Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 49 Chân Chính Làm Cho Cô Học Được Độc Lập Chính Là Tình Yêu

Bạn đang đọc Ông Chủ! Quan Tâm Thêm Chút Nữa Đi của Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Phiên bản Dịch · 2832 chữ · khoảng 10 phút đọc

“Cha, ngài cần gì phát lớn hỏa như vậy ?” Đường Diệp Hoa sở dĩ chưa có tới cục cảnh sát, là bởi vì Đường Sâm gọi điện thoại tới, nói ông đang trên đường tới Vạn Điệp Thành.

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta là khách du lịch , có lời gì từ từ nói thôi. . . . . .” Lục Tư Kỳ vuốt vuốt bộ ngực của chồng.

“Hừ. Đừng cho là cha không có ở bên cạnh hai đứa thì không biết xảy ra chuyện gì, xem một chút tin tức bên trong công ty đi ”

Đường Sâm giận đến bệnh tim suýt nữa tái phát, cái gì quy tắc ngầm, cái gì ghen tức đến nổi ra tay giết người, tất cả tin tức Bát Quái đều có liên quan đến cô gái tên Liêu Bắc Bắc này .

“Diệp Trạch rất yêu Liêu Bắc Bắc, ngài. . . . . .”

“Thế nào? Còn muốn đem loại phụ nữ này lấy về nhà phải không?” Đường Sâm vỗ án.

“Cha. Những thứ kia cũng là hiểu lầm, Liêu Bắc Bắc là cô gái tốt.” Đường Diệp Hoa vô lực mà khuyên nhủ. Cũng phải, chuyện xảy ở trên người Liêu Bắc Bắc quả thật nhiều hơn một chút, nhiều vô số đến có thể viết thành một bộ tiểu thuyết. Ngay cả anh và Đường Diệp Trạch tin tưởng cô vô tội thì như thế nào, dù sao lời đồn đáng sợ a.

“Cái loại phụ nữ lẳng lơ này vĩnh viễn không thể nào vào được cửa Đường gia ta. Muốn mượn Đường gia để bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng? Không có cửa đâu. Trừ phi ta chết. Nếu không nữ nhân này vĩnh viễn không thể nào bước vào đại môn Đường gia nửa bước.” Đường Sâm ho khan không ngừng, Lục Tư Kỳ thấy chồng mình thân thể càng lúc càng khó chịu, liền ra ám hiệu cho Đường Diệp Hoa bớt tranh cãi một tí.

“Cha ——”

“Câm miệng. Chuyện này không có thương lượng, cho dù đợi đến Diệp Trạch đem Liêu Bắc Bắc dẫn tới trước mặt của ta, cũng là câu nói kia, trừ phi ta chết.”

—— câu lấy tánh mạng làm tiền đánh cuộc này, đúng lúc rơi vào trong lổ tai Liêu Bắc Bắc .

Cô đứng nghiêm ở trước cửa phòng, thấy Đường Diệp Trạch có vẻ mặt không vui, cô kéo cổ tay Đường Diệp Trạch lại, lắc đầu. Ở giữa thân tình cùng tình yêu, người phụ nữ phải bắt buộc người đàn ông lựa chọn thì không phải là cô gái tốt. Cô vẫn là cho như thế, ngay cả cha mẹ không hiểu mình, ngay cả khi cô có cảm thấy người lớn vô cùng nghiêm khắc, nhưng mà người nào có thể có lòng dạ cứng rắn như sắt để chỉ cái người đã cho anh mạng sống đây?

Đường Diệp Trạch đè nén cơn giận, thấy vẻ mặt Liêu Bắc Bắc bị thương tổn, thì vô cùng đau lòng.

“Bắc Bắc, em trở về nhà nghỉ ngơi trước đi, một lát anh sẽ đi tìm em.”

Liêu Bắc Bắc hít mũi một cái, ở vào lúc ngẩng đầu miễn cưỡng cười vui nói: “Anh theo em đến bờ biển một chút được không?”

Đường Diệp Trạch đáp một tiếng, hiểu ý của cô, e sợ mình cùng ba ba phát sinh cải vả, cho nên anh liền kéo tay cô, rời đi nhà lớn của túc xá, song song cỡi giày ra, lấy chân không dẫm ở trên bờ biển mềm mại.

Liêu Bắc Bắc nhìn chăm chú vào gương mặt anh tuấn nhu hòa kia, cô không nhớ rõ khi nào thì mình là bắt đầu yêu người đàn ông này, có lẽ đang ở trong nháy mắt, có lẽ đã lâu rồi, tuy không có chính thức tỏ tình, càng không có lời ngon tiếng ngọt giữa hai người yêu nhau, cứ như vậy mà thuận theo tự nhiên đi tới cùng nhau, không ai có cố ý tìm tòi nghiên cứu từ đầu đến cuối.

Liêu Bắc Bắc mím môi cười cười, tình yêu không tiếng động mà đến rồi, mang cho cô cảm giác động tâm kỳ diệu.

Đường Diệp Trạch nắm bàn tay của cô, đưa lên mép nhẹ nhàng hôn, anh có rất nhiều lời muốn nói với Liêu Bắc Bắc, tình yêu nhìn như gió êm sóng lặng, nhưng anh phải lặng yên đợi chờ lâu như vậy .

Nếu như nói thời gian là một thanh thước đo tình yêu, anh tin tưởng thước đo trong lòng của không có điểm cuối, ở từng cái nhớ thương Liêu Bắc Bắc không vơi chút nào, còn tự mình hưởng một lần rồi lại một lần vui sướng.

Hôm nay đột phá được trở ngại nặng nề , nói gì đi nữa anh cũng không nguyện ý nữa buông tay.

Anh chậm rãi nghỉ chân , rất nhanh nắm tay nhỏ bé của Liêu Bắc Bắc, mím môi, xấu hổ nói: “Có câu giấu ở trong lòng anh nhiều năm rồi, nhưng lời này chỉ có ba chữ, em có muốn nghe không?”

Bọt sóng vỗ vào trên bắp chân của Liêu Bắc Bắc, có chứa đựng lạnh lẻo của ban đêm , nhưng ấm áp lại lan tràn do chân thành mang đến.

Đả đoán ra ba chữ kia là cái gì, tựa như cô cũng muốn lớn tiếng nói ra với anh. Nhưng là, nghĩ đến thái độ của người lớn ở Đường gia, tại sao cô có thể làm cho người đàn ông mình yêu lâm vào thế khó xử đây? Ít nhất, hiện tại cô làm không được việc ngoảnh mặt làm ngơ.

Huống chi, cô cũng không có thể yêu cầu tất cả mọi người phải thông cảm cho những chuyện phát sinh ở trên người cô ——

Đầu tiên là lời đồn cô cùng Triệu Diệu liếc mắt đưa tình, ngay sau đó cô đã tiếp nhận Phan Hiểu Bác theo đuổi, cùng hẹn hò , hẹn hò không lâu liền có kinh nghiệm cường bạo chưa được, còn chịu lời nói ác độc, cách không lâu sau, Đường Diệp Hoa lạimở trận thế trước mặt mọi người hướng cô tỏ tình, mặc dù cô không có đáp ứng, nhưng mả ở trong lòng mọi người vẫn tồn tại nghi vấn, còn nữa, quan hệ mập mờ của cô cùng Đường Diệp Trạch mọi người đều biết, còn xảy ra chuyện giết người vì tình. Ngắn ngủn có mấy tháng thời gian, ở trong mắt người khác , cô có ít nhất ba đoạn tình yêu không rõ ràng.

Không trách thể trách trưởng bối Đường gia tức giận, phải thay đổi tình thế như thế nào là do chính cô, và cô cần suy nghĩ thật kỹ xuống.

“Bắc Bắc, không nên quá để ý. . . . . .” Đường Diệp Trạch nhẹ nói , anh từ trong mắt của cô tựa hồ thấy được do dự.

Bọn họ đều cố ý tránh đề cập đến những lời nói mới vừa nghe được ở trong phòng. Tuy nói Đường Diệp Trạch đối với ba ba có chút ít oán trách, nhưng dù sao cũng là cha ruột của mình, là người đàn ông mà khi mẹ chết đi vẫn yêu.

Đúng vậy, anh di truyền sự cố chấp đối với tình yêu của mẹ, thà để tình yêu giết chết mình, cũng không nguyện chấp nhận bỏ nó.

Hiện tại, anh không cầu ba ba cùng Liêu Bắc Bắc có thể cùng hòa thuận chung đụng, chỉ cầu cô không nên suy nghĩ bậy bạ.

Liêu Bắc Bắc gặp thần sắc lo âu của anh, vào lúc anh muốn mở miệng thì cô đã kịp thời che miệng của anh: “Hiện tại trong đầu em có chút rồi loạn , em không có giận ba anh, điều ông ấy băn khoăn là đúng, là do em không có giữ mình trong sạch.”

“Em đang ở đây nói cái gì đó, Bắc Bắc? Không nên đem lỗi lầm của người khác trút ở trên người mình.”

“Cùng nhau đi tới đây, anh cũng tận mắt nhìn thấy chuyện xảy ra trên người em, không ai ép em cùng với Phan Hiểu Bác hẹn hò , em cũng không nói lời sắt đá, cùng thần sắc nghiêm nghị mà cự tuyệt Đường Diệp Hoa theo đuổi, sự mềm yếu của em đã đưa đến đối phương hiểu lầm. Anh có thể nói em một chút cũng không có sai sao? ” Liêu Bắc Bắc cũng rất muốn đem mình là người bị hại để lý giải, nhưng cô không có cách nào thay mình giải vây hoàn toàn.

“Còn có Phạm Phỉ. . . . . . em nghĩ cô ấy là bởi vì quá yêu anh mới có thể làm ra chuyện gài bẫy hãm hại, chúng ta đều là phụ nữ, mặc dù cách làm của cô ấy khiến em phải hoảng sợ, nhưng mà em có thể hiểu được tâm tình của cô ấy. . . . . .” Liêu Bắc Bắc rũ mắt xuống, “Anh còn nhớ rõ cái ngày em trở về Vạn Điệp Thành không? Thật ra thì ngày đó em ở trên đường gặp được hai người, lúc ấy cũng không hiểu rõ tình cảm em đối với anh đã vượt qua tình bạn bè, hình ảnh anh cùng cô gái khác sóng vai dạo phố khiến tâm tình em vô cùng xuống thấp, nguyên cả buổi tối, em đều thấy bị đè nén rất khó chịu, cho nên em mới chạy đến du thuyền giết thời gian, thật sự quá khó tiếp nhận, nên em mới phải mượn rượu giải sầu. Ít nhất anh không có bỏ mặc em, chỉ bằng vào điểm này em liền so sánh với cô ấy may mắn gấp trăm lần. Em nghĩ, so với cái khổ buồn bực cảu mình, áp lực mà Phạm Phỉ phải chịu còn lớn hơn nữa, trong lòng của cô ấy khổ hơn nữa.” Vừa nói vừa nói, Liêu Bắc Bắc bỗng nhiên liền nghĩ thông suốt, hiểu rằng Phạm Phỉ chọn lựa thủ đoạn cực đoan là do ở cô ấy đối với Đường Diệp Trạch yêu điên cuồng .

“Thôi, bỏ qua chuyện này đi, em sẽ không truy cứu trách nhiệm luật pháp của cô ấy.”

Yêu đơn phương đã khổ rồi, mà người kia lại vĩnh viễn không nhìn thấy giới tính của mình, còn gọi anh em, chia sẽ tình yêu của người đó với mình.

Đường Diệp Trạch nhìn cô, gió biển thổi rối loạn tóc của cô , anh đem sợi tóc che ở trên mặt cô vẹt ra, lộ ra vẻ mặt tinh xảo vừa thiện lương vừa đáng yêu. . . . . . Rất nhiều người, bao gồm anh ở bên trong, cũng sẽ cho là Liêu Bắc Bắc có ý nghĩ quá ngây thơ, thật ra thì, nghĩ lại cô mới chân chính là người thông minh, bỏ qua cho người khác chẳng khác nào bỏ qua cho mình, người đắm chìm ở trong cừu hận vĩnh viễn không chiếm được vui vẻ.

Một người phụ nữ hiểu được hưởng thụ sự vui vẻ của cuộc đời, sao không đáng giá được anh đợi chờ?

Chậm rãi, anh cúi đầu xuống, khí lưu ấm áp thổi tan rét lạnh của gió biển, mang theo tình yêu tràn đầy của anh đối với cô, chặc chẽ kết hợp.

Liêu Bắc Bắc nhắm mắt lại, kiễng mũi chân, cô tựa hồ chờ anh chủ động với mình đã lâu, nhưng bất đắc dĩ là anh trời sinh có tính xấu hổ, e sợ vì ngôn hành cử chỉ đột ngột sẽ cho khiến đối phương khó xử, thật ra thì anh thật không cần cẩn thận quá, có khi bá đạo chút ít cũng là rất khả ái .

Nhưng hạnh phúc này quá ngắn ngủi, nó sẽ dừng lại ở trên bờ biển này mãi mãi.

Cô muốn dùng tim nhớ kỹ nụ hôn này, tha thứ cho cô lại một lần nữa quyết định làm đào binh, vì những lời khó nghe của mọi người rót vào lỗ tai, cô thật sự không thể chịu đựng được, để Đường Diệp Trạch vì cô mà phải lộ ra ưu thương, đừng trách cô nghĩ quá dài quá xa, một khi đến lúc đó, lời nói có khi sẽ đâm bị thương tình cảm mà bọn họ mới vừa tạo dựng lên , bọn họ sẽ vì tranh thủ tình yêu mà cảm thấy mỏi mệt , cô lại càng không nguyện ý cùng trưởng bối Đường gia ở thế bất lưỡng lập, bất kể kết cục như thế nào, người bị thương tổn nhất định là Đường Diệp Trạch.

Thừa dịp cả hai còn không có yêu sâu đẫm đến tận xương tủy, cô chủ động thối lui khỏi, mới là điều căn bản giải quyết vấn đề .

. . . . . .

Sóng biển mãnh liệt mênh mông, ban đêm biển không có gì có thể nhìn, chỉ là một mảnh đen nhánh, bất quá lại phảng phất như thế giới thuộc về hai người , đám tình nhân bị bao vây ở trong ý nghĩ – yêu thương nồng đậm, không cần lời nói, chỉ cần ôm nhau mà ngồi, cũng có thể thấy được phong cảnh xinh đẹp nhất.

Đường Diệp Trạch cởi xuống Tây phục choàng trên người Liêu Bắc Bắc, Liêu Bắc Bắc thì tựa vào đầu vai anh, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười thanh thúy, thỉnh thoảng ôm nhau gắn bó, tạm thời quên mất thị thị phi phi, cùng nhau đợi chờ mặt trời mọc đầu tiên khi bọn họ mến nhau.

“Bắc Bắc, tại sao em không để cho anh nói ra ba chữ kia?”

“Bởi vì anh còn chưa có luyện tốt để nói” Liêu Bắc Bắc vung lên một nụ cười thật to, hôn xuống khóe miệng anh , “Nếu có một ngày dù ở trường hợp nào địa điểm nào anh cũng dám lớn tiếng nói ra được , thì em mới muốn nghe.”

“. . . . . .” Đường Diệp Trạch biết cô đang cố ý gây khó khăn cho mình, vì tính cách không cho phép, nên ngay cả trong lòng ngàn vạn lần kêu gọi, anh cũng không thể biểu đạt tình cảm ra ngoài.

Anh chính là loại đàn ông này, nội liễm, nhưng thâm tình.

“Vậy nếu là chờ chúng ta có con rồi anh còn chưa nói thì sao?” Anh phản công lại một quân cờ.

Ông xã đẹp trai cuốn hút, bé con hoạt bát khả ái, một nhà ba người ở bờ biển chơi đùa, hình ảnh tuyệt đẹp đến cỡ nào , nhưng mà sự tốt đẹp này có chút không thực tế.

Nụ cười của Liêu Bắc Bắc cứng tại khóe miệng, may mà bóng đêm mờ mờ, nên nhìn không thấy bi thương nổi lên trong mắt cô.

“Hư —— để cho em suy nghĩ một chút.” Cô vào lúc trước khi mình rơi lệ đã nói xong những lời này.

Đường Diệp Trạch đáp một tiếng, mang ước mơ đối với tương lai, ưu nhã vung lên khóe miệng.

. . . . . .

Thời gian ở bên nhau của những người đang yêu luôn ngắn ngủi , ngày đó khi hào quang vừa bắn ra, hàng vạn tia sáng màu hồng đánh thức cả vùng đất đang ngủ say, cũng đánh thức Liêu Bắc Bắc đang đắm chìm trong bể tình .

Cô nhảy lên bên cạnh nham thạch, Đường Diệp Trạch thì đứng ở dưới mặt đá làm tay vịn cho cô, cô chỉ hướng chân trời có phong cảnh xa hoa kia, tung tăng nói : “Thật là đẹp a em muốn khóc. . . . . .”

Trắng trợn mà khóc đi, đây là lần cuối cùng cô ở trước mặt anh rơi lệ.

  • Trước khi Liêu Bắc Bắc rời đi, đã post một tin Weibo cuối cùng ——

Hiện tại em thật sự không có dũng khí để tiếp nhận tình yêu này theo lẽ thường, cho dù có kết hôn, em cũng không cách nào lấy thân phận ngang hàng cùng sinh hoạt chung một chỗ.

Không bằng để cho thời gian lắng đọng tình cảm em đối với anh, chờ khi em có tư cách cảm thấy xứng đôi với anh, em sẽ trở lại tìm anh, nếu như khi đó anh còn không có cưới vợ sinh con , còn nguyện ý tiếp nhận — đào binh này. . . . . . Song, em cũng không biết ngày đó khi nào sẽ tới .

Thật xin lỗi, xin tha thứ cho em ra đi không từ giã.

. . . . . .

Đường Diệp Trạch đứng ở trong túc xá Liêu Bắc Bắc, nhìn gian phòng chung quanh trống rỗng, nhặt lên một cành hoa hồng giấy trên bàn , nhìn về phía biển rộng lớn vô ngần ngoài cửa sổ, chua xót cười.

Bạn đang đọc Ông Chủ! Quan Tâm Thêm Chút Nữa Đi của Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự