Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 97 Thần Phi Thần

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ

Phiên bản Dịch · 1727 chữ · khoảng 6 phút đọc

Đại Đức Sùng Minh điện, chính là nơi hoàng đế cùng đại thần nghị sự, mà hôm nay trong đại điện, dưới yêu cầu của Thịnh Minh hoàng đế, đại điện điêu được khắc long kim y bàng, thiết trí một bộ khắc hoa bình phong, bình phong tại ba mặt đều có vải màn bao bọc.

Hôm nay, Đại Đức Thịnh Minh hoàng đế rõ ràng so với ngày xưa có chút bất đồng. Sáng sớm, có ba gã thái giám, sáu ả cung nữ bởi vì có chút chần chờ khi nghe được mệnh lệnh của hoàng đế bệ hạ , mà bị Thịnh Minh hoàng đế không chút do dự dụng Thượng Phương bảo kiếm trảm rơi đầu, từ xưa tới nay, dụng Thượng Phương bảo kiếm trảm cung nữ, thái giám, Thịnh Minh hoàng đế chính là người đầu tiên.

Trên triều đường, Đại Đức Thịnh Minh hoàng đế an tọa trên long kỷ, long mục thần quang quét khắp bốn phía, đứng dưới triều, gần trăm đại thần, chia cửu hành cửu liệt (chín hàng chín nhóm), dụ cửu cửu quy nhất ý (tạm hiểu là tất cả đồng hướng về 1 phía).

Mặt hữu là văn thần, mặt tả là võ thần, nhưng nhóm đứng phía trước tất cả đều thị văn thần. từ xưa đã định, văn thần khinh võ, võ thần khinh văn, nhưng trên triều đường văn thần được xem trọng hơn.

"Tả thừa tương, Mộng Nguyệt thành tấu chương lên nói rằng, đại hạn, dân chúng vô thu, xin phát lương cứu tế, ngươi xem coi thế nào?" Thịnh Minh hoàng đế nhìn một nho bào lão giả ở phía trái bên dưới, hỏi.

"Không thể, bệ hạ, Mộng Nguyệt thành thật ra có lương, đương phủ nha lại báo cáo sai, đáng trị tội mới phải." Tả thừa tướng trầm giọng nói.

"À …… chuyện này tạm thời bất luận…… Mặc Thủy kiếm phái mấy ngày trước cư nhiên tới Phong Phủ thành thành chủ toàn phủ cao thấp một ngàn ba trăm dư khẩu giết sạch, lại hành vi, chính là công nhiên khiêu khích triều đình, Tư Đồ thừa tướng thấy, nên như thế nào?"

"Mặc thủy kiếm phái chính là thế lực thâm căn cố đế tại Phong Phủ thành , không nên nha động, chuyện cấp thiết bây giờ, chính là tái phái một thành chủ đi tiếp quản Phong Phủ thành, đây mới là chuyện cấp thiết."

"Vậy sao? Vậy đối với Mặc Thủy kiếm phái thì sao? Chẳng lẻ để mặc bất quản bất vấn." Thịnh Minh hoàng đế không đồng ý đạo.

Tả thừa tương bất động thanh sắc, lạnh nhạt đạo: "hôm nay võ lâm thế đại, nên không thể nha động."

"Bệ hạ, Phong Phủ thành khuyết mất một chức, thần tiến cử một người, Nam Dương Mục Dung có tài, có thể nhậm chức này." Hữu thừa tướng bước ra khỏi hàng nói.

Nam Dương Mục Dung, là người thuộc phe phía của hữu thừa tướng, Thịnh Minh nghe vậy trong lòng nộ tiếu, trên mặt vẫn giữ vẻ bất động thanh sắc.

"Bệ hạ, Mộ Tử kiếm phái Nam Thiên cũng có tài, vi thần bảo tiến người này đảm nhiệm chức Phong Phủ thành thành chủ", hữu thừa tương mở miệng nói.

Thịnh Minh hoàng đế nội tâm thở dài một tiếng, hai người được bảo tiến này đều là người cùng nhất phái, hơn nữa đều là người trong võ lâm, triều đình đã tới bước đường cùng rồi, trừ phi…… chỉ sợ thiên hạ thay đổi, võ nhân thành hoàng đế rồi.

"Bệ hạ, Hàn Lâm Viện đại học sĩ Cổ Lâm niên tuế đã cao, thỉnh xin bệ hạ phê chuẩn cáo lão hoàn hương." một gã nho thần bước ra, cúi đầu khởi tấu.

Nho thần bị chỉ đích danh nọ nghe vậy trên mặt lộ ra vẻ mặt kinh hãi, ngơ ngác nhìntên đại thần kia, môi nhuyễn động: "ta …… ta …… ta chưa từng nói qua a ……"

Nhưng tựa hồ không ai nghe thấy thanh âm của hắn, thương cảm cho người này bất quá mới xấp xỉ ba bốn mươi tuổi, chánh trị tráng niên, đến tuổi cáo lão hoàn hương cái gì chứ.

"Cổ lâm, có việc này?" Thịnh Đức đột nhiên lớn thanh hỏi, trong thanh âm tiết lộ xuất uy nghiêm cùng khí thế lập tức đã chấn nhiếp Cổ Lâm.

Cơ hồ đã hạ ý thức, Hàn Lâm Viện đại học sĩ bật thốt lên nói ra suy nghĩ trong lòng: "bệ hạ, tuyệt không có việc này, thần niên tuế không tới bốn mươi, sao mà tới cái gì cáo lão niên……"

"Nhâm Sủng, ngươi dám khi quân!" Thịnh Minh tại long kỷ đứng lên, lâu ngày tích lũy ức khí, trong nháy mắt bộc phát, thân là hoàng tộc, thiên hạ khí thế đứng đầu phách liệt vô cùng, ngay cả tả hữu thừa tướng cũng đã bị cổ khí thế này ảnh hưởng, nhất thời kinh dị há hốc miệng nhìn Thịnh Minh hoàng đế.

Nhâm Sủng bây giờ tâm trung hữu quỷ, Thịnh Minh hoàng đế bẩm sinh luôn luôn mềm yếu , vì thế rất nhiều đại thần đều đã quên hắn kỳ thật chính là một hoàng đế, đương khi một hoàng đế chánh thức tức giận, thật sự rất đáng sợ.

"Bệ hạ, tha mạng, bệ hạ tha mạng! Thần biết tội, thần biết tội!" Nhâm Sủng vừa bị Thịnh Minh hoàng đế quát, nhất thời mặt biến sắc, cả người tức thì run rẩy.

Thịnh Minh hoàng đế vừa thấy tả thừa tướng, hữu thừa tướng chuẩn bị mở miệng, lập tức liền định tội Nhâm Sủng rồi: "Nhâm Sủng, không ngờ ngươi thừa nhận, trẫm liền dễ xử…… Nhâm Sủng cường ngạo, khinh quân phạm thượng, xứng đáng tru diệt cửu tộc.

Trẫm từ bi, tội chỉ tính lên đầu ngươi, người đâu, lôi Nhâm Sủng đi ra ngoài Ngọ môn chém đầu!"

Oanh! Nhâm Sủng cả người mê muội, đứng chết trân tại chỗ, nhìn Thịnh Minh hoàng đế.

Thịnh Minh hoàng đế đã hạ khẩu dụ, nhưng trong đại điện một mảng trầm lặng, không một người lên tiếng, cũng không có vệ sĩ bước lên điện, tả hữu thừa tướng ngẩng đầu, hài hước nhìn Thịnh Minh hoàng đế.

"Người đâu!" Thịnh Minh hoàng đế rống giận, thanh âm từ Sùng Minh điện truyền ra rất xa, ngoài điện ngự lâm quân, cùng phụ cận thái giám, cung nữ, lại như thể không hề nghe thấy.

"Phản rồi, các ngươi! Trẫm nói, các người bắt Nhâm Sủng đi ra ngoài chém đầu!"

"Bệ hạ đã mệt mỏi, các ngươi dẫn bệ hạ đi xuống nghỉ ngơi đi!" Tả thừa tướng trong mắt lướt qua một tia tinh mang, trầm giọng nói.

Trên đại điện tĩnh lặng, vẫn như cũ không có động tĩnh, tả thừa tương sắc mặt biến đổi, đột nhiên ngẩng đầu nhìn hướng Thịnh Minh hoàng đế tả hữu hai bên xuất hiện hai thái giám gầy ốm.

Hai gã thái giám trên tay là một đôi song tu trường kết đầy kiển tử, chính là luyện gia tử. Lúc nghe được tả thừa tương nói, hai người mặt cũng không chút thay đổi, vẫn không nhúc nhích.

"Ta nói bệ hạ đã mệt mỏi, mau dẫn hắn đi xuống nghỉ ngơi." Tả thừa tướng thanh âm đề cao vài phân, nhưng hai gã thái giám này vẫn bất động như cũ.

Thịnh Minh hoàng đế lạnh lùng nhìn chằm chằm tả thừa tương, nhưng trên mặt bất hình vô sắc.

Đông đông!!

Hai gã thái giám không hề phản ứng đột nhiên ngã xuống rồi, nằm sóng xoài tại đại điện trên, chúng thần cả kinh kinh hô, lúc này Thịnh Minh hoàng đế đã ung dung mở miệng: "Chư khanh không cần kinh hoảng, hai tên này bệnh lâu thành tật, hôm nay đột tử. Trẫm cảm thấy hai người hắn hộ chủ trung tâm, sau này sẽ quang táng cho bọn chúng."

"Bệ hạ có chút nóng giận, bắt đầu nói hồ đồ rồi. Chúng thần phải khiến bệ hạ khó xử. Người đâu, Ngự Lâm quân dẫn hoàng thượng hồi điện an nghỉ, hôm nay tảo triều đến đây thôi." Hữu thừa tương đột nhiên lúc này mở miệng nói.

Ngoài điện hai gã Ngự Lâm quân sĩ thân vận khải giáp trên tay cầm trường kích ứng thanh đi vào điện, hai người này trong tay mặc dù cầm một thanh trường kích, nhưng bên hông còn vắt hai thanh trường kiếm.

Hai gã võ sĩ trên người giáp phiến ầm ầm va chạm vào nhau, nhất lộ diện không chút thay đổi từ chúng thần trung đi xuyên qua, bước lên ngọc thai (cầu thang ngọc), hướng Thịnh Minh hoàng đế đi đến.

Thịnh Minh hoàng đế trên mặt vô tức vô kinh cũng vô nộ, chỉ là lẳng lặng liếc nhìn hai gã võ sĩ đang tiến lên.

Ngay khi hai gã võ sĩ đang cương cương bước lên tam tầng thai giai (bậc thang), đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, một vòi máu tươi từ trán phun ra, sau đó như một khúc mộc, ầm ầm rồi ngã xuống.

"Hôm nay chính là ngày đại hung, liên tiếp vài tên bạo tử, trẫm quyết định, bây giờ tán triều, chúng khanh đều có thể rời đi, tả thừa tương, hữu thừa tương lưu lại, trẫm còn có chuyện quan trọng cần bàn." Thịnh Minh hoàng đế trầm giọng nói.

Chúng nhân một nhóm ngây người trước tràng cảnh biến hóa, trong văn võ bách quan, có những người thật sự là tay trói gà không chặt, vừa nghe Thịnh Minh hoàng đế ra lệnh, lập tức như thủy triều hướng ra ngoài điện mà đi nhanh.

phía sau, thiết môn khoáng đại trong âm thanh kèn kẹt đã đóng cửa lại. Trong đại điện, tả hữu thừa tướng đứng thẳng ở thềm bằng bạch ngọc thạch, phía sau vẫn như cũ có gần mười mấy tên văn võ quan viên không rời đi, mọi người sắc mặt trầm xuống, đồng thời ngẩng đầu nhìn về hướng long kỷ của Đại Đức Thịnh Minh hoàng đế ……

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự