Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 96 Chương 96

Bạn đang đọc Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi của Jandi_Phương

Phiên bản Dịch · 794 chữ · khoảng 2 phút đọc

CHAP 96: -chúng ta đến nơi rồi, em tỉnh dậy đihẵn vỗ vào người nó đánh thức nó dậy nó như bừng tỉnh cố gượng nở một nụ cười -có lẽ bệnh có chút tái phát em hơi mệt anh giúp em ngồi xuống kia đinó chỉ tay về phiến đá khá to đủ chỗ cho hai người ngồi xung quanh là cây bồ công anh và chắn chắn không thể thiếu mặt nước của hồ Cảnh Yên trước mặt được -em thực sự ổn chứ hay chúng ta quay về -không, anh ngồi xuống đi em ổn . Và hắn ngồi xuống đặt nó dựa vào mình, nỗi bất an hiện rõ trên khuôn mặt hắn lúc này. Chợt thấy tay mình lành lạnh nó đang khóc thực sự hắn đang rất hốt hoảng, nó đang gặp phải chuyện gì sao lại muốn về đây và căn bện của nó sao có thể nhanh chóng trở về bình thường ngay như vậy. Cuộc chiến tranh nội tâm bùng nổ nhưng miệng hắn không thể thốt lên lời nào -em rất yêu anh, Hiểu Nhi này rất yêu anh Nhật Duy ànó ôm chặt lấy người hắn như thể thiếu hắn nó sẽ mất đi tất cả vậy. -hãy nói cho anh biết em đang gặp phải chuyện gì đi -chuyện đó giờ không quan trọng nữa -gì chứ, hay nói cho anh biết anh xin em Nó bặm môi một giọt nước tinh khiết lại trào ra khỏi koes mắt nó, người nó run lên nó đang sợ nó nhớ tới dòng tin nhắn mà chú John gửi lúc ở Smile Love “cháu chỉ còn 12h nữa thôi” tính từ thời điểm đó tới bây giờ đã là 11 tiếng, nó đang rất sợ thực sự nhưng rồi nó đã hiểu những gì mình nên làm chứ không phải ngồi khóc như một con ngốc trước sự lựa chọn của bản thân, nó cần nói sự thật với hắn người mà nó yêu nhất -em xin lỗi đã nói dối anh, bệnh của em không hề khỏi và thuyên giảm chút nào. Nó chỉ đang gặm nhấm dần dần và em sẽ chết, nó bắt đầu kể lại toàn bộ sự việc đêm qua với hắn tim hắn như thắt lại từng hồi, máu muốn ngừng lưu thông tắc nghẽn hoàn toàn -sao em lại có thể, anh không cho phép em làm điều đó, anh không cho phép em rời bỏ anh thêm một lần nào nữa quãng thời gian qua là quá đủ rồi -em xin lỗi nhưng anh hãy hiểu cho em, không đúng ra là anh phải hiểu cho em vì sao em muốn làm như vậyđúng cậu hiểu tất cả, cậu hiểu nó muốn gì làm gì và đương nhiên biết nó còn muốn sống tới chừng nào...và quan trọng nhất nó rất yêu cậu. Hắn ôm nó vào lòng ép sát nó vào người cậu để cậu có thể cảm nhận nhịp tim của nó, để biết nó còn bên cạnh cậu -anh rất yêu em, và anh rất cần em_từng lời nói như ngàn vết dao cứa vào trái tim bé nhỏ sâu hoắm mặc dù biết trái tim nó không thể cảm thấy đau nhưng sao bây giờ nó lại thấy đau thế này, tay chân nó mềm nhũn ra da tái ngắt không còn một giọt máu là chú John chú ấy đã nói dối cho cái chết của nó, cái chết của nó sẽ rất đau. -em thực sự rất hạnh phúc khi có anh bên cạnh, dù là lúc cuối đời đi chăng nữa...với em dược gặp anh và yêu anh đối với em đó là một kỉ niệm đẹp mãi giữ trong lòng, cảm ơn anh vì tất cả Nó còn muốn nói nữa nói rất nhiều với hắn nữa cơ nhưng môi nó đã bị hắn khóa chặt, nụ hôn sâu và mềm mại như cuốn nó vào nó không còn cảm thấy đau nữa và cả hắn cũng vậy hắn muốn cả hai cùng tạm quên đi nỗi đau sau nụ hôn này. Nụ hôn kéo dài như bất tận nhưng cái gì đến rồi cũng sẽ đến tay nó buông thõng xuống nền đá lạnh tanh, môi hắn vẫn khôn rời môi nó cả hai cùng rơi nước mắt cùng một lúc một thời điểm. Nó đã chết, nó đã từ bỏ hắn nhưng hắn vẫn chưa thể nào chấp nhận điều này cuối cùng thì hắn cũng rời môi nó ra cũng là lúc ông An, ông Dũng cùng tất cả kéo đến hồ Cảnh Yên trước mắt họ là hắn đang ôm nó trong vòng tay của mình khuôn mặt ướt đẫm nước mắt thẫn thờ... ~~~>.

Bạn đang đọc Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi của Jandi_Phương
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự