Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1103 Lực Áp Song Tu

Bạn đang đọc Phàm Nhân Tu Tiên của Vong Ngữ

Phiên bản Convert · 2428 chữ · khoảng 12 phút đọc

Hai tay bấm niệm pháp quyết. Từng đạo màu xanh pháp quyết đánh lên chiếc

bình màu đen, chiếc bình sau một hồi quay tròn. Miệng bình lật ngược lại,

trong bình truyền ra vài tiếng gầm rú dữ dội.

Lập tức năm đạo khí màu xám trắng từ giữa bắn ra Nhoáng lên một cái, hiện

ra 5 bộ xương người trắng như bạch ngọc.

Bộ xương này lúc mới hiện ra chỉ nhỏ tầm một thước. Nhưng sau điên cuồng

phát ra, cao đến hai trượng Đồng thời có một dòng khí màu xám trắng quấn

quanh, răng nanh hoàn toàn lộ ra. Phát ra tiếng cười quái dị làm cho người

ta sợ hãi.

Mà xương từ cổ đến tứ chi đều có một ngân mai hình tròn lập lòe dường như

được khảm sâu vào trong xương cốt.

Đây chính là Ngũ Tử Đồng Tâm Ma mà Hàn Lập cưỡng ép thu phục.

Năm bộ xương khô vừa mới thành lớn. Lập tức từ miệng gào thét phun ra ma

khí, thân hình chuyển động, mắt lộ hung quang như muốn hướng Hàn Lập đánh

tới.

Hàn Lập sắc mặt trầm xuống, trong miệng khống ma pháp quyết thúc giục, năm

miếng màu bạc vòng tròn lúc xanh lúc đỏ mảnh liệt sáng lên, một mùi khét

lẹt truyền ra. Làm cho Ngũ Ma đồng thời hướng phía sau lui xuống. Trong

miệng phát ra tiếng gào thét chi chi , tỏ ra một bộ kinh hoảng dị thường.

Theo Hàn Lập khoát tay, một đạo thanh ti bắn ra, bay sướt qua cổ tay tạo

ra một viết thương nho nhỏ.

Năm giọt huyết châu rơi xuống. Rồi bắn nhanh mà ra, chuẩn xác rơi vào

trong miệng của ngũ ma.

Nhất thời trong mắt Ngũ Ma lục khí biến đổi, thần sắc lập tức trở nên ôn

thuận vô cùng.

"Đi!"

Hàn Lập không chút do dự chỉ tay hướng về người mặc thanh sam ở trên

không, trong miệng quát khẽ một tiếng.

Ngũ Ma quanh thân sau khi ma khí quay cuồng một trận, trong mắt hiện ra

hung lệ, đều đằng không bay lên. Sau một trận rú lên hãi hùng, hóa thành

năm quỷ đầu to như năm cái bánh xe.

Mỗi quỷ đầu tên nào mặt mũi cũng hung tợn. Trong miệng phát ra nhưng tiếng

rít ô ô làm tâm thần người khác không yên. Cho đến khi vị trưởng lão Tiểu

Cực Cung vị kia bay đi. Chúng nó vẫn còn đuổi theo, theo sau là ngập trời

khí màu xám trắng, thanh thế lớn cực kỳ.

"Ngũ Tử Đồng Tâm Ma! Càn lão ma đúng là bị ngươi diệt sát." Thanh sam

trung niên lúc trước gặp Ngũ Ma lúc mơi ngẩn ra, sắc mặt nghi hoặc. Giờ

phút này rốt cục nhận ra Ngũ Ma lai lịch, nhất thời vô cùng sợ hãi!

Phải biết rằng việc phong ấn Côn Ngô Sơn liên quan rất rộng. Mặc dù Tiểu

Cực Cung ở nơi hẻo lánh, nhưng cũng biết một phần. Vì chuyện này mà chẳng

những được xưng Đại Tấn đệ nhất thế gia, Diệp gia cũng từ đó biến mất

không còn tung tích, còn Nguyên Anh kỳ tu sĩ chết thảm sở Côn Ngô Sơn thì

rất nhiều, xem lại nghìn năm này cũng là truyện hiếm thấy.

Đặc biệt thân là Âm La Tông đại trưởng lão Càn lão ma, cũng vẫn lạc tại

Côn Ngô Sơn. chuyện này lại là chuyện gây chấn động toàn Đại Tấn! Dù sao ở

trong mắt tu sĩ bình thường. Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ trừ bỏ thọ nguyên hao

hết, cơ hồ là bất tử.

Mà vị người trung niên mặc thanh sam. Mới năm đó gặp qua Càn lão ma dụng

Ngũ Ma tấn công địch một lần. Nếu Càn lão ma đều chết dưới tay người này.

Thì chẳng phải là đối thủ lần này, so với tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ còn muốn

đáng sợ hơn sao.

Hắn không hề nghĩ ngợi cầm trong tay đồng la ( chiêng đồng) đột nhiên

hướng không trung ném lên, tay kia vừa lật. Hiện ra một cây chùy ngọc màu

vàng nhạt, hướng đồng la hư không một kích!

"Phanh" một tiếng theo đồng la truyền ra. Từng mảnh hoàng quang bỗng nhiên

xuất hiện ở bốn phía bên người trung niên mặc thanh sam, tiếng tiếp theo

hoàng quangtrong nháy mắt ngưng tụ biến hình hóa thành hơn trăm phi đao

hình lá liễu màu vàng , Mỗi cái hàn quang lóng lánh, thoạt nhìn vô cùng

sắc bén.

Tiếp theo tiếng chiêng liên tục vang lên, phi đao nhất thời xoay tròn.

Hình thành một đao võng rậm rạp liên tục di động. Đem người trung niên mặc

thanh sam bao bọc trong đó. Mà dường như vẫn chưa an tâm, tiếp theo tay áo

run lên. Hai thanh thương màu đen từ trong áo bay ra hóa thành hai đạo ô

hồng ở trong đao võng, lúc sau còn tạo ra một bức tường năng cản, xem ra

hoàn toàn muốn làm một con rùa đen rụt đầu.

Sau khi thấy Ngũ Tử Ma xuất hiện, đã hoàn toàn đánh tan ý chí chiến đấu

của thanh sam trung niên, thầm nghĩ ở dưới sự công kích của Ngũ Ma có thể

bảo trị được mạng nhỏ rồi hãy tính.

Năm quỷ đầu âm trầm kêu ô ô trong miệng. Trong nháy mắt tới trước người

trung niên kia, năm cái miệng quỷ cùng lúc phun ra một luồng khí màu xám

trắng đem tất cả bao phủ bên trong, sau đó ngũ quỷ nhoáng lên một cái. Vọt

vào bên trong ma khí, tiếng nổ, tiếng quỷ thét gào. Ma khí trong không

trung quay cuồng.

sau khi Hàn Lập ra lệnh cho Ngũ Tử Ma. Lập tức không thèm liếc mắt lấy một

cái. Lấy thần thông của Ngũ Ma có thể đủ để đối phó với tu sĩ Nguyên Anh

hậu kỳ, đối phó một tên tu sĩ trung kỳ tự nhiên là không có vấn đề gì để

nói. Nhưng thật ra Bạch Mộng Hinh sau khi nhìn thấy Hàn Lập triệu xuất Ngũ

Tử Ma ra. Sắc mặt so với người trung niên mặc thanh sam cũng chẳng tốt hơn

tí nào.

Bọn họ trước kia chưa thấy qua Ngũ Tử Ma. Nhưng thấy bộ dáng Ngũ Ma Hung

Sát, lại người trung niên mặc thanh sam hô lên Ngũ Ma tên, sao lại không

biết lai lịch của ma đầu đó.

Hàn Phiến thượng nhân tuy rằng nắm giữ thần thông có thể khắc chế Ngũ Ma,

nhưng khổ nổi đang ở thời khắc thi pháp máu chốt, cơ bản không thể làm

chuyện khác. Nhưng Bạch Mộng Hinh trong lòng khiếp sợ, thần thông trong

tay đã thi triển được một nữa bất giác ngừng lại.

Xem ra nàng ta đã ý thức được. Bình thường thần thông tuyệt không có cách

nào tạo thành uy hiếp với Hàn Lập , chỉ lãng phí pháp lực của mình mà

thôi.

Nhưng không để thời gian cho nàng thở, không nói một lời lập tức hai tay

bấm niệm pháp quyết, thân hình nhoáng lên một cái huyễn hóa ra bốn đạo

thanh ảnh giống nhau như đúc bắn ra,. Chia làm hai hướng Bạch Mộng Hinh

cùng Hàn Phiến thượng nhân bắn đi mà bản thể Hàn Lập đứng tại chỗ, tay áo

run lên, đem Hư Thiên Đỉnh đang huyền phù trước người thu lại.

Phong Lôi Sí sau lưng khẽ rung một cái, Hàn Lập liền biến thành một vệt

sáng rồi biến mất.

Bạch Mộng Hinh cả kinh, lúc trước nàng đã được chứng kiến thần thông thuấn

di của Phong Lôi Sí trong Huyễn thuật nên không dám kinh thị chút nào. Mà

bốn cái thân ảnh rất mơ hồ khiến nàng nhất thời không thể phân biệt nó là

hóa thân hay chỉ là Huyễn Hóa Chi Thuật, nhưng dù như thế nàng cũng tuyệt

không muốn để chúng dễ dàng tiếp cận.

Lập tức nàng không hề do dự búng ngón tay, bắn ra mấy đạo bạch mang.

"Vụt, vụt!" Tiếng xé gió liên tiếp truyền tới. Bốn đạo tinh mang lóe lên,

bắn tới xuyên thủng bốn thân anh đang xông tới. Nhìn kĩ bốn đạo tinh mang

thì chỉ thấy đó là bốn bảo vật không biết tên, hình dạng như một cái mũi

khoan.

Thân hình nàng nhoáng lên một cái, một giây sau dã xuất hiện trên cự thạch

phía dưới, cùng đứng sóng vai với Hàn Ly thượng nhân.

Sau đó Bạch Mộng Hinh mặt hiện vẻ ngưng trọng, hai tay bóp quyết. Trên

người nàng bỗng bùng lên một ngọn lửa bạch sắc. Dưới sự thôi động của pháp

quyết, bạch diễm trong nháy mắt đã ngưng kết thành hình, hóa thành một tòa

băng sơn trắng nõn như ngọc, bảo hộ nàng và Hàn Ly thượng nhân bên trong.

Không ngờ nàng lại giống thanh sam trung niên, không cầu tấn công chỉ cầu

có thể tự bảo vệ mình! Rõ ràng nàng đã hoàn toàn không còn lòng tin đánh

với Hàn Lập, chỉ muốn kéo dài thời gian để Hàn Ly thượng nhân thi triển

xong pháp quyết. Sau đó mượn lực lượng của Huyền Ngọc động tiêu diệt một

tên đại địch quá đáng sợ này.

Tốc độ bốn mũi tinh mang nhanh đến dị thường. Gần như chỉ lóe lên một cái

đã đâm lên bốn đạo thân ảnh. Kết quả là ba trong bốn đạo liền bị đâm

thủng. Nhưng còn thân ảnh cuối cùng thân hình khẽ run lên một cái đã né

tránh được mũi tinh mang một cách quỷ dị, rồi tiếp tục lao đến phía Hàn Ly

thượng nhân như chưa có chuyện gì xảy ra.

Lúc này thân ảnh này đã để lộ ra khuôn mặt của mình. Đó là một người trung

niên tướng mạo phổ thông, cả người mặc một bộ thanh sam. Kẻ này một chút

khí tức cũng không để lộ ngoài, thân hình phiêu thốt bất định chẳng khác

nào quỷ mị.

Đó chính là con hình nhân khôi lỗi, được Hàn Lập cho ẩn lẫn trong ảo ảnh,

định đánh cho đối phương một đòn nặng nề.

Hàn Lập tuy không biết Hàn Ly thượng nhân đang thi triển bí thuật gì nhưng

chỉ cần nhìn ảo ảnh con kỳ lân trắng trên đỉnh đầu hắn thôi cũng biết bí

thuật nàytuyệt không tầm thường.

Tuy hắn tự nhận cho dù tất cả tu sĩ trong động này có vây công thì cũng

không làm gì được mình, nhưng hắn cũng tuyệt không trơ mắt nhìn đối phương

thi triển bí pháp thành công.

Vì thế hắn không hề do dự mà đồng thời dùng cả hai đại sát chiêu.

Bạch Mộng Hinh nấp trong cự băng vừa thấy nhân hình khôi lỗi xuất hiện

liền kĩnh hãi, chẳng kịp suy nghĩ tại sao trong động lại lòi đâu ra thêm

một tên tu sĩ lạ hoắc này, vội vàng điểm một chỉ về phía bốn mũi tinh mang

đằng xa.

Những mũi tinh mang này lập tức lượn một đường hình cung, bay vòng lại đâm

vào lưng hình nhân khôi lỗi. Nhưng hình nhân khôi lỗi căn bản hoàn toàn

không thèm để ý đến mấy mũi lăng trùy đang đâm tới sau lưng, mà khẽ lật

một tay, trong tay nó bỗng nhiên xuất hiện một cây tiểu cung được bao phủ

bởi một lớp xích diễm. Nó giương cây cung lên rồi nhắm thắng cự băng bắn

một phát.

Một loạt tiếng xé gió vang lên. Vô số hỏa tiễn chi chít phá không bay tới.

Cả nửa không trung đều bị màu xích hồng bao phủ, một luồng hơi nóng lập

tức tràn ra. Pháp bảo Lôi Hỏa cung này tuyệt đối không thua gì đỉnh giai

cổ bảo, cuối cùng lúc này cũng hoàn toàn hiển lộ sức mạnh của mình.

Đồng tử Bạch Mộng Hinh nhìn thấy cảnh này không khỏi co rụt lại. Thấy tên

tu sĩ này không thèm che chắn sau lưng, trong lòng nang liền trầm xuống,

lập tức thôi động bốn mũi tinh mang mãnh mẽ hơn. Chỉ cần có thể giết kẻ

này thì công kích trước mắt lập tức bị hóa giải.

Đương nhiên nàng cũng không quên Hàn Lập vừa rồi đã dùng lôi độn biến mất.

Thần thức Nguyên Anh trung kỳ của nàng đã sớm thả ra ngoài, bao phủ hoàn

toàn phạm vi ba mươi trượng quanh nàng, đề phòng đối phương đánh lén.

Nhưng một cảnh tượng khiến nàng kinh hãi xuất hiện.

Bốn mũi tinh mang hung hăng đánh lên lưng tên tu sĩ kia, nhưng trên người

hắn đột nhiên xuất hiện môt lớp quang tráo ngũ sắc. Bốn tiếng nổ đồng thời

vang lên.

Nhưng thân hình tên tu sĩ trong lớp quang tráo ngũ sắc chỉ hơi chấn động

một chút rồi lại như không hề có chuyện gì. Bốn mũi lăng trùy căn bản

không thể nào xuyên thủng tầng quang tráo quỷ dị kia.

Bạch Mộng Hinh cả kinh. Nhưng lúc này một trời hỏa tiễn đã đến trước cự

băng, hung hăng oanh kích lên nó.

Một loạt tiếng nổ ầm ầm vang lên. Vô số đốm hỏa diễm xích hồng nổ trung

trên bền mặt cự băng rồi hóa thành từng đám từng đám hỏa vân. Nhìn chẳng

khác nào dìm cự băng vào biển lửa.

Đôi mắt trong suốt của Bạch Mộng Hinh nhìn chằm chằm vào phần băng đang bị

hỏa vân thiêu đốt, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ bối rối.

Nàng biết rằng uy lực hỏa vân này mặc dù không nhỏ nhưng chắc chắn không

thể làm gì phòng ngự Cực Hàn Chi Diễm của mình. Đúng như nàng dự đoán,

nhưng đốm xích diễm mặc dù thiêu đốt không ngừng nhưng cũng chỉ làm lớp

ngoài cự băng lóe lên bạch quang nhàn nhạt, nhưng không thể làm tổn hại

chút nào.

Ánh mắt Bạch Mộng Hinh chớp chớp, khóe miệng không nhịn được lộ vẻ tự đắc.

Nhưng đúng lúc này, phía sau lưng nàng, cách cự băng hơn một trượng. Một

tiếng sấm vang lên, một vết bạch quang hình cung xuất hiện.

.

Bạn đang đọc Phàm Nhân Tu Tiên của Vong Ngữ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Cẩuca
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 106
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự