Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 58 Có Đánh Cược Không? (2)

Bạn đang đọc Phân Tranh Thiên Hạ (Bản Dịch) của Dược Thiên Sầu

Phiên bản Dịch · 1648 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chương 58: Có Đánh Cược Không? (2)

Nhóm dịch: Fulybook

Nguồn: Truyện YY

Những lời này Ngưu Hữu Đạo vừa nghe đã hiểu, nói trắng ra đằng sau là chuyện tranh giành hoàng quyền. Hắn không hứng thú chuyện này, chỉ muốn tìm hiểu tình hình, sau khi biết rồi cũng không nói thêm nhiều, tìm địa đồ nước Đại Yên trải ra trên bàn.

Thương Triều Tông có vẻ thờ ơ lạnh nhạt, muốn xem thử vị Đạo gia này muốn làm gì.

Ánh mắt dưới khăn lụa của Thương Triều Tông thỉnh thoảng liếc về phía Ngưu Hữu Đạo, hơi có chờ mong. Nàng ta nhớ kỹ Viên Cương trước đó nói qua, với hoàn cảnh của các ngươi mà nói, con người Đạo gia quan trọng hơn tu vi của hắn. Mặc dù nàng ta vẫn hoài nghi điều này nhưng cũng không phải là không hề tin. Trước kia bởi vì người ta tuổi trẻ mà xem thường tu vi người ta, kết quả vừa ra tay kinh người, rất có hương vị thâm tàng bất lộ, bởi vậy có chút chờ mong.

Trên bản đồ, diện tích quốc thổ nước Đại Yên bằng quốc gia khác, đông có Tống quốc, bắc có Hàn Quốc, tây có Triệu quốc, Nam Lâm biển rộng mênh mông. Huyện Thương Ngô thuộc quận Thanh Sơn Nam châu nước Yên, vừa hay quận Thanh Sơn có vị trí gần biển, phía đông giáp với quận Quảng Nghĩa, mặt tây cách một huyện, sắp tiếp giáp nước Triệu.

Hạ hạt Nam châu có mười một quận, quận Thanh Sơn và quận Quảng Nghĩa đều thuộc Nam châu. Châu mục tuần phủ hiền chính là địa thần tâm phúc của đương kim thánh thượng nước Yến, vì thánh thượng trấn thủ một phương, khá có năng lực, luôn áp chế Thái thú quận Quảng Nghĩa Phượng Lăng Ba.

Nói liên miên một hồi, sau khi nghe Lam Như Đình giới thiệu xong về trạng thái xung quanh huyện Thương Ngô, Ngưu Hữu Đạo chỉ vào quận Quảng Nghĩa trên địa đồ, hỏi: “Phượng Lăng Ba chỉ là một quận mà dám xây dựng quân đội riêng, e là môn phái tu hành đứng sau thực lực không kém?”

Lam Như Đình vê râu gật đầu: “Đúng là như thế, đứng sau ủng hộ Phượng Lăng Ba chính là Thiên Ngọc môn, là một trong số ít những đại phái tu hành của nước Yến. Thê tử Phượng Lăng Ba là Bành Ngọc Lan, chính là nữ nhi của Bành Hựu Tại chưởng môn đương nhiệm của Thiên Ngọc môn. Phượng Lăng Ba có thể có thành tựu ở quận Quảng Nghĩa, có thể nói thành cũng do Bành Ngọc Lan, bại cũng do Bành Ngọc Lan.”

“Ồ! Xin chỉ giáo.” Ngưu Hữu Đạo lĩnh giáo.

Lam Như Đình giải thích nói: “Chính vì cưới Bành Ngọc Lan, được đại lực của Thiên Ngọc môn ủng hộ Phượng Lăng Ba mới dám, cũng mới có được khí tượng như hiện nay. Nhưng cũng vì cưới Bành Ngọc Lan, các môn phái khác không dám để Phượng Lăng Ba phát triển an toàn, sợ sau khi Phượng Lăng Ba đắc thế sẽ khiến Thiên Ngọc môn độc chiếm lợi ích to lớn, vì vậy nên áp chế.”

“Thì ra là thế...” Ngưu Hữu Đạo sờ cằm suy tư, nhìn chằm chằm địa đồ, trầm ngâm một hồi lâu, từ từ nói: “Không biết sau khi vương gia đến huyện Thương Ngô thì có dự định gì?”

Thương Triều Tông gằn từng chữ: “Đạo gia, đây không phải vấn đề tín nhiệm hay không tín nhiệm, từng vấn đề ngươi hỏi đều chí mạng, một khi tiết lộ phong thanh, không biết bao nhiêu người phải đầu rơi xuống đất.” Ngụ ý là có vài việc không tiện nói cho ngươi.

Ngưu Hữu Đạo mỉm cười, đối phương không nói, hắn còn đang hoài nghi, nói thế này thì hắn càng nắm chắc hơn, ngón tay chỉ vào vị trí huyện Thương Ngô trên địa đồ. “Nơi này chật hẹp, cho dù có một ngàn nhân mã hậu bị thì sao? Chuyện mười vạn Nha tướng chỉ có thể lừa gạt triều đình nhất thời, lừa gạt không được lâu dài, một khi triều đình muốn động thủ, chút thực lực trong tay vương gia căn bản không thể ngăn được. Huống chi triều đình dám thả vương gia đến đây thì chắc chắn ở huyện Thương Ngô đã có chuẩn bị. Chắc hẳn bên vương gia đã mưu đồ xong đường lui. Đường lui chỉ có đơn giản vài đường, phía đông Tống quốc cách rất xa, vương gia không có cơ hội đi tìm nơi nương tựa, phía tây Triệu quốc có chút cơ hội. Có điều trên đường đi vương gia không cam lòng khi thấy Ngưu mỗ vứt lương khô, đoán khả năng vương gia đầu hàng địch không lớn. Huống hồ Triệu quốc chưa chắc đã cho vương gia cơ hội tái khởi, vậy thì nghĩ đi nghĩ lại...”

Ngón tay hắn hướng trượt xuống dưới, chỉ về phía hải vực phía nam huyện Thương Ngô: “Cũng chỉ có ra biển con đường này! Vương gia đã kinh doanh nhiều năm, chắc hẳn có biện pháp tránh tai mắt mọi người thoát thân, đến huyện Thương Ngô có thể xem tình hình rồi quyết định. Một khi tình hình không ổn, lập tức thu nạp nhân mã, theo con đường bí mật xuôi nam ra biển! Trước tự bảo vệ mình, sau đó mưu đồ đông sơn tái khởi, không biết Ngưu mỗ đoán đúng không?”

Lời này vừa nói ra, Thương Triều Tông, Lam Như Đình cùng Thương Thục Thanh đều lộ vẻ mặt kinh hãi. Trước đó Thương Triều Tông ở thiên lao còn chưa biết, Lam Như Đình và Thương Thục Thanh ở ngoài lao đã mưu đồ bí mật chuẩn bị đường lui từ rất lâu. Sau này Thương Triều Tông mới biết và chỉ có ba người biết bí mật này. Không ngờ rằng nó lại bị Ngưu Hữu Đạo một câu nói toạc ra, chuyện này nếu thật sự tiết lộ ra ngoài thì chắc chắn sẽ chặt đứt đường lui cuối cùng của họ.

Viên Cương quan sát phản ứng ba người một chút, xem ra Đạo gia đã đoán đúng rồi. Ngón tay Ngưu Hữu Đạo lại chỉ vào quận Quảng Nghĩa. “Vương gia, theo ta thấy, huyện Thương Ngô tạm thời không đi vội, ngại gì mà không ở quận Quảng Nghĩa kéo dài chút thời gian.”

Thái độ Thương Triều Tông trong nháy mắt thay đổi, chắp tay thỉnh giáo: “Xin lắng tai nghe!”

“Giờ đi huyện Thương Ngô kết quả trên cơ bản không có đường khác để đi. Nhi tử Ninh vương, không quốc gia nào dám tùy tiện thu nhận, vương gia chỉ có xuôi nam ra biển tránh họa, đi lần này tương đương với từ bỏ nơi sống yên ổn cuối cùng ở Yến quốc. Vương gia trốn như vậy, nói không chừng còn bị chụp cái mũ phản quốc, sau này khó thu nạp bách tính lòng dân ở Yến quốc. Chỉ cần Yến quốc không đổ sợ là sau này vương gia rất khó có cơ hội trở về. Hơn nữa sao có thể chắc chắn đương kim hoàng thượng sẽ không phái người ra biển tìm kiếm tiếp tục đuổi giết?” Ngưu Hữu Đạo chỉ vào quận Quảng Nghĩa nói: “Phượng Lăng Ba có quân đội riêng chính là cơ hội của vương gia. Có thể liên hợp với Phượng Lăng Ba chống lại triều đình.”

Thương Triều Tông cười khổ: “Chút thực lực trong tay ta e là Phượng Lăng Ba chẳng thèm nhìn thấy một cái, sao có thể liên hợp với ta. Hơn nữa, Thiên Ngọc môn e là cũng không muốn thấy ta và Phượng Lăng Ba hợp tác với nhau.”

“Lời này của vương gia sai rồi, thực lực cứng của vương gia hơi kém một chút nhưng thực lực mềm thì vẫn có. Chỉ dựa vào chiêu bài nhi tử Ninh vương của vương gia thì đã rất có triển vọng.” Ngưu Hữu Đạo an ủi một câu, lại nở nụ cười gian xảo nói: “Chi bằng Ngưu mỗ và vương gia đánh cược nhé, thế nào?”

Lời này vừa nói ra, Thương Thục Thanh cùng Lam Như Đình hai mặt nhìn nhau, Thương Triều Tông ồ một tiếng, hứng thú nói: “Không biết cược cái gì?”

Ngưu Hữu Đạo mỉm cười nói: “Ta nguyện vì vương gia đến quận Quảng Nghĩa một chuyến, mượn Phượng Lăng Ba một đạo nhân mã, có thể bảo vệ vương gia yên ổn đặt chân đến huyện Thương Ngô, không biết ý vương gia thế nào?”

“...” Ba người Thương Triều Tông sửng sốt có vẻ muốn nói ngươi đang nói chuyện hoang đường gì vậy? Đừng nói là liên hợp với người ta, Phượng Lăng Ba không đuổi chúng ta đi là tốt lắm rồi, còn muốn người ta cho mượn người mượn ngựa, thế này chẳng phải đang kể câu chuyện cười sao, nếu Phượng Lăng Ba là đồ đần thì còn tạm được.

Trong mọi người chỉ có mình Viên Cương là không chút rung động.

Thương Thục Thanh lên tiếng nói: “Đạo gia, việc này không đùa được đâu.”

Ngưu Hữu Đạo khoát tay. “Chỉ hỏi vương gia có đánh cược hay là không?”

Thương Triều Tông quả quyết nói: “Được! Bổn vương cược! Không biết tiền cược là thứ gì?”

Ngưu Hữu Đạo chỉ về phía Viên Cương: “Nếu ta không thể mượn được nhân mã, để Hầu Tử nghe theo lệnh vương gia, nếu ta mượn được nhân mã, e là phải để vương gia chịu chút tủi thân nho nhỏ.”

Bạn đang đọc Phân Tranh Thiên Hạ (Bản Dịch) của Dược Thiên Sầu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Fuly
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 446
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự