài. Khẽ lấy tiểu xà trong ngực ra, vuốt ve cái đầu nhỏ của nó vài lần, chợt nàng dùng ngón trỏ điểm nhẹ, một dòng tin tức ngắn gọn kèm một phần kí ức được đưa vào đầu nó, phong ấn lại. Đây là những gì tỷ có thể làm cho đệ, ở thế giới bên ngoài hãy cố gắng sống sót, tự bảo vệ lấy mình...rồi có một ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau.

Làm xong tất cả, nàng dùng nguyên lực cắt qua đầu ngón tay, lấy máu của mình vẽ lên kết giới một vòng tròn nhỏ, bên trong lại vẽ thêm một đồ án thần bí...bỗng một tiếng qua vang lên:

Dừng lại, ta kêu ngươi dừng lại...víu...víu...

Một cái long trảo bằng nguyên lực màu xanh chụp thẳng về phía nàng!

Không được tổn thương công chúa...một tiếng hét to vang lên, mấy lão già kia vội lao lên nhưng đã muộn...một trảo đã đến sát lưng nàng. Nàng cầm tiểu xà thả vào trong lỗ hổng vừa được xé ra...nhớ kỹ, khi ra ngoài đệ phải sống cho thật tốt...tiểu xà ở trong lỗ hổng còn chưa khép lại giương đôi mắt bé nhỏ nhìn nàng một cách lưu luyến.

Ầm!!! Phụt...!!!

Một ngụm máu kèm theo nước mắt của nàng phun thẳng vào lỗ hổng, trúng vào đầu tiểu xà rồi nàng ngã xuống, bất tỉnh.

Đột nhiên dị biến nổi lên, cả Yêu giới rung mạnh, dữ dội.

Ngao....rống...hống hốngggg....!

Hàng tỉ yêu thú trong yêu giới lúc này đang run rẩy, con nào chưa hóa hình thì nằm rạp hết xuống đất, những con hóa hình được rồi thì quỳ phục trên mặt đất...bọn chúng ngay cả mặt cũng không dám ngóc lên.

Tiếng rống kia quá khủng khiếp, sóng âm thanh nó phát ra đánh sập gần hết núi non trong Yêu giới, tiếng rống này đã kinh động tới Chí Tôn...mười bảy bóng đen xuất hiện trên bầu trời Yêu giới, trong đó mười sáu tên kia hướng một bóng đen to lớn dẫn đầu kia khẽ cúi người hành lễ.

Bóng đen này đánh giá xung quanh một lượt rồi ồ lên, phất tay một cái...một bóng người nhỏ bé đang hôn mê được cuốn lên bị hắn ôm vào lòng...chợt không khí trong Yêu giới cấp tốc giảm xuống, một cỗ hung sát chi khí cuồng nộ bao phủ khắp nơi đây...

Một giọng nói lạnh như băng vang lên:

Yêu Hoàng đâu, mau nói cho ta biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, còn nữa, là ai cả gan dám đả thương công chúa. Nếu không nói được thì hôm nay ngươi đừng làm Yêu Hoàng nữa, vĩnh viễn sẽ bị trục xuất ra khỏi yêu tộc, là tội danh thiên cổ.

Từ trong đám người bước ra một vị lão giả râu tóc bạc phơ...

Dạ...dạ bẩm Đại Chí Tôn, công chúa vì dám làm trái lệnh, lén cứu đi một tên tội nhân của Thanh Long tộc...vãn bối cho rằng đây là chuyện nhỏ nên chỉ phái vài tên yêu tướng Chân Thần Cảnh đuổi theo...ai ngờ...ai ngờ chuyện lại thành như vậy...xin Đại Chí Tôn bớt giận, vãn bối sẽ bắt những tên đó lên đây cho ngài xét xử.

Hừ, ngươi thân là Yêu Hoàng nhưng lại làm việc quá hồ đồ, ngay từ đầu ta đã nói với các ngươi rồi, công chúa là tồn tại bậc nào, có thể răn dạy, chăm sóc nàng nhưng tuyệt đối không thể làm bị thương...vậy mà hôm nay ngươi lại làm trái với lời ta, ngươi cảm thấy như thế nào, có đáng chết không?

Ta luôn là người lấy đại cục làm trọng, cũng may là công chúa chỉ bị chút ngoại thương, không ảnh hưởng gì tới căn cốt, nghỉ dưỡng vài ngày sẽ khôi phục bình thường. Vậy đi, bây giờ ta phạt ngươi một kích xem như là đánh ngươi cái tội hồ đồ, ngươi có phục không?

Phục, vãn bối cam nguyện lãnh một kích của ĐẠI Chí Tôn!

Vừa nói xong lão liền bay ngược ra ngoài, lúc lão trở lại thì quần áo chật vật, tóc tai rối bù, trên khóe miệng còn vương chút tơ máu.

Đủ thấy một kích tùy tiện của ĐẠI Chí Tôn mạnh cỡ nào, Yêu Hoàng đã sắp chạm tới Chí Tôn mà vẫn bị một kích đánh bay, còn bị thương nhẹ, Đại Chí Tôn quá cường đại a!  

Chúng yêu thú của Yêu giới thấy rồi chứ, chuyện hôm nay ta không muốn xảy ra một lần nào nữa, các ngươi cứ lấy Yêu Hoàng ra mà làm gương, chuyện này chỉ có trong giới biết, tên nào dám truyền ra ngoài dù bất luận có địa vị hay chức vị gì đều bị...Giết!!!

Tất cả giải tán đi!

Yêu Hoàng ngươi mang theo những tên ngươi phái đi lúc trước tới chỗ của ta, nói rồi bóng đen kia biến mất.

Mười sáu vị chí tôn kia từ lúc xuất hiện đến khi rời khỏi đều không nói một lời, cứ vậy mà tiêu thất.

Trong một căn phòng sâu dưới lòng đất Đại Chí Tôn và Yêu Hoang đang ngồi ở đó, trước mặt họ hai tên yêu thú bị đánh trở về nguyên hình là một con gấu lớn và một con sói xám, bọn chúng lúc này chỉ còn lại có một hơi thở, đang thoi thóp chờ chết. Bên cạnh chúng còn có hơn mười xác yêu thú huyết nhục mơ hồ.

Thật đáng sợ, Chí Tôn cùng Yêu Hoàng cùng thốt lên, chỉ một tiếng rống mà có thể đánh đổ hầu hết núi non, giết chết mười bốn yêu thú Chân Thần Cảnh tầng hai và trọng thương hai Chân Thần Cảnh tầng sáu, kì lạ là có một tên tu vi Chân Thần Cảnh tầng bảy bị đánh đến thi cốt không còn, trực tiếp hóa hư vô...Yêu Hoàng phân tích.

Tên đó cũng chính là tên đã tổn thương công chúa. Đại Chí Tôn nói! Tuy ngươi giúp nó chạy thoát nhưng có lẽ sẽ tạo nên cho nó một hiểu lầm a, còn tên Chân Thần bị giết kia chắc là đã đầu nhập vào Hoàng Kim Long Tộc của Tiên giới rồi...aiiii đúng là kiếp nạn của Yêu giới a. Nhưng đành chịu vậy, hiện tại là thời khắc quan trọng, chúng ta không được manh động, cứ để cho bên Tiên giới tác quái đi, còn chuyện con tiểu long kia sau này hãy tính, dù sao cha mẹ của nó vẫn còn, có thể khuyên bảo nó, tạm thời cứ để nó ra bên ngoài rèn luyện đi.

Yêu Hoàng, từ hôm nay ngươi bắt đầu thanh lọc hết những tên đáng nghi ra khỏi giới đi, chúng hết giá trị để lợi dụng rồi.

Nhưng thưa Chí Tôn, con tiểu xà kia hẳn là mang trong mình một tia thần huyết của Tam Thải Hỗn Độn thần thú, bản thể lại là sự kết hợp diệu kì của Long Tộc Tam Giới...trùng hợp nó lại hấp thụ máu và nước mắt của công chúa...nếu nó có thể sống sót ở ngoại giới...sau này...e là khó có thể ngăn cản nó.

Haizzz! Chuyện này...chỉ tại ta biết quá muộn...thôi thì cứ để cho nó thuận theo tự nhiên đi, mong là nó sẽ không oán hận cả Thanh Long tộc.


Nhân giới (phàm giới).

Sâu trọng Trường Sơn lâm một thiếu niên có thân hình cường tráng, mình trần, thân dưới quấn một chùm lá cây...đang đuổi theo một con Thiết Ngưu...haha, hôm nay tới món thịt trâu a, yêu thú cấp bốn hậu kỳ chứ hả...thịt chắc ngon lắm đây...khà khà!

Thiết Ngưu đang chạy phía trước nghe vậy mém tí xụi lơ, đại ca a, ngươi đã đuổi theo ta suốt năm ngày rồi đó, lần nào ta cũng ăn đủ quyền cước của ngài, chẳng lẽ ngài nhất định phải giết ta bằng được hay sao? Thiết Ngưu vừa chạy vừa nghĩ, đằng sau nó Thần Phong đang tức tối đuổi theo, vừa tung quyền vừa gào thét, nơi nào hắn đi qua cây cối ngả rạp hết, chim muông bay tán lạn hót thảm thiết.

Cách đó chừng trăm dặm, một thiếu niên mặt mày lãnh khốc không hợp với độ tuổi đang cận chiến với một con tê giác đực to gấp ba lần con trâu mộng, trên cơ thể hắn lúc này đã chằn chịt vết thương...ngoài da có, sâu có, thậm chí có những chỗ còn ló cả xương trắng. Đối diện với hắn là con tê giác mang thương tích cũng không kém hắn bao nhiêu, một chân trước của nó đã sớm bị đập gẫy...thứ đó mạnh đến nỗi gần như đập đứt đôi cái chân của nó, chỉ còn lại vài miếng da lòng thòng gán lại.

Đây là Tiểu Ma, một trong bốn phân thân của Thần Phong.

Hắn không được may mắn cho lắm, một ngày sau khi tách ra hắn liền đụng phải một con ngũ cấp yêu thú đỉnh phong Bạch Tượng Giác Tê...một sản phẩm do Chiến Thần Tượng và Độc Giác Tê kết hợp. Chẳng biết sao con yêu thú này vừa thấy hắn liền nổi điên lên, hai mắt đỏ hồng, chân thì cào cào đất lấy đà rồi húc mạnh về phía hắn như là nó đang lên cơn động dục, muốn bắt hắn để thỏa mãn đam mê!!!

Lúc đó mặt hắn tái mét...đây chính là yêu thú ngũ cấp đỉnh phong a, còn là dạng thiên về phòng ngự, da dày thịt béo...cứng đối cứng với nó chỉ có con đường chết, có khi còn bị “thiết thương” của tê giác cường bạo a...nghĩ đến đây chiến ý hừng hực của ma tộc trong cơ thể hắn lập tức xụi lơ, vội ba chân bốn cẳng vắt dò lên cổ mà chạy trốn.

Phi! Phi!

Chỉ có tên điên mới đứng lại mà chiến a, ca đây tuy thân mang phong phạm của cường giả, thủ đoạn của Hư Thần Cảnh đầy mình...chỉ tiếc là thực lực của ca quá kém thui!!! Đợi ca mạnh lên sẽ tìm toàn bộ cái ổ tê giác của ngươi mà bạo ngực, hừ hừ!

Vừa chạy vừa ngoảnh mặt lại hét thật lớn, con tê giác phía sau đang đuổi theo hắn thấy vậy hai mắt long sòng sọc lên, hưng phấn hống hống vài tiếng liền tăng tốc đuổi theo...cứ theo cái đà này thì chẳng mấy chốc Tiểu Ma sẽ bị cái độc giác của nó “thông ass” ngay.

Cứ thế một người một thú đuổi nhau suốt nữa tháng, ngày đi đêm ngủ...í lộn, ngày chạy đêm bay, lăn lộn đủ kiểu mới cắt đuôi được con Bạch Tượng Giác Tê kia. Hôm nay như mọi khi, hắn sau khi vận công, ép tạp chất ra khỏi cơ thể liền ra bờ suối tắm rửa, ai ngờ con tê giác kia lại thù dai đến vậy, trong lúc Tiểu Ma sơ ý liền bị nó húc vào mông một cái bay thẳng lên ngọn cây gần đó, máu tươi chảy ròng ròng. Chợt máu điên của hắn nổi lên, tức vì bị đánh lén, hắn liền phi thân lao xuống mà ẩu đả với yêu thú, cả hai quần nhau một ngày một đêm, mấy lần cái sừng nhọn hoắc của nó suýt lấy đi mạng của Tiểu Ma nhưng hắn dựa vào kĩ xảo mà thoát nguy...sẵn tiện tung một quyền uy lực nhất mà hắn vừa luyện thành trong nữa tháng chạy địch.

“Bạo Nộ Ma Quyền”

Ầm, rắc...rắc!!!

Hống...ống...ống...ống!

Tiếng xương gãy cùng tiếng rống thảm thiết vang lên, con tê giác to lớn bị hắn một quyền đánh bay, thân thể nó đụng gãy hàng chục cây đại thụ. Không nhúc nhích!

Bên đây Tiểu Ma cũng như nó, một quyền thoát lực lập tức khụy xuống, há miệng thở dốc...há, không ngờ một quyền này lại rút cạn nguyên lực của ta nhưng mà uy lực cũng không tệ a.

Hắn đã đánh giá thấp chính mình, hắn chính là phân thân tách ra từ cổ thể của chủ thể, cũng có thể xem như là bán cổ thể, lại mang trong mình dòng máu của Nguyên Sơ sinh linh cùng Bản Nguyên Thiên Địa, tung ra một quyền trong lúc cuồng nộ bảo sao uy lực lại không mạnh cho được...cái này là hắn còn chưa biết kích phát trạng thái ma hóa của ma tộc, nếu một khi kích phát cộng thêm trạng thái lúc nãy của hắn cho dù năm con Bạch Tượng Giác Tê cũng sẽ bị một quyền oanh chết a, vậy mà hắn lại quá xem thường bản thân.

Đang miên man suy nghĩ thì một bị một tiếng hống giận dữ cắt ngang, con tê giác lúc này đã đứng dậy đang nhìn hắn bằng ánh mắt hù thận lẫn sợ hãi...cái tên nhỏ bé trước mắt nó vậy mà có thể làm nó bị thương nặng, phải biết nó là sản phẩm kết hợp đặc biệt a, lực chiến đấu không mạnh nhưng phòng ngự lại khá kiên cố...vậy mà tên kia lại có thể đánh gãy, triệt để phế đi cái chân trước của nó. Cũng may là tên đó đánh vào chân, nếu đánh vào đầu thì chắc chắn nó chết không kịp ngáp luôn rồi.

Mối thù đánh gãy chân thì không thể tha thứ, huống chi yêu thú loại tượng cùng tê giác lại rất cuồng ngạo và hung hãn, một khi đã chiến thì phải chiến tới cùng, chỉ khi dùng chính chân mình giẫm chết đối thủ chúng mới chịu đi.

Grừưư...HỐNG!!!

Rống to một tiếng, nó dùng ba cái chân còn lại lao thẳng về phía Tiểu Ma, nó đã quyết phải giết chết được đối thủ nhỏ bé mà nguy hiểm này. Tiểu Ma lúc này không còn sức đánh trả hay chạy trốn nữa, hắn chỉ giương đôi mắt đen nhánh lên nhìn con tê giác...chiến ý từ trong mắt hắn toát ra,sôi sục. Bỗng hắn đứng dậy...hắn cũng muốn quyết một trận tử chiến với đối thủ không cân sức này, chỉ có đứng trước lằn ranh của cái chết thì tiềm lực của bản thân mới được kích phát, từ đó mới biết khả năng của chính mình là hữu hạn hay vô hạn.

Sống thì sao mà chết thì cũng có sao...lòng ta vô dục vô cầu...lúc này trong đầu hắn bỗng toát ra những ý nghĩ xem thường sinh tử, xem thường sự uy hiếp của cái chết.

P/s: Hôm nay là một ngày đẹp trời, tại hạ vẫn lao động trí óc như bao đồng dâm...ế nhầm, là đồng đạo...chuẩn bị mồi cho buổi nhậu chiều nay kkkkk.

Tiểu Cửu Quỷ xin chúc các vị đồng đạo có một ngày nghỉ lễ vui vẻ, ăn nhậu thả ga và nhớ đừng quên đọc truyện của ta nha, hahaha...thân ái ^_^!!

Bạn đang đọc Phiêu Linh Hư Ảo Tạo Hóa Thiên Đế sáng tác bởi BấtCầnĐời
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi BấtCầnĐời
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 8
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự