Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 37 Người Này Hơi Không Chính Cống

Bạn đang đọc Phân Tranh Thiên Hạ (Bản Dịch) của Dược Thiên Sầu

Phiên bản Dịch · 1739 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chương 37: Người Này Hơi Không Chính Cống

Nhóm dịch: Fulybook

Nguồn: Truyện YY

Ngưu Hữu Đạo gật đầu, hai người đều hiểu đối phương, xem ra hai người gặp lại cũng là chuyện tất nhiên.

“Ngài thì sao?” Hầu Tử hất cằm về phía đám người Thương Triêu Tông: “Tình hình như thế nào? Rõ ràng là đi cùng với ngài nhưng hình như không quá thân mật.”

“A!” Ngưu Hữu Đạo nhìn lại, mới nhớ ra mình đã gạt những người kia sang một bên rồi. Hắn vỗ lưng Hầu Tử: “Nào, giới thiệu với ngươi một chút.”

Ngưu Hữu Đạo dẫn Hầu Tử sang giới thiệu với đám người Thương Triêu Tông, lại giới thiệu Hầu Tử: “Đây là huynh đệ tốt của ta, tên...” Hắn gãi đầu, quay sang hỏi Hầu Tử: “Ngươi tên là gì ấy nhỉ?” Ban nãy hắn quên hỏi giờ đã quên tên mất rồi.

Cằm của đám Lam Như Đình suýt chút nữa là rơi xuống, huynh đệ tốt của ngươi mà ngươi không biết tên gì? Rõ ràng giao tình của các ngươi không bình thường mà có thể mở mắt bịa đặt như vậy sao? Người Thượng Thanh tông phái tới này hơi không chính cống rồi!

Ánh mắt Hầu Tử bình tĩnh liếc nhìn mọi người, nói: “Viên Cương!”

“À! Đúng rồi, Viên Cương. Rời thôn lâu quá rồi, tên của ngươi cũng quên mất.” Ngưu Hữu Đạo quay đầu về phía mọi người xấu hổ nói: “Trí nhớ của ta không được tốt lắm.”

Lời này mọi người tin hay không chuyện khác, có điều ai nấy đều vô thức chú ý đến con dao găm cột trên đùi và cánh tay Viên Cương, tuy ăn mặc trông giống thôn dân vùng núi hẻo lánh nhưng rõ ràng khí chất không giống. Ánh mắt hắn ta rõ ràng không coi họ ra gì.

Bình thường những thôn dân nhìn thấy họ mà không bị họ dọa cho nơm nớp lo sợ mới là lạ, sao hắn ta lại có thể bình tĩnh như vậy? Vương gia, chẳng lẽ không biết vương gia là cái gì? Đám người Thương Triêu Tông nhìn nhau, trong lòng không khỏi hồ nghi, lẽ nào người bước ra từ trong thôn này đều là tính tình như vậy sao? Nghĩ đến đây, bọn họ có chút hiếu kỳ, thật đúng là muốn xem thử rốt cuộc cái thôn này có dáng vẻ như thế nào.

“Bảo người của các ngươi đừng lộn xộn, nếu không đừng trách ta không khách khí!” Viên Cương nhìn chằm chằm Thương Triêu Tông lạnh lùng cảnh cáo một tiếng.

Hộ vệ bên cạnh Thương Triêu Tông lập tức tức giận muốn phát tác, Thương Triêu Tông liền đưa tay cản lại. Viên Cương cho hộ vệ kia một ánh mắt miệt thị, xoay người, hai ngón tay móc trong miệng huýt sáo một tiếng thật to. Trong rừng núi bên cạnh lập tức có động tĩnh, lần lượt có năm sáu tên nhóc chạy ra, trên mặt mang theo vẻ cảnh giác tới gần, rõ ràng hơi e ngại quan binh.

Đám Lam Như Đình nhìn nhau, cảm thấy phản ứng này mới giống dáng vẻ của thôn dân.

“Cương tử ca, đây là?” Một tên nhóc cầm đầu thử hỏi một tiếng.

Viên Cương chỉ Ngưu Hữu Đạo: “Đại Bổng, về trong thôn nói một tiếng, nói là Ngưu Hữu Đạo trở về, ta không trở về nữa, ta sẽ đi với huynh ấy. Sau này các ngươi cứ làm theo lời ta nói để giữ nhà, sẽ không có vấn đề gì đâu.” Không cần trưng cầu ý kiến của Ngưu Hữu Đạo, hắn ta đã trực tiếp quyết định thay Ngưu Hữu Đạo, không trở về thông nữa!

Ngưu Hữu Đạo khẽ gật đầu nở nụ cười với mấy người khác, hắn rất hiểu ý Viên Cương. Hắn ta không muốn người ngoài chạy vào trong thôn dò xét ngọn nguồn trong thôn, còn về chuyện đi cùng mình thì dĩ nhiên rồi.

“Ngưu Hữu Đạo?” Đại Bổng sửng sốt một chút, nhìn chằm chằm Ngưu Hữu Đạo từ trên xuống dưới, đột nhiên lộ vẻ kinh ngạc nói: “A...! Đạo ca, thật sự là huynh sao, huynh phú quý rồi, Cương tử ca mà không nhắc, ta cũng không nhận ra huynh. Đạo ca, ta là Đại Bổng, là Đại Bổng trước kia luôn theo sau đít huynh đi chơi đấy!”

“Còn ta nữa, ta là Mãnh Tử!”

“Đạo ca, ta là Tiểu Cẩu Tử...”

“Ta Đại Oản nè, Đạo ca, mấy năm nay huynh chạy đi đâu, lúc ấy không thấy huynh đâu, người trong thôn tìm huynh khắp nơi. Về sau còn có người đến thôn nghe ngóng về huynh, còn có người từng gặp huynh trong thành...”

Mấy tiểu tử này vây quanh tranh nhau chen lấn ồn ào, bộ dạng vô cùng vui vẻ.

Có người đến thôn nghe ngóng? Trong thôn còn có người gặp ta trong thành? Ngưu Hữu Đạo sửng sốt một chút, sau đó đại khái đoán ra được một chút, cười ha ha một tiếng, đưa tay chỉ một lượt những tiểu thiếu niên kéo đến: “Đại Bổng, Mãnh Tử, Tiểu Cẩu Tử...” Dù sao chúng đều đã tự giới thiệu bản thân một lượt rồi. “Nhớ hết, lúc trước Đại Oản và ta đi bắt cá trên sông suýt thì chết đuối...” Dù sao hắn cũng chẳng biết một tên nào, cứ chiếu theo những chuyện tiểu tử sơn thôn có thể sẽ làm nói lung tung một lượt.

Khóe miệng Viên Cương co rút, phát hiện Đạo gia vẫn là Đạo gia trước kia!

Đại Oản hớn hở gật đầu nói: “Đúng vậy, đúng vậy!” Trong lòng lại đang buồn bực nghĩ, bắt cá hình như là có, nhưng có suýt chết đuối sao?

“Đạo ca, huynh về mà không quay lại thôn thăm một chút sao? Cương tử ca nói các huynh phải đi, phải đi đâu vậy?” Đại Bổng hiếu kì hỏi, mảy may không có ý thức được phải đi mà Viên Cương nói là có ý gì. Dù sao trong ấn tượng của chúng, người trong thôn này cũng chẳng đi được bao xa.

Viên Cương nói: “Đi ra thế giới bên ngoài xem thử, đừng hỏi nhiều như vậy.”

Có thể nhận ra Viên Cương rất có uy tín trong đám thanh niên, hắn ta vừa nói xong mọi người cũng liền không hỏi nữa.

Đại Bổng vò đầu nói: “Cương tử ca, mang bọn đệ cùng đi xem đi.”

“Bên ngoài hỗn loạn, ở trong thôn an ổn sống là hơn tất thảy, những chuyện khác sau này xem tình hình hẵng tính.” Viên Cương vứt lại một câu, quay đầu lại hỏi Ngưu Hữu Đạo: “Có tiền không?”

Ngưu Hữu Đạo hất hất cằm về phía con ngựa của mình: “Trong bọc, đang định đưa cho thôn.”

Viên Cương đi đến đưa tay tìm trong bọc, lấy ra một túi tiền, đưa tay lắc thử, tiếng leng keng vang lên. Hắn ta quay trở về mở túi tiền ra xem, tiền vàng, tiền bạc, tiền đồng một đống, vàng bạc đều được đúc thành dạng tiền đồng, tiền vàng chiếm đa số, màu vàng rực rỡ chói mắt.

“Oa!” Mấy tiểu tử này chưa bao giờ nhìn thấy nhiều tiền như vậy liền vây qua, đều muốn đưa tay sờ thử, mang đầy dáng vẻ thấy tiền sáng mắt.

Viên Cương kéo dây miệng túi tiền lại, cột chặt, quẳng cho Đại Bổng, nhắc nhở: “Tiền này giao cho tập thể mấy lão nhân trong thôn bảo quản, nói với họ, tuy nhiều tiền nhưng không thể đem đi mua đồ lung tung. Bên ngoài binh hoang mã loạn, lộ tiền tài dễ khiến trong thôn chuốc họa, thực sự cần dùng gấp hoặc thứ nhất định phải mua mới có thể lấy ra dùng, nhớ chưa?”

Nghe vậy, ba người Lam Như Đình lại nhìn nhau, ánh mắt nhìn Viên Cương càng lộ vẻ thú vị.

Ngưu Hữu Đạo cũng gật đầu nói: “Ừm, phung phí sau này đừng trách ta bắt thôn trả lại tiền. Tiền của ta cũng vất vả kiếm được, nó dùng để giải nạn, không phải để người ta phung phí.”

Mấy tiểu tử liên tục gật đầu, Đại Bổng vỗ ngực nói: “Đạo ca yên tâm, chúng ta biết kiếm tiền không dễ, huynh chịu bỏ nhiều tiền như vậy cho thôn đã là tốt lắm rồi, sao có thể phung phí, trở về chắc chắn ta sẽ nói rõ ràng.”

Ngưu Hữu Đạo cười ha ha nói: “Vậy là tốt rồi.”

Viên Cương khua tay nói: “Được rồi, quay trở về hết đi.”

Lời của hắn ta vẫn khá có tác dụng, mấy tiểu tử nghe vậy liền rời đi, vừa đi mấy bước lại quay đầu lại vẫy tay: “Cương tử ca, Đạo ca, chúng ta đi về trước, các huynh đi sớm về sớm nha!”

Ngưu Hữu Đạo mỉm cười khoát tay, Viên Cương đứng thẳng tắp đưa mắt nhìn. Đợi đến khi không thấy người đâu nữa, Viên Cương quay người nói với Ngưu Hữu Đạo: “Đi thôi!”

Lam Như Đình ngồi trên lưng ngựa cười nói: “Viên huynh đệ, biết cưỡi ngựa không?

Ngưu Hữu Đạo quay đầu vui vẻ nói: “Đừng nói cưỡi ngựa, máy bay, xe tăng hắn ta còn lái được mà.”

“Máy bay? Xe tăng?”

Lam Như Đình, Thương Triêu Tông, Thương Thục Thanh trăm miệng một lời cùng nhau trợn tròn mắt, bộ dạng vô cùng mờ mịt. Ba người nhìn nhau, cho là mình nghe lầm, nhìn những người khác cũng có vẻ mông lung như mình mới biết không nghe lầm.

“Máy bay, xe tăng là vật gì?” Thương Thục Thanh hỏi một tiếng.

Vẻ mặt Viên Cương lạnh lùng không phản ứng gì. Ngưu Hữu Đạo cũng ý thức được mình lỡ miệng, cười ha ha nói: “Đồ nông thôn ấy, các ngươi cũng chướng mắt, không nói nữa.”

“Chúng ta kiến thức quá hạn hẹp.” Thương Thục Thanh thở một tiếng đáng tiếc, thấy người ta không muốn hỏi thêm thì cũng không hỏi nhiều nữa.

Lam Như Đình hất cằm về phía cuối con đường núi: “Pháp sư đã trở về quê mà không muốn quay lại thăm một chút à?”

Bạn đang đọc Phân Tranh Thiên Hạ (Bản Dịch) của Dược Thiên Sầu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Fuly
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 8
Lượt đọc 296
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự