Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 130 Nhất kiếm quang hoa kia

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ

Phiên bản Dịch · 1881 chữ · khoảng 6 phút đọc

Tử Hoàng sát đạo chi kiếm, Tây Môn Y Bắc khoái kiếm, Độc Cô Vô Thương Độc Cô Cửu Kiếm, hơn nữa tự mình kiếm ý chi đạo, bốn loại kiếm, đại biểu bốn loại kiếm cực hạn, loại hợp trận này, ở trong lòng Phong Vân Vô Kỵ có thể nói là lộng lẫy, cũng là một nguyên nhân chủ yếu lúc đầu hắn cực lực tìm bốn người này.

Tử Hoàng sát kiếm, một khi sơ ý bị cận thân, không chết cũng thương tật, Tây Môn Y Bắc khoái kiếm vượt quá tốc độ cực hạn, kiếm đạo lại vượt qua tốc độ cực hạn, là ai cũng không dám thờ ơ, lại gia trì thêm Độc CôVô Thương cường tuyệt phòng ngự, phối hợp tự thân thần thức, hợp trận kinh khủng này, ngay cả đối mặt Đế Cấp cao thủ, Phong Vân Vô Kỵ cũng hoàn toàn có lòng tin chiến đấu chống lại.

Đối mặt với bốn kiếm Hoàng Cấp cao thủ tỏa định tinh thần, Đao Đế sắc mặt cũng lộ xuất vẻ ngưng trọng, trong thiên không từng đạo ngân xà chớp lóe, ô vân cuồng động không ngừng, năm người thành thế ngũ giác, ai cũng không dám vọng động.

Mảng thiên địa này, đã bị Đao Đế nắm giữ, một khi hao tận thể nội chân lực, tất nhiên vô pháp lại từ trong thiên địa hấp nạp thiên địa nguyên khí, bổ sung chân khí. Bọn người Phong Vân Vô Kỵ hiểu rõ ràng, cơ hội xuất thủ chỉ có một lần.

Trong lúc đó, thiên địa nhất thời yên tĩnh, chỉ còn lôi thanh cuồn cuộn, hạ phương tiếng hảm sát như biến mất từ bên tai bốn người, Đao Đế một thân trường bào phấp phới thân ảnh phản chiếu từ đồng tử của bốn người.

Oanh long!

Một đạo lôi đình từ không trung xẹt qua.

“Chính là lúc này!” Ý niệm này trong đầu bốn người cơ hồ đồng thời xẹt qua, lôi thanh qua đi, gian thiên địa đột nhiên tối sầm lại, cả đại địa bị âm vân ảnh bao trùm vào trong.

Thiên không đại địa, chỉ có hạ phương mấy chục vạn Hoàng Kim Giáp Sĩ phát xuất kim sắc quang mang, như đồng kim thủy nhất dạng nhấn chìm cả cá nam thăng bắc đẩu sơn.

Thiên không, hầu như hơp thành nhất thể, đen như mực, như vực sâu vô tận, thiên tượng kỳ dị này, khiến tất cả mọi người cả kinh, ngẩng đầu liếc lên hướng trên.

Thời gian phảng phất lại một lần nữa điều chỉnh.

Một điểm quang mang yếu ớt từ tối thâm hắc ám bạo khởi ra, trong nháy mắt, bành trướng đến hỏa lượng cùng cực, như một khỏa tuệ tinh (sao chổi) sáng lạn, kéo theo trường trường vĩ diễm xẹt qua thiên không, hiện ra trong một lúc. tiêu thất tại trong màn đêm vô tận, nhưng nhất mạt quang hoa này, lại in dấu sâu sắc trong đáy mắt của chúng nhân, tất sanh nan vong (cả đời không phai).

Một mảng huyết hoa cơ hồ cùng lúc quang hoa lóa mắt kia tiêu thất, tóe ra, ở trong màn đen, phun ra từng đóa huyết liên, từ không trung trụy hạ, đến giờ phút này, chúng nhân mới đột cảm giác thấy, thời gian khôi phục lưu động.

A!

Một tiếng kêu thảm, thiên không đột nhiên sáng lại, Tây Môn Y Bắc song thủ nắm kiếm, hữu cước bước tới một bước, mũi kiếm lưu lại trên trong hữu thủ của Đao Đế, triệt để nhập từ lòng bàn tay phải vào cổ tay Đao Đế, cuối cùng đâm sâu vào trong cổ tay, một hồ tiên huyết từ trung cánh tay bị gãy rơi xuống như mưa.

Đao Đế sắc mặt dữ tợn, cũng không ngừng cầm huyết dịch chảy ra như suối, cơ hồ cùng lúc, tả chưởng như thiểm điện bổ xuống ngực Tây Môn Y Bắc, tả chưởng còn chưa tới gần, đao khí cường liệt, đã cắt xé cơ nhục Tây Môn Y Bắc, từng cơ nhục tại tác dụng đao khí xuống bắn tung ra, huyết thủy vọt ra ngoài da, chưa kịp lưu xuất, Tây Môn Y Bắc đã bị Đao Đế một chưởng xa xa phách nhập lòng đất, tiêu thất không thấy, cũng không biết bị phách nhập bao sâu vào địa tầng.

Tây Môn Y Bắc cách Đao Đế rất gần, mà tốc độ Đao Đế phản ứng cũng rất nhanh, Độc Cô Vô Thương ở gần đó căn bản không kịp tới trợ giúp Tây Môn Y Bắc đỡ một chưởng này của Đao Đế. Đao Đế một chưởng ẩn hàm tức giận, uy lực tuyệt đối không nhỏ, Độc Cô Vô Thương tâm lý bắt đầu rung động.

Tây Môn Y Bắc kiếm đã cực nhanh, nhanh đến mức trong lòng mặc dù đối với việc này đã chuẩn bị tâm lý, nhưng bọn người Độc Cô Vô Thương vẫn còn khiếp sợ không thôi, bằng tốc độ của Tử Hoàng, lướt ra cũng không quá ba thước, Tây Môn Y Bắc kiếm đã bổ đến Đao Đế.

Đáng tiếc Tây Môn Y Bắc kiếm chỉ bổ trúng tay Đao Đế, ba người trong lòng đều một mảng tiếc hận, nếu trúng cả ngực, ngay cả Đao Đế võ công cao hơn, cũng tất tử không nghi ngờ.

Cũng chính lúc Đao Đế xuất thủ, Tây Môn Y Bắc đồng thời xuất thủ, Tử Hoàng kiếm đã nhắm đến mi tâm Đao Đế , thân kiếm thân một mảng tử diễm, đầu kiếm một đạo kiếm cương tế trường (hẹp dài) không ngừng thổ thôn (phun ra nuốt vào),theo sát sau đó, Độc Cô Vô Thương dụng chỉ như kiếm, hữu thủ thực trung hai ngón, một làn kiếm khí rộng bằng hai ngón tay nhanh chóng kéo dài ra, cuối cùng đạt tới khoảng ba thước, lúc này, kiếm khí kia ngưng thành trường kiếm đã ngưng thật thành thật chất, Độc Cô Vô Thương hữu thủ vung lên, liền hướng đâm tới cổ tay phải bị thương của Đao Đế, kiếm khí nơi đầu kiếm trực tiếp đâm vào Đao Đế nơi tiếp nối cổ tay và bàn tay……

Oành! Oành!

Hai đạo lôi đình đột nhiên từ trên phương đánh xuống, một đạo đánh tại trên kiếm khí của Độc Cô, đánh vỡ tan ra, mặt khác một đạo lôi điện đánh tại trên trường kiếm Tử Hoàng, lực lôi điện cường đại chấn tâm huyết Tử Hoàng ào ra từng mảng, trường kiếm trong tay không khỏi bị kiềm hãm, vào lúc này, Đao Đế trường bào nơi hữu thủ nhiễm huyết rung động, mang theo từng trận kim loại ma sát chi thanh, xoay vòng ở trường kiếm Tử Hoàng, trường bào kia tựa hồ hóa thành như cương thiết, bằng Tử Hoàng trường kiếm sắc bén trong tay, cư nhiên cũng tại trong khoảng thời gian ngắn, căn bản không làm gì được nó, trường kiếm cũng vô pháp rút ra.

Đao Đế một chiêu đắc thủ, tả thủ vươn ra, thanh hiệp trường hắc phong trường đao kia đã mang theo một quang trảm hướng tới Tử Hoàng, vào lúc trường đao cách tử hoàng không quá ba tấc, thiên không đột nhiên tối sầm lại, trong màn hắc ám tựa hồ có từng tia quang hoa chói mắt từ sau lưng Đao Đế xẹt tới, sau đó, trường đao trong tay Đao Đế ngừng ở trước cổ Tử Hoàng, nhất động bất động……

"Nhớ kỹ, vĩnh viễn không nên khinh thường một Kiếm Hoàng!……" phong vân thanh âm từ sau lưng Đao Đế truyền tới, Đao Đế thậm chí có thể cảm giác được nhiệt khí thổi tới trên cổ, một cổ cảm giác như băng rơi đâm khắp toàn thân.

Đệ Ngũ Kiếm Đảm trong tay Phong Vân Vô Kỵ giật xéo xéo lên, liền dễ dàng khiến thân thể Đao Đế từ một phân đôi, trường kiếm khẽ vung, Đao Đế hai phần thi thể liền từ không trung phân hai phương rơi xuống……

Tử Hoàng thu hồi trường kiếm, sắc mặt kinh ngạc thoáng nhìn Phong Vân Vô Kỵ, sau đó quay đầu, nhìn kỹ hạ phương thấy Đao Đế hai mắt đang mở thật to.

Tử Hoàng thu hồi trường kiếm, sắc mặt kinh ngạc thoáng nhìn Phong Vân Vô Kỵ, sau đó quay đầu, nhìn kỹ hạ phương thấy Đao Đế hai mắt đang mở thật to.

“Hắn chết có chút oan uổng……”Tử Hoàng lạnh nhạt nói.

"Đúng vậy……dùng nhất kiếm, cũng không chỉ có Tây Môn huynh." Phong Vân Vô Kỵ hờ hững nói.

Hạ phương, chứng kiến Đao Đế bị người nhất đao lưỡng đoạn, Đao Vực đệ tử triệt để khủng hoàng rồi, từng đám người hoàn toàn tan tác, như tẩu thú hướng tứ phương nhảy loạn.

Đinh ninh ninh!

Từng tiếng kiếm reo truyền tới, Tử Hoàng trong mắt toàn là sát khí băng lãnh, hữu thủ ngũ chỉ trống rỗng, trên Nam Thăng Bắc Đẩu Sơn, chín trăm chín mươi chín thanh tử kiếm lên tiếng reo vang, ở Tử Hoàng khống chế xuống, như mưa bắn xuống, xỏ xuyên qua ngực mười mấy tên Đao Vực đệ tử.

"Những kẻ này, có nên thả bọn chúng trở về? Dù sao, Đao Vực còn có thần cấp cảnh giới vực chủ,lần này, Đao Đế thân vong chính là do cố ý khinh thường, thực lực cũng đủ để đối phó ba người chúng ta rồi. Nếu động tới vực chủ Đao Vực quyền lợi tối đại ……" Độc Cô Vô Thương vẻ mặt sầu lo nói.

"Cho dù không giết Đao Đế, Đao Vực cũng nhất định sẽ đối phó chúng ta, huống chi, Đao Vực đã tới đây tận đây chém giết, ý đồ đối phương tức nhiên đã không thể nghi ngờ cho thấy, bọn ta tự nhiên tất yếu không cần lưu thủ! lưu hay không lưu thủ, cũng vô pháp thay đổi Đao Vực quyết tâm."

Phong Vân Vô Kỵ lạnh nhạt nói, hữu thủ giang ra, đệ tử Nam Thăng Bắc Đẩu phái trường kiếm trong tay ông minh hóa thành như thủy triều theo hướng Phong Vân Vô Kỵ ập tới.

Phong Vân Vô Kỵ hữu thủ trước ngực cong lại, lại hướng ra phía ngoài vung ra, từng đạo phá không thanh truyền ra, trường kiếm đầy trời kia hóa thành đạo đạo lưu quang xạ hướng Đao Vực đệ tử đang bị thương kinh hoàng chạy trốn……

Kiếm Vực Hoàng Kim Giáp Sĩ cùng đệ tử Nam Thăng Bắc đẩu phái phóng tới từ phía sau truy sát, nhất thời huyết lưu thành sông……

Thần thức quét tới, Tây Môn Y Bắc,khắp người nhiễm huyết, loạng choạng từ lòng đất chạy ra, vừa mới lộ diện, liền há mồm phun ra một búng máu, bọn người Phong Vân Vô Kỵ đề cả kinh, đồng thời hướng Tây Môn Y Bắc lao tới, sáu thủ chưởng trước sau đặt tai ngực cùng sau lưng Tây Môn Y Bắc, kiếm nguyên cuồn cuộn ập vào thể nội Tây Môn Y Bắc……

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 32

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự