Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 470 Giấc mộng (phần 1)

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ

Phiên bản Dịch · 2857 chữ · khoảng 10 phút đọc

“Ầm ầm!”

Từng bóng đen mang theo ngọn lửa màu xanh lá như vẫn thạch từ bầu trời rơi xuống, sau một lát từng gã chiến sĩ Thiên Ma tộc từ mặt đất đứng lên, khí tức lạnh lẽo như thủy triều tràn về bốn phương. Phiến thiên địa kia trong khoảnh khắc trở thành một đầm nước u ám và tĩnh mịch.

- Bảo vệ đế quân!

Những tiếng hô điên cuồng vang lên từ các nơi, đệ tử Chiến tộc dày đặc lập tức phân làm mấy hướng bao vây Thiên Ma tộc. Tếng rít vẫn không dứt bên tai, đông đảo chiến sĩ Thiên Ma tộc từ bầu trời nghiêng nghiêng lao xuống…

Hình Thiên đứng giữa không trung, ma khí dày đặc tỏa ra từ bên dưới phiến giáp mọc đầy mũi nhọn, được những chiến sĩ Thiên Ma tộc từ trên trời giáng xuống làm nổi bật trông giống như diệt thế ma thần.

- Thiên Ma Hình Thiên!

Thiên Ma tộc thủ lĩnh Hình Thiên hét lớn một tiếng, hai tay hợp lại trước ngực. Giữa mười ngón tay ma khí cuồn cuộn tràn ra, nhanh chóng kết làm một cây búa lớn bao phủ ma khí. Cùng lúc này, một tiếng gầm hung bạo đột nhiên vang lên giữa hư không, phía sau Hình Thiên bỗng xuất hiện một bóng ma to lớn.

“Đinh!”

Búa lớn trong tay Hình Thiên đột nhiên bị một lực hút tác động, xoay chuyển một chút, sau đó bay vào trong tay của bóng ma to lớn phía sau .

- Chiến Đế, ngươi có thể an giấc rồi, khặc khặc khặc…

Hình Thiên cười quái dị, cũng không thèm nhìn những môn nhân đang bị đệ tử Chiến tộc vây quanh vây, trực tiếp điên cuồng chém xuống một búa …

“Ong!”

Hư không rung động, một vệt sáng màu đen to lớn như vải lụa từ không trung hạ xuống, trực tiếp chém về phía Chiến Đế bên cạnh chín tòa tế đàn.

Trên Chiến phần nờ mịt, Chiến Đế người mặc đế bào chăm chú nhìn lên bầu trời. Ở phía trên, một luồng chiến ý cường liệt nhất từ xưa tới nay mang theo năng lượng vô tận đánh về phía ngôi sao trên bầu trời. Đối với công kích phía sau, y lại giống như không hề phát hiện ra…

- Ha!

Bên dưới Chiến Đế hành cung vang lên những tiếng thét, từng gã chiến tướng khí tức hùng hậu nhún người nhảy vọt lên, một luồng sáng trắng lóe lên, trong tay đã có thêm một thanh chiến đao. Chỉ nghe từng tiếng hét giận dữ, từng luồng đao khí như vải lụa từ phía trên Chiến Đế hành cung mấy trượng chém thẳng về phía Hình Thiên trên bầu trời.

“Xoẹt xoẹt xoẹt…”

Kình lực do bóng ma phía sau Hình Thiên chém ra, nơi đi qua tất cả công kích của các chiến tướng phát ra đều nát bấy, trong hư không lưu lại những vết tích vỡ vụn rõ ràng.

- Cho dù chết cũng không thể để Thiên Ma tộc phá hỏng kế hoạch mà đế quân đã khổ cực chờ đợi trăm triệu năm!

Trong hư không, một gã chiến tướng gập một chân lại, chân kia kia thì duỗi ra, thân thể đột nhiên huyễn hóa thành vô số hư ảnh lờ mờ. Tay phải của y mở ra, hư không chợt lóe sáng, một lĩnh vực nửa trong suốt xuất hiện trên đường kình khí hủy thiên diệt địa kia chém xuống.

- Không biết sống chết!

Ánh mắt Hình Thiên chợt lóe sáng. lĩnh vực phản chiếu trong con ngươi lập tức hiện ra rõ ràng. Chỉ trong khảonh khắc hắn đã tìm được sơ hở của lĩnh vực kia, tâm niệm vừa động, tay phải nắm vào chuôi kiếm bên hông, sau đó vung lên. Một vệt bóng kiếm mờ mịt mang theo tiếng rít bắn ra, tại không trung đột nhiên lóe sáng, bay vào bên trong lĩnh vực nửa trong suốt kia…

“Rắc rắc!”

Lĩnh vực vỡ tan. Trong ánh mắt của mọi người, trường kiếm hẹp dài mang theo ma khí vô tận từ từ đâm vào ngực gã chiến tướng kia tầng tấc một. Tên chiến tướng kia hai mắt trợn trừng, lĩnh vực đột nhiên bị phá tan, trong cơ thể trống rỗng, căn bản không thể đỡ nổi một kiếm nhanh như sao băng này. Mắt thấy trường kiếm kia sắp sửa xuyên thủng người y, đột nhiên…

Trên mặt tuyết, con ngươi của Phong Vân Vô Kỵ đột nhiên co rút lại, nhìn chăm chú vào thanh ma kiếm kia, ý niệm vừa động…

“Keng!”

Một tiếng kiếm ngân vang vọng hư không, thanh ma kiếm kia vừa đâm vào ngực tên chiến tướng kia chừng nửa tấc bỗng nhiên dừng lại, thân kiếm rung động phát ra một trận tiếng kêu chói tai. Ngón trỏ bên dưới áo bào của Phong Vân Vô Kỵ khẽ nhếch lên, thanh ma kiếm kia liền kêu lên một tiếng, bị một lực lượng vô hình đánh bật ra xa…

Cùng lúc này, thân hình Phong Vân Vô Kỵ nhoáng lên, hóa thành một làn khói nhẹ ngoằn nghèo xuất hiện giữa Hình Thiên và Chiến Đế. Tay phải như như tia chớp mở ra, luồng kình khí màu đen như vải lụa đang tràn xuống liền rung lên một chút, sau đó bắn ngược trở về với tốc độ còn nhanh hơn…

“Ong!”

Thiên Ma giáp trên người Hình Thiên rung lên một tiếng, lực lượng hùng hậu kia đánh vào người hắn liền hóa thành từng chùm sương mù, biến mất không bóng dáng…

Tất cả những việc này đều diễn ra trong nháy mắt, những người trong hệ phái tự do còn chưa kịp phản ứng, Phong Vân Vô Kỵ đã cùng Hình Thiên giao thủ một hiệp.

- Tránh ra!

Hình Thiên giận dữ quát một tiếng. Ngày trước trong vũ trụ hư không, Chiến Đế đã trở mặt, chẳng những không theo hẹn toàn lực đối phó với cao thủ thần bí có khuôn mặt giống với Kiếm Thần kia, trái lại còn giết chết cao thủ ma tộc do mình mời tới, gián tiếp phá hỏng liên minh giữa Thiên Ma bộ tộc và Ma Đế Hoàng vương triều của Ma Giới. Chuyện này nếu mà nhịn được thì không còn chuyện gì hắn không thể nhịn, Hình Thiên tuyệt không cho phép Chiến Đế ở trước mặt hắn thực hiện tâm nguyện cả trăm triệu năm.

Với thực lực của Chiến Đế, cho dù là Hình Thiên cũng không nắm chắc có thể giết chết y. Nhưng lúc này thì lại khác, dẫn động lực lượng của cửu đỉnh, dùng chiến ý vô thượng mở ra quốc độ của Chủ Thần, trong quá trình này cần tập trung toàn bộ tinh thần, không thể có một chút sai lầm hay quấy nhiễu nào. Nói cách khác, đây chính là lúc Chiến Đế yếu ớt nhất, Hình Thiên quyết không để vuột mất cơ hội này.

Ngay lúc này hình ảnh của Bổn Tôn bỗng hiện lên trong đầu, Hình Thiên bất giác rùng mình một cái. Nhân vật mà phải cần ba phương hợp lực mới có thể đối phó thật sự vô cùng đáng sợ.

“Quên đi! Mặc kệ hắn có quan hệ gì với tiểu tử này, hôm nay Chiến Đế nhất định phải chết, nếu không sẽ có hậu hoạn về sau.” - Hình Thiên cắn răng một cái, sát cơ trong mắt tăng vọt, lập tức hét lên một tiếng dài:

- Mặc kệ những người khác, toàn lực công kích cửu đỉnh tế đàn!

- Toàn bộ Kiếm vực, ngăn cản Thiên Ma tộc!

Cách Phong Vân Vô Kỵ trăm trượng, ánh vàng chớp động, đám thủ hạ Kiếm các đột nhiên đứng dậy, lao nhanh về phía Thiên Ma tộc …

Cùng lúc này, Tây Môn Y Bắc im lặng không nói chậm rãi đứng lên, tay phải nắm chặt, thiết kiếm đã nằm trong tay, không nhanh không chậm đi về hướng Thiên Ma tộc …

- Mấy vạn đệ tử Đao vực ta bị Chiến Đế giết chết. Hôm nay chính là ngày chúng ta báo thù, vì thời khắc này chúng ta ẩn nhẫn mấy chục vạn năm, hôm nay ai dám ngăn trở chúng ta… Phong Vân Vô Kỵ, bổn tọa biết trước đây có thù oán với ngươi, có điều chuyện này lại liên quan đến mấy vạn tính mạng của Đao vực ta, hi vọng ngươi có thể xử lý theo lẽ công bằng, không nên nhúng tay vào. Về phần ân oán ngày trước, đợi sau khi thù của Đao vực báo xong Quân Bất Bại ta sẽ tạ tội trước mặt.

Mấy chục vạn năm ẩn nhẫn khổ tu, cuối cùng Đao Đế cũng phá Đế cấp bước vào Thần cấp, nhưng đối mặt với đông đảo cao thủ Chiến tộc, Đao Đế vừa mới xông đến mấy chục trượng liền bị mấy chục chiến tướng thần sắc lạnh lùng ngăn lại. Hắn liếc nhìn qua, trông thấy Kiếm Thần đang chắn ở trước mặt Thiên Ma tộc, trong lòng cảm thấy lo lắng. Đệ tử Đao vực căn bản không thể nào chống lại đệ tử Chiến tộc đông đảo như vậy. Trên thực tế, Đao Đế vốn dự định thu hút sự chú ý của Chiến tộc, để cho Hình Thiên giết chết Đao Đế.

Trước đây bởi vì khinh thường, vài lần tiến đánh Kiếm vực đều dẫn đến kết quả thất bại. Sau khi Đao vực diệt vong, Đao Đế trở nên càng gian xảo và cẩn thận hơn. Hắn nhìn chung quanh Đao vực, trông thấy Chiến Đế thân không thể động, mà Kiếm Thần chính là chướng ngại lớn nhất. Thực lực của Đao Đế không bằng Kiếm Thần, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không thể đối phó với Kiếm Thần.

Khóe miệng của hắn nhếch lên. Một gã đệ tử Đao vực hiểu ý, liền tiến lên phía trước một bước, trong mắt lộ ra vẻ bi phẫn:

- Kiếm Thần, ngươi là chủ nhân của Kiếm vực, chẳng lẽ không thèm để thiên hạ anh hùng vào mắt. Hôm nay Chiến tộc vừa tôn ngươi làm chủ, chẳng lẽ ngươi vì thèm muốn thế lực của Chiến tộc nên vứt bỏ đạo nghĩa của thiên hạ sao? Như vậy vô số đệ tử của Đao vực ta chết đi, ngươi để bọn họ vào đâu? Chiến tộc chinh phạt thiên hạ, ngươi xem các dũng sĩ đã chết dưới đao Chiến tộc là gì?

Trong đoàn người, Ám Cát Cổ Đức khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười. Những lời này tất nhiên là kết quả dạy dỗ của hắn, bằng không chỉ là một tên đệ tử Đao vực làm sao có thể nói ra những lời lẽ hùn hồn mê hoặc lòng người như vậy.

Lời này vừa dứt, trong đám người đứng quan sát chung quanh rất nhiều người khẽ giật mình, đặc biệt là những cường giả tiềm tu. Đối với ân oán giữa Thái Cổ ngũ vực và Chiến tộc, bọn họ chỉ nghe nói đại khái, tình huống cụ thể lại nghe rõ ràng lắm. Nhưng nhìn qua tình huống lúc này, lại giống như Chiến tộc đem chức vị Chiến Đế ra để dụ dỗ, cầu Kiếm Thần trợ giúp trong nghi thức sống lại.

- Chiến Đế, để mạng lại!

Trong đoàn người, những cao thủ Thái Cổ vốn tạm thời gác lại ân oán vì cuộc chiến thần ma, lúc này bị đệ tử Đao vực kích động, trong tai bỗng vang lên những những tiếng chém giết, hai mắt đỏ lên, tay đặt lên chuôi đao. Tiếng đao rời khỏi vỏ vang lên không dứt, từng luồng đao khí vô tận phát ra, đồng thời từng bóng người từ trong đoàn người vọt lên, lao về phía tế đàn…

- Kiếm vực đã thông đồng với Chiến tộc, giết!

- Kiếm Thần ham muốn chức vị tộc trưởng của Chiến tộc nên .vứt bỏ chính nghĩa, làm sao còn có thể dẫn đầu thiên hạ?

Những tiếng hét điên cuồng vang lên từ bốn phương, từng đạo bóng người vọt lên không, thù mới hận cũ dâng lên trong lòng, đồng loạt chém giết tới…

Ở xa xa, Hình Thiên hóa thành một bóng người mờ ảo quấn lấy Phong Vân Vô Kỵ, một cây búa dài trong tay thế mạnh lực trầm, mỗi lần công kích không gian trong phạm vi mấy trượng chung quanh đều tan vỡ.

Dựa vào sự kỳ diệu của Thiên Ma giáp, Hình Thiên căn bản không để ý đến an nguy của mình, mỗi chiêu đều liều mạnh nhìn như lưỡng bại câu thương, nhưng thật ra vẫn luôn chiếm được thượng phong. Đối mặt với Kiếm Thần thực lực tương đồng, Hình Thiên đã bỏ qua tất cả kỹ xảo hoa mỹ, chỉ công kích bằng những chiêu thức đơn giản nhất.

Ở xa xa, Đao Đế nhìn thấy Phong Vân Vô Kỵ bị Hình Thiên quấn lấy, trong lòng vui mừng, liền hét lớn một tiếng:

- Vì mấy vạn đồng môn Đao vực chết đi, vì những tộc nhân đã chết dưới tay Chiến tộc, liều mạng!

Ven Đao vực, đông đão cao thủ trong hệ phái tự do hai mắt đỏ bừng bay lên trời, giết về phía Chiến tộc. Cũng có không ít người vẫn giữ được bình tỉnh, không mạo muội tham gia vào. Mặc dù bọn họ có ý khuyên bảo, nhưng Đao Đế lại là đại diện cho thế lực Đao vực còn sót lại, có chiêu bài ưu thế là báo thù cho những đồng môn chết dưới tay Chiến Đế, về tình về lý bọn họ đều không thể ngăn cản được. Huống hồ, cho đến hôm nay Chiến tộc vẫn còn chiếm cứ lãnh địa của Đao vực ngày trước, đây có thể xem như là một sách lược sai lầm rất lớn của Chiến Đế.

“Ầm ầm!”

Ngay lúc này bỗng vang lên một tiếng nổ lớn kinh thiên, trời rung đất chuyển, cuồng phong nổi dậy từ bốn phía tràn đến, cả không gian đều chấn động. Sau đó trời đất đột nhiên yên tĩnh, từng ánh mắt nhìn về hướng không trung…

Chiến ý cường đại nhất từ xưa tới nay xẹt qua hư không, lại đánh mạnh vào trên Phản Hồn tinh. Bầu trời lờ mờ không ánh sáng, chung quanh Phản Hồn tinh đột nhiên xuất hiện một lỗ thủng nhỏ. Không gian phía sau lỗ thủng tối đen, tán phát ra một loại khí tức cường đại và kinh khủng vượt trên tất cả sinh mang, loáng thoáng vang lên những tiếng rít trầm thấp như ma quỷ. Dưới lực lượng của Phản Hồn tinh chiếu rọi, rất nhiều người đều thấy những tàn hồn từ thế giới phía sau lỗ thủng kia chạy ra, nhờ vào lực lượng đặc biệt của Phản Hồn tinh bắt đầu hiện ra những đường nét nhàn nhạt, dọc theo ven trời cao hoảng hốt bỏ chạy…

Rất nhanh, lỗ thủng bị phá ra kia lại bắt đầu có dấu hiệu khép vào…

“Rắc rắc!”

Trên bầu trời tế đàn, một lớp băng mỏng ngoài cùng của khối băng hình thoi lơ lửng đột nhiên vỡ ra không hề báo trước, những mảnh vụn óng ánh bắn ra bốn phía…

- Chiến, chiến, chiến…

Vài tiếng quát lớn lại vang lên từ miệng Chiến Đế, lúc này trong mắt y đã không còn trời, không còn đất, cũng không còn người, thứ duy nhất còn lại chỉ là một ý niệm: cứu sống Chiến Phi.

“Rắc rắc!”

Trên đỉnh chiến phần nhẵn bóng đột nhiên xuất hiện vài vết nứt nhỏ, giống như không chịu nổi gánh nặng…

“Ầm!”

Chín phương cổ đỉnh chấn động, dưới mỗi chiếc cổ đỉnh bỗng vươn ra bốn sợi xích sắt khắc hình rồng, phân làm bốn hướng cắm vào trong lòng đất. Xích sắt càng lúc càng dài, đâm sâu vào trong mạch của Thái Cổ đại địa…

“Ong!”

Chín phương cổ đỉnh, trong mỗi miệng đỉnh đều bốc lên một phiến sương mù như khói lửa, trong sương mù lại hiện ra một ký tự kỳ quái. Chín ký tự này mỗi cái đều phát ra khí tức khác nhau…

“Ong!”

Dọc theo xích sắt không biết dài bao nhiêu, linh khí cuồn cuộn đến từ mạch của Thái Cổ không ngừng tràn vào trong cổ đỉnh, lại truyền vào trong cơ thể Chiến Đế. Được năng lượng khổng lồ duy trì, toàn thân Chiến Đế giống như bốc cháy lên, phát ra ánh sáng chói mắt…

“Ầm!”

Một luồng chiến ý đủ để chấn nhiếp mọi người phát ra, hóa thành một cột khí tận trời, một lần nữa đánh về phía Phản Hồn tinh…

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự