TruyenYY App
TruyenYY.com
Đọc truyện Ở nơi đó em cười trên app.
OPEN
Hình bìa

Ở nơi đó em cười

Tác giả Pinwheel
Thể loại Truyện Teen
Trạng thái Hoàn thành
Số Chữ 45,552
Chương dịch 100%
Cập nhật
Độ tuổi 14+
27 đọc
A
Giới Thiệu Truyện

Có 1 cô gái tên là Mạc Phương. Cô gái đó thật ra cũng chỉ rất bình thường như bao cô gái bình thường khác. Nhan sắc cũng gọi là có đôi chút, tuy nhiên cô lại không sôi nổi và cũng không hoạt bát, trong thế giới của cô hoàn toàn trống rỗng, vô vị. Cuộc sống của cô chẳng có gì gọi là đẹp như trong mơ, điều đáng nói duy nhất và cũng chính là sự ** le lớn nhất trong cuộc đời cô là cô đã trót yêu người anh trai “chẳng cùng cha mà cũng không chung mẹ” nhưng lại sống dưới cùng một mái nhà của mình. Tình yêu cứ lặng lẽ đến rồi lặng lẽ phá tan đi những khoảnh khắc ấu thơ trong sáng. Mạc Phương yêu anh trai mình nhưng cô không cho rằng mình đã sai, việc làm này của mình là tội lỗi vì cô quyết định sẽ vĩnh viễn giấu kín tình yêu này trong tim, để nó cứ như một viên đá đè nặng, cứ mỗi ngày, mỗi ngày lại đè nén trái tim thêm một chút. Chỉ cần cô không nói ra, mọi chuyện vẫn sẽ tốt đẹp, vẫn sẽ xảy ra như thường ngày, cô vẫn sẽ được ở bên cạnh anhtrai.

Nhưng cuộc sống đâu có dễ dàng và đơn giản như suy nghĩ của Mạc Phương. Theo thời gian, hai anh em họ lớn dần lên, trái tim của mỗi người cũng có ít nhiều xao động. Và rồi, có một cô gái xinh đẹp, hoạt bát đã đến và cướp mất trái tim của anh trai cô và họ quyết định sẽ kết hôn. Mạc Phương không bất ngờ, vì cô biết đây rõ ràng là kết quả phải có, tuy nhiên cô vẫn không thể bình tâm mà đón nhận tin tức tốt lành đó. Ngay trước ngày cưới của anh trai, cô đã tức tưởi, ấm ức bỏ nhà đi. Cô muốn trốn chạy khỏi ánh mắt khó hiểu của anh trai mình. Cô đã nghĩ chỉ cần qua đêm nay, đợi đến ngày mai, khi hai người đó chính thức trở thành vợ chồng, rồi cô sẽ ổn thôi, cô sẽ lại về nhà và cố tỏ ra như chưa hề có chuyện gì mặc cho trái tim cô đã chết một nửa rồi.

Ngay đêm hôm đó, khi mà lần đầu tiên cô quyết định sẽ không về nhà, cô đã gặp phải một đám lưu manh ngay trước cổng công viên gần nhà. Cô cứ nghĩ cuộc đời rồi cũng sẽ chỉ đến vậy mà thôi, tất cả đều đã được sắp xếp, cô như muốn buông xuôi…Nào ngờ đến phút trót, lại có một chàng trai vì bị ma xui quỉ khiến đã đến giúp một người xa lạ là cô. Anh ta đã vì cô mà bị thương. Và rồi, cũng chính anh ta đã thương hại cô để rồi đêm hôm ấy, đem cô về nhà mình cho cô ngủ nhờ cho nên cô mới không phải lang thang ngoài đường.

Mạc Phương từ trước tới gìờ, chưa bao giờ có bạn. Có lẽ, vào đêm hôm ấy, người bạn đầu tiên của cô chính là anh ta. Cô cứ ngỡ cả đêm hôm ấy, mình sẽ không thể nào có thể chớp mắt nổi, nhưng cuối cùng thì giấc ngủ đã đến với cô dễ dàng hơn cô tưởng. Đêm hôm ấy, cô đã mong ngày mai sẽ vĩnh viễn không bao giờ đến, nhưng cuối cùng thì nó vẫn đến. Sự thật này Mạc Phương vẫn phải đối mặt. Cô trở về nhà với vẻ bề ngoài hết sức là vui vẻ, cô không muốn ai phát hiện rằng cô đang buồn. Hôm nay là ngày vui nhất của người cô thương yêu, sao cô có thể buồn được chứ? Nhưng cô không thể ngờ rằng có vài điều bất ngờ cực shock đang dành cho cô. “Ngày mai” đã đến, nhưng sẽ vĩnh viễn chẳng có đám cưới nào hết.. Vì anh trai cô đã chết rồi, vì suốt đêm phải đi tìm cô mà anh ấy đã mãi mãi phải tạm biệt cuộc sống này. Một vụ tai nạn xảy ra, và cuộc sống của một vài người đã kết thúc. Còn cô… đêm qua cô đã ngủ rất ngon, ngay cả một chút giật mình cũng không có. Cô tự hận chính bản thân mình.Tại sao lại có thể vô tâm đến vậy??? Không khí trong gia đình cô những ngày sau đó vô cùng nặng nề. Mẹ cô vì cho rằng cái chết của anh trai cô là do cô gián tiếp gây ra cho nên ngày nào cũng nhiếc móc cô. Cô không phản bác, chỉ biết nhẫn nhịn nghe. Cô hiểu là do bà đã quá đau lòng. Còn ba cô, khi để mất đi người con trai duy nhất, dường như ông cũng đã chết rồi. Trong nhà, ông chỉ như một làn không khí mờ ảo. Cả nhà lúc nào cũng ngập chìm trong khói thuốc. Thứ duy nhất khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm vẫn chỉ là bức di ảnh của anh trên kệ thờ. Dường như chỉ còn có anh là vẫn yêu thương cô như những ngày còn bé, đôi mắt anh ấm áp vẫn nhìn cô như vậy, dường như đang muốn khích lệ cô một điều gì đó. Anh cười đó, nhưng cô lại không thể cười trả cho nổi. Cô chỉ biết nghệt mặt ra nhìn. Từ cái ngày anh từ bỏ cuộc sống này, cô cũng chết luôn rồi. Cô cũng chẳng hiểu vì sao mình vẫn còn tồn tại trên cuộc sống này nữa. Không khí trong gia đình cô ngày càng trở nên căng thẳng, cho đến một ngày cô nhận được một tờ học bổng. Cô như tìm lại chính mình, cô cảm thấy mình không nên sống vô nghĩa như thế này nữa, nếu anh còn sống nhất định cũng không nỡ nhìn thấy cô như vậy…

Ngày ra sân bay, chỉ có mình cô và một chiếc vali nhỏ bên cạnh, chẳng ai đưa tiễn cô hết. Không sao! Mạc Phương cảm thấy đây chính là cái giá mình đang phải trả. Kiếp này cô đã được an bài là một người cô độc rồi. Đến người mà cô tưởng rằng sẽ yêu thương cô mãi mãi cũng bỏ đi mất rồi. Cô còn cần để ý nhiều đến vậy làm gì nữa chứ?

Ba năm trên đất khách, đã có rất nhiều chuyện đã xảy ra mà cô không ngờ. Điều cô không ngờ nhất là cô lại gặp lại người con trai đã từng giúp cô đêm hôm ấy. Cô vẫn biết trái đất tròn, những người đã từng gặp nhau rồi thì cuối cùng cũng sẽ được gặp lại nhau lần nữa. Chỉ là cô không ngờ lần găp nhau này cô xuất hiện với tư cách là một bệnh nhân, còn anh với tư cách là một bác sĩ. Tuy không phải người quen, nhưng khi gặp lại được anh, cô đã thấy rất vui. Dường như anh là người thân duy nhất sau bao nhiêu năm đã tìm lại được vậy, cô bấu víu lấy anh như một điểm tựa. Rồi cô phát hiện ra mình yêu anh lúc nào không hay…

Tuy nhiên, các bạn có tin không? Có những người chẳng phải bỏ ra một chút công sức nào vẫn có thể nghiễm nhiên có được tình yêu của dăm người. Nhưng cũng có những người dù có cố gắng thế nào đi nữa, thì tình yêu vẫn là thứ quá xa xỉ với họ. Mạc Phương chính là thuộc trường hợp thứ hai, anh không yêu cô, đối với anh, cô cũng chỉ là một cô em gái nhỏ, anh nuông chiều, chăm sóc, bao bọc cô nhưng chưa bao giờ anh nói rằng anh yêu cô, bớ vì căn bản là anh chưa bao giờ quên được người con gái anh yêu – dù cô ấy chỉ còn là cái xác không hồn. Và chính sự tuyệt vọng đó đã đưa cô đến với bàn tay tử thần nhanh hơn. Những cơn đau từ cơn bệnh quái ác như giày vò, giằng xé cơ thể cô vào mỗi ngày, cho nên cô quyết định mình sẽ chọn cho bản thân một cách ra đi nhanh chóng hơn. Trong lúc mê man giữa ranh giới giữa cái sống và chết, cô cảm nhận thấy có một đôi môi mềm, ấm nhưng lại mặn được đặt nhẹ nhàng trên môi mình. Bên tai cô hình như vẫn vang lên một giọng nói nhẹ lắm, khẽ lắm như một cơn gió thoảng qua ” Thật ra thì anh có yêu em”.

Cô đã ra đi như thế đây, vào một chiều thu tàn ảm đạm, không có chút nắng vàng. Tuy nhiên, cô không thấy buồn vì trên khuôn mặt đang chìm vào giấc ngủ sâu đó, vẫn còn phảng phất một nụ cười….

Thành Viên Đóng Góp

Tương Tự Truyện Ở nơi đó em cười