Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 61 Một chữ cũng không biết

Bạn đang đọc Phản Diện Siêu Cấp (Dịch FREE) của Cao Lạnh

Phiên bản Dịch · 1489 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Trần Tiêm Tiêm... ?!" Lạc Tương Tư sững sờ, cái họ "Trần" này, sẽ không phải là cô gái này có quan hệ thân thích cùng với Trần Khuynh Địch đó chứ? Anh em ruột hoặc là loại hình biểu huynh biểu muội?

Định thần nhìn lại, Lạc Tương Tư lập tức khẳng định thêm vài phần với suy đoán của mình, trách không được trước đó nàng lại có cảm giác Trần Tiêm Tiêm nhìn qua rất quen mặt, quả nhiên là giống nhau đến mấy phần với Trần Khuynh Địch!

Xem xét như vậy, nàng đến Thành Thanh Đế là để làm gì? Sẽ không phải là đi tìm Trần Khuynh Địch đó chứ?

Khoan đã...ở trong đầu của Lạc Tương Tư, vô thức hiện ra bộ dáng của Dương Xuân: "Đã có một cô bé rơi vào bên trong ma chưởng của tên cầm thú kia, mà lấy tác phong của tên cầm thú vô sỉ kia, cho dù là có thêm người thứ hai... cũng không kỳ quái a?"

Suy diễn tới đây, Lạc Tương Tư sau khi châm chước một phen, liền mở miệng hỏi: "Vậy thì...xin hỏi, ngươi và Trấn Cương Sứ đại nhân có quan hệ như thế nào?"

"Nói không chừng là mình đã đoán sai, dù sao thì người cũng có khi thất bại, ngựa cũng có lúc lạc vó, luôn có chuyện ngoài ý muốn..." Lạc Tương Tư nghĩ thầm.

"À, à!" Trần Tiêm Tiêm nháy nháy mắt, sau đó vừa cười vừa nói: "Ta là người thân cận nhất của ca ca a!"

"Ca ca... ?"

"Đúng vậy, à đương nhiên, không phải anh em ruột, mà là biểu huynh biểu muội a, là loại có thể kết hôn kia."

"Quả nhiên! Đây cũng là một thiếu nữ sa ngã a! Cái tên Trần Khuynh Địch cầm thú này! Ăn trong chén còn nghĩ đến trong nồi! Cặn bã! Bại hoại! Cẩu tặc!" Lạc Tương Tư điên cuồng mắng to ở trong lòng, sinh ra mấy phần cảm giác đồng tình đối với thiếu nữ mang theo nụ cười trước mắt này, nàng cũng không dễ dàng a, bị cái tên Trần Khuynh Địch biến thái kia lừa gạt tình cảm, bây giờ còn vượt ngàn dặm xa xôi đuổi tới nơi này, nếu như bị nàng phát hiện ra kỳ thật Trần Khuynh Địch đã có tình yêu mới, gây phiền phức cho Dương Xuân mà nói..."

"Không được! Không thể để cho loại chuyện này phát sinh!" Lạc Tương Tư Hít vào một hơi thật sâu, lộ ra nụ cười ôn nhu: "Ta đã nhiều lời rồi, vậy thì mời ngươi đi theo ta, ta sẽ dẫn ngươi đi gặp Trấn Cương Sứ đại nhân... Mặt khác, Dương Xuân Dương tiểu thư đã đi ra ngoài được mấy ngày, cho nên ở trong một thời gian ngắn là không có khả năng nhìn thấy được nàng, xin cứ yên tâm, nàng tuyệt đối không có ở trong Phủ Thành Chủ!"

"Thì ra là vậy sao...vậy thật đúng là đáng tiếc." Trần Tiêm Tiêm nở ra một nụ cười khó lường, tiếc nuối nói ra.

"Không đáng tiếc, không đáng tiếc...à, chúng ta đi thôi, Phủ Thành Chủ ở chỗ này."

"Ừm, phải cám ơn ngươi rồi, xin hỏi tên của ngươi là... ?"

"Ta tên là Lạc Tương Tư, về sau còn có cơ hội gặp mặt."

"Ừm, cám ơn, nhất định sẽ gặp lại, nếu như Dương Xuân trở lại...thì nhất định phải báo cho ta biết a! Ta có rất rất nhiều, rất --- nhiều --- lời muốn nói cùng với nàng đó!"

Nghe được lời nói của Trần Tiêm Tiêm, ở trong lòng của Lạc Tương Tư lại là âm thầm lau nước mắt: "Đây là một thiếu nữ hồn nhiên cỡ nào a! Dù cho là bị bạn gái thân cắm sừng, vẫn như cũ mơ mơ màng màng, còn đang suy nghĩ vì bạn gái thân, muốn sớm gặp nhau cùng với nàng..."

"Không được! Ta nhất định phải ngăn cản cuộc tình tay ba này a! Không thể để cho nhân sinh của hai vị thiếu nữ này bị hủy diệt ở dưới ma chưởng của tên Trần Khuynh Địch cầm thú kia!"

Vào giờ khắc này, ở trong lòng của Lạc Tương Tư có tín niệm vô cùng kiên định.

Tại Thành Thanh Đế, trong Phủ Thành Chủ.

Cánh cửa mật thất đóng chặt, Trần Khuynh Địch bắt đầu khoái hoạt bế quan lần thứ hai.

Bất quá bởi vì nguyên nhân vừa mới bế quan lúc trước, hắn kỳ thật cũng không có cái gì tốt để bế quan, dù sao thì Long Tượng Bàn Nhược Công cùng với Trượng Lục Kim Thân đều cần phải có thời gian và tài nguyên để cô đọng, mà tu vi của hắn cũng chỉ vừa mới đột phá đến cảnh giới Luyện Thần Phản Hư, ở trong một thời gian ngắn cũng không có biện pháp hướng về Hợp Đạo Tôn Giả.

Nhưng cho dù vậy, Trần Khuynh Địch vẫn lựa chọn tạm thời bế quan như cũ.

Trong lần bế quan này, kỳ thật cũng không phải là tu luyện, mà là làm ra một cái quyết định.

"Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công..." Trần Khuynh Địch ngồi xếp bằng dưới đất, mở bàn tay ra hướng lên trên, trên lòng bàn tay có một khỏa mặt trời nhỏ đang chậm rãi xoay tròn, mang theo một cỗ nhiệt lực đốt sạch bát hoang, mặt trời tản ra khí tức khủng bố, khiến cho nhiệt độ trong mật thất tăng lên không ít.

Là truyền thừa dòng chính của Thuần Dương Cung, môn công pháp này tự nhiên là cái thế vô song, là một thân tuyệt học của tổ sư sáng lập ra môn phái Thuần Dương Cung năm đó, đối với thể chất cùng với tư chất đều có yêu cầu cực cao, cho nên Thuần Dương Cung trải qua nhiều năm như vậy, cũng chỉ có một mình Trần Khuynh Địch có thể tu luyện.

Nhưng mà bây giờ, Trần Khuynh Địch đã phát hiện ra một chuyện rất phiền phức.

"Môn công pháp này..." Trần Khuynh Địch lộ ra thần sắc nghiêm túc, quan sát chỗ tinh diệu của Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công ở trong trí nhớ, cuối cùng gật đầu một cái.

"Hoàn toàn xem không hiểu." Không sai, mặc dù rất buồn cười, nhưng Trần Khuynh Địch quả thật là xem không hiểu môn công pháp này.

Dù sao thì Trần Khuynh Địch cũng không phải thật sự là bản tôn Trần Khuynh Địch, mà là người xuyên việt, thể chất cùng với thiên phú của Trần Khuynh Địch trước đây đều đầy đủ, tiến hành tu luyện Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công tự nhiên là giống như cá gặp nước, thuận buồm xuôi gió. Nhưng bây giờ Trần Khuynh Địch lại không giống như vậy, mặc dù hắn đã kế thừa Cửu Dương Chi Thể, cũng kế thừa trí nhớ cùng với kinh nghiệm võ đạo của đời trước. Nhưng thiên phú ngộ tính căn bản nhất đối với võ giả, đối võ đạo, hắn lại không có biện pháp.

Mà Trần Khuynh Địch chính là một thanh niên đến từ xã hội văn minh hiện đại, từ trước đến nay đều là người ủng hộ kiên định chủ nghĩa duy vật... Cho nên ở cái thế giới Huyền Huyễn này, hắn mặc dù có thể tưởng tượng ra rất nhiều chiêu thức cường hãn trong tiểu thuyết ở kiếp trước, nhưng nếu bảo hắn phải lĩnh ngộ...thì một chữ cũng không biết.

Từ khi xuyên việt cho đến bây giờ, thành tựu to lớn nhất cùng với duy nhất trên võ đạo của Trần Khuynh Địch, chính là quyền ý của hắn.

Ngay cả phần quyền ý này, đều là do hắn mượn nhờ bản chép tay của Võ An Hầu, không ăn không uống tìm hiểu hơn một tháng mới đạt đến hình thức ban đầu, đây cơ hồ là tương đương với một vị Võ Đạo Tông Sư cầm tay chỉ dạy, dạy trong một tháng mới có thể lĩnh hội, từ bên trên một điểm này cũng có thể nhìn ra thiên phú của Trần Khuynh Địch kỳ thật cũng không tốt lắm.

Mà lấy thiên phú như vậy, tự nhiên là không thể nào lĩnh hội được Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công.

Cái vấn đề này rất lúng túng.

"Ta mặc dù đã đột phá đến Luyện Thần Phản Hư, nhưng hoàn toàn là dựa vào Phật Cốt Xá Lợi, Trượng Lục Kim Thân còn có Long Tượng Bàn Nhược Công, lấy khí huyết cường thịnh mạnh mẽ đột phá, mà tu vi Đại Thuần Dương Công của ta lại không có một chút tiến bộ nào..."

Bạn đang đọc Phản Diện Siêu Cấp (Dịch FREE) của Cao Lạnh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi alo123l
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 180
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự