Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 35

Bạn đang đọc Nữ Thần Trở Về của Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Phiên bản Convert · 2805 chữ · khoảng 14 phút đọc

"Vù vù. "

Tiếng rạp bị gió thổi mạnh.

Thường Thời Quy nhìn Ninh Tây, không biết nên nói cái gì.

Trong ký ức của hắn, Ninh Tây lúc học cao trung cười ngây thơ, còn nhớ cô ngày thành lập trường tiến lên bục nhận sinh giấy khen bộ dáng vừa thẹn thùng lại vừa tự hào. Đương nhiên, còn nhớ sâu nhất chính là lúc hắn ở bệnh viện, nụ cười của cô vô cùng sáng lạn.

"Cô bé này mới vừa nhập viện, lớn lên rất đẹp mắt, đáng tiếc bị bệnh dùng thuốc, béo thành cái dạng này, "

Một y tá chăm sóc cho hắn vẻ mặt tiếc nuối.

"Thật sự là đáng tiếc."

Hắn không hiểu y tá vì cái gì nói như vậy, bởi vì theo ý hắn,cô bé này khi vui tươi hớn hở thì cười rộ lên bộ dáng rất đẹp mắt, còn đáng tiếc chỗ nào?

Gần như mỗi ngày hắn ở bên cửa sổ phòng bệnh nhìn cô ở phía dưới hoa viên tản bộ, hoặc là cùng cha mẹ làm nũng, nhìn đáng yêu cực kỳ, sau đó tâm tình hắn cũng khá hơn một chút.

Về sau hắn thường thường trở về cao trung hỏi thăm tin tức của cô,chủ nhiệm miệng lúc nào cũng đầy tán thưởng, nói cô tôn trọng lão sư, thông minh, đầu óc nhanh, thành tích tốt, thậm chí còn đại diện trường học đi thi.

Hắn luôn nghĩ một cô bé lúc nào cũng tươi cười sáng lạn cuộc sống sẽ trôi qua rất tốt, lão sư thích, cha mẹ yêu thương, thành tích lại tốt. Nhưng hắn lại không nghĩ tới những người khác ác ý với cô.

Có chút ít qua lại, hắn cho rằng ở trong ký ức đã mơ hồ, nhưng lúc Ninh Tây hỏi, hắn mới biết được có nhiều thứ còn rõ ràng, rõ ràng đến như hôm qua vừa mới phát sinh.

Ninh Tây nhìn Thường Thời Quy, vẻ mặt hắn hoảng hốt, giống như không muốn nói về chuyện cũ.

Cô cười nhạt một tiếng:

"Tôi chỉ thuận miệng hỏi, Thường tiên sinh không cần để ở trong lòng.

Ninh Tây cười cười, xoay người liền chuẩn bị rời đi.

"Đợi chút, "

Thường Thời Quy đưa tay bắt lấy cổ tay cô, ánh mắt tiến vào đáy mắt cô.

"Chín năm trước, tôi mỗi ngày đều ở trước cửa sổ chờ em xuất hiện. Có một tháng có ba ngày mưa, ba ngày em không có ra khỏi phòng bệnh."

Bên tai giọng nói dần dần biến mất không thấy gì nữa, toàn bộ thế giới dường như đều an tĩnh lại. Thường Thời Quy ánh mắt quá ôn nhu, Ninh Tây cảm giác mình sắp bị này sự ôn nhu này bao lấy.

Thường Thời Quy buông tay Ninh Tây, tự cười nhạo nói:

"Em sẽ không biết,em mỗi ngày đi ra tản bộ, chính là thời khắc tôi mong đợi nhất."

Ninh Tây chợt nhớ tới Trương Thanh Vân có đề cập qua chuyện của Thường Thời Quy, anh hai mươi tuổi cùng cha ngồi trên một chiếc xe không may gặp tai nạn, Cha Thuờng tử vong tại chỗ, hắn may mắn chỉ bị thưởng.

Về sau Thường Thời Quy trở thành người cầm lái Thường thị tập đoàn, tuổi còn trẻ lại ở thương giới thành thạo,khiến vô số người kiêng kỵ.

"Khi đó tôi nghĩ, cô bé này cười thật là đẹp mắt, tựa như một đóa hoa hướng dương, khiến người ta không dứt ánh mắt ra được."

Ninh Tây cố gắng hồi tưởng năm đó, khi đó tốt nghiệp trung học cơ sở, ngã bệnh nằm viện sử dụng thuốc kích thích, cả người béo thành một vòng,người đến thăm cô lúc rời đi, đều là vẻ mặt đáng tiếc.

Có thể nhìn ra trên mặt cô nụ tươi cười sáng lạn, vị Thường boss này ánh mắt khả năng có chút không tốt lắm.

"Anh..." Ninh Tây vốn nói là Thường Thời Quy nói giỡn, nhưng khi nhìn đến cặp mắt của Thường Thời Quy, liền không mở miệng được.

"Cho nên em đối với tôi mà nói, chính là một người rất trọng yếu rất trọng yếu...Bạn cũ, nhưng căn bản không biết rõ tôi tồn tại "

Thường Thời Quy hướng về Ninh Tây khẽ mỉm cười.

"Ninh Tây, cảm tạ em đã mỉm cười, theo giúp tôi đi qua thời gian gian nan nhất."

Ninh Tây trái tim khẽ run lên.

"Ninh Tây, chuẩn bị quay cảnh tiếp theo."

Nghe nhân viên làm việc gọi mình, hướng về Thường Thời Quy cười cười, xoay người hướng về khu quay phim chạy tới.

Xem bóng lưng chạy trốn của cô, Thường Thời Quy ánh mắt ảm đạm xuống.

Cảnh quay lần này khá đơn giản, Ninh Tây quay hết cảnh, quay đầu thấy Thường Thời Quy còn ở tại chỗ, cô hướng hắn vẫy vẫy tay.

Thường Thời Quy khóe miệng khẽ nhếch, chân bước nhanh đi ra ngoài, còn thuận tay lấy trong tay một nhân viên làm việc một chai đồ uống ướp lạnh.

"Tôi không nghĩ tới có một đoạn chuyện cũ như vậy."

Ninh Tây không biết từ đâu tìm được một cây quạt giấy cho mình, nhưng có nó, vẫn như cũ người đầy mồ hôi.

Thường Thời Quy yên lặng đem đồ uống mở ra, đưa tới trước mặt cô.

"Cám ơn."

Ninh Tây uống một ngụm, mắt nhìn cách đó không xa nhân viên làm việc đang phát cặp lồng đựng cơm, dùng cây quạt che kín nửa bên mặt.

"Bữa cơm tổ phim siêu cấp khó ăn, anh ngàn vạn đừng nếm thử."

Lần trước Thường Thời Quy đến ( đàm hải tiên ký) thăm dò, cặp lồng đựng cơm hương vị mặc dù bình thường, cũng có thể ăn, nhưng cái tổ phim này cơm quả thực chính là khó có thể nuốt trôi.

"Được." Thường Thời Quy cười cười, đưa tay thay cô che kín đỉnh đầu tránh ánh mặt trời.

"Không biết sau khi nói cho em biết chuyện này, em có có thừa nhận tôi là bạn cũ?"

Ninh Tây trừng mắt nhìn, gật đầu:

"Vậy tôi miễn cưỡng thừa nhận đi."

Thấy cô như vậy, Thường Thời Quy nhịn không được cười ra tiếng, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt đâm vào mắt, mở mắt không ra:

"Trời quá nóng, em qua bên kia nghỉ ngơi, tôi nên về công ty rồi."

"Ân." Ninh Tây gật đầu.

Bàn tay che trên đỉnh đầu thu về, ánh mặt trời chiếu vào trong mắt, đột nhiên cảm thấy con mắt có chút đau.

Thường Thời Quy đi được một đoạn đường, quay đầu lại nhìn, Ninh Tây còn đứng ở dưới ánh mặt trời, thấy hắn quay đầu lại, hướng hắn khoát khoát tay. Vì vậy hắn nhanh bước chân hơn, đi đến cạnh cửa xe lại quay đầu nhìn lại, chỗ đó đã không thấy thân ảnh của Ninh Tây.

Hắn đứng nguyên nhìn trong chốc lát, sau đó cười mở cửa xe ra ngồi xuống.

Ninh Tây tự nhận khẩu vị coi như không tệ, nhưng trời nóng như vậy thêm thức ăn lại khó nuốt, không muốn ăn, ăn hai đũa măng tây,cô liền buông đũa xuống, quay xong bộ phim này, đại khái cô lại gầy đi cho xem.

Trương Thanh Vân ngồi ở bên cạnh cô, thấy cô để đũa xuống, mới mở miệng nói:

"Ninh Tây, em cùng Thường tiên sinh là quan hệ như thế nào?"

"Trương ca, "

Ninh Tây vẻ mặt không thể yêu nhìn Trương Thanh Vân.

"Em dựa vào gần tỷ tỷ, anh lo lắng, em dựa vào gần nam tử hán, anh cũng lo lắng, anh nói anh suy nghĩ nhiều bao nhiêu?"

"Không trách anh nghĩ nhiều, trách hormone của em quá mạnh ".

Trương Thanh Vân tức giận nói.

"Anh trước kia mang nam nghệ sĩ, đều không có người nào khả năng, Bạch gia tiểu thư mà nói ôm liền ôm."

Lại nghĩ tới Thường Thời Quy đưa tay thay Ninh Tây che mặt trời, hắn dài thở dài một hơi:

"Em nói em như thế nào cứ như vậy nhận người thân?"

Ninh Tây bưng mặt hướng về Trương Thanh Vân cười đến ngây thơ:

"Đại khái bởi vì em đáng yêu."

Trương Thanh Vân: "Chớ bán manh! Trước tiên nói một chút về em cùng Thường tiên sinh là thế nào?"

Trước bởi vì Ninh Tây cùng Thường Thời Quy cùng nhau ăn bữa cơm, liền gây ra chuyện như vậy, về sau nếu như có truyền thông lại vỗ tới hai người xuất hiện trong một cái khung ảnh, lời đồn chắc phải là Ninh Tây sắp gả vào Thường gia làm thiếu phu nhân?

"Chính là bằng hữu bình thường."

"Xin hỏi cô chính là nữ nghệ sĩ Ninh Tây sao, có bữa ăn đến cho cô, xin cô ký nhận."

Ninh Tây cùng Trương Thanh Vân cùng nhau quay đầu lại, chứng kiến một người trẻ tuổi mặc đồng phục sạch sẽ, trong tay hắn còn mang theo một cái hộp lớn, cười thật thà phúc hậu.

"Thực xin lỗi, tôi không gọi đồ ăn, có phải có hiểu lầm gì không?"

Đưa bữa ăn lấy ra hai món ăn, một phần cơm, trái cây ướp lạnh.

"Chuyện là như vầy, chúng tôi Bách Vị Hiên đối với mỗi một vị khách quý đều cung cấp phục vụ tốt nhất. Cơm trưa là do Thường tiên sinh đặt hàng, trong thời gian này, chúng tôi mỗi ngày đều đúng giờ đưa cơm trưa dinh dưỡng mà ngon miệng đến cho cô, chúc cô dùng cơm ngon miệng."

Nói xong, hướng về phía Ninh Tây khom người chào, liền rời đi.

Trương Thanh Vân ngửi thấy mùi đồ ăn mê người, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt:

"Vị bằng hữu bình thường này của em thật là đủ tri kỷ, biết rõ em ăn không ngon, còn cố ý gọi bữa ăn."

Cái quán Bách Vị Hiên đó, hắn nếu như muốn đi dùng cơm, còn phải cố ý sớm đặt chỗ. Còn người ta □□.

Ninh Tây đem món ăn trên bàn kéo cách xa Trương Thanh Vân, mới cầm lấy đôi đũa:

"Đừng hâm mộ, dù sao cũng là do em đẹp mắt."

Trương Thanh Vân cầm lấy đũa muốn gắp thức ăn, bị Ninh Tây ngăn cản.

"Có thể đem đũa thu trở lại không?"

Ninh Tây liếc mắt nhìn hắn.

"Anh cũng đừng nghĩ nhiều, Thường Thời Quy đối em không có ác ý, còn những thứ khác..."

Cô dừng một chút.

"Hết thảy tùy duyên là tốt rồi."

"Chao ôi, cô nói vị Thường tiên sinh đối với Ninh Tây có phải hay không..."

Lâm Yến lôi kéo Khổng Ngọc Hằng, lời nói mặc dù không nói hết, nhưng ở trong chứa ý tứ không cần nói cũng biết.

Khổng Ngọc Hằng lắc đầu:

"Tôi ở trong giới giải trí hơn mười năm, người có tiền theo đuổi nữ nghệ sĩ xinh đẹp thấy được thủ đoạn cũng không ít, khi chưa tới tay, những nữ nghệ sĩ này chính là món tốt trong tay bọn họ bảo vệ, sau khi đến tay rồi..."

Cô lắc đầu.

"Mặc dù không biết rõ vị Thường tiên sinh này là tâm tư gì, nhưng nhà giàu không hẳn là tốt."

Trong giới giải trí không phải là không có nữ nghệ sĩ gả vào nhà giàu có, ngoài mặt phong quang vô hạn, nhưng bên trong tư vị như thế nào, chỉ có các cô ấy tự mình biết.

Lâm Yến sau khi nghe xong líu lưỡi:

"Vậy cũng thật là, thật sự là..."

Cô cũng không biết nói cái gì cho phải, chuyện như vậy thật đúng là không thể mở miệng đánh giá.

Chỉ là Ninh Tây này là diễn viên rất tốt, lo lắng Ninh Tây chịu không nổi viên đạn bọc đường tấn công, đến lúc đó bị người ta đâm đau thấu tim.

"Chuyện như vậy chúng ta người ngoài đừng quản nhiều, huống chi Ninh Tây là người thông minh, muốn lừa gạt cho ấy cũng không dễ dàng như vậy."

"Ninh Tây! Ninh Tây! Cô ở đâu, đi ra cho tôi!"

Nhân viên làm việc tổ phim (phấn son tam sinh) rối rít nghiêng đầu hướng về tiếng nói ồn ào nhìn, bọn họ tổ phim hôm nay là thế nào, mở máy không bái thần nên thế này sao?

Tiểu Dương nghe được có người gọi tên Ninh Tây, gấp rút chạy tới. Nhìn thấy một co gái xinh trẻ tuổi lảo đảo đi tới, phía sau còn có hai người đàn ông trẻ tuổi đi theo.

Mặc dù cách cô gái này hai ba thước, nhưng Tiểu Dương cũng thấy trên người đối phương truyền đến mùi rượu.

Đã có kinh nghiệm đón một trận phiền toái, nhân viên làm việc tổ phim rất nhanh kịp phản ứng, bọn họ đem ba người cả nam lẫn nữ cản bên ngoài.

"Ba vị, nơi này là nơi tổ phim chúng tôi lấy cảnh, ba vị không cần cao giọng lớn tiếng làm ồn ào, cám ơn đãhợp tác."

Thường Vụ dùng ánh mắt hoài nghi nhìn 3 người trước mắt, đây không phải là có người cố ý an bài người đến quấy rối nhân chứ?

"Anh, anh không phải là nói Ninh Tây chính ở chỗ này quay phim sao, người đâu?"

Ngụy Tư Kỳ căn bản cũng không để ý, ánh mắt ở bốn phía tìm một vòng, cũng không nhìn thấy Ninh Tây, liền quay đầu nói với người đàn ông bên cạnh quát.

"Anh, anh gạt em "

Ngụy Đông có chút lúng túng nhìn mọi người, sau đó cúi đầu nói với Ngụy Tư Kỳ:

"Muội muội, bọn họ nói Ninh Tây về nhà nghỉ ngơi, chúng ta ngày mai lại đến được không?"

"Cô ta không ở đây? Em không tin."

Ngụy Tư Kỳ lắc lắc đầu, sau đó đưa ngón tay chỉ Thường Vụ.

"Anh nói, cô ta có ở đây không?"

Cô bảo tôi nó tôi phải nói sao? Tôi cũng không phải là đứa ở nhà cô!

Thường Vụ vẻ mặt ghét bỏ, hoàn toàn không để ý đến.

"Thẹn thùng, muội muội tôi uống rượu say, "

Ngụy Đông đến có chút hối hận khi mang Ngụy Tư Kỳ tới nơi này, nếu như không phải là Ngụy Tư Kỳ vừa khóc vừa nháo, thậm chí còn uy hiếp bọn họ muốn nhảy lầu, hắn cũng không muốn chạy đến nơi đây bị người coi như kẻ điên vây xem.

Thư kí của Ngụy Đông giờ phút này đã hận không thể che mặt đi. Em gái tổng giám đốc tới tìm nữ thần nhà mình gây phiền toái, khiến hắn hoàn toàn không còn mặt mũi đối mặt với nữ thần.

Thấy người ta không để ý đến mình, Ngụy Tư Kỳ đẩy Ngụy Đông ra:

"Ninh Tây, cô cút ra đây cho tôi!"

Không nghĩ tới uống rượu say lực lại lớn như vậy, Ngụy Đông lảo đảo lui ra sau hai bước, mới đứng vững thân thể. Giờ phút này tâm tình hắn hết sức phức tạp, chỉ muốn lập tức đem muội muội kéo đi.

"Tư Kỳ, Ninh Tây không ở đây, anh dẫn em đi chỗ khác tìm cô ấy, được hay không?"

Nghĩ tới đây là muội muội nhà mình, hắn là nhịn đi.

Cũng không biết trong miệng muội muội Ninh Tây là ai, lại khiến muội muội làm ra loại hành vi mất mặt này.

"Đi chỗ khác tìm."

Ngụy Tư Kỳ gật đầu, quay đầu bắt lấy cánh tay Ngụy Đông kéo tay,.

"Tìm được cô ta, chúng ta liền nhốt cô ta lại, cả đời cô ta đều không ra được."

Thư ký nghe nói như thế, nhịn không được nhíu mày, mọi người đều nói say rượu sẽ nói thật, cô em gái tổng giám đốc này, suy nghĩ quá trầm trọng rồi?

"Vị quý nhân này, đây là tổ phim chúng tôi làm việc, đến đây vừa mắng vừa rống, rất dọa người đấy."

Một giọng nữ ôn nhu dễ nghe truyền vào tai thư ký, hắn kích động quay đầu lại, là nữ thần nhà hắn xuất hiện!

Sau đó... Hắn liền buông lỏng tay đỡ Ngụy Tư Kỳ, làm hại Ngụy Tư Kỳ ngã ngồi trên mặt đất.

Ngụy Tư Kỳ ngẩng đầu nhìn từ đám người đằng sau một cô gái xinh đẹp đi ra, lắc đầu nói:

"Cô là ai, cái con lợn mập kia ở đâu?"

Bạn đang đọc Nữ Thần Trở Về của Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Ayakawa
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 48
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự